Tag Archive | Văn hóa – Xã hội

Nguyên Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình: Để có đoàn kết quốc tế, đoàn kết dân tộc phải mạnh

Có nhiều yếu tố hội tụ làm nên phẩm chất đặc biệt của Bà – một trí thức từng theo học ” trường Tây”, một nhà yêu nước và cách mạng, một nhà ngoại giao xuất sắc, một nhân vật lịch sử của những thời khắc lịch sử của đất nước. 40 năm sau Hiệp định Paris mà bà đảm nhận vai trò Trưởng đoàn đàm phán của Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam và là người phụ nữ duy nhất ký vào bản Hiệp định bốn bên, đã ở tuổi 87, nguyên Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình vẫn làm mọi người kinh ngạc vì trí tuệ mẫn tiệp, vì phong thái lịch lãm vốn có của một nhà ngoại giao. Hiếm có ai giữ gìn hình ảnh một cách nghiêm cẩn như bà.

Bà Nguyễn Thị Bình tại Lễ ký Hiệp định Paris, 27 – 1 – 1973
                                                       Ảnh: TL

Tôi từng phỏng vấn bà không dưới 3 lần, và lần nào bà cũng đúng giờ hẹn không sai một phút, không hề có một chi tiết bất cẩn trong trang phục, kiểu tóc, cẩn trọng trong từng lời nói và truyền một phong thái cuốn hút với người đối diện.

Kỷ niệm 40 năm ngày Ký Hiệp định Paris, bà từ chối tất cả các nhà báo vào những ngày Hà Nội quá lạnh vì lý do sức khỏe. Chỉ khi thấy trời ấm lên, có thể xuất hiện trước truyền thông với phong thái khỏe mạnh, minh mẫn vốn có bà mới đồng ý cho báo chí phỏng vấn.

PV: Thưa bà, 40 năm đã trôi qua, cảm xúc của thời khắc tự tay đặt bút ký vào bản Hiệp định chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam hẳn vẫn còn vẹn nguyên?

Bà Nguyễn Thị Bình tại Paris, 24 – 10 – 1972

Nguyên Phó Chủ tịch nước NGUYỄN THỊ BÌNH: Cuộc đàm phán kéo dài gần 5 năm, đúng ra là 4 năm 8 tháng. Khi đặt bút ký, tôi được thay mặt nhân dân miền Nam ký vào một văn kiện lịch sử. Kết quả của Hiệp định là bao nhiêu xương máu của đồng bào, đồng chí. Lúc ấy tôi nghĩ đến những người thân quen đã đi xa không được chứng kiến những giờ phút lịch sử này…Xúc động trào nước mắt. Cảm xúc ấy đi cùng tôi suốt cuộc đời.

Bốn năm tám tháng, quãng thời gian đằng đẵng trong hành trình kháng chiến và mong mỏi một ngày thống nhất đất nước của dân tộc. Bà còn nhớ cảm giác có những lúc bi quan trong quá trình đàm phán dài dằng dặc ấy?

Hội nghị Paris về chấm dứt chiến tranh ở Việt Nam là cuộc đàm phán ngoại giao dài nhất trong lịch sử, cho một cuộc chiến tranh cũng dài nhất trong lịch sử. Gần 5 năm trời ngồi trên bàn ngoại giao không phải dễ dàng gì. Nhất là cuộc đấu tranh có lúc dậm chân tại chỗ. Có lúc báo chí phương Tây nói rằng đây là câu chuyện giữa người “điếc” với nhau, mỗi bên đều nói lập trường của mình. Không ai nghe ai hết. Thực tế trên chiến trường tương quan lực lượng chưa rõ. Vì vậy hai bên giằng co. Có những cuộc họp lặp đi lặp lại, chán ngán lắm. Nhưng có một điều luôn luôn phải thường trực trong ý nghĩ là không bao giờ được thất bại. Nhất định cuộc kháng chiến của mình sẽ giành thắng lợi, chỉ có vấn đề là lúc nào thôi. Và mong muốn là nó đến sớm.

Thưa bà, 40 năm về trước, bằng hình ảnh người phụ nữ Việt Nam thật đẹp, thật lạ trên bàn đàm phán Hiệp định Paris nói như nhà văn Nguyên Ngọc là: “khiêm nhường mà uyên bác, gần gũi mà sang trọng, sự kiên định không gì lay chuyển nổi lại được thể hiện chính bằng một vẻ thong dong đầy tự tin…”, bà đã góp công lớn cho thành công của Hiệp định Paris và “mang bạn bè về cho dân tộc”?

Điều này cũng nói lên rằng cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của mình nhận được sự đồng tình và cảm tình ủng hộ rộng rãi của nhân dân thế giới.

Cho nên, nhiều người nói rằng cuộc đàm phán ấy có một bên “thứ 5” là tình cảm, sự ủng hộ của nhân dân Pháp và nhân dân các nước đối với Việt Nam, thưa bà?

Có rất nhiều câu chuyện cảm động bên lề Hội nghị Paris mà nhiều người đã biết, sau 40 năm, chắc không còn chuyện gì chưa kể ra hết đâu. Lúc bấy giờ, Paris như là tâm điểm của thế giới. Vì cả thế giới theo dõi xem lúc nào chiến tranh ở Việt Nam sẽ chấm dứt. Vì nó kéo dài quá. Chúng ta nhớ rằng tờ NewYork Time của Mỹ tổng kết trong 10 năm, cột tin trang nhất của tờ báo hàng ngày đó chỉ nói về chiến tranh Việt Nam. Rồi vô tuyến truyền hình thế giới, trong 5 năm diễn ra Hội nghị Paris, thứ 5 nào họ cũng chiếu cảnh mấy đoàn gặp nhau để đàm phán. Vì vậy tôi trở thành người quen thuộc với những người chưa hề gặp bao giờ. Có một lần ở sân bay Paris tôi gặp một số phụ nữ, họ chạy đến bắt tay tôi, tay bắt mặt mừng. Tôi nghĩ bụng không biết mấy bà này ở đâu. Tôi nói là tôi chưa quen các vị. Các bà ấy nói là không, chúng tôi quen bà. Tôi hỏi vậy các bà quen tôi ở đâu? Họ nói là quen trên vô tuyến truyền hình, mỗi thứ 5 đều chiếu hình ảnh bà ở Hội nghị đàm phán nên tôi quen với bà lắm…

Bà Nguyễn Thị Bình kí Hiệp định Paris
                                                         Ảnh: T.L

Thưa bà, nhiều thế hệ người Việt Nam đã được sinh ra trong quãng thời gian 40 năm qua. Giá trị của Hiệp định Paris với nền hòa bình và thống nhất đất nước, bây giờ nhìn lại, phải hiểu chính xác như thế nào? Và Hiệp định Paris thưa bà, cũng vẫn mãi là bài học lớn cho hôm nay trong bảo vệ độc lập, bảo vệ chủ quyền lãnh thổ bằng đàm phán ngoại giao?

Hiệp định Paris là kết quả của cả cuộc chiến đấu, 20 năm đúng hơn là 18 năm chưa kể 2 năm đi đến Đại thắng Mùa xuân 1975. Cuộc chiến đấu rất dài. Có thể nói Đại thắng mùa xuân 1975 là thắng lợi nhờ cuộc đấu tranh trên 3 mặt trận quân sự, chính trị, ngoại giao. Khi đàm phán tại Hội nghị Paris đoàn Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tuy 2 mà 1, nên vận động quốc tế chúng ta có cùng một nội dung nhưng mỗi đoàn lại có một nội dung hơi khác nhau. Chính phủ Cách mạng Lâm thời với đường lối rộng rãi của mình có thể tranh thủ được rộng rãi nhiều lực lượng, những người không thuộc đảng phái nào nhưng ủng hộ độc lập hòa bình. Còn đoàn Việt Nam Dân chủ Cộng hòa không chỉ thu hút sự ủng hộ của các nước xã hội chủ nghĩa mà còn thu hút lực lượng của các phong trào cánh tả… Nên phong trào đoàn kết quốc tế do 2 đoàn chúng ta do 2 chủ thể triển khai tạo thành một mặt trận đoàn kết quốc tế rất rộng lớn chưa từng có trong lịch sử. Nó tác động đến các chính phủ, đặc biệt chính phủ Mỹ và tạo thuận lợi cho chúng ta trong cuộc đàm phán.

Rốt cuộc chúng ta buộc được Mỹ phải chấm dứt chiến tranh rút hoàn toàn ra khỏi miền Nam Việt Nam, để vấn đề Việt Nam cho những người Việt Nam giải quyết. Điều đó có ý nghĩa to lớn lắm. Tất nhiên chúng ta cũng phải hy sinh xương máu. Nhưng nếu không trả giá đắt thì không thể thắng lợi, phải thấy cái đó. Điều rút ra là ta phải chiến đấu vì lợi ích của chúng ta. Chính thế giới không những ủng hộ Việt Nam vì chúng ta có chính nghĩa mà họ còn ủng hộ vì chúng ta dám đứng lên bảo vệ nền độc lập của mình, quyết tâm chiến đấu và đã thắng lợi từng bước. Điều đó tạo ra tình cảm mến phục của cả thế giới đối với chúng ta. Do đó chúng ta có được sự ủng hộ quốc tế rất lớn của thế giới. Muốn có được đoàn kết quốc tế rộng lớn thì đoàn kết dân tộc phải vững mạnh. Đó là bài học còn giá trị cho đến ngày nay và cả tương lai.

Xin được bày tỏ lòng ngưỡng mộ và trân trọng cảm ơn Bà. Kính chúc Bà sức khỏe!

…Cuộc đời tôi may mắn gắn chặt với những sự kiện lịch sử trong thế kỷ 20 với những cuộc chiến oai hùng nhất của cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc – cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước nối tiếp nhau ròng rã 30 năm và sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong giai đoạn mới.

…Nhìn lại những năm chiến đấu kéo dài, vô cùng ác liệt đã qua, thế hệ chúng tôi đều thống nhất với nhau: đó là thời kỳ đẹp đẽ nhất của cuộc đời, với ý nghĩa là chúng tôi đã sống có mục đích, có lý tưởng, trọn lòng tin ở tương lai của đất nước, ở sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng, của Bác Hồ.

Dù ở chiến trường, nhà lao hay trên mặt trận đối ngoại, chúng tôi chấp nhận sự gian khổ, hy sinh nhưng cảm thấy hạnh phúc, luôn tràn ngập niềm tin và hy vọng.

…Đại đoàn kết dân tộc vì một mục tiêu chung phải là bài học lớn nhất của nhân dân ta. “Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết – Thành công, thành công, đại thành công”. Đó là phương châm của những thắng lợi trong quá khứ và cũng sẽ là phương châm của sự thành công trong hiện tại và tương lai.

Chúng ta có cơ sở để tạo nên Đại đoàn kết với 3 chung: chung cội nguồn, chung một mối an – nguy với thế lực bên ngoài, chung một tương lai huy hoàng cho đất nước. Và niềm tin trước đây cũng như hiện nay sẽ là sức mạnh tinh thần to lớn nhất của toàn dân tộc…

(Trích phát biểu của bà Nguyễn Thị Bình tại buổi giới thiệu cuốn hồi ký “Gia đình, bạn bè và đất nước”)

Cẩm Thúy (Thực hiện)
daidoanket.vn

Những bí mật bất ngờ ở hội nghị Paris

Lần họp cuối cùng, Kissinger ngỡ ngàng khi đoàn Việt Nam không ra cổng đón mà còn bị cố vấn Lê Đức Thọ mắng xối xả: “Chính các ông, không phải ai khác đã bôi nhọ danh dự nước Mỹ”.

>> Ông Lê Đức Thọ ‘mổ xẻ’ cố vấn Mỹ ở bàn đàm phán ParisHiệp định Paris, đỉnh cao của nền ngoại giao Việt Nam /Lần đầu tiên trưng bày kỷ vật quý về 40 năm Hiệp định Paris

Cuộc đấu tranh về ngoại giao tại Paris giữa bốn bên Mỹ, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Cộng hòa miền Nam Việt Nam và Việt Nam Cộng hòa diễn ra đồng thời với cuộc đấu tranh trên mặt trận quân sự. Thắng lợi về quân sự ảnh hưởng trực tiếp đến cục diện trên bàn ngoại giao. Chính vì vậy, sau thất bại của “đòn quyết định” dùng B52 tấn công miền Bắc Việt Nam, Mỹ đã phải gửi công hàm đề nghị nối lại đàm phán Paris sau khi trì hoãn thống nhất nội dung.

Ông Hà Đăng, thành viên đoàn Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam kể, ở Paris, đoàn đàm phán cũng theo dõi được chuyện bắn rơi B52 như thế nào, ở đâu. Đến khi nghe nói “trận Điện Biên Phủ trên không” thì tất cả mọi người đều sung sướng. “Như vậy là mình đã chiến thắng, chúng tôi tin tưởng và mong chờ ngày họp lại, cố vấn Lê Đức Thọ sẽ sang”, ông Đăng kể.

Đúng là cố vấn trở lại Pháp sau đó. Ngày 13/1, cuộc gặp riêng cuối cùng giữa cố vấn Lê Đức Thọ và cố vấn tổng thống Mỹ Kissinger tại Paris. Theo ông Đăng, đoàn của Việt Nam đến sớm, đoàn Mỹ đến đúng giờ. Nơi hẹn là ngôi biệt thự có sân to để được mấy chiếc xe hơi. Những lần trước, khi còn đang đàm phán với nhau, với tư cách là chủ thì theo phong tục Việt Nam ra đón khách, mọi người đứng ngoài cổng, bắt tay mời đoàn Mỹ vào phòng họp.

Cố vấn Lê Đức Thọ (người giơ tay). Ảnh tư liệu.

“Nhưng lần này báo chí tập trung sẵn sàng chụp ảnh ngoài cổng vẫn không thấy đoàn Việt Nam ra. Đúng giờ hẹn, đoàn Kissinger đến thì người gác ra mở cổng. Ông ta không thấy có người ra đón nên ngỡ ngàng, vào phòng thì bị cố vấn Lê Đức Thọ chỉ trích túi bụi. Bọn tôi ở trên gác nghe rất sướng”, ông Hà Đăng kể.

Ông Phùng Khắc Tư, phóng viên báo Phòng không Không quân thì cho hay, ngày 4/2/1973, ông xuống tiểu đoàn 77 tên lửa để đón cố vấn Lê Đức Thọ đến thăm. Lúc đó, tiểu đoàn trưởng Đinh Thế Văn thay mặt các chiến sĩ chúc mừng chiến thắng của cố vấn từ hội nghị Paris trở về, ông đã xua tay nói: “Không, không phải tôi mà chính các đồng chí. Bởi vậy, sau khi vừa xuống máy bay tôi đã đề nghị được đến thăm một trận địa tên lửa. Chính các đồng chí đã cho tôi sức mạnh và sự kiên quyết trước kẻ thù trên bàn hội nghị”.

Cố vấn kể, sau khi hội nghị Paris được nối lại vào ngày 8/1, Kissinger và phái đoàn Mỹ vừa ngồi vào bàn hội nghị thì cố vấn nói thẳng: “Các ông đã kiếm cớ thương lượng bị gián đoạn để dùng B52 đánh vào Hà Nội, đúng hôm tôi vừa trở về. Hành động của các ông lúc đó thật trắng trợn và rất thô bạo. Chính các ông không phải ai khác đã bôi nhọ danh dự nước Mỹ”.

Kissinger lúc đó rất lúng túng và phân bua: “Đó không phải là trách nhiệm của tôi. Việc ném bom B52 xuống Hà Nội không phải là lỗi của tôi”. Nhưng cố vấn Lê Đức Thọ tức giận, đập tay xuống bàn và nói: “Hơn 10 năm Mỹ đã dùng bạo lực để khuất phục Việt Nam, nhưng các ông không rút ra được bài học nào từ thất bại đó. Thật là ngu xuẩn, thật là ngu xuẩn, ngu xuẩn”.

Lúc đó người phiên dịch không dám dịch những từ cuối của cố vấn Lê Đức Thọ, nhưng thành viên trong phái đoàn Mỹ không những đã dịch nốt mà còn nhấn mạnh từ cuối: “Stupid, stupid, stupid”. Lúc đó, cố vấn Kissinger rất lúng túng và đề nghị: “Xin mời ông giảm âm lượng và không nên dùng những từ như vừa rồi, vì ở ngoài kia còn bao nhiêu người theo dõi”.

Cố vấn đáp luôn: “Những từ đó tôi đã dùng hết sức kiềm chế, còn báo Mỹ, người Mỹ còn dùng những từ khắc nghiệt hơn nhiều về hành động này”. Với khí thế chiến thắng, cố vấn kể, ông đã không đồng ý khi Kissinger đặt điều kiện đòi Việt Nam phải trả hết tù binh ngay sau khi ký hiệp định và phía ngụy quyền trả sau 60 ngày. Kissinger đã phải nhượng bộ.

Trong câu chuyện, thỉnh thoảng cố vấn Lê Đức Thọ lại nói với những người lính tên lửa: “Cảm ơn các đồng chí đã cho tôi đập bàn và cho tôi nói. Không có chiến thắng của các đồng chí trên mặt trận quân sự thì sẽ không có chiến thắng ở mặt trận ngoại giao. Các đồng chí đã bắn rơi B52 trên bầu trời Hà Nội và chính cái đó buộc Mỹ ký hiệp định ngày 27/1/1973”.

Ông Lý Văn Sáu (phải) tại một buổi họp báo. Ảnh tư liệu.

Đoàn Việt Nam không chỉ khôn khéo, cương quyết trên bàn đàm phán mà thông tin trao đổi với báo chí nước ngoài cũng rất rõ ràng. Ông Lý Văn Sáu, người phát ngôn của Chính phủ lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tại hội nghị Paris cho biết, để cho người ta hiểu được thế nào là miền Bắc, miền Nam, đường mòn Hồ Chí Minh… cũng rất phức tạp. Đoàn Việt Nam phải nói để cho báo chí hiểu, từ hiểu mới viết đúng được.

Lần họp báo đầu tiên sau phiên họp bốn bên, một nhà báo Mỹ đã đưa ra một bức ảnh bản đồ nước Việt Nam và nói: “Các ông là Việt cộng, các ông vỗ ngực nói giải phóng 2/3 miền Nam Việt Nam, ông chỉ cho tôi xem vùng giải phóng của các ông ở đâu”. Lúc này, ông Sáu nghĩ, vùng giải phóng của mình đang bị tấn công tới tấp, mà chủ yếu là rừng núi, còn đồng bằng chỉ có “tấm lòng giải phóng”.

“Tôi trả lời là ông hãy về hỏi Bộ tư lệnh Mỹ ngày hôm nay ném bom ở đâu, nơi bị ném bom chính là vùng giải phóng của tôi”, ông Sáu kể và cho hay lúc đó phòng họp vỗ tay rào rào.

Đến phiên họp báo sau khi ký hiệp định Paris, có mấy nhà báo Mỹ hỏi “Bây giờ, qua mấy năm đấu tranh, chúng ta đã quen biết nhau, ông muốn nhắc nhở chúng tôi điều gì?”. Ông Sáu nói: “Đừng quên Việt Nam, nhớ Việt Nam để đừng sai phạm một lần nữa ở Việt Nam”.

Các mốc lịch sử quan trọng trong quá trình đàm phán Hiệp định Paris:

Năm 1968:

31/1: Quân giải phóng miền Nam Việt Nam tổng tiến công các thành phố lớn, hầu hết các tỉnh lị và nhiều căn cứ của Mỹ và chính quyền Sài Gòn ở miền Nam.

31/3: Tổng thống Johnson tuyên bố hạn chế ném bom miền Bắc và nói chuyện hòa bình với Việt Nam dân chủ Cộng hòa.

13/5: Hội nghị Paris giữa hai bên Mỹ và Việt Nam dân chủ Cộng hòa khai mạc.

31/10: Johnson ra lệnh chấm dứt ném bom miền Bắc và đề nghị họp hội nghị bốn bên vào ngày 6/11/1968.

Năm 1969:

25/1: Hội nghị bốn bên Việt Nam dân chủ Cộng hòa – Mặt trận dân tộc giải phóng – Hoa Kỳ – Việt Nam cộng hòa khai mạc ở Paris.

4/8: Henry Kissinger bí mật gặp ông Xuân Thủy lần đầu ở Paris.

Năm 1970:

21/2: Lê Đức Thọ – Xuân Thủy gặp Kissinger, bắt đầu gặp riêng giữa Lê Đức Thọ và Kissinger.

4/5: Chính quyền Nixon cho cảnh sát bắn chết bốn sinh viên phản đối chiến tranh Việt Nam tại ĐH Kent.

9/5: Ngày toàn quốc phản đối chiến tranh Việt Nam ở khắp nước Mỹ.

Năm 1972:

25/1: Nixon đơn phương công bố nội dung các cuộc gặp riêng và đề nghị 8 điểm đưa ra hôm 16/8/1971.

31/1: Việt Nam dân chủ Cộng hòa tuyên bố đề nghị 9 điểm.

22/3: Mỹ tuyên bố ngừng họp Hội nghị Paris vô thời hạn.

6/4: Nixon hạ lệnh ném bom lại miền Bắc Việt Nam.

2/5: Lê Đức Thọ và Xuân Thủy gặp Kissinger.

8/5: Mỹ thả mìn phong tỏa các cảng biển và cửa sông miền Bắc.

Tháng 6: Bộ Chính trị Trung ương Đảng Lao động Việt Nam quyết định chuyển sang chiến lược hòa bình.

19/7: Tại cuộc gặp riêng, Mỹ và Việt Nam đều đưa ra tuyên bố về chính sách chung.

8/10: Việt Nam đưa ra dự thảo “Hiệp định về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam”.

20/10: Mỹ tuyên bố “Hiệp định xem như đã hoàn thành” và lập cầu hàng không Enhance Plus tiếp tế ồ ạt vũ khí cho Sài Gòn.

23/10: Mỹ lại nêu nhiều trở ngại để trì hoãn.

26/10: Việt Nam tuyên bố thỏa thuận đã đạt được.

2/11: Nixon ra lệnh B52 tiến công phía Bắc khu phi quân sự.

7/11: Nixon tái đắc cử tổng thống Mỹ.

20/11: Thương lượng lại, Mỹ đòi sửa đổi hầu hết các vấn đề thực chất trong tất cả các chương theo yêu cầu của chính quyền Sài Gòn.

18/12: Nixon cho B52 ném bom Hà Nội, Hải Phòng, mở đầu chiến dịch Linebacker 2 kéo dài 12 ngày đêm, đồng thời gửi công hàm cho Việt Nam yêu cầu họp lại. Việt Nam dân chủ Cộng hòa không trả lời.

22/12: Mỹ lại gửi công hàm yêu cầu họp lại với điều kiện Mỹ sẽ chấm dứt ném bom trên vĩ tuyến 20.

26/12: Việt Nam dân chủ Cộng hòa đòi trở lại tình hình trước ngày 18/12 thì hai bên sẽ họp lại. Mỹ chấp thuận.

30/12: Mỹ chấm dứt ném bom trên vĩ tuyến 20.

Năm 1973:

8/1: Họp lại

13/1: Hoàn thành hiệp định. Đây là cuộc gặp riêng cuối cùng.

23/1: Lê Đức Thọ và Kissinger kí tắt Hiệp định.

27/1: Bốn bên kí Hiệp định Paris về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam.

28/1: Ngừng bắn trên tòan miền Nam.

2/3: Ký định ước Paris về Việt Nam.

Hoàng Thùy trích lược “Đối mặt B52”
vnexpress.net

Những người bạn quốc tế từng ngồi tù vì ủng hộ Việt Nam

Trèo lên tượng nữ thần Tự Do vẫy cao lá cờ đỏ sao vàng, tổ chức biểu tình trước cổng Nhà Trắng hay bắt cóc sĩ quan Mỹ để đổi lấy mạng sống của Nguyễn Văn Trỗi…, nhiều bạn bè quốc tế đã phải ngồi tù vì ủng hộ Việt Nam.

>> Ông Lê Đức Thọ ‘mổ xẻ’ cố vấn Mỹ ở bàn đàm phán Paris / Hiệp định Paris, đỉnh cao của nền ngoại giao Việt Nam

Sáng 26/1, Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam tổ chức chương trình “Hiệp định Paris – Vòng tay bè bạn”. Đây là chương trình nhằm tri ân những người bạn quốc tế đã ủng hộ, giúp đỡ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh, góp phần không nhỏ trong sự thành công của Việt Nam trên bàn đàm phán Paris.

Vượt hàng nghìn km từ nhiều đất nước khác nhau đến Việt Nam, những người bạn quốc tế yêu chuộng hòa bình bày tỏ niềm vui và hạnh phúc khi hòa bình đã lập lại ở Việt Nam được 40 năm. Từ những thanh niên hăng hái tham gia phong trào phản chiến, nay những người bạn ấy tóc đã bạc, da đã sờn, nhưng tình yêu đối với đất nước và con người Việt Nam thì không hề thay đổi.

Ông Renato Darsie, Đảng viên Đảng Những người Cộng sản Italia – một trong những người lãnh đạo phong trào ủng hộ Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ chia sẻ, ông thấy hân hoan khi được đến Việt Nam vào dịp cả nước tưng bừng kỉ niệm 40 năm kí hiệp định Paris, lập lại hòa bình ở Việt Nam. Căm phẫn trước những hành động tội ác của Mỹ, ông và rất nhiều người Italia khác đã tổ chức biểu tình phản đối.

Ông Renato DarsieÔng Renato Darsie kể lại những ngày tháng đấu tranh ủng hộ Việt Nam. Ảnh: HT.

“Ở Italia không phải nơi nào cũng được hiến máu, chúng tôi đã đi một quãng đường xa từ Veneto đến Nam Tư để hiến máu, rồi nhờ các bạn Nam Tư gửi sang cho Việt Nam. Khi những con tàu của Mỹ cập bến ở cảng chúng tôi, muốn lấy thêm hàng hóa để chất lên tàu, chúng tôi đã tìm cách ngăn chặn. Khi những bệnh viện của các bạn bị ném bom, chúng tôi đã vận động người dân ủng hộ…”, ông Renato Darsie kể.

Nhưng cũng chính những việc làm trên đã khiến ông 5 lần bị buộc tội vì gây rối trật tự công cộng và làm trái pháp luật. Tất cả những điều đó không làm Renato Darsie run sợ, ông vẫn kiên trì vì mục tiêu hòa bình của dân tộc Việt Nam.

“Ngày 30/4/1975, khi các bạn giải phóng, ở Italia chúng tôi đã ôm lấy nhau, nhảy múa cả đêm vì hạnh phúc. Năm nay, chúng tôi cũng có một loạt sự kiện để tưởng nhớ mối quan hệ 40 năm ngoại giao của chúng ta”, ông Renato Darsie cho hay.

Ông Carlos Rey Gomez, du kích quân Caracas (Venezuela) thì kể lại, vào ngày 19/5/1964, khi anh Nguyễn Văn Trỗi bị bắt ở Sài Gòn và bị kết tội tử hình, ông cùng với bốn chiến sĩ khác đã quyết định bắt cóc một chỉ huy quân sự của Mỹ để đổi lại mạng sống cho Nguyễn Văn Trỗi. Ngày 9/10, đội du kích của ông bắt cóc được sĩ quan Mỹ Michael Smolen.

“Chúng tôi yêu cầu chính phủ Mỹ phải thả anh Trỗi, họ có 3 ngày để làm việc đó. Nhưng lúc bấy giờ thông tin kém, khi họ thông báo đã thả anh Trỗi thì ở Venezuela chúng tôi cũng thả Smolen. Không ngờ họ đã lật lọng, giả dối và tử hình Nguyễn Văn Trỗi”, ông Carlos Rey Gomez kể và cho hay, sau đó đội du kích quân đã giận dữ phát động cuộc đoàn kết rộng rãi chống lại Mỹ.

Đại diện cho hàng triệu những người ủng hộ Việt Nam, những người bạn quốc tế yêu chuộng hòa bình đã vượt hàng nghìn km dự lễ kỉ niệm 40 năm ngày kí kết hiệp định Paris. Ảnh: HT.

Trong số những người bạn quốc tế đến Việt Nam lần này có một phụ nữ Mỹ, dáng người nhỏ bé nhưng cách đây 40 năm đã khiến cả thế trầm trồ. Phản đối cuộc chiến tranh ở Việt Nam, bà Merle Evelyn Ratner đã trèo lên tượng nữ thần Tự Do vẫy cao lá cờ đỏ sao vàng. Bà cho biết, hành động đó của bà là muốn người dân nước Mỹ biết cuộc chiến ở Việt Nam là sai lầm, là tội ác.

Bắt đầu tham gia phong trào phản chiến khi mới 13 tuổi, Merle Evelyn Ratner liên tục cùng nhiều người khác tập trung, biểu tình phản đối. Bà cho rằng, phong trào này có tác dụng to lớn, trước hết là đấu tranh để giành quyền được đấu tranh. “Chúng tôi đã bị bắt nhiều lần vì các hành động này”, bà cho hay.

Thế nhưng Merle Evelyn Ratner không nao núng. Bà nói, đã học được rất nhiều điều ở đội ngũ tóc dài của Việt Nam, nhất là từ bà Nguyễn Thị Bình, về sự kiên trì, bền bỉ và không khuất phục. Merle Evelyn Ratner đã làm cả hội trường xúc động khi hát lại bài ca mà bà và đồng đội đã hát trong suốt quá trình hoạt động phong trào phản chiến. Đó là những lời chúc bà Bình mạnh khỏe sống lâu, chúc cho chiến tranh sẽ kết thúc.

Đại diện cho những người Mỹ ủng hộ Việt Nam, ông Chuck Searcy cũng bày tỏ sự xúc động khi thấy Việt Nam hòa bình, phát triển. Hơn 40 năm trước, ông và bạn bè đã huy động nhiều người dân tham gia biểu tình chống chiến tranh ở Việt Nam. Hàng nghìn người Mỹ đã bị bắt và buộc tội gây mất trật tự công cộng.

“Chúng tôi đã lo lắng trong một thời gian dài khi hội nghị Paris diễn ra. Chúng tôi thậm chí đã sang Paris để gặp bà Bình, hỏi thăm thông tin về tình hình diễn ra tại bàn đàm phán. Sau khi hiệp định được kí, chúng tôi tiếp tục đấu tranh để biến nó thành hiện thực, bao gồm điều khoản cung cấp hỗ trợ để hoàn gắn vết thương chiến tranh”, ông Chuck Searcy cho hay.

Ông Anatoly Khyupenen, trưởng đoàn cố vấn quân sự Nga tại Việt Nam từ năm 1972-1975 chia sẻ, đối với cuộc chiến tranh phi nghĩa của Mỹ ở Việt Nam, Nga không chỉ tổ chức biểu tình mà còn làm những việc thiết thực để giúp nước anh em như lương thực, vũ khí, đạn dược và chuyên gia quân sự.

“Tôi thay mặt cho cựu chiến binh Nga từng phục vụ ở Việt Nam chúc mừng các bạn. Chúng tôi rất vinh dự vì từng được các bạn gọi là đồng chí Liên Xô. Bản thân tôi vẫn còn nhớ những ngày làm cố vấn quân sự, mỗi lần đi đến đâu cũng được các em bé chào là bác Liên Xô để tỏ lòng yêu quý các chuyên gia”, ông Anatoly Khyupenen nói.

Ông Michel Strachinescu tự hào vì được lái xe đưa phái đoàn Việt Nam từ nơi ở đến địa điểm đàm phán tại Paris. Ảnh: HT.

Còn ông Michel Strachinescu, lái xe cho phái đoàn Việt Nam ở Verrières le Buisson trong ba năm từ 1970 đến 1973 thì tâm sự, được nhận nhiệm vụ này đối với ông là một vinh dự lớn. Quãng đường 25 km từ nơi ở đến địa điểm diễn ra cuộc đàm phán có khi vui vẻ, có lúc cũng căng thẳng bởi cuộc chiến trên bàn ngoại giao không hề đơn giản.

Ông Michel cho hay, trên xe của ông luôn cắm lá cờ đỏ sao vàng của Việt Nam. Một hôm đang đi thì lá cờ bị rơi xuống đường, khi ông dừng lại thì nó đã ở xa khoảng 200m. Đường cao tốc nên xe cộ qua lại vun vút, nhưng ông quyết định chạy ngược lại nhặt lá cờ cắm vào vị trí cũ rồi mới tiếp tục hành trình.

“Tôi biết lúc đó có thể xảy ra tai nạn, nhưng dù có bị xe cán qua người tôi vẫn sẽ quay lại nhặt, bởi đó là một việc nhỏ. Các bạn Việt Nam đang đấu tranh trên một mặt trận vô cùng gian khổ nhưng vẫn làm tốt cơ mà”, người cựu lái xe kể.

Ông nhớ, trong những ngày đưa đoàn Việt Nam đến hội nghị, một người bạn đã nói với ông rằng “Này Michel, Mỹ có tàn phá chúng tôi ghê gớm như thế nào đi chăng nữa, chúng tôi sẽ xây dựng lại gấp 100, 200 lần. Các bạn đã làm được điều đó”, Michel cười.

Nguyên trưởng đoàn đàm phán của Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tại Paris, bà Nguyễn Thị Bình xúc động khi nghe bạn bè quốc tế nhắc lại những tháng năm lịch sử gian khó mà hào hùng. Bà cho rằng, có mặt ở Việt Nam dịp này chỉ là đại diện, còn những người ủng hộ Việt Nam là hàng triệu người nữa trên thế giới.

“Việt Nam luôn đánh giá cao sự đoàn kết quốc tế, nếu không có sự ủng hộ của các bạn thì chúng tôi còn khó khăn lắm. Thay mặt cho nhân dân Việt Nam, chúng tôi mãi mãi biết ơn tất cả các bạn từ châu Âu, Á, Phi, Mỹ, mong rằng tình cảm hữu nghị của chúng ta sẽ tiếp tục phát triển, để cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn”, nguyên phó chủ tịch nước chia sẻ.

Hoàng Thùy
vnexpress.net

Ý chí, niềm tin đưa chúng ta đến thắng lợi

Ngày 25-1, tại Trung tâm Hội nghị quốc gia Hà Nội đã diễn ra buổi lễ mít-tinh cấp Nhà nước kỷ niệm 40 năm Ngày ký Hiệp định Paris. Hơn 50 đại biểu quốc tế, các nhà nghiên cứu lịch sử đến từ 14 nước trên thế giới cùng các nhân chứng lịch sử đã tham gia vào quá trình đàm phán, ký kết Hiệp định Paris và rất nhiều đại biểu trong nước đã tề tựu về đây để kỷ niệm sự kiện trọng đại này. Tham dự buổi lễ còn có Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch Ủy ban TƯMTTQ Việt Nam Huỳnh Đảm…

Ảnh: Hoàng Long

LTS: Hiệp định Paris đã trải qua một quãng đường lịch sử 40 năm kể từ ngày được ký kết. Những nhân chứng lịch sử ngày ấy người còn, người mất; nhưng những gì mà các nhà đàm phán Việt Nam làm được tại hội nghị Paris mãi mãi sẽ được nhắc đến trong lịch sử ngoại giao Việt Nam. Bởi, đây không đơn giản chỉ là cuộc đàm phán kéo dài nhất trong lịch sử Việt Nam; mà đây còn là cuộc đàm phán góp phần mang lại chiến thắng lịch sử mùa Xuân 75- chiến thắng đã góp phần làm thay đổi vận mệnh của dân tộc. Loạt bài nhân kỷ niệm 40 năm Ngày ký Hiệp định Paris chưa phải là cái nhìn toàn diện nhất nhưng chúng tôi đã cố gắng đem đến cho bạn đọc góc nhìn tổng quát nhất về Hội nghị này. Xin được khép lại loạt bài tại đây.

Đại Đoàn Kết

Khán phòng của Trung tâm Hội nghị Quốc gia Mỹ Đình chật cứng người. Mỗi người một tâm trạng, cảm xúc riêng nhưng ai cũng hân hoan và rất đỗi tự hào khi xem lại những thước phim tư liệu về những ngày tháng đấu tranh của Việt Nam để đi đến ký kết Hiệp định Paris. Nguyên Phó Chủ tịch nước – nguyên Trưởng đoàn Đàm phán Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam (CMLTCHMNVN) Nguyễn Thị Bình bồi hồi nhớ lại ký ức của 40 năm trước, những ngày bà được giao nhiệm vụ tham gia đoàn đàm phán Paris: “Chúng tôi và một số cán bộ từ nhiều cơ quan chức năng được phân công tham gia hai đoàn đàm phán ở Hội nghị Paris về Việt Nam. Đến nay, nhiều đồng chí không còn nữa, nhưng tôi nghĩ rằng tất cả chúng tôi đều đã hết sức cố gắng để hoàn thành nhiệm vụ được giao”. Ôn lại những tháng ngày ấy, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh xúc động nói: “Kỷ niệm thắng lợi oanh liệt của Hội nghị Paris là dịp để chúng ta bày tỏ lòng tri ân sâu sắc đến những người con của Tổ quốc đã chiến đấu quên mình vì độc lập, tự do, thống nhất đất nước…. Và, đây cũng là dịp để chúng ta bày tỏ lòng biết ơn chân thành tới các bạn bè quốc tế khắp năm châu, trước hết là nhân dân các nước xã hội chủ nghĩa, đã kề vai sát cánh với nhân Việt Nam trong suốt cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước”.

Ảnh: Hoàng Long

Trao danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân cho 2 đoàn đàm phán

Tại Lễ kỷ niệm, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thay mặt Nhà nước trao tặng danh hiệu cao quý Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân cho 2 đoàn đàm phán của Chính phủ VNDCCH và Chính phủ CMLTCHMNVN đã có thành tích đặc biệt xuất sắc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Nguyên Phó Chủ tịch nước, nguyên Trưởng đoàn đàm phán Chính phủ lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam Nguyễn Thị Bình đã bày tỏ lòng vinh dự và tự hào được thay mặt đoàn đàm phán nhận danh hiệu cao quý của Đảng và Nhà nước.

Với những tình cảm không gì có thể kể xiết của một trong những người Pháp yêu chuộng hòa bình nguyên Thượng nghị sỹ -Chủ tịch danh dự Hội Hữu nghị Pháp-Việt Helene Luc, người đã từng được chứng kiến từng bước đi của Hiệp định Paris chia sẻ: Bằng những hành động thiết thực, chúng tôi đã tích cực tham gia phát triển phong trào đấu tranh vì hòa bình, góp phần cùng các bạn buộc người Mỹ phải ký kết Hiệp định. Đảng Cộng sản Pháp đã hành động mọi lúc, mọi nơi để giúp đỡ và ủng hộ đoàn đàm phán Việt Nam.

Phát biểu tại Lễ kỷ niệm, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cho rằng: Hiệp định Paris cũng là niềm cổ vũ lớn lao đối với nhân dân yêu chuộng hòa bình và công lý trên thế giới, những người đã đồng hành ủng hộ, giúp đỡ nhân dân ta trong suốt cuộc kháng chiến lâu dài, gian khổ, dõi theo từng diễn biến trên chiến trường cũng như trên bàn đàm phán tại Paris. Hiệp định Paris là sự minh chứng hùng hồn cho chân lý “đại nghĩa thắng hung tàn, chí nhân thay cường bạo”, củng cố niềm tin của nhân dân yêu chuộng hòa bình và các dân tộc bị áp bức trên toàn thế giới vào sự nghiệp đấu tranh chính nghĩa. Vì vậy, Hiệp định Paris đã đi vào lịch sử của cuộc đấu tranh chung của nhân dân thế giới vì độc lập, tự do, vì hòa bình và công lý. Hiệp định Paris về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam cũng mở ra một giai đoạn mới ở khu vực Đông Nam Á, giai đoạn các nước Đông Nam Á hòa bình, ổn định, khép lại quá khứ thù địch, xích lại gần nhau để sum họp trong cộng đồng ASEAN ngày nay.

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cũng nhấn mạnh những bài học lớn từ Hội nghị Paris và Hiệp định Paris và khẳng định: “Ôn lại bài học lịch sử là để sống xứng đáng với các thế hệ cha anh, để hành động có trách nhiệm hơn trước Đảng, Tổ quốc và nhân dân. Các bài học của Hội nghị Paris là hành trang quý giá để chúng ta vững bước tiến vào giai đoạn hội nhập quốc tế, đưa quan hệ hữu nghị và hợp tác với tất cả các đối tác đi vào chiều sâu, ổn định, bền vững, củng cố, nâng cao thế và lực của đất nước”.

Lục Bình
daidoanket.vn

Nguyên Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình:
Chúng tôi có niềm tin tuyệt đối vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng Việt Nam

Đây là cuộc chiến đấu không dùng súng đạn nhưng bằng đấu trí, đấu lý và cả ý chí vô cùng khó khăn và gian khổ. Các cuộc họp đàm phán bí mật là những trận chiến đấu hết sức quyết liệt. Động lực chính giúp chúng tôi kiên trì đấu tranh và hoạt động tích cực đó là vì lợi ích tối cao của dân tộc, là niềm tin tuyệt đối vào thắng lợi cuối cùng của cuộc kháng chiến của nhân dân ta.

Bí thư Đoàn Bộ Ngoại giao Lê Việt Phương:
Chúng tôi nguyện tiếp nối truyền thống anh hùng của cha anh

Những bài học kinh nghiệm quý giá của những năm tháng đầy cam go, thử thách của đàm phán Hiệp định Paris là những tài sản vô giá đối với các thế hệ cán bộ ngoại giao, đặc biệt là thế hệ trẻ. Qua các hoạt động nhân kỷ niệm 40 năm Hiệp định Paris, thế hệ trẻ chúng tôi có cơ hội được hiểu sâu sắc hơn về những cống hiến, hy sinh to lớn của thế hệ đi trước. Vì vậy, chúng tôi luôn ý thức sâu sắc về trách nhiệm của mình đối với Tổ quốc, đối với nhân dân để tiếp nối truyền thống các thế hệ cha anh, không ngừng rèn luyện phấn đấu, sẵn sàng nhận nhiệm vụ, đóng góp tích cực vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.

Đại biểu quốc tế trồng cây kỷ niệm 40 năm Hiệp định Paris

(VOV) -Lễ trồng cây diễn ra tại Công viên Hòa Bình (Từ Liêm- Hà Nội) biểu thị khát vọng về một nền hòa bình bền vững.

Trong khuôn khổ các hoạt động kỷ niệm 40 năm ngày ký Hiệp định Paris (27/1/1973 – 27/1/2013), chiều 25/1, đại diện Liên hiệp các Tổ chức hữu nghị Việt Nam, UBND Thành phố Hà Nội cùng các đại biểu quốc tế đã trồng cây lưu niệm tại Công viên Hòa Bình.

Phát biểu mở đầu lễ trồng “Cây Hòa bình”, bà Vũ Thị Hải, Phó Chủ tịch thường trực Liên hiệp hữu nghị Hà Nội một lần nữa khẳng định ý nghĩa to lớn của Hiệp định Paris, đồng thời nhấn mạnh, để có được kết quả đó, nhân dân Việt Nam không thể nào quên sự giúp đỡ và ủng hộ chí tình của bạn bè khắp nơi thế giới.

“Thủ đô Hà Nội vinh dự được UNESCO trao tặng danh hiệu Thành phố vì hòa bình. Lễ trồng cây tại công viên Hòa Bình hôm nay chứng tỏ lòng yêu chuộng và khát khao chia sẻ hòa bình của nhân dân Việt Nam nói chung, nhân dân thủ đô Hà Nội nói riêng và đông đảo bạn bè quốc tế”, bà Vũ Thị Hải nói.

Bà Hải mong rằng, bạn bè quốc tế ủng hộ Việt Nam trong cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc trước đây, sẽ ủng hộ và giúp đỡ nhân dân Việt Nam trong việc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc ngày hôm nay.

Các đại biểu trồng “Cây Hòa bình” tại Công viên Hòa Bình- Hà Nội

Phát biểu tại đây, ông Iraklis Tsavdarisdis, Thư ký thường trực Hội đồng Hòa bình Thế giới bày tỏ cảm động được có mặt tại Việt Nam trong những ngày kỷ niệm sự kiện lớn, việc ký kết Hiệp định Paris, đồng thời cũng để tưởng nhớ hàng triệu người đã hy sinh trong cuộc chiến tranh chống các đế quốc xâm lược.

“Chúng tôi bày tỏ lòng kính trọng và ngưỡng mộ sâu sắc đối với cuộc đấu tranh của nhân dân Việt Nam, những người đã chiến thắng ba bộ máy chiến tranh khổng lồ của Nhật, Pháp, Mỹ và xây dựng nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Việt Nam đã không khuất phục khi so sánh lực lượng nghiêng về sức mạnh quân sự của những kẻ xâm lược. Với quyết tâm đoàn kết và sự kết hợp tài tình giữa đấu tranh chính trị của quần chúng và chiến đấu vũ trang, Việt Nam đã chống lại những lực lượng đế quốc hùng mạnh”, ông chia sẻ.

Thư ký thường trực Hội đồng Hòa bình Thế giới nhấn mạnh, cuộc đấu tranh của nhân dân Việt Nam được nhân dân toàn thế giới biết tới và ủng hộ, vì đại bộ phận nhân dân các nước hiểu rõ đây là cuộc đấu tranh vì nhân phẩm và công lý. Trong lịch sử, thật hiếm có trường hợp nào huy động được những người ủng hộ đông đảo đến như vậy.

Ông Iraklis Tsavdarisdis cũng khẳng định: Cuộc đấu tranh thần kỳ của nhân dân Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Đông Dương, sau này là Đảng Cộng sản Việt Nam và vị lãnh tụ kiệt xuất Hồ Chí Minh, đã trở thành biểu tượng cho phong trào đấu tranh chống đế quốc trên toàn thế giới; trở thành điểm hội tụ của tình đoàn kết quốc tế và tình hữu nghị giữa các dân tộc. Vì vậy, chiến thắng của Việt Nam cũng đã trở thành chiến thắng của nhân dân tất cả các nước.

“Nhân dân Việt Nam đã chứng tỏ rằng bất công và xâm lược không thể tồn tại mãi mãi. Và Hội đồng Hòa bình Thế giới sẽ không ngừng ủng hộ sự nghiệp chính nghĩa của nhân dân các nước cho đến khi đạt được những giải pháp công bằng”, ông Iraklis Tsavdarisdis khẳng định./.

Ngọc Thành/VOV online
vov.vn

Hiệp định Paris: Người phục vụ dễ mến tại Choisy-le-Roi

(VOV) -“Thời gian phục vụ cho đoàn đàm phán với tôi là kỷ niệm rất đẹp. Tôi sẽ đến thăm Việt Nam”.

Trong gần 5 năm lưu lại nước Pháp để đàm phán Hiệp định Paris, hai đoàn đàm phán của Việt Nam đã nhận được sự hỗ trợ, ủng hộ không kể xiết của không chỉ Đảng Cộng sản Pháp mà hàng trăm người dân bình thường, từ người lái xe, nhân viên an ninh cho đến người phục vụ bàn. Câu chuyện bảo vệ hòa bình cho đất nước Việt Nam ở rất xa cũng trở thành một phần cuộc đời của những con người ấy.

Gặp bà Jéannine Rubin (người nữ phục vụ bàn cho đoàn Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tại Choisy-le-Roi hơn 40 năm trước) tại Văn phòng du lịch của thành phố Choisy-le-Roi, khó ai nghĩ rằng bà đã hơn 80 tuổi. Người phụ nữ ấy, dù tóc đã bạc trắng, nhưng còn hoạt động rất tích cực, gương mặt vẫn tinh anh và rạng ngời, ngày ngày bà vẫn đến văn phòng làm việc tình nguyện từ sáng đến chiều.

Bà Jéannine Rubin: “Tôi đã có những kỷ niệm rất đẹp”

Vừa khoe với tôi những bức ảnh chụp với một số thành viên đoàn đàm phán hơn 40 năm trước, bà Jéannine kể lại câu chuyện khi bà bắt đầu được đề nghị đến giúp đoàn: “Vào thời điểm đó tôi đang làm việc ở trường học, có một cán bộ Đảng Cộng sản Pháp hỏi tôi là có muốn phục vụ các bữa ăn tối cho đoàn. Tôi được nghe nói về sự có mặt của các thành viên đàm phán hòa bình của Việt Nam và tôi đã vui vẻ nhận lời. Thật hợp lý khi họ tìm đến trường học để chọn người giúp phục vụ bữa tối. Và công việc đó chúng tôi đã làm hoàn toàn tự nguyện”.

Ít ai biết rằng, ở vào thời điểm đó, sau thời gian làm việc ở trường học vào ban ngày, người nhân viên 40 tuổi Jéannine Rubin phải chăm lo cho một gia đình với 6 đứa con nhỏ. Nhưng như bà nói, “tính tôi rất bướng bỉnh, khi tôi đã thấy việc gì cần làm, thì không ai cản được, không khó khăn nào có thể làm tôi nản lòng. Những đứa trẻ cũng như học được đức tính đó từ mẹ nên tự lập từ nhỏ, biết tự chăm lo bữa tối những buổi mẹ phải đi làm, rồi tự học bài và đi ngủ”.

Những đứa trẻ sau này cũng được mẹ kể lại về đoàn đàm phán của Việt Nam và dù chỉ có một khái niệm rất mơ hồ, chúng vẫn tôn trọng và ủng hộ các hoạt động của mẹ hướng về Việt Nam- đất nước mà cả mẹ chúng cũng chưa từng có dịp đến thăm.

“Tôi đã có những kỷ niệm rất đẹp. Tôi thực sự vui vì có những người Việt Nam đến đây. Nói là chúng tôi phục vụ họ nhưng thái độ quan tâm và cảm ơn của họ, tình đồng chí giữa mọi người với nhau, khiến chúng tôi rất hạnh phúc và tự hào được gắn bó với đoàn dù trong những quãng thời gian ngắn ngủi như một bữa ăn thôi. Một ngày nào đó tôi sẽ đi thăm Việt Nam”, bà tâm sự

Nói về thông tin của đoàn, bà Jéannine Rubin tâm sự rất thật là sự có mặt của đoàn đàm phán Việt Nam tại Choisy-le-Roi khi đó được giữ bí mật cao. Nhiều người dân sống trong thành phố ngoại ô nhỏ bé này thậm chí cũng không hay biết về sự có mặt của một phái đoàn của Việt Nam với sứ mệnh hòa bình lớn lao đến thế. Ngay đến bà, nhiều buổi tối đến giúp phục vụ các bữa ăn cho đoàn, song bà cũng gần như không biết gì nhiều về các hoạt động cụ thể của đoàn, tiến trình đàm phán đến đâu.

Tôi nghĩ đúng là phải bí mật thì mới có thể thành công được. Nếu ai cũng biết chuyện thì kết cục có thể chẳng đi đến đâu cả. Hoặc có thể vì bản thân tôi không phải người nhiều chuyện, tôi không hỏi han gì ngoài những câu chào hỏi thông thường với các thành viên trong đoàn. Đôi khi một số thành viên trong đoàn cũng tâm sự suy nghĩ về cuộc sống, hoặc kể những câu chuyện cười làm ấm lên bầu không khí”, bà nói.

Những bức ảnh bà Jeannine còn giữ thời bà chụp với đoàn đàm phán Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tại Choisy le Roi

Nhưng dù không biết nhiều thông tin, sự gắn bó với đoàn đàm phán Việt Nam đã tạo cho bà những ấn tượng thực sự sâu sắc về Việt Nam, về lý tưởng của những người Cộng sản Việt Nam và Pháp: “Lúc đó tôi chưa phải thành viên Đảng Cộng sản, nhưng những tình cảm sau thời gian phục vụ đoàn, gắn bó và ngưỡng mộ đối với họ cũng như với một số thành viên Đảng Cộng sản Pháp lúc đó đã trở thành động lực khiến tôi quyết định gia nhập Đảng Cộng sản Pháp”

Sau khi ký thành công Hiệp định Paris, đoàn đàm phán Việt Nam rời khỏi Choisy-le-Roi, những người bạn Pháp như bà Jéanine cũng thầm lặng trở lại cuộc sống thường nhật, nhưng trong tâm trí họ, câu chuyện về Việt Nam là một kỷ niệm tuyệt đẹp không thể phai mờ. Đó cũng là lý do vì sao từ hàng chục năm nay, bà tham gia tích cực vào Hội hữu nghị Pháp- Việt của thành phố Choisy-le-Roi, hăng hái với các hoạt động như tổ chức hội chợ, bán những đồ lưu niệm do các thành viên trong hội về Việt Nam mua mang sang để gây quỹ tặng học bổng cho các học sinh của Việt Nam.

Bà cũng rất hào hứng với những hoạt động kỷ niệm sắp được thành phố Choisy-le-Roi tổ chức để kỷ niệm 40 Hiệp định Paris: “Với tôi, quãng thời gian trước dù không có gì thật nhiều để nói nhưng đó là một kỷ niệm rất đẹp trong cuộc đờii. Tôi cũng mong đợi được tham dự các hoạt động kỷ niệm 40 năm Hiệp định Paris để có thể tìm hiểu nhiều hơn những thông tin mà tôi cũng như nhiều người dân ở thành phố không biết được”

Chia tay bà Jéannine, tôi thấy cảm phục người phụ nữ này, một nhân viên phục vụ từ hàng chục năm nay hết lòng vì những hoạt động tình nguyện giúp Việt Nam hay giúp quảng bá về thành phố Choisy-le-Roi với du khách. Tôi chợt nghĩ: Có lẽ chính lòng nhiệt huyết tưởng như không bao giờ cạn ấy đã giúp bà có sức khỏe và sự minh mẫn phi thường như bây giờ./.

Thùy Vân/VOV-Paris
vov.vn