“Phong hạc giai binh” (21-1-1952)

Câu nói Trung Quốc đó có nghĩa là: Khi ta thắng to, địch hoảng sợ, nghe “gió thổi chim kêu, cũng tưởng là binh ta đến đánh”.

Thật như vậy. Trung tuần tháng 12 vừa rồi, ta tiêu diệt địch ở Phát Diệm. Tây chết, bị thương, bị bắt rất nhiều. Cha Từ trốn vào hầm. “Tỉnh trưởng” bù nhìn trốn sau đít một bà cụ già… Hôm sau, ta kéo đi, địch trở lại. Chúng đặt một trung đội nguỵ binh gác ở một đường phố.

Một nguỵ binh hôm trước bị ta bắt rồi được ta tha về, song vì hoảng quá nên anh ta phát điên. Khi đi qua vọng gác, anh ta hét inh ỏi: “Xung phong ! … Xung phong! …”. Đội nguỵ binh, tưởng quân ta đến, đều ôm đầu chạy!.

Lính Pháp cũng có những chuyện giống như vậy. Trong trận Ba Vì (trung tuần tháng 12), một tiểu đoàn Âu Phi, đến đánh ta. Khi gặp một tiểu đội ta đi tuần, chúng tưởng là đại quân ta mai phục, đều đâm đầu chạy …

Kết luận: Ta có tinh thần quyết chiến thì ta nhất định thắng, địch nhất định thua.

Đ.X.

Báo Cứu quốc, số 1997, ngày 21-1-1952.
cpv.org.vn