Tag Archive | Chính trị – Xã hội

Thanh niên phải làm gì

Việt Nam - Hồ Chí MinhThanh niên ta tuy đã có một đoàn thể của mình là Đoàn Thanh niên Việt Nam, nhưng vẫn có một số đông chưa tổ chức, chưa hoạt động – Vì sao thế?

Theo sự nhận xét riêng của tôi, thì do những khuyết điểm này:

1- Tổ chức chỉ có bề rộng mà không có bề sâu. Xem trên báo, thì thấy tỉnh này đã thành lập Đoàn, tỉnh kia cũng thế. Nhưng về các huyện, các làng thì ít nơi biết Đoàn Thanh niên Việt Nam.

Phần đông thanh niên trong tổ chức là thanh niên trí thức. Còn nữ thanh niên và thanh niên các từng lớp khác, như binh sĩ, công nhân, nông dân, v.v., thì rất hiếm.

2- Mục đích thì nêu ra nhiều khẩu hiệu quá. Đích nghĩa là nhằm vào đó mà bắn. Nhiều đích quá thì loạn mắt, không bắn trúng đích nào. Thậm chí không ai nhớ được những khẩu hiệu đó.

Vậy chỉ nên nêu ra vài khẩu hiệu chính, thiết thực và phổ thông, cho mỗi thanh niên có thể hiểu, nhớ và luôn nhằm vào đó mà theo.

3- Chương trình công tác thì quá rộng rãi mà kém thiết thực.

Đặt ra kế hoạch và chương trình không xét rõ năng lực của những người thi hành kế hoạch và chương trình đó. Thành thử việc gì cũng muốn làm mà việc gì làm cũng không triệt để.

Tôi thường nghe anh em trong Đoàn Thanh niên Việt Nam người thì phàn nàn rằng thiếu công việc để hoạt động, người thì phàn nàn Đoàn thiếu cán bộ.

Nếu thanh niên biết tìm thì không thiếu gì công việc, cũng không thiếu gì cán bộ.

Vài thí dụ: Nếu Đoàn Thanh niên Việt Nam khéo động viên và tổ chức nam nữ thanh niên trí thức, xung phong ra phụ trách công việc tiêu diệt giặc dốt thì tất cả thanh niên trí thức đều có công việc, mà Đoàn sẽ có công to với quốc dân. Nếu Đoàn khéo động viên và tổ chức nam nữ thanh niên nông dân xung phong ra phụ trách công việc tăng gia sản xuất, thì thanh niên trong thôn quê sẽ đều hoạt động, mà Đoàn sẽ có công to với Chính phủ. Còn nhiều việc khác, thanh niên có thể làm.

Bất kỳ công việc gì, cũng có người hăng hái hơn, đắc lực hơn, có sáng kiến hơn. Nếu Đoàn khéo chú ý, tìm tòi, cất nhắc thì đó là những cán bộ. Có lẽ những thanh niên đó viết không giỏi, nói không kêu nhưng họ làm được việc. Đó là cái chính. Thanh niên cần nhiều cán bộ như thế.

Thanh niên cần phải có chí tự động, tự cường, tự lập.

Phải có khí khái ham làm việc, chứ không ham địa vị.

Phải có quyết tâm, đã làm việc gì thì làm cho đến nơi đến chốn, làm cho kỳ được.

Phải có lòng ham tiến bộ, ham học hỏi, học luôn, học mãi. Học văn hoá, học chính trị, học nghề nghiệp.

Phải có lòng kiên quyết tham gia kháng chiến để tranh cho kỳ được thống nhất và độc lập, dân chủ và tự do.

Như thế, mới xứng đáng thanh niên là chủ nhân tương lai của nước nhà.

A.G.
Báo Sự thậtsố 89,ngày 10-2-1948.
Theo Hồ Chí Minh toàn tập, tập 5, n.2011, tr463-464
Kim Yến (st)

bqllang.gov.vn

Bác với miền Nam

Bác Hồ chăm sóc cây vú sữa của đồng bào miền Nam gửi tặng Người (12/1957)

“Bác nhớ miền Nam nỗi nhớ nhà/ Miền Nam mong Bác nỗi mong cha” (Tố Hữu), cứ mỗi dịp kỷ niệm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, trong lòng mỗi người dân Việt Nam lại trào lên niềm tự hào muốn dâng lên Bác Hồ kính yêu những thành quả kiến thiết đất nước sau ngày giải phóng.

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn dành cho miền Nam ruột thịt những tình cảm sâu nặng. Tấm lòng thương nhớ miềnNam của Người thể hiện từ việc chǎm sóc các cháu thiếu nhi miền Nam tập kết, đến việc vun trồng cây vú sữa của đồng bào kính tặng Người… Những năm tháng miền Nam chìm trong máu lửa, tấm lòng của Người luôn đau đáu hướng về miền Nam thân yêu bởi“Miền Nam yêu quý luôn luôn ở trong trái tim tôi” (Chủ tịch Hồ Chí Minh). Trong thời điểm vận nước nguy nan, kẻ thù dùng đủ mọi âm mưu và với nhiều vũ khí tối tân để chia cắt đất nước ta, âm mưu tách Nam bộ ra khỏi Việt Nam nhưng Hồ Chủ tịch khẳng khái tuyên bố: “Miền Nam là máu của máu Việt Nam, thịt của thịt Việt Nam. Sông có thể cạn, núi có thể mòn nhưng chân lý đó không bao giờ thay đổi”. Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy cam go, quyết liệt, miền Nam là tiền tuyến “Thành đồng Tổ quốc”, miền Bắc là hậu phương vững chắc, tập trung sức người sức của “Tất cả, tất cả vì miền Nam ruột thịt!”. Miền Nam chiến đấu ngoan cường, hy sinh gian khổ, Bác nhiều lần nghẹn ngào, quặn đau khi được báo cáo về sự hy sinh mất mát của đồng bào miền Nam. Nhưng lòng quyết tâm của Người đã truyền lửa mạnh mẽ cho cả nước: “Vì độc lập, vì tự do/ Đánh cho Mỹ cút, đánh cho nguỵ nhào/ Tiến lên! chiến sỹ đồng bào/ Bắc – Nam sum họp, xuân nào vui hơn!”.

Nỗi trăn trở về miền Nam, về ngày nước nhà hoàn toàn giải phóng luôn canh cánh bên Bác. Miền Nam chưa giải phóng, Bác coi là chưa làm tròn nhiệm vụ. Bởi vậy, khi được tin kỳ họp VI, Quốc hội khoá II (5-1963) quyết định tặng Bác Huân chương Sao Vàng – Huân chương cao quý nhất của nước ta, Bác nói: “Chờ đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, Tổ quốc hoà bình thống nhất, Bắc – Nam sum họp một nhà, Quốc hội sẽ cho phép đồng bào miền Nam trao cho tôi Huân chương cao quý. Như vậy thì toàn dân ra sẽ sung sướng, vui mừng”. Đến khi nhân dịp kỷ niệm 50 nǎm Cách mạng Tháng Mười vĩ đại, Đảng, Chính phủ Liên Xô quyết định trao tặng Bác Huân chương Lê-nin – Huân chương cao quý nhất của Liên Xô, Bác cũng đề nghị : Đảng, Chính phủ Liên Xô hoãn việc trao Huân chương đó, chờ đến ngày đất nước ta hoàn toàn độc lập, Bác thay mặt đồng bào cả nước nhận Huân chương cao quý đó.

Sức khoẻ Bác ngày một giảm nhưng Bác không muốn đồng chí, đồng bào phải lo lắng. Vì thế, Bác không bao giờ nói về bệnh tật của mình. Cứ sau cơn mệt nặng, lúc tỉnh dậy, câu hỏi đầu tiên của Bác là: “Hôm nay, đồng bào miền Nam đã thắng đến đâu?” Và Người vẫn yêu cầu cho nghe tin tức đặc biệt là tin miền Nam và những tin tức quan trọng trên thế giới. Những ngày Bác nằm trên giường bệnh, Bác vẫn mở đài lắng nghe từng bước trên tiền tuyến. Trước đó, Người vẫn nhắc tới việc thu xếp để vào Nam. Bác có hỏi 2 đồng chí cán bộ: “Các chú có thể chuẩn bị cho Bác sớm vào thăm đồng bào miền Nam được không?”. Tiếc rằng nguyện vọng đó chưa một lần thực hiện được thì Bác đã đi xa. Cho đến khi từ giã thế giới này, trái tim Người vẫn đau đáu nỗi nhớ miền Nam, chỉ một lòng mong mỏi đến ngày Bắc – Nam sum họp, đất nước hoàn toàn thống nhất.

Không phụ công mong mỏi của Người, với Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử quân và dân ta đã “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào”, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước. Ngày 30/4/1975, chỉ vài giờ sau khi quân ta cắm là cờ đỏ sao vàng trên nóc Dinh Độc Lập, trên sóng của Đài Tiếng nói Việt Nam đã vang lên lời ca vui hạnh phúc: “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng. Lời Bác nay đã thành chiến thắng huy hoàng. Ba mươi năm đấu tranh giành toàn vẹn non sông. Ba mươi năm dân chủ cộng hòa kháng chiến đã thành công. Việt Nam Hồ Chí Minh, Việt Nam Hồ Chí Minh, Việt Nam Hồ Chí Minh, Việt Nam Hồ Chí Minh”… Lời bài hát đã thể hiện được mong muốn của muôn triệu trái tim người dân Việt Nam, được có Bác trong ngày hội của non sông, được kính dâng lên Người chiến thắng vẻ vang của dân tộc, để Bác có thể yên lòng vì miền Nam ruột thịt đã được sống trong hòa bình, đã sạch bóng quân thù.

bac-voi-mien-nam-b
Hình ảnh Bác Hồ trong ngày vui đại thắng

Cho đến những ngày cuối tháng Tư năm 2013 – lần thứ 38 đất nước ta  kỷ niệm ngày Đại thắng mùa Xuân 1975, vui niềm vui thống nhất, non sông thu về một mối và chúng ta càng nhớ tới Bác Hồ muôn vàn kính yêu với tấm lòng bao la biển trời của Người vì nước vì dân… Mỗi lần kỷ niệm giải phóng miền Nam thống nhất đất nước lòng dân ta càng thêm nhớ Bác, như được thấy Bác đang chung vui cùng niềm vui của cả dân tộc, của non sông đất nước đã hoàn toàn thống nhất đang ngày càng phát đi lên cùng các cường quốc năm châu.

Kim Yến
bqllang.gov.vn

Màu xanh dịu mát trên Con đường xoài tại Khu di tích lịch sử Hồ Chí Minh

Khu di tích lịch sử Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch là một nơi rất đỗi thiêng liêng đối với mỗi con người Việt Nam. Trong đó, Đường xoài với màu xanh dịu mát là một địa điểm tạo sự thích thú cũng như thu hút sự chú ý của người dân cũng như du khách khi đến với Khu di tích.

duong-xoai1
Khi Bác còn sống tại đây, con đường  là nơi mà Bác  thường đi bách bộ sau giờ làm việc và tập thể dục buổi sáng. Màu xanh của từng tán lá khiến cho mỗi người khi có dịp đi qua đều cảm thấy rất thoải mái, dễ chịu

duong-xoai2Bảng chỉ dẫn được viết rõ ràng, tạo điều kiện cho việc tham quan của người dân cũng như du khách nước ngoài khi đến với Khu di tích lịch sử Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch

duong-xoai3
Cây xoài tại đây được treo tên cẩn thận

duong-xoai4
Mùa xuân đến, những chiếc lá non nảy lá non. Màu xanh non làm trào lên sức sống tươi mới của mùa xuân tại Khu di tích lịch sử

duong-xoai5Màu xanh mát của từng tán lá dưới ánh nắng vàng tươi của mùa xuân khiến ai đi qua cũng phải dừng chân ngắm nhìn

duong-xoai6
Từng chiếc lá non khoe sắc trong tiết trời ấm áp của mùa xuân

duong-xoai7
Bên dưới những tán lá là hàng cây xanh nhỏ. Chúng càng làm tôn lên vẻ xanh mát dịu nhẹ của cả con đường xoài lịch sử

duong-xoai8Để bảo vệ những cây xoài mang giá trị lịch sử này, các công nhân ở đây đều rất chú ý chăm sóc cẩn thận. Việc quét vôi vào từng gốc cây là một việc làm mang ý nghĩa bảo vệ cây như thế

duong-xoai9
Rất nhiều du khách thích thú dừng chân tại Đường xoài để cảm nhận được vẻ đẹp xanh mát của nó

duong-xoai10
Các gia đình đến từ mọi miền trên Tổ quốc cũng rất hào hứng chụp hình lưu niệm bên dưới những tán lá xoài 

duong-xoai11
Con đường rộng thênh thang là địa điềm lý tưởng thu hút nhiều đoàn khách ghé qua

duong-xoai13
Trong tiết trời của mùa xuân, những em nhỏ cũng rất thích thú khi được vui chơi thỏa thích trên con đường rộng và mát như vậy

duong-xoai14
Các bạn trẻ vô cùng thích thú khi có cơ hội cảm nhận không khí dễ  chịu cũng như có địa điểm để chụp ảnh lưu niệm

duong-xoai15
Ngay trước nhà sàn của Bác Hồ cũng có hai cây xoài tỏa bóng mát cho con đường nhỏ phía dưới

duong-xoai16Con đường xoài nhìn từ phía xa… Mùa xuân đến, từng cây xoài cựa mình thay màu lá. Màu xanh non của từng chiếc lá mang đến cho mọi người cảm giác yên bình, dễ chịu khi đến với Khu di tích. Cảm giác ấy không phải nơi nào cũng có thể có được…

Thanh Huyền
bqllang.gov.vn