Tinh thần quân đội Mỹ (3-1-1952)

Khi ra nước ngoài, mỗi quân nhân Mỹ có một quyển sách nhỏ, dầy 60 trang, một bên chữ Anh, một bên chữ của nước ngoài đó. Khi cần nói gì, cứ giở sách ấy mà tìm. Sách ấy mở đầu là: “Tôi là người Mỹ”. Tiếp đến: “Tôi muốn ǎn và muốn uống”. Rồi đến “Tôi muốn ngủ ở đây – cô lại đây với tôi, đừng sợ”. Sau đó là: “Đưa tôi đến nhà thầy thuốc”… Sau cùng là những câu do thám về quân sự, và câu đe doạ: “Nói thật đi, mày không nói thì tao sẽ bắn!”.

Lúc còn ở Mỹ, quân lính Mỹ cũng đã “thấm nhuần” tinh thần ấy. Vừa rồi, các báo Mỹ đã phải than phiền:

“Quân nhân Mỹ ham uống rượu, đánh bạc, chơi đĩ, đánh nhau. Chiều đến, lính say rượu nghênh ngang đầy đường, hò hét inh ỏi, làm cho dân địa phương e ngại, không dám ra đường”.

“Từ ngày lính đến đóng, thành phố Carôlin đã trở nên một ổ tội ác, một nơi truỵ lạc nhất trong toàn quốc… Nhà thổ mọc lên như nấm và bệnh giang mai thịnh hành trong đám lính”.

Kết luận, các báo ấy viết: “Quân đội hủ hoá như vậy, mà các nhà chức trách địa phương và bộ tư lệnh cứ để mặc, không chịu làm gì để giữ trật tự cả”.

Đó là những quân đội mà Mỹ dùng để “chống cộng sản” và để “giữ gìn vǎn minh” cho thế giới !

C.B.

Báo Nhân dân, số 39, ngày 3-1-1952.
cpv.org.vn