Tag Archive | Tin tức

Vǎn hoá Mỹ hay là thuốc độc tinh thần (31-10-1951)

Ở Pari (Pháp), hôm 30-4-51, có một vụ án xử trộm cướp, mà kẻ cướp là 17 đứa trẻ từ 10 đến 14 tuổi do 1 tướng cướp 12 tuổi chỉ huy.

Hôm 7-5-51, lại có một vụ án giết người. Những phạm nhân đều là thanh niên từ 16 đến 18 tuổi.

Lúc quan toà xét hỏi, chúng đều khai là chúng thường xem tiểu thuyết Mỹ và chiếu bóng Mỹ, rồi chúng học theo!

Hiện nay những thứ thuốc độc đó, Mỹ đang gieo rắc cho đồng bào ta trong vùng tạm bị chiếm. Báo Nữu Ước (21-3) viết: Sở thông tin Mỹ ở Sài Gòn mỗi tháng phát cho người Việt Nam hàng chục vạn truyền đơn, sách nhỏ, tranh ảnh, sách giáo khoa, lịch sử Mỹ, v.v.. Sở thông tin Mỹ sắp in hơn 30 vạn quyển sách bằng tiếng Việt để tuyên truyền chống cách mạng, chống kháng chiến, mở những phòng xem sách, xem báo, những lớp dạy tiếng Anh. Chúng “giúp đỡ” các báo chí Việt gian tuyên truyền “vǎn hoá” Mỹ. Nói tóm lại: Mỹ đang ra sức đầu độc người Việt Nam bằng “vǎn hoá” Mỹ? Ta phải kịch liệt chống thứ “vǎn hoá” Mỹ đó.

Đ.X.

Báo Cứu quốc, số 1939, ngày 31-10-1951.
cpv.org.vn

Điện mừng nhân dịp kỷ niệm 34 nǎm cách mạng xã hội chủ nghĩa (7-11-1951)

Gửi: Đại nguyên soái Xtalin,

Nhân dịp kỷ niệm Cách mạng Xã hội chủ nghĩa nǎm thứ 34, tôi kính thay mặt nhân dân và Chính phủ Việt Nam trân trọng và vui vẻ chúc mừng Ngài và Chính phủ cùng nhân dân Liên Xô.

Dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Ngài và Đảng Cộng sản bônsêvích, nhân dân Liên Xô đang tiến mạnh sang chủ nghĩa cộng sản. Sự thành công vẻ vang của Liên Xô tức là một sự khuyến khích và giúp đỡ to lớn cho công cuộc xây dựng của các nước dân chủ mới, công cuộc giải phóng của các dân tộc bị áp bức, và công cuộc giữ gìn hoà bình của nhân dân toàn thế giới.

Noi theo gương anh dũng của nhân dân Liên Xô, nhân dân Việt Nam kiên quyết kháng chiến đến thắng lợi cuối cùng, để tranh lại thống nhất và độc lập thật sự.

Kính chúc Ngài mạnh khoẻ và sống lâu.

Ngày 7 tháng 11 nǎm 1951
HỒ CHÍ MINH

Báo Cứu quốc, số 1944, ngày 7-11-1951.
cpv.org.vn

Báo chí Lào ca ngợi công ơn đạo đức Hồ Chí Minh

Nhân kỷ niệm lần thứ 122 Ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, các báo của Lào đã đăng nhiều bài viết về công lao to lớn của Chủ tịch Hồ Chí Minh đối với cách mạng Việt Nam, cách mạng Lào và tấm gương đạo đức cao cả của Người.

Một bài báo ca ngợi BHMột bài báo ca ngợi Bác Hồ. (Ảnh: Hoàng Chương/Vietnam+)

Các báo Pasason, Pathet Lao ngày 18 tháng 5 đã đăng các bài viết ca ngợi Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị Anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới, lãnh tụ thiên tài của cách mạng Việt Nam, một con người chí công vô tư có nếp sống giản dị, khiêm tốn là tấm gương sáng cho tất cả chúng ta noi theo.

Báo Lao Phatthana cũng có bài viết “Chủ tịch Hồ Chí Minh với báo chí” ôn lại những lời dạy của Người đối với những người làm báo để trở thành những nhà báo trung thực.

Báo VientieneMai viết về đạo đức cao quý của Chủ tịch Hồ Chí Minh, nêu rõ Người đã dành trọn cả cuộc đời của mình cho sự nghiệp đấu tranh của nhân dân Việt Nam, sự nghiệp đấu tranh của nhân dân Đông Dương và các dân tộc bị áp bức trên thế giới.

Chủ tịch Hồ Chí Minh là nhà tư tưởng, nhà lý luận vĩ đại, nhà chính trị, nhà quân sự lỗi lạc, là Anh hùng của dân tộc Việt Nam, chiến sỹ cách mạng kiệt xuất của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế.

Người luôn có niềm tin sâu sắc đối với nhân dân, gần gũi và quan tâm đến nhân dân; là tấm gương sáng về những đức tính cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư, kiên quyết đấu tranh chống nạn quan liêu, tham ô, tham nhũng, lãng phí, coi những căn bệnh đó là kẻ thù bên trong.

Đạo đức cách mạng cao quý, tinh thần anh dũng, sự giản dị, và tính nhân văn của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã được nhân dân Việt Nam, nhân dân Đông Dương và nhân dân tiến bộ trên thế giới tôn kính, quý trọng sâu sắc./.

Theo Vietnam+/VTN
Kim Yến

bqllang.gov.vn

Bác Hồ qua tranh cổ động độc đáo, xúc động

Nhân dịp kỷ niệm 121 năm Ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, phóng viên Hà Thành, Báo điện tử TS đã thực hiện 9 bức tranh cổ động, nêu lại khái quá trình Người tìm đường cứu nước và trở thành lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam.

logo 1
Bức tranh vẽ bà Hoàng Thị Loan, thân mẫu Chủ tịch Hồ Chí Minh

 logo 2
Ngày 5/6/1911, chàng trai trẻ Nguyễn Tất Thành, lấy tên là Văn Ba, từ bến Sài Gòn, theo tàu buôn Latouche – Treville vượt biển sang Pháp, bắt đầu cuộc hành trình tìm đường cứu nước. Sau này, nhà thơ Chế Lan Viên đã gọi cuộc ra đi của chàng trai trẻ Nguyễn Tất Thành là “Người đi tìm hình của nước”.

logo 3
Năm 1920, khi đã đổi tên thành Nguyễn Ái Quốc, người đã đọc “Luận cương về vấn đề dân tộc và thuộc địa” của Lenin, từ đó, Người đi theo chủ nghĩa Cộng Sản và lấy đó làm kim chỉ nam cho đường lối cách mạng của Người
và dân tộc về sau

logo 4
Ngày 13/8/1942, Người lấy tên là Hồ Chí Minh, sang Trung Quốc để tranh thủ sự ủng hộ của Trung Hoa Dân Quốc. Ngày 29/8/1942, Người bị Trung Hoa Dân Quốc bắt và giam hơn một năm, trải qua 30 nhà tù. Thời gian này,
Người đã viết “Nhật ký trong tù”.

logo 5
Ngày 2/9/1945, Người đọc Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh ra Nhà nước
Việt Nam dân chủ cộng hòa.

75288553-m04
Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng của Người, Người chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc là làm sao cho nước nhà được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, 
ai cũng được học hành.

75288553-m03
Hồ Chủ tịch, biểu tượng của sự giản dị, đức hy sinh

75288553-m05
Hồ Chủ tịch – Biểu tượng của tình yêu bao la

75288553-m01
Hồ Chủ tịch – Người làm rạng danh nong sông, đất nước Việt Nam. Nước Việt Nam tự hào có tên Người.

Theo Hà Thành vtc.vn
Kim Yến (st)
cpv.org.vn

“Tôi không dám tin Bác biết tên một nông dân như mình”

“Nghe Bác gọi tên, tôi không dám tin Bác biết tên mình. Tôi lúng túng đứng lên, tà áo dài vướng vào mép bàn gỡ mãi không ra. Bác cười dí dỏm: “Cháu là nông dân, cháu mặc áo dài đi cày, nó cuốn vào cày thì cháu làm sao?”.Đó là một trong những kỷ niệm về lần gặp Bác Hồ đầu tiên của bà Nguyễn Thị Kim Dung. Tại ngôi nhà riêng ở thôn Trung Thành, xã Nam Phong, thành phố Nam Định, chúng tôi được nghe những kỷ niệm sâu sắc về quãng đời hoạt động cách mạng của bà. Đặc biệt là niềm tự hào và hạnh phúc hai lần được gặp Bác Hồ.

Toi khong dam tin1Bà Dung bên bức ảnh chụp cùng Bác.

Sinh năm 1938 ở xã Hải Tây (Hải Hậu – Nam Định), năm 1962, với nhiều thành tích xuất sắc trong lao động sản xuất cũng như các phong trào Đoàn và Hội Phụ nữ của địa phương, bà được kết nạp vào Đảng.

Trong điều kiện đất nước có chiến tranh, chồng công tác xa nhà, các con còn nhỏ, song bà luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao. Từ các phong trào: “Tất cả vì miền Nam ruột thịt”, “Mỗi người làm việc bằng hai”… bà đã trở thành tấm gương sáng trong sản xuất và chiến đấu với nhiều thành tích như: “Đảng viên bốn xuất sắc”, “Phụ nữ 5 tốt, 3 đảm đang”…

Năm 1964, bà được Mặt trận Tổ quốc tỉnh Nam Định giới thiệu ra ứng cử đại biểu Quốc hội khóa III và bà đã trúng cử. Đây cũng chính là lần đầu tiên bà Dung được gặp Bác Hồ.

Người đàn bà với mái tóc đã điểm bạc, bồi hồi xúc động lật dở những kỷ vật được xem như là báu vật của dòng họ nhớ lại: “Lần đầu tiên gặp Bác, chúng tôi không hề được báo trước. Buổi tối của phiên họp Quốc hội đầu tiên, chúng tôi đang nghỉ ngơi ở khách sạn Kim Liên thì đồng chí Phan Điền – Trưởng đoàn Đại biểu Quốc hội Nam Định tới nói với tôi, chị Trà và chị Thạc “Sáng mai các đồng chí phải ăn mặc chỉnh tề để đi nhận nhiệm vụ đặc biệt”.

Nghe xong “Chỉ thị” chúng tôi nhìn nhau không biết ngày mai sẽ làm nhiệm vụ đặc biệt gì. Sáng hôm sau mới 8 giờ sáng, xe đã đến đón đưa chúng tôi đi qua Ba Đình, rồi đi vòng tới Phủ Chủ tịch và dừng lại ở cổng sau nhà sàn của Bác.

Một đồng chí cảnh vệ lại mời chúng tôi xuống xe và nói hôm nay Bác sẽ gặp mặt Đoàn Đại biểu Quốc hội trẻ tuổi. Lúc này chúng tôi mới biết sẽ được gặp Bác Hồ. Lúc đó tâm trạng của mọi người rất hồi hộp và phấn chấn. Khu đặt tiệc bày sẵn với những chiếc ghế và dãy bàn được bày biện rất đẹp, bên trên là những đĩa bánh kẹo.

Toi khong dam tin2Bức ảnh Bác chụp cùng Đoàn Đại biểu Quốc hội trẻ tuổi
(Ảnh tư liệu do nhân vật cung cấp).

Toi khong dam tin3Thẻ đại biểu Quốc hội khóa III – kỉ vật được bà Dung giữ lại làm kỉ niệm.

Tất cả mọi người sau khi ổn định chỗ ngồi ai cũng thấp thỏm mong được nhìn thấy Bác. Vừa lúc đó, Bác xuất hiện trong bộ quần áo nâu giản dị, vẫy tay chào mọi người. Chúng tôi quây quần nghe Bác hỏi chuyện từng đại biểu.

“Đến lúc Bác gọi đến tên tôi lần thứ nhất, nhưng lúc đó tôi không nghĩ là Bác gọi đến tên mình, làm sao Bác biết đến một người nông dân như mình nên tôi không dám đứng lên, Bác gọi tới lần thứ 2 tôi vẫn không dám đứng lên, phải đến lần thứ 3 khi các anh, chị ngồi cạnh tôi bảo chị Dung, Bác gọi gì chị kìa, tôi mới dám đứng lên nhưng không may cái áo dài của tôi lại bị vướng vào mép bàn, tôi gỡ mãi không được, phải nhờ tới mấy người xung quanh gỡ giúp mới được. Bác nhìn tôi cười rồi Người hỏi: “Cháu là Kim Dung? Tôi lễ phép trả lời: “Dạ, thưa Bác vâng ạ!”. Bác lại dí dỏm nói: “Cháu là nông dân, cháu mặc áo dài đi cày nó cuốn vào cày thì cháu cày làm sao?”.

Lúc đó tất cả mọi người đều cười làm cho tôi lúng túng xấu hổ không biết trả lời như thế nào thì Bác cười đôn hậu bảo: “Thôi, Bác đùa đấy, thế chi bộ Vạn Phong và Đảng bộ Nam Phong vẫn 4 tốt chứ?”. Lúc đó tôi vừa lúng túng vội trả lời: “Thưa Bác vâng ạ!”.

Nở nụ cười mãn nguyện, bà tiếp câu chuyện: Thực sự lúc đó tôi cũng không biết phải trả lời như thế nào vì được gặp Bác, được nói chuyện với Bác tôi vừa vui mừng, vừa hồi hộp. Sau một hồi nói chuyện, Bác cùng chúng tôi ra trước phủ Chủ tịch để chụp ảnh lưu niệm. Đó là lần đầu tôi được gặp Bác và cũng là lần đầu tiên tôi được Bác cầm tay và căn dặn: “Cháu phải cố gắng học tập để có đủ trình độ năng lực làm người Đảng viên tốt, người đại biểu Quốc hội tốt, nhưng Bác cũng phê bình cháu, cháu ít tuổi có nhiều con, mà nhiều con thì không tiến bộ được đâu cháu ạ. Phải sinh đẻ có kế hoạch thì mới có điều kiện học tập và công tác tiến bộ được.

Giây phút được Bác cầm tay ấy bà cảm nhận được sự ấm áp như tình cảm Cha – con và Người đã truyền cho tôi một sức mạnh làm tôi không còn run và sợ như lúc ban đầu nữa. Sau đó tôi cùng 3 người nữa được chụp ảnh riêng cùng Bác”.

“Lần thứ 2 là vào năm 1968. Khi ấy tôi được Đảng bộ tỉnh Nam Định cử đi dự Hội nghị tổng kết công tác xây dựng Đảng 4 tốt toàn miền Bắc. Sau giờ giải lao mọi người ai cũng háo hức mong được gặp Bác. Tôi đang đứng ở tiền sảnh thì đồng chí Lê Hoành – Chuyên viên Ban tổ chức chạy tới và bảo: “Bác đang hỏi cô, cô vào ngay để gặp Bác. Vừa trông thấy tôi Bác liền hỏi: “Chồng con cháu vẫn khỏe và công tác tốt chứ?. Tôi đáp lại: “Thưa Bác vẫn tốt ạ!”.

Toi khong dam tin4Bà Dung với những phần thưởng cao quy được trao tặng.

Bà cho chúng tôi xem một số kỉ vật, bút tích và hình ảnh trong những lần gặp Bác còn lưu giữ đến nay. Cùng với đó là những phần thưởng cao qúy của Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Bộ, ngành Trung ương và tỉnh Nam Định trao tặng bà.

Chỉ vào bức tranh truyền lại từ bức ảnh bà chụp ảnh cùng Bác treo trang trọng trên tường phòng khách: “Đó là bức tranh mà ông nhà tôi đã dùng cả tháng lương để đi truyền lại. Ông nhà tôi bảo, đó là báu vật của cả dòng tộc nhà ta, nó sẽ là gương sáng cho con cháu noi theo, nếu không truyền lại sau này nó mối mọt mất mát đi thì không bao giờ còn lưu giữ lại được nữa”.

Những lời răn dạy và tấm gương đạo đức của Người đã tỏa sáng, giúp bà vượt qua bao khó khăn, gian khổ của chặng đường hoạt động cách mạng. Cho đến khi nghỉ hưu năm 1993, bà vẫn tham gia các hoạt động của địa phương như Bí thư chi bộ thôn Trung Thành, Ban Chấp hành Hội khuyến học của xã trong nhiều năm liền… Hiện nay, bà Dung đã 75 tuổi đời và 50 tuổi Đảng, tuổi đã cao, sức khỏe không tốt nên bà xin nghỉ, sống vui vầy cùng con cháu./.

Theo Trần Huệ – Đức Văn/ Báo Dân trí
Huyền Trang (st)
cpv.org.vn

Các đồng bào điền chủ gương mẫu (2-1-1952)

Tục ngữ có câu: Có nước, thì có đất. Nước đây nghĩa là nước nòi, nước nhà chứ không phải nước sông, nước giếng.

Nhiều đồng bào điền chủ đã hiểu như vậy, và đã hǎng hái hiến đất, ruộng cho kháng chiến. Đây là vài thí dụ:

Ở Bắc – Ông bà Đỗ Đình Thiện hiến hơn 2.000 mẫu, ông bà Đỗ Thúc Phách hiến 600 mẫu, v.v..

Ở Trung – Tôi không biết rõ. Xin đồng bào và cán bộ cho biết.

Ở Nam – 300 đồng bào điền chủ đã hiến 2 vạn 4 nghìn 500 mẫu. Trong số đó, miền Tây nhiều nhất. Theo báo cáo thì: số ruộng hiến cộng tất cả đã đến 4 vạn mẫu, và phong trào hiến ruộng đang tiếp tục. Một điều đáng quý nữa là các điền chủ Hoa kiều cũng hiến ruộng để tỏ lòng ủng hộ kháng chiến và tỏ tình đoàn kết giữa hai dân tộc anh em Việt – Hoa.

Phong trào hiến ruộng ở Nam Bộ do ông Huỳnh Thiện Lộc (cựu Bộ trưởng Canh nông, nay đã mất rồi) xung phong trước nhất.

Đó cũng là một đặc điểm trong cuộc kháng chiến của Việt Nam. Nó chứng tỏ thêm rõ rệt sự toàn dân đoàn kết. Mà đoàn kết thì nhất định thắng lợi.

Đ.X.

Báo Cứu quốc, số 1984, ngày 2-1-1952.
cpv.org.vn

Tátxinhi bị tát (3-1-1952)

Trung tuần tháng 11, sau trận Hoà Bình, tướng giặc Tátxinhi huênh hoang tuyên bố: “Thắng trận này là do quân Pháp đã thắng luôn trong 10 tháng nay” .

Cũng lúc đó, tên Bộ trưởng thuộc địa Pháp tuyên bố: “Từ nay, quân Pháp tranh lại quyền chủ động”.

Nếu giặc Pháp không mất quyền chủ động, thì sao phải tranh lại ? Phải tranh lại, tức là trong 10 tháng qua, địch đã mất quyền chủ động, đã thua nhiều trận; tức là quân ta nắm quyền chủ động.

Thế là Tátxinhi đã bị bạn nó tát vào mồm.

Hơn nữa, từ trận Chợ Bến – Hoà Bình, ta đã tiêu diệt 35 đại đội địch. Cái tát ấy càng đau cho Tátxinhi hơn. Vậy có thơ rằng:

“Hỡi Tátxinhi,

Khua mồm làm chi,

Cho khổ thân mi?

Thôi thì cuốn gói, chuồn đi cho rồi!”.

C.B.

Báo Nhân dân, số 39, ngày 3-1-1952.
cpv.org.vn

Tinh thần quân đội Mỹ (3-1-1952)

Khi ra nước ngoài, mỗi quân nhân Mỹ có một quyển sách nhỏ, dầy 60 trang, một bên chữ Anh, một bên chữ của nước ngoài đó. Khi cần nói gì, cứ giở sách ấy mà tìm. Sách ấy mở đầu là: “Tôi là người Mỹ”. Tiếp đến: “Tôi muốn ǎn và muốn uống”. Rồi đến “Tôi muốn ngủ ở đây – cô lại đây với tôi, đừng sợ”. Sau đó là: “Đưa tôi đến nhà thầy thuốc”… Sau cùng là những câu do thám về quân sự, và câu đe doạ: “Nói thật đi, mày không nói thì tao sẽ bắn!”.

Lúc còn ở Mỹ, quân lính Mỹ cũng đã “thấm nhuần” tinh thần ấy. Vừa rồi, các báo Mỹ đã phải than phiền:

“Quân nhân Mỹ ham uống rượu, đánh bạc, chơi đĩ, đánh nhau. Chiều đến, lính say rượu nghênh ngang đầy đường, hò hét inh ỏi, làm cho dân địa phương e ngại, không dám ra đường”.

“Từ ngày lính đến đóng, thành phố Carôlin đã trở nên một ổ tội ác, một nơi truỵ lạc nhất trong toàn quốc… Nhà thổ mọc lên như nấm và bệnh giang mai thịnh hành trong đám lính”.

Kết luận, các báo ấy viết: “Quân đội hủ hoá như vậy, mà các nhà chức trách địa phương và bộ tư lệnh cứ để mặc, không chịu làm gì để giữ trật tự cả”.

Đó là những quân đội mà Mỹ dùng để “chống cộng sản” và để “giữ gìn vǎn minh” cho thế giới !

C.B.

Báo Nhân dân, số 39, ngày 3-1-1952.
cpv.org.vn

“Sau lũy tre xanh” (10-1-1952)

Dưới đầu đề ấy, tờ báo Pháp Người xem xét (L’ Observateur) tháng 11-1951 đã vạch mặt Tátxinhi. Đại lược báo ấy nói: “Sau đây là tin tức của phe Đờ Gôn chống cộng, không thể nghi nó ủng hộ Hồ Chí Minh:

“Quân sự – Tátxinhi khéo quảng cáo cho cá nhân mình. Song những thông cáo thắng trận chỉ lừa dối được người Pháp. Hồi tháng 3, hơn 60 vạn lít dầu xǎng cháy gần Sài Gòn, ai cũng biết, nhưng Tátxinhi không nói đến. Việt Minh tập trung 40 tiểu đoàn ở Bắc Bộ, ai cũng biết, nhưng Tátxinhi lại nói: “Việt Minh thua rồi, bị đánh tan rồi”. Đội viễn chinh có 17 vạn người, chỉ có 7 vạn người chiến đấu, mà mỗi tháng bị tiêu diệt hơn 1 tiểu đoàn rưỡi”.

“Trước kia, ở Việt Nam có 10 tướng Pháp. Nay Tátxinhi có 25 tướng. Song các quan nǎm, quan tư thường từ chối việc cầm quân đi đánh. Một bộ trưởng (bù nhìn) nói: “Tátxinhi, đã xây xong cái đai phòng ngự, nhưng ban đêm quân Việt Minh vẫn đi qua được”.

“Chính trị – Một công chức cao cấp ở Nam Bộ nói: “Các cơ quan rất bừa bãi, các bộ trưởng đều là bù nhìn của Tátxinhi, nhân dân không ai ủng hộ chúng”.

“Một giáo sĩ Pháp nói: “Bọn Trần Vǎn Hữu là bù nhìn của Tátxinhi, những người khá đều đi theo kháng chiến”.

“Một giáo sĩ Việt nói: “Công chức Pháp đã làm hỏng độc lập của Việt Nam, khi giao trả các cơ quan, họ chỉ giao cho bọn phản quốc”.

“Việt Minh – Một viên chỉ huy lê dương nói: “Quân đội Việt Minh đánh hǎng, tinh thần cao, vì họ có mục đích và tư tưởng cao cả”.

C.B. Kết luận:

Sau luỹ tre xanh,

Trước luỹ tre xanh,

Ta đánh cho giặc Pháp tan tành tả tơi.

C.B.

Báo Nhân dân, số 40, ngày 10-1-1952.
cpv.org.vn

Giữ bí mật (10-1-1952)

Chính phủ vừa ra Sắc lệnh cho bộ đội, nhân dân, các cơ quan, đoàn thể, báo chí, cán bộ phải giữ bí mật. Đó là một việc rất quan trọng, rất hợp thời.

Mọi người đều biết rằng: phe đế quốc là phe chiến tranh. Chúng mong dùng chiến tranh để cướp nước người ta, để làm chúa thế giới. Và trong chiến tranh, tình báo (đặc vụ, mật thám) là một bộ phận quan trọng bực nhất; nó là lỗ tai con mắt của bộ chỉ huy.

TÌNH BÁO ĐỊCH HOẠT ĐỘNG NHƯ THẾ NÀO?

Nó nghe ngóng tin tức, tìm tòi tài liệu quân sự, chính trị, kinh tế của ta. Nó dò xét địa điểm các cơ quan, kho tàng, nhà máy, trường học, v.v. của ta. Biết rồi, thì chúng tìm mọi cách để phá hoại.

Bọn đế quốc dùng từ toà đại sứ cho đến các hiệu buôn làm cơ quan tình báo. Tình báo địch lợi dụng đủ các hạng người làm tay sai cho chúng; những người quý tộc “sang trọng”, những cô đầu nổi tiếng xinh đẹp và hát hay, những người mượn tiếng dạy học hoặc truyền đạo, những người buôn bán, những bọn du côn. Nhiều khi chúng lợi dụng cả trẻ em. Có những người bên ngoài ra vẻ đạo đức nhân từ lắm, nhưng kỳ thực là trùm tình báo của Mỹ. Như Đức giám mục Vũ Bân và Khâm mạng Toà thánh là Đức cha Bibơri (Biberi) là những người tổ chức và chỉ huy tình báo Mỹ ở Trung Quốc.

Lại có bọn tình báo gọi là “mật thám chờ”. Bọn này đến một địa phương nào đó, giả ǎn ở rất tử tế, giả hǎng hái tham gia công việc của địa phương, gây cảm tình với nhân dân địa phương. Rồi chúng lóng tai nghe, mở mắt nhìn mọi việc, mọi người. Chúng chờ 5,10 nǎm, có khi lâu hơn nữa; khi điều kiện chín muồi, chúng mới phá hoại một vố.

Những vụ án phản quốc ở Liên Xô (như vụ Tờrốtxki), ở Ba Lan, ở Bảo, trước đây, và vụ Xlǎngky ở Tiệp Khắc gần đây, tỏ rằng: tình báo địch dùng đủ cách phỉnh phờ, lừa bịp, mua chuộc, đe doạ, thậm chí ám sát, để dò bí mật của ta…

Trước kia, tình báo là một việc bí mật. Ngày nay, bọn đế quốc đã lỳ mặt, không giấu giếm nữa; chúng đưa tình báo thành một việc công khai: hôm 10-10-51, Chính phủ và Quốc hội Mỹ đã chuẩn y một ngân sách 100 triệu đôla, nói rõ là để giúp những phần tử phản động làm tình báo và phá hoại ở Liên Xô và ở các nước dân chủ mới; để giúp bọn phản quốc ở các nước ấy trốn ra ngoài, giúp chúng hoạt động, và vũ trang cho chúng.

VÌ SAO TÌNH BÁO HOẠT ĐỘNG ĐƯỢC?

Vì ta sơ suất, kém cẩn thận, không biết giữ bí mật. Cụ thể là ta còn phạm những khuyết điểm:

– Nói nǎng không cẩn thận. Bô lô ba la, bạ gì nói nấy. Đi ngoài đường, vào hàng quán, gặp bạn bè, cũng đưa công tác của cơ quan ra nói. Không nhớ câu: “Sừng có vạch, vách có tai; ta trong thì nói, địch ngoài thì nghe”.

– Viết lách không cẩn thận. Tài liệu giấy tờ để lung tung, ai cũng có thể xem, có thể thấy. Khi viết thư cho bầu bạn, cho người nhà, thì viết cả công việc và địa điểm của cơ quan, của bộ đội. Các báo chí thì kém cẩn trọng trong việc đǎng tin tức và trong lời bình luận.

– Đi lại không cẩn thận. Địa điểm cần giữ bí mật, mà người nào cũng đi lại ra vào được.

– Chỗ ở không cẩn thận. Không biết cách làm nhà cửa cho kín đáo. áo quần phơi bừa bãi. Bò ngựa gặp đâu buộc đấy. Đi ỉa, vứt giấy lung tung, v.v.. Đó là những khuyết điểm rất phổ thông, còn nhiều sự sơ hở khác.

Tình báo địch cũng như một thứ nước bẩn. Có chỗ trũng, chỗ hở thì nó chảy vào. Ta sơ hở, không biết giữ bí mật, tức là vô tình ta đã giúp địch, và đã phạm tội hại nước hại dân.

CHỐNG TÌNH BÁO ĐỊCH CÁCH THẾ NÀO?

Cũng như muôn việc khác, việc chống tình báo địch, việc giữ bí mật, phải dựa vào sức quần chúng. Cán bộ và chiến sĩ không những phải làm gương mẫu trong việc giữ bí mật mà còn phải tuyên truyền giáo dục cho nhân dân giữ bí mật. Dù tinh ranh quỷ quyệt mấy, tình báo địch cũng không thể che giấu được hàng ức hàng triệu lỗ tai, con mắt của nhân dân. Nhân dân hiểu biết thì chẳng những giữ được bí mật của ta, lại còn dò biết được bí mật của địch. Kinh nghiệm các nước bạn đã chứng tỏ rằng: nhờ lòng yêu nước và sự hiểu biết của nhân dân, mà bọn tình báo địch và bọn phản động sớm muộn đều lòi mặt và bị bắt. ở Trung Quốc, việc chống tình báo, việc giữ bí mật đã thành một phong trào quần chúng rộng khắp, thành một bộ phận của phong trào thi đua ái quốc. Các em nhi đồng, các chị phụ nữ ở thành thị và thôn quê đã giúp chính phủ bắt được nhiều vụ tình báo và bọn phản động. Vụ tình báo lớn của 2 đức cha Vũ Bân và Bibơri cũng do anh chị em công giáo đưa ra ánh sáng. Nước ta cũng có kinh nghiệm thiết thực và quý báu. ở khu giải phóng Việt Bắc ngày trước đồng bào gái trai già trẻ ai cũng biết giữ bí mật, theo khẩu hiệu “Ba không”. Ngoài những cán bộ phụ trách, có ai hỏi gì, đồng bào cũng trả lời: không nghe, không thấy, không biết.

Kết luận là chúng ta phải tuân theo Sắc lệnh của Chính phủ. Từ nay, chúng ta phải xem giữ bí mật là một việc rất cần thiết và rất quan trọng trong công cuộc kháng chiến. Cán bộ và chiến sĩ phải làm gương mẫu giữ bí mật. Chính quyền và đoàn thể cần có kế hoạch tuyên truyền và giáo dục nhân dân giữ bí mật. Chúng ta đã đánh thắng địch trên mặt trận quân sự, chính trị, kinh tế, chúng ta phải kiên quyết đánh thắng địch trên mặt trận tình báo bằng cách tuyệt đối giữ bí mật.

C.B.

Báo Nhân dân, số 40, ngày 10-1-1952.
cpv.org.vn

Ô hô, tinh thần lính Mỹ! (12-1-1952)

Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ đi Triều Tiên về báo cáo rằng:

Trước khi sang Triều Tiên, y không ngờ tinh thần quân đội Mỹ thấp kém đến tệ hại như thế. Đại đa số lính Mỹ thiếu tinh thần chiến đấu, và chỉ mong mau mau được về quê hương họ. Nhiều quan chỉ huy Mỹ phải nhận rằng: đó là vì binh sĩ Mỹ không biết vì mục đích gì mà họ phải chiến tranh.

Mấy tháng gần đây, chỉ trong binh đoàn thứ 10, đã có hơn 1.500 lính bỏ trốn.

Tinh thần thấp kém của binh lính Mỹ ảnh hưởng rất xấu đến tâm lý nhân dân Mỹ (báo Mỹ ngày 7-2-1951).

Một nhà quân sự khác đi Triều Tiên về, cũng báo cáo: “Mấy tháng gần đây, số binh lính Mỹ chết và bị thương từ mỗi tuần 2 ngàn người đã tǎng đến mỗi tuần 7 ngàn người. Theo đà ấy, thì quân đội Mỹ ít nhất cũng phải 20 nǎm mới đến được bờ sông áp Lục” (báo Mỹ 14-11-51).

Còn Tổng tư lệnh Anh ở Viễn Đông thì tuyên bố:

“Quân chí nguyện Trung Quốc đã trở nên một thứ quân đội giỏi bậc nhất. Họ đánh hǎng, bắn giỏi, huấn luyện kỹ càng, trang bị đầy đủ. Họ có thể đánh chúng ta bể đầu đổ máu” (báo Anh 14-11-51).

Bà con cứ so sánh những lời nói của bọn quân phiệt Mỹ và Anh, thì có thể đoán: ai sẽ bại, ai sẽ thắng.

Đ.X.

Báo Cứu quốc, số 1991, ngày 12-1-1952.
cpv.org.vn

Sự nghiệp vĩ đại của Lênin (24-1-1952)

Ngày 21 tháng 1, nhân dân lao động toàn thế giới và các dân tộc đang đấu tranh cho tự do của mình, đều thành kính tưởng nhớ Lênin. Lênin và Xtalin chẳng những đã lãnh đạo giai cấp vô sản biến nước Nga phong kiến và lạc hậu thành một nước xã hội chủ nghĩa giàu mạnh nhất thế giới, mà còn đưa loài người lao động tiến lên con đường hạnh phúc vẻ vang.

Lênin sinh ngày 22 tháng 4 nǎm 1870.

Nǎm 24 tuổi, Lênin vào Đảng Xã hội – dân chủ Nga. Từ đó, Lênin thành một người tổ chức và lãnh đạo cách mạng.

Nǎm 1903, Đảng Xã hội – dân chủ chia làm hai phái. Phái thiểu số (mensêvích) chủ trương thoả hiệp với tư bản. Phái đa số (bônsêvích) là phái chân chính cách mạng do Lênin lãnh đạo.

Nǎm 1905, Lênin tham gia lãnh đạo cuộc cách mạng tư sản dân chủ Nga đầu tiên. Tháng 12 nǎm ấy, Xtalin gặp Lênin trong một cuộc hội nghị của Đảng. Từ ngày ấy, Xtalin trở nên người bạn và đồng chí trung thành nhất và kiên quyết nhất của Lênin.

Nǎm 1917, Lênin và Xtalin lãnh đạo Cách mạng Tháng Mười Nga thành công. Tiếp theo là 5 nǎm kháng chiến chống đế quốc xâm lược và bù nhìn bán nước.

Nǎm 1919, Lênin cùng các lãnh tụ cách mạng các nước lập nên Quốc tế Cộng sản (Đệ tam quốc tế), để lãnh đạo phong trào cách mạng thế giới.

Ngày 21 tháng 1 nǎm 1924, Lênin mất, thọ 54 tuổi.

Xtalin là người thừa kế, củng cố và phát triển sự nghiệp cách mạng vĩ đại của Lênin.

Lênin là người đã thực hiện và phát triển chủ nghĩa Mác. Là người cha của cách mạng vô sản và cách mạng dân tộc giải phóng. Là người thầy đã đào tạo ra những chiến sĩ cách mạng khắp thế giới, chẳng những bằng lý luận cách mạng khoa học nhất, mà còn bằng đạo đức cách mạng cao cả nhất.

Lênin dạy chúng ta đoàn kết toàn dân và toàn giai cấp để chiến thắng kẻ thù chung là giai cấp bóc lột và đế quốc xâm lược.

Lênin dạy chúng ta đối mọi việc phải xem xét kỹ lưỡng mọi mặt, không nóng nảy, hấp tấp. Song khi đã định kế hoạch hẳn hoi rồi thì phải quả quyết thực hiện cho kỳ được.

Lênin dạy chúng ta giản đơn và khiêm tốn, trong sạch và chính trực.

Lênin dạy chúng ta không sợ gian nan cực khổ, và tin chắc vào lực lượng của quần chúng, vào tương lai của cách mạng. Sau Cách mạng Tháng Mười, 14 nước đế quốc từ ngoài đánh vào, phản động trong nước nổi loạn lung tung, gần 9 phần 10 đất nước thành vùng tạm bị chiếm. Lênin và Đảng bônsêvích nói kháng chiến nhất định thắng lợi. Quả nhiên kháng chiến đã thắng lợi hoàn toàn.

Lênin dạy chúng ta muốn kháng chiến thắng lợi, kiến quốc thành công thì quyết phải tǎng gia sản xuất và tiết kiệm. Lênin nói: Kinh tế và tài chính “phải do nhà nước thiết thực quản lý, giám đốc, thống kê và điều chỉnh; cần quy định cách phân phối sức lao động cho đúng đắn, quý trọng sức dân, tuyệt đối không được lãng phí sức dân, cái gì cũng phải tiết kiệm”. Đối với tệ tham ô hủ hoá, Lênin rất nghiêm khắc. Có một lần, toà án Mạc Tư Khoa xử nhẹ một vụ ǎn hối lộ, Lênin liền viết trong một bức thư: “không xử bắn bọn ǎn hối lộ mà xử nhẹ như thế, là một việc xấu hổ cho những người cộng sản, những người cách mạng…”.

Lênin dạy chúng ta phải giữ vững nguyên tắc cách mạng: “Chỉ có chính sách trung thành với nguyên tắc mới là chính sách đúng”.

Lênin dạy chúng ta yêu Tổ quốc và yêu nhân dân một cách thiết tha, không bờ bến, và ghét cay ghét đắng kẻ địch của Tổ quốc, của nhân dân, đồng thời gắn liền tinh thần yêu nước với tinh thần quốc tế.

Lênin dạy chúng ta phải thật thà tự phê bình và phê bình để đoàn kết chặt chẽ và tiến bộ mãi.

Lênin dạy chúng ta tuyệt đối tin tưởng vào Đảng, vào tương lai tất thắng của cách mạng và Tổ quốc, vào lực lượng vô cùng to lớn của giai cấp, của nhân dân.

Mỗi một người yêu nước Việt Nam cố gắng thực hiện những lời dạy bảo của Lênin, tức là kỷ niệm Lênin một cách xứng đáng, vì đó là con đường đưa chúng ta đến kháng chiến thắng lợi, kiến quốc thành công.

C.B.

Báo Nhân dân, số 42, ngày 24-1-1952.
cpv.org.vn