Archive by Author | Việt Nam - Hồ Chí Minh

Tátxinhi bị tát (3-1-1952)

Trung tuần tháng 11, sau trận Hoà Bình, tướng giặc Tátxinhi huênh hoang tuyên bố: “Thắng trận này là do quân Pháp đã thắng luôn trong 10 tháng nay” .

Cũng lúc đó, tên Bộ trưởng thuộc địa Pháp tuyên bố: “Từ nay, quân Pháp tranh lại quyền chủ động”.

Nếu giặc Pháp không mất quyền chủ động, thì sao phải tranh lại ? Phải tranh lại, tức là trong 10 tháng qua, địch đã mất quyền chủ động, đã thua nhiều trận; tức là quân ta nắm quyền chủ động.

Thế là Tátxinhi đã bị bạn nó tát vào mồm.

Hơn nữa, từ trận Chợ Bến – Hoà Bình, ta đã tiêu diệt 35 đại đội địch. Cái tát ấy càng đau cho Tátxinhi hơn. Vậy có thơ rằng:

“Hỡi Tátxinhi,

Khua mồm làm chi,

Cho khổ thân mi?

Thôi thì cuốn gói, chuồn đi cho rồi!”.

C.B.

Báo Nhân dân, số 39, ngày 3-1-1952.
cpv.org.vn

Tinh thần quân đội Mỹ (3-1-1952)

Khi ra nước ngoài, mỗi quân nhân Mỹ có một quyển sách nhỏ, dầy 60 trang, một bên chữ Anh, một bên chữ của nước ngoài đó. Khi cần nói gì, cứ giở sách ấy mà tìm. Sách ấy mở đầu là: “Tôi là người Mỹ”. Tiếp đến: “Tôi muốn ǎn và muốn uống”. Rồi đến “Tôi muốn ngủ ở đây – cô lại đây với tôi, đừng sợ”. Sau đó là: “Đưa tôi đến nhà thầy thuốc”… Sau cùng là những câu do thám về quân sự, và câu đe doạ: “Nói thật đi, mày không nói thì tao sẽ bắn!”.

Lúc còn ở Mỹ, quân lính Mỹ cũng đã “thấm nhuần” tinh thần ấy. Vừa rồi, các báo Mỹ đã phải than phiền:

“Quân nhân Mỹ ham uống rượu, đánh bạc, chơi đĩ, đánh nhau. Chiều đến, lính say rượu nghênh ngang đầy đường, hò hét inh ỏi, làm cho dân địa phương e ngại, không dám ra đường”.

“Từ ngày lính đến đóng, thành phố Carôlin đã trở nên một ổ tội ác, một nơi truỵ lạc nhất trong toàn quốc… Nhà thổ mọc lên như nấm và bệnh giang mai thịnh hành trong đám lính”.

Kết luận, các báo ấy viết: “Quân đội hủ hoá như vậy, mà các nhà chức trách địa phương và bộ tư lệnh cứ để mặc, không chịu làm gì để giữ trật tự cả”.

Đó là những quân đội mà Mỹ dùng để “chống cộng sản” và để “giữ gìn vǎn minh” cho thế giới !

C.B.

Báo Nhân dân, số 39, ngày 3-1-1952.
cpv.org.vn

“Sau lũy tre xanh” (10-1-1952)

Dưới đầu đề ấy, tờ báo Pháp Người xem xét (L’ Observateur) tháng 11-1951 đã vạch mặt Tátxinhi. Đại lược báo ấy nói: “Sau đây là tin tức của phe Đờ Gôn chống cộng, không thể nghi nó ủng hộ Hồ Chí Minh:

“Quân sự – Tátxinhi khéo quảng cáo cho cá nhân mình. Song những thông cáo thắng trận chỉ lừa dối được người Pháp. Hồi tháng 3, hơn 60 vạn lít dầu xǎng cháy gần Sài Gòn, ai cũng biết, nhưng Tátxinhi không nói đến. Việt Minh tập trung 40 tiểu đoàn ở Bắc Bộ, ai cũng biết, nhưng Tátxinhi lại nói: “Việt Minh thua rồi, bị đánh tan rồi”. Đội viễn chinh có 17 vạn người, chỉ có 7 vạn người chiến đấu, mà mỗi tháng bị tiêu diệt hơn 1 tiểu đoàn rưỡi”.

“Trước kia, ở Việt Nam có 10 tướng Pháp. Nay Tátxinhi có 25 tướng. Song các quan nǎm, quan tư thường từ chối việc cầm quân đi đánh. Một bộ trưởng (bù nhìn) nói: “Tátxinhi, đã xây xong cái đai phòng ngự, nhưng ban đêm quân Việt Minh vẫn đi qua được”.

“Chính trị – Một công chức cao cấp ở Nam Bộ nói: “Các cơ quan rất bừa bãi, các bộ trưởng đều là bù nhìn của Tátxinhi, nhân dân không ai ủng hộ chúng”.

“Một giáo sĩ Pháp nói: “Bọn Trần Vǎn Hữu là bù nhìn của Tátxinhi, những người khá đều đi theo kháng chiến”.

“Một giáo sĩ Việt nói: “Công chức Pháp đã làm hỏng độc lập của Việt Nam, khi giao trả các cơ quan, họ chỉ giao cho bọn phản quốc”.

“Việt Minh – Một viên chỉ huy lê dương nói: “Quân đội Việt Minh đánh hǎng, tinh thần cao, vì họ có mục đích và tư tưởng cao cả”.

C.B. Kết luận:

Sau luỹ tre xanh,

Trước luỹ tre xanh,

Ta đánh cho giặc Pháp tan tành tả tơi.

C.B.

Báo Nhân dân, số 40, ngày 10-1-1952.
cpv.org.vn

Giữ bí mật (10-1-1952)

Chính phủ vừa ra Sắc lệnh cho bộ đội, nhân dân, các cơ quan, đoàn thể, báo chí, cán bộ phải giữ bí mật. Đó là một việc rất quan trọng, rất hợp thời.

Mọi người đều biết rằng: phe đế quốc là phe chiến tranh. Chúng mong dùng chiến tranh để cướp nước người ta, để làm chúa thế giới. Và trong chiến tranh, tình báo (đặc vụ, mật thám) là một bộ phận quan trọng bực nhất; nó là lỗ tai con mắt của bộ chỉ huy.

TÌNH BÁO ĐỊCH HOẠT ĐỘNG NHƯ THẾ NÀO?

Nó nghe ngóng tin tức, tìm tòi tài liệu quân sự, chính trị, kinh tế của ta. Nó dò xét địa điểm các cơ quan, kho tàng, nhà máy, trường học, v.v. của ta. Biết rồi, thì chúng tìm mọi cách để phá hoại.

Bọn đế quốc dùng từ toà đại sứ cho đến các hiệu buôn làm cơ quan tình báo. Tình báo địch lợi dụng đủ các hạng người làm tay sai cho chúng; những người quý tộc “sang trọng”, những cô đầu nổi tiếng xinh đẹp và hát hay, những người mượn tiếng dạy học hoặc truyền đạo, những người buôn bán, những bọn du côn. Nhiều khi chúng lợi dụng cả trẻ em. Có những người bên ngoài ra vẻ đạo đức nhân từ lắm, nhưng kỳ thực là trùm tình báo của Mỹ. Như Đức giám mục Vũ Bân và Khâm mạng Toà thánh là Đức cha Bibơri (Biberi) là những người tổ chức và chỉ huy tình báo Mỹ ở Trung Quốc.

Lại có bọn tình báo gọi là “mật thám chờ”. Bọn này đến một địa phương nào đó, giả ǎn ở rất tử tế, giả hǎng hái tham gia công việc của địa phương, gây cảm tình với nhân dân địa phương. Rồi chúng lóng tai nghe, mở mắt nhìn mọi việc, mọi người. Chúng chờ 5,10 nǎm, có khi lâu hơn nữa; khi điều kiện chín muồi, chúng mới phá hoại một vố.

Những vụ án phản quốc ở Liên Xô (như vụ Tờrốtxki), ở Ba Lan, ở Bảo, trước đây, và vụ Xlǎngky ở Tiệp Khắc gần đây, tỏ rằng: tình báo địch dùng đủ cách phỉnh phờ, lừa bịp, mua chuộc, đe doạ, thậm chí ám sát, để dò bí mật của ta…

Trước kia, tình báo là một việc bí mật. Ngày nay, bọn đế quốc đã lỳ mặt, không giấu giếm nữa; chúng đưa tình báo thành một việc công khai: hôm 10-10-51, Chính phủ và Quốc hội Mỹ đã chuẩn y một ngân sách 100 triệu đôla, nói rõ là để giúp những phần tử phản động làm tình báo và phá hoại ở Liên Xô và ở các nước dân chủ mới; để giúp bọn phản quốc ở các nước ấy trốn ra ngoài, giúp chúng hoạt động, và vũ trang cho chúng.

VÌ SAO TÌNH BÁO HOẠT ĐỘNG ĐƯỢC?

Vì ta sơ suất, kém cẩn thận, không biết giữ bí mật. Cụ thể là ta còn phạm những khuyết điểm:

– Nói nǎng không cẩn thận. Bô lô ba la, bạ gì nói nấy. Đi ngoài đường, vào hàng quán, gặp bạn bè, cũng đưa công tác của cơ quan ra nói. Không nhớ câu: “Sừng có vạch, vách có tai; ta trong thì nói, địch ngoài thì nghe”.

– Viết lách không cẩn thận. Tài liệu giấy tờ để lung tung, ai cũng có thể xem, có thể thấy. Khi viết thư cho bầu bạn, cho người nhà, thì viết cả công việc và địa điểm của cơ quan, của bộ đội. Các báo chí thì kém cẩn trọng trong việc đǎng tin tức và trong lời bình luận.

– Đi lại không cẩn thận. Địa điểm cần giữ bí mật, mà người nào cũng đi lại ra vào được.

– Chỗ ở không cẩn thận. Không biết cách làm nhà cửa cho kín đáo. áo quần phơi bừa bãi. Bò ngựa gặp đâu buộc đấy. Đi ỉa, vứt giấy lung tung, v.v.. Đó là những khuyết điểm rất phổ thông, còn nhiều sự sơ hở khác.

Tình báo địch cũng như một thứ nước bẩn. Có chỗ trũng, chỗ hở thì nó chảy vào. Ta sơ hở, không biết giữ bí mật, tức là vô tình ta đã giúp địch, và đã phạm tội hại nước hại dân.

CHỐNG TÌNH BÁO ĐỊCH CÁCH THẾ NÀO?

Cũng như muôn việc khác, việc chống tình báo địch, việc giữ bí mật, phải dựa vào sức quần chúng. Cán bộ và chiến sĩ không những phải làm gương mẫu trong việc giữ bí mật mà còn phải tuyên truyền giáo dục cho nhân dân giữ bí mật. Dù tinh ranh quỷ quyệt mấy, tình báo địch cũng không thể che giấu được hàng ức hàng triệu lỗ tai, con mắt của nhân dân. Nhân dân hiểu biết thì chẳng những giữ được bí mật của ta, lại còn dò biết được bí mật của địch. Kinh nghiệm các nước bạn đã chứng tỏ rằng: nhờ lòng yêu nước và sự hiểu biết của nhân dân, mà bọn tình báo địch và bọn phản động sớm muộn đều lòi mặt và bị bắt. ở Trung Quốc, việc chống tình báo, việc giữ bí mật đã thành một phong trào quần chúng rộng khắp, thành một bộ phận của phong trào thi đua ái quốc. Các em nhi đồng, các chị phụ nữ ở thành thị và thôn quê đã giúp chính phủ bắt được nhiều vụ tình báo và bọn phản động. Vụ tình báo lớn của 2 đức cha Vũ Bân và Bibơri cũng do anh chị em công giáo đưa ra ánh sáng. Nước ta cũng có kinh nghiệm thiết thực và quý báu. ở khu giải phóng Việt Bắc ngày trước đồng bào gái trai già trẻ ai cũng biết giữ bí mật, theo khẩu hiệu “Ba không”. Ngoài những cán bộ phụ trách, có ai hỏi gì, đồng bào cũng trả lời: không nghe, không thấy, không biết.

Kết luận là chúng ta phải tuân theo Sắc lệnh của Chính phủ. Từ nay, chúng ta phải xem giữ bí mật là một việc rất cần thiết và rất quan trọng trong công cuộc kháng chiến. Cán bộ và chiến sĩ phải làm gương mẫu giữ bí mật. Chính quyền và đoàn thể cần có kế hoạch tuyên truyền và giáo dục nhân dân giữ bí mật. Chúng ta đã đánh thắng địch trên mặt trận quân sự, chính trị, kinh tế, chúng ta phải kiên quyết đánh thắng địch trên mặt trận tình báo bằng cách tuyệt đối giữ bí mật.

C.B.

Báo Nhân dân, số 40, ngày 10-1-1952.
cpv.org.vn

Ô hô, tinh thần lính Mỹ! (12-1-1952)

Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ đi Triều Tiên về báo cáo rằng:

Trước khi sang Triều Tiên, y không ngờ tinh thần quân đội Mỹ thấp kém đến tệ hại như thế. Đại đa số lính Mỹ thiếu tinh thần chiến đấu, và chỉ mong mau mau được về quê hương họ. Nhiều quan chỉ huy Mỹ phải nhận rằng: đó là vì binh sĩ Mỹ không biết vì mục đích gì mà họ phải chiến tranh.

Mấy tháng gần đây, chỉ trong binh đoàn thứ 10, đã có hơn 1.500 lính bỏ trốn.

Tinh thần thấp kém của binh lính Mỹ ảnh hưởng rất xấu đến tâm lý nhân dân Mỹ (báo Mỹ ngày 7-2-1951).

Một nhà quân sự khác đi Triều Tiên về, cũng báo cáo: “Mấy tháng gần đây, số binh lính Mỹ chết và bị thương từ mỗi tuần 2 ngàn người đã tǎng đến mỗi tuần 7 ngàn người. Theo đà ấy, thì quân đội Mỹ ít nhất cũng phải 20 nǎm mới đến được bờ sông áp Lục” (báo Mỹ 14-11-51).

Còn Tổng tư lệnh Anh ở Viễn Đông thì tuyên bố:

“Quân chí nguyện Trung Quốc đã trở nên một thứ quân đội giỏi bậc nhất. Họ đánh hǎng, bắn giỏi, huấn luyện kỹ càng, trang bị đầy đủ. Họ có thể đánh chúng ta bể đầu đổ máu” (báo Anh 14-11-51).

Bà con cứ so sánh những lời nói của bọn quân phiệt Mỹ và Anh, thì có thể đoán: ai sẽ bại, ai sẽ thắng.

Đ.X.

Báo Cứu quốc, số 1991, ngày 12-1-1952.
cpv.org.vn

Vô duyên (15-1-1952)

Vì thất bại ở Triều Tiên đế quốc Mỹ và bè lũ Mỹ cắn cấu nhau tợn.

Vừa rồi báo Anh viết: Quân đội Anh tham gia đánh phá ở Triều Tiên. Nay đàm phán đình chiến với Triều Tiên, sao không có đại biểu Anh tham dự, mà lại chỉ để mấy ông tướng Mỹ muốn nói sao thì nói?

Vừa rồi, một đại biểu Quốc hội Mỹ nói: “Đưa dấu hiệu Liên hợp quốc dán vào quân đội Mỹ, thật là một trò hề vô duyên. Tuy tiếng là 18 nước đánh nhau với Triều Tiên, nhưng 60 phần trǎm là quân đội Mỹ kia mà”.

Ông nghị Mỹ ơi! Mỹ bỏ bao nhiêu vũ trang và tiền bạc giúp Tưởng Giới Thạch, kết quả Tưởng bị đánh tan, Mỹ bị đuổi ra khỏi Trung Quốc. Thế không phải vô duyên ư?

Mỹ giúp bù nhìn Lý Thừa Vãn, cũng thất bại. Thế chẳng phải vô duyên ư?

Mỹ giúp thực dân Pháp và bù nhìn Việt, rồi cũng thất bại. Thế chẳng phải vô duyên ư?

Mỹ khoe khoang có bom nguyên tử, nay không ai sợ nữa. Thế chẳng phải vô duyên ư ?

Cả đời đế quốc Mỹ là:

Mất tiền mua cái vô duyên,
Để thiên hạ mắng: Rồ điên, điên rồ.

Đ.X.

Báo Cứu quốc, số 1993, ngày 15-1-1952.
cpv.org.vn

Uỵch! (17-1-1952)

Nǎm mới, phản động Pháp mở hàng một cách “xúi quẩy”: Chính phủ Pháp đã đổ nhào hôm 7-1-1952. Vì lẽ gì ?

– Vì kinh tế khủng hoảng, tài chính kiệt quệ, sinh hoạt đắt đỏ, xã hội không yên.

– Vì Pháp đã dân cùng của hết, ốm yếu gầy mòn, mà hai vai lại mắc hai gánh nặng: một là theo lệnh Mỹ cố mở rộng binh bị, hai là chiến tranh xâm lược ở Việt Nam.

Chỉ một việc chiến tranh ở Việt Nam, mỗi ngày giặc Pháp đã tốn hơn 1.000 triệu phrǎng. Đó là chưa kể những xe cộ, tàu bè, kho tàng, súng đạn bị ta phá hoặc bị ta lấy được. Thế là tiền Pháp hết.

Chỉ từ 15-11 đến 31-12 nǎm 1951, ở các mặt trận Bắc Bộ, giặc Pháp bị ta tiêu diệt gần 8.000 quân. Đó là chưa kể những mặt trận ở Trung Bộ và Nam Bộ. Thế là người Pháp chết.

Giặc Pháp người chết của hết, đã làm cho Chính phủ Pháp đổ, lại làm cho tướng giặc Pháp là Tátxinhi ốm gần chết, phải vào nhà thương. Nghe nói có 6 thầy thuốc sǎn sóc hắn. Rất có thể 6 người khiêng quan tài sẽ thay thế cho 6 thầy thuốc để đưa hắn ra khỏi nhà thương và cho vào địa ngục.

C.B.

Báo Nhân dân, số 41, ngày 17-1-1952
cpv.org.vn

“Phong hạc giai binh” (21-1-1952)

Câu nói Trung Quốc đó có nghĩa là: Khi ta thắng to, địch hoảng sợ, nghe “gió thổi chim kêu, cũng tưởng là binh ta đến đánh”.

Thật như vậy. Trung tuần tháng 12 vừa rồi, ta tiêu diệt địch ở Phát Diệm. Tây chết, bị thương, bị bắt rất nhiều. Cha Từ trốn vào hầm. “Tỉnh trưởng” bù nhìn trốn sau đít một bà cụ già… Hôm sau, ta kéo đi, địch trở lại. Chúng đặt một trung đội nguỵ binh gác ở một đường phố.

Một nguỵ binh hôm trước bị ta bắt rồi được ta tha về, song vì hoảng quá nên anh ta phát điên. Khi đi qua vọng gác, anh ta hét inh ỏi: “Xung phong ! … Xung phong! …”. Đội nguỵ binh, tưởng quân ta đến, đều ôm đầu chạy!.

Lính Pháp cũng có những chuyện giống như vậy. Trong trận Ba Vì (trung tuần tháng 12), một tiểu đoàn Âu Phi, đến đánh ta. Khi gặp một tiểu đội ta đi tuần, chúng tưởng là đại quân ta mai phục, đều đâm đầu chạy …

Kết luận: Ta có tinh thần quyết chiến thì ta nhất định thắng, địch nhất định thua.

Đ.X.

Báo Cứu quốc, số 1997, ngày 21-1-1952.
cpv.org.vn

Điện chia buồn về việc Thứ trưởng Bộ Giao thông công chính Đặng Phúc Thông từ trần (1-1952)

Thân ái gửi các cụ thân sinh chú Đặng Phúc Thông,
thím Đặng Phúc Thông và các cháu,

Tôi rất buồn được tin chú Đặng Phúc Thông, Thứ trưởng Bộ Giao thông công chính vừa mất cuối tháng trước.

Tôi rất thương tiếc, vì chú Thông là một cán bộ cao cấp xuất sắc của Chính phủ, một chiến sĩ trung thành của dân tộc và một người bạn tốt của tôi.

Vậy tôi có lời thành khẩn chia buồn với các cụ, với thím và các cháu.

Tháng 1 nǎm 1952
HỒ CHÍ MINH

Báo Cứu quốc, số 1998, ngày 22-1-1952.
cpv.org.vn

Sự nghiệp vĩ đại của Lênin (24-1-1952)

Ngày 21 tháng 1, nhân dân lao động toàn thế giới và các dân tộc đang đấu tranh cho tự do của mình, đều thành kính tưởng nhớ Lênin. Lênin và Xtalin chẳng những đã lãnh đạo giai cấp vô sản biến nước Nga phong kiến và lạc hậu thành một nước xã hội chủ nghĩa giàu mạnh nhất thế giới, mà còn đưa loài người lao động tiến lên con đường hạnh phúc vẻ vang.

Lênin sinh ngày 22 tháng 4 nǎm 1870.

Nǎm 24 tuổi, Lênin vào Đảng Xã hội – dân chủ Nga. Từ đó, Lênin thành một người tổ chức và lãnh đạo cách mạng.

Nǎm 1903, Đảng Xã hội – dân chủ chia làm hai phái. Phái thiểu số (mensêvích) chủ trương thoả hiệp với tư bản. Phái đa số (bônsêvích) là phái chân chính cách mạng do Lênin lãnh đạo.

Nǎm 1905, Lênin tham gia lãnh đạo cuộc cách mạng tư sản dân chủ Nga đầu tiên. Tháng 12 nǎm ấy, Xtalin gặp Lênin trong một cuộc hội nghị của Đảng. Từ ngày ấy, Xtalin trở nên người bạn và đồng chí trung thành nhất và kiên quyết nhất của Lênin.

Nǎm 1917, Lênin và Xtalin lãnh đạo Cách mạng Tháng Mười Nga thành công. Tiếp theo là 5 nǎm kháng chiến chống đế quốc xâm lược và bù nhìn bán nước.

Nǎm 1919, Lênin cùng các lãnh tụ cách mạng các nước lập nên Quốc tế Cộng sản (Đệ tam quốc tế), để lãnh đạo phong trào cách mạng thế giới.

Ngày 21 tháng 1 nǎm 1924, Lênin mất, thọ 54 tuổi.

Xtalin là người thừa kế, củng cố và phát triển sự nghiệp cách mạng vĩ đại của Lênin.

Lênin là người đã thực hiện và phát triển chủ nghĩa Mác. Là người cha của cách mạng vô sản và cách mạng dân tộc giải phóng. Là người thầy đã đào tạo ra những chiến sĩ cách mạng khắp thế giới, chẳng những bằng lý luận cách mạng khoa học nhất, mà còn bằng đạo đức cách mạng cao cả nhất.

Lênin dạy chúng ta đoàn kết toàn dân và toàn giai cấp để chiến thắng kẻ thù chung là giai cấp bóc lột và đế quốc xâm lược.

Lênin dạy chúng ta đối mọi việc phải xem xét kỹ lưỡng mọi mặt, không nóng nảy, hấp tấp. Song khi đã định kế hoạch hẳn hoi rồi thì phải quả quyết thực hiện cho kỳ được.

Lênin dạy chúng ta giản đơn và khiêm tốn, trong sạch và chính trực.

Lênin dạy chúng ta không sợ gian nan cực khổ, và tin chắc vào lực lượng của quần chúng, vào tương lai của cách mạng. Sau Cách mạng Tháng Mười, 14 nước đế quốc từ ngoài đánh vào, phản động trong nước nổi loạn lung tung, gần 9 phần 10 đất nước thành vùng tạm bị chiếm. Lênin và Đảng bônsêvích nói kháng chiến nhất định thắng lợi. Quả nhiên kháng chiến đã thắng lợi hoàn toàn.

Lênin dạy chúng ta muốn kháng chiến thắng lợi, kiến quốc thành công thì quyết phải tǎng gia sản xuất và tiết kiệm. Lênin nói: Kinh tế và tài chính “phải do nhà nước thiết thực quản lý, giám đốc, thống kê và điều chỉnh; cần quy định cách phân phối sức lao động cho đúng đắn, quý trọng sức dân, tuyệt đối không được lãng phí sức dân, cái gì cũng phải tiết kiệm”. Đối với tệ tham ô hủ hoá, Lênin rất nghiêm khắc. Có một lần, toà án Mạc Tư Khoa xử nhẹ một vụ ǎn hối lộ, Lênin liền viết trong một bức thư: “không xử bắn bọn ǎn hối lộ mà xử nhẹ như thế, là một việc xấu hổ cho những người cộng sản, những người cách mạng…”.

Lênin dạy chúng ta phải giữ vững nguyên tắc cách mạng: “Chỉ có chính sách trung thành với nguyên tắc mới là chính sách đúng”.

Lênin dạy chúng ta yêu Tổ quốc và yêu nhân dân một cách thiết tha, không bờ bến, và ghét cay ghét đắng kẻ địch của Tổ quốc, của nhân dân, đồng thời gắn liền tinh thần yêu nước với tinh thần quốc tế.

Lênin dạy chúng ta phải thật thà tự phê bình và phê bình để đoàn kết chặt chẽ và tiến bộ mãi.

Lênin dạy chúng ta tuyệt đối tin tưởng vào Đảng, vào tương lai tất thắng của cách mạng và Tổ quốc, vào lực lượng vô cùng to lớn của giai cấp, của nhân dân.

Mỗi một người yêu nước Việt Nam cố gắng thực hiện những lời dạy bảo của Lênin, tức là kỷ niệm Lênin một cách xứng đáng, vì đó là con đường đưa chúng ta đến kháng chiến thắng lợi, kiến quốc thành công.

C.B.

Báo Nhân dân, số 42, ngày 24-1-1952.
cpv.org.vn

Chết vì ốm đòn (24-1-1952)

Tướng giặc Tátxinhi
Tháng trước về Pari,
Rồi thì nó khai ốm,
Không biết ốm bệnh chi?
Chắc là nó ốm đòn.
Nó chết mất thằng con,
Lại thua luôn mấy trận,
Ruột nó đã héo mòn.
Chiến dịch Quang Trung,
Tát thua lung tung,
Chiến dịch Đề Thám,
Tát thua mặt xám
Trận Lý Thường Kiệt,
Tát thua tê liệt,
Chiến dịch Hoà Bình,
Tát khoe khoang rinh:
“Phen này Pháp thắng,
Thật là hiển vinh!”
Kỳ thực Tát đã
Mất mười ba dinh1)
Nội cảm, ngoại thương,
Tát đã ốm đòn,
Vì ta luôn thắng,
Tát phải vào hòm.
Nên có thơ rằng:
Tátxinhi, Tátxinhi
Mi đã khôn hồn, mà chết đi!
Con mi đền tội, con mi chết,
Đền tội ngày nay, chết đến mi!

C.B.

Báo Nhân dân, số 42,
ngày 24-1-1952.
cpv.org.vn

Thơ chúc tết (1-1952)

Xuân này, Xuân nǎm Thìn
Kháng chiến vừa 6 nǎm
Trường kỳ và gian khổ
Chắc thắng trǎm phần trǎm.
Chiến sĩ thi giết giặc
Đồng bào thi tǎng gia
Nǎm mới thi đua mới
Thắng lợi ắt về ta.
Mấy câu thành thật nôm na
Vừa là kêu gọi vừa là mừng Xuân.

Xuân Nhâm Thìn 1952
HỒ CHÍ MINH

Báo Nhân dân, số 42,
ngày 24-1-1952.
cpv.org.vn