Tag Archive | Tập 8 (1956 – 1957)

Kết luận về đợt 1 của Hội nghị Trung ương lần thứ 10 (mở rộng) (1-10-1956)

Sau những ngày thảo luận sôi nổi, Hội nghị đã nhất trí nhận rằng: Cuộc cách mạng phản phong đã hoàn thành. Đó là một thắng lợi to lớn và cǎn bản. Nhưng trong khi thực hiện đã phạm nhiều sai lầm khuyết điểm nghiêm trọng.

Vì vậy, mục đích của Hội nghị trong đợt 1 là kiểm thảo công tác lãnh đạo, tìm ra phương pháp để sửa chữa khuyết điểm và để phát huy thành tích.

Kết quả chung của Hội nghị này đã chứng tỏ một bước tiến lớn trong sinh hoạt của Đảng: Các đồng chí phụ trách đã nghiêm khắc tự phê bình. Các đồng chí dự Hội nghị đã thẳng thắn phê bình. Tất cả các đồng chí đã phát biểu được gần hết ý kiến của mình, cuộc thảo luận đã thật sự dân chủ. Toàn thể Hội nghị ý kiến đã nhất trí.

Từ lúc đầu đến khi kết thúc, Hội nghị đã tiến hành trong bầu không khí đoàn kết và phấn khởi. Đợt 1 của Hội nghị đã kết thúc thắng lợi.

Tình hình trước mắt rất phức tạp và rất nhiều khó khǎn, vì trong công việc cải cách ruộng đất và chỉnh đốn tổ chức đã phạm nhiều sai lầm khuyết điểm nghiêm trọng và phổ biến. Nhưng chúng ta lại có những điều kiện thuận lợi để dựa vào đó mà khắc phục sai lầm và khó khǎn và giải quyết tình hình phức tạp: Nhân dân ta tốt, Đảng ta có truyền thống đoàn kết chặt chẽ và phấn đấu anh dũng, đảng viên và cán bộ ta rất tin tưởng ở Trung ương Đảng và Chính phủ.

Khó khǎn còn nhiều, nhưng nó là tạm thời. Còn những điều kiện thuận lợi là những điều kiện cǎn bản.

Chúng ta kiên quyết sửa chữa thì nhất định sửa chữa được khuyết điểm, khắc phục được khó khǎn, phát huy được thành tích.

Để đạt mục đích ấy, mỗi một đảng viên, mỗi một cán bộ đều phải quyết tâm phấn đấu để chấp hành nghiêm chỉnh nghị quyết của Trung ương, đều phải thấy rõ những khó khǎn, phức tạp, đều phải nắm vững tình hình, đều phải kiên quyết sửa chữa.

Từ Trung ương đến chi bộ xã đều phải làm đúng nguyên tắc lãnh đạo tập thể, cá nhân phụ trách; đều phải chống cái tệ sùng bái cá nhân và quan liêu mệnh lệnh; đều phải thật thà tự phê bình và phê bình thẳng thắn; đều phải thật sự dân chủ.

Trong khi sửa chữa, các cấp khu, tỉnh, huyện, xã sẽ gặp nhiều vấn đề rất phức tạp. Thí dụ: Làm thế nào để thật sự đoàn kết nông thôn? Làm thế nào để giải quyết hợp tình hợp lý vấn đề tinh thần và vấn đề vật chất cho mọi người và mọi từng lớp trong thôn xã, v.v.? Nhưng dù phức tạp mấy, chúng ta nắm vững chính sách của Đảng, làm đúng nghị quyết của Trung ương, theo đúng đường lối quần chúng, thì chúng ta có thể giải quyết được cả.

Một điều nữa cần phải chú ý là: Khi gặp tình hình chuyển mới, thì các cấp uỷ địa phương phải báo cáo ngay và đề nghị cách giải quyết, để cấp trên kịp thời giúp ý kiến.

Các đồng chí về địa phương cần phải làm cho cán bộ và đảng viên thấm nhuần tinh thần tự phê bình và phê bình cùng quyết tâm sửa chữa khuyết điểm sai lầm của Trung ương, làm cho mọi người đều hǎng hái, kiên quyết và tin tưởng.

Chúng ta đã thấy sai lầm khuyết điểm. Bộ Chính trị quyết ra sức sửa chữa. Tôi thay mặt Trung ương kêu gọi toàn thể đảng viên, toàn thể cán bộ, toàn thể nhân dân, đều phải ra sức giúp Bộ Chính trị sửa chữa.

Toàn Đảng ta, toàn dân ta đoàn kết nhất trí, thì dù sai lầm khuyết điểm nhiều mấy, chắc chắn cũng sửa chữa được.

Những khó khǎn phức tạp hiện nay cũng là một cuộc thử thách lớn. Vượt qua cơn sóng gió này, kinh nghiệm ta sẽ nhiều thêm, lực lượng ta sẽ mạnh thêm, thành tích ta sẽ mở rộng thêm và Đảng ta nhất định sẽ củng cố thêm và phát triển thêm.

Trên kia tôi đã nêu ưu điểm của Hội nghị này. Đây tôi phải phê bình khuyết điểm của Hội nghị là chuẩn bị không đầy đủ, thời gian kéo quá dài… Tôi thay mặt Bộ Chính trị hứa với các đồng chí: Hội nghị Trung ương lần sau nhất định sẽ tiến bộ hơn lần này.

————————–

Nói ngày 1-10-1956.
Tài liệu lưu tại Cục lưu trữ Vǎn phòng Trung ương Đảng.
cpv.org.vn

Nói chuyện tại Đại hội đại biểu toàn quốc Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam (15-10-1956)

Bác thân ái chúc:

Toàn thể thanh niên đoàn kết, phấn đấu, mạnh dạn, vui vẻ và tiến bộ không ngừng để giúp sức xây dựng một nước Việt Nam hoà bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh. Bác nói chuyện về những kinh nghiệm trong thời kỳ thanh niên của Bác.

Kinh nghiệm thế giới:

Bác đã kinh qua hai cuộc chiến tranh thế giới. Trong cuộc Chiến tranh thứ nhất, dù kỹ thuật máy bay và xe tăng chưa phát triển mấy, nhưng các nước giao chiến cũng bị chết người hại của rất nhiều. Tám, chín năm sau, vẫn chưa khôi phục được tình hình trước chiến tranh.

Khi chiến tranh, thực dân Pháp bắt hàng vạn thanh niên ta đi lính đánh thay cho chúng. Số đông thanh niên ấy có đi mà không có về. Sau chiến tranh, thực dân Pháp thẳng tay bóc lột nhân dân ta để bù đắp những thiệt hại do chiến tranh đã gây ra cho Pháp.

Chiến tranh đang kéo dài, thì cách mạng xã hội chủ nghĩa ở Nga nổ bùng và thắng lợi.

Sau chiến tranh, bọn đế quốc ra sức bồi dưỡng lực lượng cho phát xít Đức, ý, Nhật, nhằm đẩy chúng đánh bẹp Liên Xô. Không ngờ bọn phát xít quay đánh các nước đế quốc trước. Do đó mà có cuộc Chiến tranh thế giới thứ hai.

Hồi đó, các thứ vũ khí mới như máy bay, xe tăng đã phát triển nhiều, Mỹ đã bắt đầu dùng bom nguyên tử ở Nhật (28) . Kết quả là hàng chục triệu người đã thiệt mạng, hàng nghìn thành thị và hàng vạn nông thôn bị phá tan tành. Trong cuộc Chiến tranh thứ hai này, thực dân Pháp lại bắt thanh niên ta làm bia đỡ đạn cho chúng, lại vơ vét đến cùng tài sản của nhân dân ta.

Trong cả hai cuộc chiến tranh thế giới, tư bản Mỹ đã lợi dụng tình hình khó khăn của các nước để buôn bán làm giàu, nhất là bán vũ khí. Vì vậy, Mỹ đã trở nên tên trùm của phe đế quốc hiếu chiến.

Kinh nghiệm thứ nhất là: Chiến tranh chỉ đưa nhân dân thế giới đến chỗ chết chóc và bần cùng, cho nên nhân dân thế giới, nhất là thanh niên thế giới cần phải đoàn kết để chống lại chiến tranh, để gìn giữ hoà bình.

Trong 40 năm qua, ngoài hai cuộc đại chiến, thế giới có những biến đổi rất to lớn.

Trước đây 39 năm, trên thế giới chỉ có những nước tư bản và đế quốc thống trị những nước thuộc địa và nửa thuộc địa.

Từ năm 1917, cách mạng xã hội chủ nghĩa thành công ở Nga, một phần sáu quả đất thoát khỏi tư bản và phong kiến; đã xây dựng một chế độ mới, một chế độ không có người bóc lột người. Nhưng hồi đó, chế độ xã hội chủ nghĩa mới xây dựng ở một nước rất cô đơn, lại bị quân đội của 14 nước đế quốc (đứng đầu là Mỹ, Anh, Pháp) tấn công. Nhờ nhân dân đoàn kết mà Liên Xô đã thắng lợi, bọn đế quốc đã thất bại.

Từ 10 năm lại đây, đại gia đình xã hội chủ nghĩa đã từ một nước tăng đến 13 nước, trong đó có cả nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà chúng ta. Và từ 200 triệu nhân dân tăng đến hơn 900 triệu.

13 nước Á – Phi trước đây là thuộc địa hoặc nửa thuộc địa, nay đã được giải phóng thành những nước độc lập, tự do, trong đó có những nước to lớn như Trung Quốc, Ấn Độ… Tất cả các nước trên đây đều ở trong phe hoà bình gồm 1.500 triệu nhân dân, tức là hơn một nửa số nhân dân trên thế giới, trong đó một phần lớn là thanh niên.

Kinh nghiệm thứ hai là: Chủ nghĩa đế quốc ngày càng suy yếu, lực lượng xã hội chủ nghĩa và hoà bình ngày càng mạnh thêm.

*

*     *

Kinh nghiệm trong nước:

Cách đây 12 năm, nước ta bị thực dân Pháp rồi đến đế quốc Nhật thống trị. Nhân dân ta bị áp bức, bóc lột, cực khổ và nhục nhã vô cùng. Hễ ai nói đến yêu nước, đoàn kết, tự do là bị chúng bắt bớ, tù đày, chém giết, trẻ không tha già không từ. Trong mấy mươi năm đấu tranh cách mạng, nhiều thanh niên đã oanh liệt hy sinh.

Riêng về mặt văn hoá là cực kỳ quan hệ đến thanh niên, bọn đế quốc đã dùng chính sách ngu dân và đưa thanh niên vào chỗ đen tối. Khi chúng cần một số người để sai khiến thì chúng nhồi sọ thanh niên ta với một thứ giáo dục nô lệ. Chính người Pháp cũng đã nhận rằng: tiệm thuốc phiện nhiều hơn trường học. Thí dụ năm 1944 cả nước từ Bắc đến Nam chỉ có 534.600 học sinh tiểu học, 7.000 học sinh trung học cấp 2 và cấp 3 kể cả học sinh Miên, Lào, Pháp và ấn Độ, 618 sinh viên đại học.

Cả nước cộng lại chỉ có chừng 540.000 học sinh. Hơn 80% nhân dân ta mù chữ.

Ngày nay, mặc dù chúng ta còn gặp nhiều khó khăn về kinh tế, tài chính – khó khăn ấy do chế độ thực dân và mấy năm chiến tranh để lại – ở miền Bắc nước ta năm nay có:

750.000 học sinh tiểu học, chưa kể hơn 40 vạn trẻ em học vỡ lòng,

58.000 học sinh cấp 2,

6.500 học sinh cấp 3,

3.900 sinh viên đại học,

11.000 học sinh chuyên nghiệp.

Cộng là 829.400.

Chỉ sáu tháng đầu năm nay đã có hơn 41 vạn đồng bào thoát nạn mù chữ. Và cuối năm nay, toàn thể nhân dân ở nhiều xã và thành phố sẽ đều biết đọc, biết viết; thành tích tốt đẹp ấy một phần lớn là thành tích của thanh niên ta.

Nếu không có chế độ phát xít Mỹ – Diệm ở miền Nam thì nhân dân ta và nhất là thanh niên ta sẽ tiến bộ về mọi mặt nhiều hơn nữa và tốt đẹp hơn nữa.

Kinh nghiệm là: Miền Bắc nước ta đã từ một thuộc địa bị áp bức, bóc lột, nay đã hoàn toàn giải phóng, có một chế độ dân chủ cộng hoà. Nhân dân ta làm chủ đất nước ta. Nhiệm vụ của thanh niên ta là phải đoàn kết phấn đấu, ủng hộ chế độ của ta, hăng hái góp sức vào sự nghiệp thống nhất nước nhà.

*

*      *

Kinh nghiệm bản thân:

Hồi Bác thanh niên như các cháu, tình hình thế giới và tình hình trong nước rất đen tối như đã kể trên. Cho nên Bác và thanh niên hồi đó đều cùng bị áp bức, bóc lột như tất cả đồng bào khác.

Đau lòng vì dân tộc bị nô lệ, Bác đã đi đến nhiều nước ngoài, làm nhiều nghề để sống, sống để tìm con đường cách mạng.

Lúc đã ngoài 25 tuổi, Bác còn chưa biết Đảng là gì, Đoàn là gì, phải tìm tòi lâu dần dần mới biết. Ngày nay, chẳng những thanh niên mà các cháu nhi đồng 9, 10 tuổi đều đã biết Đảng, biết Đoàn và hiểu biết nhiều công việc khác.

Nhờ ảnh hưởng Cách mạng Tháng Mười và cách mạng Trung Quốc, phong trào cách mạng nước ta tiến lên mạnh, Đảng và Đoàn thanh niên thành lập – lúc đó Bác đã hơn 35 tuổi. Trong mấy mươi năm, Đảng và Đoàn phải hoạt động bí mật. Địch khủng bố gắt gao và thường xuyên. Nhiều đồng chí đã hy sinh vẻ vang vì Tổ quốc, vì nhân dân, vì cách mạng.

Nhờ đường lối, chính sách của Đảng đúng, nhờ đảng viên và đoàn viên kiên quyết, dũng cảm và tin tưởng vững chắc, cho nên dù hoàn cảnh cực kỳ khó khăn, nguy hiểm, dù nhiều đồng chí đã bị bắt bớ, hy sinh, Đảng và Đoàn vẫn phát triển ngày càng mạnh. Nhờ sự giáo dục, bồi dưỡng của Đảng và Đoàn, nhiều chiến sĩ, anh hùng thanh niên đã nảy nở trong cuộc Cách mạng Tháng Tám, trong cuộc toàn dân kháng chiến và trong việc xây dựng nước nhà hiện nay.

Kinh nghiệm là: Nếu so với thanh niên lớp trước, trong đó có cả Bác, thì thanh niên ta ngày nay tiến bộ hơn nhiều, sung sướng hơn nhiều.

Ngày nay, thanh niên là công dân của nước Việt Nam độc lập, tự do, có Đảng, có Đoàn của mình, có chính quyền, có Mặt trận, có quân đội của mình, là người chủ tương lai của nước nhà mình.

Chính vì là người chủ tương lai, cho nên toàn thể thanh niên ta phải đoàn kết chặt chẽ, phấn đấu anh dũng, vượt mọi khó khăn, thi đua giúp sức vào sự nghiệp xây dựng một nước nhà tốt đẹp – một nước Việt Nam hoà bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh – để mình làm chủ mai sau.

Tóm tắt kinh nghiệm của Bác là như thế.

Cuối cùng Bác chúc Đại hội thành công tốt đẹp và gửi lời thân ái chúc toàn thể thanh niên trong nước và thanh niên Việt kiều ở nước ngoài đoàn kết và tiến bộ.

——————————

Nói ngày 15-10-1956.
Sách Những lời kêu gọi của Hồ Chủ tịch, Nxb. Sự thật, Hà Nội, 1958, t.IV, tr.13-17.

(28) Mỹ ném bom nguyên tử ở Nhật: Sau khi tiêu diệt quân đội Hítle, Quân đội Liên Xô tiếp tục tiến công như vũ bão vào đội quân chủ lực cuối cùng của phát xít Nhật ở Đông – Bắc Trung Quốc. Quân đội phát xít Nhật sắp đầu hàng, thì ngày 6-8-1945 đế quốc Mỹ vội vàng thả quả bom nguyên tử đầu tiên của chúng xuống Hirôsima và ngày 9-8-1945 lại thả quả thứ hai xuống Nagadaki. Hai quả bom nguyên tử đã giết hại trên 30 vạn người dân vô tội, phá huỷ hàng chục vạn nhà cửa và để lại tai hoạ cho những người sống sót ở hai thành phố đó đến hàng chục nǎm sau. Tr. 258.

cpv.org.vn

Thư gửi Tổng thống Mỹ (1) (4-11-1956)

Sir (2) .

Tổng thống là người thừa kế những lãnh tụ vĩ đại của Mỹ, như Oasinhtơn, Linhcôn, Rudơven. Tự miệng Ngài cũng thường nói đến hoà bình, chính nghĩa… Nhưng trong hành động thực tế đối với Việt Nam, Ngài đã làm trái ngược với chính nghĩa, hoà bình:

Ngài đã khuyến khích chính quyền miền Nam phá hoại Hiệp định Giơnevơ, ngăn trở Việt Nam thống nhất.

Ngài đã cho đưa vào miền Nam Việt Nam nhiều vũ khí, đạn dược và nhân viên quân sự Mỹ, với âm mưu biến miền Nam Việt Nam thành một căn cứ quân sự và một thuộc địa của Hoa Kỳ.

Hôm 26-10, mượn tiếng chúc mừng ngày Ngô Đình Diệm “lên ngôi”, Ngài đã phái tàu chiến và máy bay Mỹ xâm phạm hải phận và không phận của Việt Nam, hòng uy hiếp tinh thần phấn đấu của nhân dân Việt Nam.

Trong bức thư gửi cho Ngô Đình Diệm, Ngài đã viết: “ở Hoa Kỳ, chúng tôi cầu chúc cho những người đang sống dưới chế độ nô dịch nay mai sẽ được thống nhất vào Việt Nam cộng hoà…”. Nghĩa là Ngài cầu chúc miền Bắc độc lập, tự do sẽ bị đưa vào chính quyền độc tài của Ngô Đình Diệm. Như vậy là Ngài đã can thiệp vào nội trị của Việt Nam, đã làm trái với Hiến chương của Liên hợp quốc.

Nếu người Việt Nam can thiệp trắng trợn vào nội trị của Hoa

Kỳ như vậy, thì nhân dân Hoa Kỳ nghĩ thế nào? Ngài nghĩ thế nào?

Nhà đại chính trị đồng thời là Tổng thống Mỹ (năm 1801-1809) là cụ Tôma Giépphơxơn có nói rằng:… nhưng chắc Ngài cũng nhớ những lời chí lý ấy của cụ Giép, không cần chúng tôi nhắc lại.

Mặc dù Ngài cầu chúc thế nào, nhân dân Việt Nam kiên quyết phản đối sự can thiệp trắng trợn ấy. Nhân dân Việt Nam kiên quyết đoàn kết đấu tranh để thống nhất non sông gấm vóc của tổ tiên để lại cho mình, để xây dựng một nước Việt Nam hoà bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh.

Chào Tổng thống
Yours (1) C.B.

—————————–

Báo Nhân dân, số 974, ngày 4-11-1956.

(1) Hội nghị Giơnevơ: Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao của một số nước họp từ ngày 26-4 đến ngày 21-7-1954 tại Giơnevơ (Thuỵ Sĩ). Hội nghị này được triệu tập theo chủ trương của Hội nghị Béclin nǎm 1954. Chương trình thảo luận của Hội nghị gồm 2 vấn đề: giải quyết hoà bình vấn đề Triều Tiên và lập lại hoà bình ở Đông Dương.

Do thái độ ngoan cố của Mỹ và các nước chư hầu đã tham gia chiến tranh Triều Tiên, cuộc thảo luận về vấn đề Triều Tiên không thu được kết quả.
Ngày 8-5-1954, đúng một ngày sau chiến thắng Điện Biên Phủ, vấn đề chấm dứt chiến tranh lập lại hoà bình ở Đông Dương chính thức được Hội nghị Giơnevơ thảo luận. Phái đoàn Chính phủ ta do đồng chí Phạm Vǎn Đồng làm Trưởng đoàn tham gia Hội nghị với tư thế đoàn đại biểu của một dân tộc chiến thắng.

Tuyên bố chung của Hội nghị và Hiệp định đình chiến ở Đông Dương được ký kết vào ngày 21-7-1954. Các nước tham gia Hội nghị đã cam kết thừa nhận tôn trọng độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam, Lào và Campuchia; quy định quân Pháp phải rút khỏi Đông Dương và mỗi nước Đông Dương sẽ tuyển cử tự do để thống nhất đất nước.

Bản Tuyên bố chung còn ghi rõ, ở Việt Nam, lấy vĩ tuyến 17 làm ranh giới quân sự và chỉ có tính chất tạm thời, không thể coi đó là biên giới chính trị hoặc lãnh thổ và quy định ở Việt Nam cuộc Tổng tuyển cử tự do để thống nhất đất nước sẽ được tiến hành vào tháng 7-1956. Tr.7.

(2) Cuộc khởi nghĩa Phan Đình Phùng: Cuộc khởi nghĩa chống Pháp nổ ra từ nǎm 1885 ở vùng Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh và sau đó lan rộng trong 4 tỉnh: Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Bình, Thanh Hoá. Cuộc khởi nghĩa này do Phan Đình Phùng lãnh đạo. Là một sĩ phu yêu nước, theo tiếng gọi của phong trào Cần Vương, Phan Đình Phùng đã chỉ huy nghĩa quân kiên trì chiến đấu, cho mãi tới khi ông lâm bệnh mất nǎm 1895, kẻ địch mới đàn áp được cuộc khởi nghĩa. Tr.51.

cpv.org.vn

Điện mừng ngày độc lập của Vương quốc Khơme (21-11-1956)

Kính gửi Vua Nôrôđôm Xuramarít và Hoàng hậu nước Khơme,

Nhân dịp kỷ niệm ngày độc lập của Vương quốc Khơme, thay mặt nhân dân và Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà và nhân danh cá nhân tôi, kính gửi Quốc vương và Hoàng hậu lời chào mừng nồng nhiệt, kính nhờ Quốc vương và Hoàng hậu chuyển tới nhân dân Khơme lời chúc mừng thành tâm của tôi.

Kính chúc nhân dân Khơme, dưới sự lãnh đạo của Quốc vương và Hoàng hậu, thu được nhiều thắng lợi mới trong sự nghiệp xây dựng đất nước Khơme và trong việc thực hiện chính sách hoà bình trung lập; chúc tình hữu nghị giữa hai dân tộc Việt Nam và Khơme càng phát triển.

Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà
HỒ CHÍ MINH

———————–

Báo Nhân dân, số 991, ngày 21-11-1956.
cpv.org.vn

Điện mừng sinh nhật Thủ tướng Ấn Độ Nêru (22-11-1956)

Kính gửi ông Giaoaháclan Nêru,
Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao
nước Cộng hoà Ấn Độ,

Nhân dịp sinh nhật của Ngài, tôi thành thật chúc Ngài mạnh khoẻ và mọi sự tốt lành.

HỒ CHÍ MINH

—————————–

Báo Nhân dân, số 992, ngày 22-11-1956.
cpv.org.vn

Bài nói chuyện tại Hội nghị cán bộ trung, cao cấp quân đội (11-1956)

Các đồng chí khai hội để nghiên cứu nghị quyết của Trung ương đã xong. Hôm nay tôi đến thǎm các đồng chí.

Trong Hội nghị, các đồng chí đã tích cực thảo luận để hiểu rõ tinh thần nghị quyết của Trung ương. Các đồng chí đã đi đến nhất trí với Trung ương. Thế là rất tốt. Các đồng chí cũng còn một số thắc mắc, Trung ương đã chú ý nghiên cứu và sẽ tiếp tục giải thích.

Công tác cải cách ruộng đất, chỉnh đốn tổ chức đã mắc những sai lầm rất nghiêm trọng, làm tổn thất nặng nề cho ta về nhiều mặt. Nhưng chúng ta đã thấy rõ những sai lầm đó và quyết tâm sửa chữa, thì nhất định sửa chữa được. Vì Đảng ta là một đảng chỉ vì lợi ích của nhân dân mà phấn đấu, ngoài ra không có một lợi ích riêng nào khác. Trải qua bao nhiêu nǎm đấu tranh anh dũng và gian khổ, Đảng ta không bao giờ sợ khổ, sợ khó và cũng không hề sợ vạch rõ khuyết điểm của mình. Có khuyết điểm thì Đảng thành khẩn nhận và kiên quyết sửa chữa. Vì vậy, Đảng đã được nhân dân đồng tình và ủng hộ, đã vượt được nhiều khó khǎn, thu được nhiều thắng lợi, luôn luôn nắm vững và nêu cao ngọn cờ lãnh đạo của Đảng.

Đoàn kết là sức mạnh. Toàn Đảng, toàn quân, toàn dân đoàn kết chặt chẽ xung quanh Trung ương.

Nam Bắc đoàn kết chặt chẽ,

Quân, dân đoàn kết chặt chẽ,

Cán bộ và chiến sĩ đoàn kết chặt chẽ, thì chúng ta nhất định vượt được khó khǎn, sửa được sai lầm, giành được thắng lợi.

Tôi chúc các đồng chí khoẻ mạnh, tiến bộ và thân ái gửi lời hỏi thǎm tất cả các đồng chí ở các đơn vị và cơ quan.

———————————-

Nói vào tháng 11-1956.
Sách Những lời kêu gọi của Hồ Chủ tịch, Nxb. Sự thật, Hà Nội, 1958, t. IV, tr. 22-24.
cpv.org.vn

Lời khai mạc Hội nghị Trung ương lần thứ 11 (mở rộng) (3-12-1956)

Thưa các đồng chí,

Theo Nghị quyết của Hội nghị Trung ương lần thứ 10 quyết định cần họp Trung ương trong những thời gian ngắn để tăng cường sự lãnh đạo tập thể và giao cho Bộ Chính trị chuẩn bị đưa vấn đề kinh tế ra Hội nghị Trung ương thảo luận. Bộ Chính trị quyết định mở cuộc Hội nghị Trung ương lần thứ 11 (mở rộng) như lần thứ 10.

Mục đích của Hội nghị là:

1- Sơ bộ nhận định tình hình kinh tế tài chính hiện nay. “Sơ bộ” vì điều tra nghiên cứu và công tác chuẩn bị chưa cho phép làm một cuộc kiểm điểm sâu sắc, đến nơi đến chốn.

2- Thảo luận nhiệm vụ và phương châm của công tác kinh tế tài chính năm 1957, tức là của kế hoạch năm 1957.

3- Thảo luận chính sách đối với khu vực kinh tế tư nhân.

Ngoài ra, vì hiện nay có những vấn đề cấp bách và quan trọng như vấn đề hàng, vấn đề giá cả, vấn đề tiền tệ, vấn đề chống đầu cơ tích trữ, chống tham ô lãng phí, tuy không thể giải quyết trong cuộc Hội nghị này, nhưng rất cần kết hợp phát biểu ý kiến với các vấn đề nói trên, để ngay sau Hội nghị, Bộ Chính trị có thể nghiên cứu và kịp thời giải quyết.

Đó là nội dung chính của Hội nghị.

Từ Hội nghị lần thứ 10 đến nay, tình hình trong nước cũng như trên thế giới có những việc mới, vì vậy, Hội nghị sẽ dành một thời

gian để báo cáo về vấn đề nhận định tình hình thế giới và trong nước; nhận định đó là cần thiết để hướng dẫn công tác tư tưởng trong Đảng và trong nhân dân.

Vì trong tháng 12 công việc nhiều, chương trình công tác đã bố trí, cho nên Hội nghị cần làm việc đúng thời gian, 4 ngày về vấn đề kinh tế, 1 ngày về tình hình thế giới và trong nước.

Tôi xin tuyên bố Hội nghị khai mạc.

——————————–

Đọc ngày 3-12-1956.
Tài liệu lưu tại Kho lưu trữ Bộ Quốc phòng.
cpv.org.vn

Lời bế mạc Hội nghị Trung ương lần thứ 11 (mở rộng) (7-12-1956)

Các đồng chí,

Cuộc Hội nghị Trung ương lần thứ 11 (mở rộng) bàn về vấn đề kinh tế tài chính hôm nay kết thúc. Đồng chí Đồng thay mặt Đoàn chủ tịch đã nêu những vấn đề chính mà Hội nghị đã nhất trí sau mấy ngày thảo luận.

Tôi phát biểu mấy ý kiến sau đây:

1- Cuộc Hội nghị Trung ương lần này, mặc dầu chuẩn bị không thật đầy đủ, nhưng nhờ sự đóng góp tích cực của tất cả các đồng chí, cho nên Hội nghị đã thu được kết quả, trên những yêu cầu đã đề ra, gồm có 3 điểm:

+ Sơ bộ nhận định tình hình và công tác kinh tế tài chính.

+ Đề ra nhiệm vụ và phương châm công tác kinh tế tài chính năm 1957.

Bàn một số điểm về chính sách đối với sản xuất thủ công nghiệp, đối với công thương nghiệp tư bản chủ nghĩa.

+ Thảo luận những biện pháp để khắc phục những khó khăn trước mắt.

Các đồng chí phụ trách sẽ căn cứ vào ý kiến của Hội nghị mà viết nghị quyết và mấy hôm nữa, Trung ương sẽ họp lại để thông qua.

2- Cuộc Hội nghị chúng ta mới đi đến giải quyết sơ bộ một số vấn đề về công tác tài chính năm 1957. Nhưng ý nghĩa của nó là lần này là lần đầu tiên một cuộc Hội nghị Trung ương chuyên bàn về công tác kinh tế tài chính, cũng là cuộc Hội nghị Trung ương họp trong một thời gian ngắn sau Hội nghị Trung ương lần thứ 10 và theo nghị quyết của Hội nghị Trung ương lần thứ 10. Trước khi họp Hội nghị này, Ban Bí thư đã họp một cuộc hội nghị cán bộ lấy ý kiến giúp vào việc chuẩn bị. Mặc dầu thiếu sót còn nhiều, nhưng chúng ta đã có cố gắng để tăng cường sự lãnh đạo tập thể của Trung ương, để mở rộng dân chủ trong Đảng. Nếu chúng ta cố gắng theo phương hướng đó thì không những công tác kinh tế tài chính sẽ tiến bộ mà các công tác khác cũng sẽ tiến bộ.

3- Một kết quả của cuộc Hội nghị này là chúng ta đã đi đến nhận thức nhất trí trên một số vấn đề. Mặc dầu đó mới là một nhất trí sơ bộ, nhưng nó có ý nghĩa rất quan trọng.

+ Nhận thức nhất trí về thành tích và kết quả, về khuyết điểm và sai lầm.

+ Nhận thức nhất trí về sự cần thiết phải đẩy mạnh sản xuất, thực hiện tiết kiệm một cách tích cực hơn nữa.

+ Nhận thức nhất trí về sự cần thiết phải tăng cường sự lãnh đạo của Đảng ta đối với công tác kinh tế tài chính.

Những kết quả đó là những kết quả lớn, mặc dầu chưa sâu, nhất là trong lúc này là lúc Đảng ta đang gặp khó khăn, đang phấn đấu để vượt những khó khăn, tranh thủ những thắng lợi mới.

4- Qua cuộc Hội nghị này, chúng ta càng nhận thấy rõ những khuyết điểm của Trung ương, của cácđồng chí trực tiếp phụ trách kinh tế tài chính, của địa phương, trong việc lãnh đạo công tác kinh tế tài chính.

+ Khuyết điểm trong việc lãnh đạo đường lối và chính sách.

+ Khuyết điểm trong việc thực hiện chính sách, thực hiện kế hoạch.

Đó là những khuyết điểm cần phải sửa chữa.

Nhưng, trước hết chúng ta cần phải sửa chữa khuyết điểm trong tư tưởng và tác phong lãnh đạo. Phải khắc phục hiện tượng thiếu tập thể, thiếu dân chủ, khắc phục tác phong quan liêu mệnh lệnh, phải nghe ngóng ý kiến của cán bộ và nhân dân. Phảiquan tâm đến lợi ích của nhân dân, trước hết là của nhân dân lao động: công nhân và nông dân; phải chăm lo đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân. Nếu chúng ta làm được những điểm đó, nếu bao giờ chúng ta cũng đi đúng đường lối quần chúng, thì chúng ta sẽ tránh được nhiều khuyết điểm sai lầm, sẽ thu được nhiều kết quả tốt.

Tất cả chúng ta đều phải hết sức chú ý điểm đó.

5- Sau khi có nghị quyết, chúng ta cần phải tổ chức việc phổ biến nghị quyết trong Đảng, rồi phổ biến những điểm cần thiết trong nhân dân.

Việc phổ biến nghị quyết này là một việc rất quan trọng. Trong nội bộ, cần phải trải qua đấu tranh tư tưởng, mới đi đến nhất trí được. Chúng ta phải hết sức kiên nhẫn để đạt cho được sự nhất trí ở trong Đảng. Nội bộ có nhất trí thì nghị quyết mới thực hiện được.

Việc phổ biến một số quyết định ở trong các tầng lớp nhân dân cũng sẽ gặp khó khăn. Chúng ta phải kiên quyết thuyết phục để tranh thủ sự đồng tình nhất trí của nhân dân với nghị quyết của Đảng ta.

Trong tình hình chính trị hiện nay, sự đồng tình nhất trí đó có một ý nghĩa rất quan trọng. Các đồng chí cần hết sức chú ý.

*

*     *

Nếu toàn Đảng đoàn kết nhất trí, toàn dân đoàn kết nhất trí dưới sự lãnh đạo của Đảng, phấn đấu để thi hành nghị quyết của Hội nghị Trung ương lần thứ 11, thì chúng ta nhất định vượt qua những khó khăn trước mắt, thu được những thắng lợi mới.

——————————

Đọc ngày 7-12-1956.
Tài liệu lưu tại kho lưu trữ Bộ Quốc phòng.
cpv.org.vn

Bài nói chuyện tại lớp nghiên cứu chính trị khoá II Trường đại học Nhân dân Việt Nam (8-12-1956)

Hôm nay tôi muốn nói một câu chuyên rất giản đơn, nông cạn, câu chuyện về Tam tự kinh. Câu đầu tiên Tam tự kinh là “Nhân chi sơ, tính bản thiện”. Chúng ta mượn câu ấy làm đầu đề nói chuyện.

Nhân nghĩa là nhân dân. Trong bầu trời không gì quý bằng nhân dân. Trong thế giới không gì mạnh bằng lực lượng đoàn kết của nhân dân.

Thiện nghĩa là tốt đẹp, vẻ vang. Trong xã hội không có gì tốt đẹp, vẻ vang bằng phục vụ cho lợi ích của nhân dân.

Trong xã hội có THIệN và cũng có áC.

Theo nghĩa rộng thì cả thế giới và trong một nước có THIệN và có áC. Theo nghĩa hẹp thì trong bản thân và tư tưởng của mỗi một người cũng có THIệN và có áC.

Nhà nước xã hội chủ nghĩa và dân chủ nhân dân chỉ lo làm lợi cho nhân dân, trước hết là nhân dân lao động, ngày càng tiến bộ về vật chất và tinh thần, làm cho trong xã hội không có người bóc lột người. Thế là THIệN.

Tư bản, đế quốc và phong kiến chỉ lo bóc lột nhân dân, thậm chí gây chiến tranh giết hại nhân dân, để làm lợi cho một nhóm ít người. Thế là áC.

ở nước ta hiện nay, chế độ dân chủ cộng hoà của ta dù có những sai lầm thiếu sót vì chúng ta còn thiếu kinh nghiệm và còn có nhiều khó khăn, Đảng và Chính phủ chỉ lo phục vụ lợi ích của nhân dân, trước hết là của nhân dân lao động chân tay và lao động trí óc. Thế là THIệN.

Chế độ độc tài của Mỹ – Diệm ở miền Nam chỉ lo cho lợi ích của một nhóm đế quốc, phong kiến và tư sản mại bản. Thế là áC.

Nói về mỗi một người chúng ta, nếu hết lòng hết sức phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân, thế là THIệN. Nếu chỉ lo cho lợi ích riêng của mình, không lo đến lợi ích chung của nước nhà, của dân tộc, thế là áC. Thực hành chí công vô tư, cần kiệm liêm chính, thế là THIệN. Nếu phạm phải quan liêu, mệnh lệnh, tham ô, lười biếng, thế là áC.

THIệN và áC là hai cái mâu thuẫn, luôn luôn đấu tranh gay gắt với nhau. Cuộc đấu tranh ấy phải trường kỳ và gian khổ, nhưng cuối cùng thì áC nhất định bại, THIệN nhất định thắng.

Thí dụ, trước đây độ 40 năm, nhân dân cả thế giới đều bị thế lực áC, tức là phong kiến, tư bản và đế quốc thống trị. Nhưng hiện nay trên 1/3 tổng số nhân dân thế giới là phe dân chủ nhân dân và xã hội chủ nghĩa do Liên Xô đứng đầu. Thêm vào đó lại có những nước á – Phi mới được giải phóng khỏi ách đế quốc thành những nước độc lập, tự do, như ấn Độ, Nam Dương, Miến Điện, Ai Cập, v.v.. Tất cả các nước trên đây cộng lại có độ 1.500 triệu nhân dân, tức là hơn một nửa nhân dân thế giới. Thế là trên thế giới phe THIệN ngày càng phát triển và mạnh mẽ, phe áC ngày càng sa sút và suy đồi.

Trước đây mười hai năm, ở nước ta phe áC là thực dân và phong kiến rất mạnh, chúng thẳng tay áp bức bóc lột nhân dân ta. Lúc đó Đảng chỉ mới có một số ít đồng chí hoạt động bí mật. Thường có những đồng chí bị bắt bớ, chém giết. Nhưng Đảng tin chắc rằng ta hy sinh phấn đấu để giải phóng nhân dân, ta là THIệN, ta nhất định thắng. Vì mục đích chính đáng và tin tưởng vững chắc, cho nên dù đế quốc và phong kiến khủng bố ác liệt, Đảng vẫn phát triển mạnh, lãnh đạo nhân dân làm cách mạng thành công, lập nên chế độ dân chủ cộng hoà, kháng chiến thắng lợi, hoàn toàn giải phóng cả miền Bắc nước ta.

Từ ngày hoà bình lập lại, Đảng và Chính phủ đã lãnh đạo nhân dân khôi phục kinh tế và phát triển văn hoá đã thu được nhiều kết quả. Thí dụ:

– Về kinh tế chúng ta đã khôi phục được hơn 22 xí nghiệp.

– Đã mở mang thêm 20 xí nghiệp.

– Đã xây dựng 47 xí nghiệp to và nhỏ.

– Đã xây dựng lại hơn 530 cây số đường sắt, một công trình mà thực dân Pháp cần mười năm mới làm được; nhưng với sự cố gắng của công nhân ta, với sự giúp đỡ của các đồng chí Trung Quốc và sự săn sóc của Đảng và Chính phủ, chỉ mười mấy tháng ta đã làm xong.

Về văn hoá giáo dục, hồi Pháp thuộc, năm 1938 – 1939 tất cả học sinh từ tiểu học đến đại học có chừng 30 vạn người. Hiện nay mặc dầu nhiều khó khăn, riêng ở miền Bắc ta có chừng 80 vạn học sinh, trong số đó hơn 4 vạn người được Chính phủ giúp học bổng; mỗi năm học bổng cho sinh viên và học sinh cùng trợ cấp cho các lớp huấn luyện khác cộng là 8.385 triệu đồng ngân hàng.

Những thí dụ ấy lại chứng tỏ chế độ ta là THIệN, chế độ thực dân phong kiến là áC.

Bản thân mọi người chúng ta đều chịu ảnh hưởng của xã hội cũ hoặc nhiều, hoặc ít. Cho nên trong người chúng ta hoặc nhiều hoặc ít không tránh khỏi có cái áC, như tự đại, tự kiêu, tự tư, tự lợi. Nhưng với sự giúp đỡ giáo dục của Đảng và Chính phủ, sự cố gắng học tập và cải tạo của mọi người, thì cái áC trong mình chúng ta ngày càng bớt, cái THIệN ngày càng tăng.

*

*     *

Nhân đây tôi nói tóm tắt vài vấn đề mà tôi vừa nghe thảo luận ở một lớp nghiên cứu khác, chắc ở đây cũng có thảo luận những vấn đề ấy.

Đảng đã có những thành tích lãnh đạo nhân dân giành được những thắng lợi như đã nói trên. Nhưng Đảng cũng đã có những sai lầm khuyết điểm trong cải cách ruộng đất. Là một đảng chân chính cách mạng, Đảng thật thà nhận sai lầm khuyết điểm của mình, quyết tâm sửa chữa và nhất định sửa chữa được.

Trong cải cách ruộng đất, cán bộ đã phạm những sai lầm khuyết điểm nghiêm trọng, cần phải kiên quyết sửa chữa. Nhưng không nên vì sai lầm khuyết điểm mà phủ nhận thành tích của cải cách ruộng đất tức là giai cấp phong kiến địa chủ đã bị đánh đổ, độ 8 triệu nông dân đã có ruộng cày. Đó là một thành tích không ai có thể chối cãi được. Cần nhận rõ như thế để không vì sai lầm khuyết điểm mà bi quan. Trái lại vẫn giữ vững lòng tin tưởng vào Đảng và Chính phủ.

Đảng cũng ở trong xã hội. Đảng là do nhiều người cách mạng họp lại, cho nên dù với sự rèn luyện theo chủ nghĩa Mác – Lênin, Đảng có nhiều ưu điểm, nhưng cũng không tránh khỏi khuyết điểm. Khi có khuyết điểm, Đảng hoan nghênh phê bình, thật thà tự phê bình và kiên quyết sửa chữa. Vì vậy, Đảng ngày càng tiến bộ, càng mạnh mẽ.

Trong nội bộ Đảng có dân chủ rộng rãi, đồng thời có kỷ luật nghiêm khắc. Người đảng viên phải khiêm tốn, thành khẩn. Không có đảng viên nào có thể đứng trên Đảng, tự cho mình là hơn Đảng.

*

*     *

Về chuyên chính dân chủ nhân dân: Chế độ nào cũng có chuyên chính. Vấn đề là ai chuyên chính với ai? Dưới chế độ phong kiến, tư bản, chuyên chính là số ít người chuyên chính với đại đa số nhân dân. Dưới chế độ dân chủ nhân dân, chuyên chính là đại đa số nhân dân chuyên chính với thiểu số phản động chống lại lợi ích của nhân dân, chống lại chế độ dân chủ của nhân dân.

Như cái hòm đựng của cải thì phải có cái khoá. Nhà thì phải có cửa. Khoá và cửa cốt đề phòng kẻ gian ăn trộm. Dân chủ là của quý báu nhất của nhân dân, chuyên chính là cái khoá, cái cửa để đề

phòng kẻ phá hoại, nếu hòm không có khoá, nhà không có cửa thì sẽ mất cắp hết. Cho nên có cửa phải có khoá, có nhà phải có cửa. Thế thì dân chủ cũng cần phải có chuyên chính để giữ gìn lấy dân chủ.

Kết luận: Cần hữu công, hý vô ích, giới chi tai, nghi miễn lực, nghĩa là:

Lười thì không tiến bộ, siêng thì chắc thành công;

Các bạn cố gắng mãi, như vậy là anh hùng!

———————–

Nói ngày 8-12-1956.
Sách Những lời kêu gọi của Hồ Chủ tịch, Nxb. Sự thật, Hà Nội, 1958, t. IV, tr. 25-29.
cpv.org.vn

Thư gửi đồng bào đã thanh toán nạn mù chữ (21-12-1956)

Gửi đồng bào thị xã Phát Diệm và các xã Vĩnh Khang, Tam Cường, Diễn Liên, Liên Sơn,

Tôi rất vui lòng được báo cáo nhiều nơi đồng bào đã thanh toán nạn mù chữ. Nông thôn cả nước thì Vĩnh Khang là xã dẫn đầu trong thành tích thoát nạn mù chữ, rồi tiếp đến các xã Tam Cường, Liên Sơn, Diễn Liên và nhiều xã khác.

Các thị xã thì Phát Diệm là thị xã đã thanh toán nạn mù chữ trước nhất.

Đó là một thắng lợi vẻ vang bước đầu trên mặt trận vǎn hoá; vẻ vang riêng cho đồng bào các địa phương ấy và vẻ vang chung cho cả nước ta.

Có thắng lợi ấy là nhờ sự đoàn kết nhất trí: toàn thể đồng bào cố gắng, toàn thể cán bộ, nhất là cán bộ bình dân học vụ, tận tuỵ không ngừng.

Tôi thay mặt Đảng và Chính phủ thân ái gửi lời khen ngợi đồng bào và cán bộ, đồng thời khuyên đồng bào và cán bộ tiếp tục cố gắng học thêm mãi để tiến bộ mãi.

Tôi cũng khuyên đồng bào và cán bộ các địa phương khác ra sức thi đua theo cho kịp đồng bào Vĩnh Khang, Phát Diệm… trong công tác bình dân học vụ.

Thanh toán nạn mù chữ là bước đầu nâng cao trình độ vǎn hoá. Trình độ vǎn hoá của nhân dân nâng cao sẽ giúp chúng ta đẩy mạnh công cuộc khôi phục kinh tế, phát triển dân chủ. Nâng cao trình độ vǎn hoá của nhân dân cũng là một việc cần thiết để xây dựng nước ta thành một nước hoà bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh.

Tôi mong đồng bào và cán bộ đều cố gắng.

Chào thân ái và thành công

Ngày 21 tháng 12 nǎm 1956
HỒ CHÍ MINH

—————————

Báo Nhân dân, số 1024, ngày 24-12-1956.
cpv.org.vn

Thư gửi cán bộ và chiến sĩ nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam (22-12-1956)

Thân ái gửi:

– Các cán bộ và chiến sĩ toàn quân,

– Các thương binh, bệnh binh và quân nhân phục viên.

Các đồng chí,

Nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập Quân đội nhân dân, tôi thân ái gửi lời hỏi thǎm các đồng chí.

Quân đội ta là một quân đội anh dũng, đã sinh ra và lớn lên trong cách mạng và kháng chiến. Qua bao nǎm chiến đấu hy sinh gian khổ và anh dũng, quân đội ta đã góp phần xứng đáng vào sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Từ khi hoà bình trở lại, quân đội tiếp tục lập nhiều thành tích trong công việc củng cố quốc phòng và giúp đỡ nhân dân, làm công tác địa phương.

Ngày nay nhân dân ta ở miền Bắc đã thoát khỏi ách đế quốc và phong kiến, nhưng nhiệm vụ xây dựng miền Bắc của chúng ta còn nặng nề, sự nghiệp đấu tranh để thống nhất nước nhà còn lâu dài và gian khổ.

Quân đội ta cần phải phát huy truyền thống cách mạng anh dũng và vẻ vang, nâng cao chí khí phấn đấu, giữ vững kỷ luật, đoàn kết trên dưới, đoàn kết quân dân, ra sức làm tròn mọi nhiệm vụ do Đảng và Chính phủ giao phó cho.

Các quân nhân phục viên, các thương binh, cần ra sức khắc phục khó khǎn, phát huy tính tích cực của mình trong sản xuất và mọi công tác khác.

Trong thời kỳ kháng chiến trước đây, ta đã từng gặp nhiều khó khǎn, nhưng do Đảng và Chính phủ lãnh đạo sáng suốt, quân và dân ta quyết tâm cho nên chúng ta đã thu được thắng lợi lớn.

Ngày nay trước mắt chúng ta còn có khó khǎn, nhưng thuận lợi có nhiều hơn trước. Với tinh thần quyết tâm và đoàn kết, chúng ta nhất định vượt được mọi khó khǎn, giành được thắng lợi to lớn hơn.

Chúc các đồng chí mạnh khoẻ và tiến bộ.

Chào thân ái

Ngày 22 tháng 12 nǎm 1956
HỒ CHÍ MINH

————————

Báo Nhân dân, số 1022, ngày 22-12-1956.
cpv.org.vn

Thư gửi các hàng giáo sĩ và đồng bào công giáo nhân dịp lễ Thiên Chúa giáng sinh (25-12-1956)

Các hàng giáo sĩ và đồng bào thân mến,

Nhân dịp lễ Thiên Chúa giáng sinh, tôi thân ái gửi lời chào chúc phúc tới các hàng giáo sĩ và đồng bào.

Một lần nữa các hàng giáo sĩ và đồng bào lại được mừng lễ sinh nhật Chúa trong hoà bình. Hơn nữa, nǎm nay việc củng cố miền Bắc có nhiều thành tích, ruộng đất đã về tay nông dân sau cải cách ruộng đất và nông dân ta đã làm chủ nông thôn. Từ nay với sự cố gắng của đồng bào, sản xuất sẽ ngày càng phát triển, phần xác ta được ấm no thì phần hồn cũng được yên vui, việc đấu tranh giành thống nhất Tổ quốc, giữ gìn hoà bình càng chóng thắng lợi như bài hát: “Sáng danh Thiên Chúa trên các tầng giời, hoà bình cho mọi người lành dưới thế”.

Nhân dịp lễ sinh nhật này, tôi mong các hàng giáo sĩ và đồng bào, đã đoàn kết nay càng đoàn kết hơn, đoàn kết giữa nhân dân và cán bộ, giữa đồng bào giáo và đồng bào lương để sửa chữa những sai lầm trong cải cách ruộng đất được tốt, thực hiện củng cố miền Bắc thắng lợi, do đó mà mau thống nhất nước nhà, cho Bắc Nam sum họp như lời cầu nguyện của Chúa Kirixitô: “Nguyện cho hết thảy đồng bào hoàn toàn hợp nhất với nhau”.

Tôi tỏ lòng khen ngợi các hàng giáo sĩ và đồng bào đã thân ái giúp cán bộ sửa chữa sai lầm, thực hiện đúng chính sách tôn trọng tự do tín ngưỡng của Chính phủ, như thế là đã làm theo lời phán của Chúa Kirixitô: “Hỡi anh em, khi có ai mắc sai lầm, anh em hãy dịu dàng giúp anh em ấy sửa chữa”.

Tôi chúc các hàng giáo sĩ và đồng bào cùng cán bộ nǎm mới được Chúa ban phúc lành sống trong hoà bình, hạnh phúc.

Ngày 25 tháng 12 nǎm 1956
HỒ CHÍ MINH

——————————-

Sách Những lời kêu gọi của Hồ Chủ tịch, Nxb. Sự thật, Hà Nội, 1956, t.IV, tr.34-35.
cpv.org.vn