Thư viện

Lời nhắc nhở của Bác kính yêu

Bác Hồ đến thăm và nói chuyện với Đại đoàn quân Tiên Phong tại Đền Hùng. Ảnh: Tư liệu

Cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp của quân và dân ta đã kết thúc thắng lợi bằng chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ.

Theo chủ trương của Đảng, các cơ quan Trung ương, các Bộ ngành rời căn cứ Việt Bắc về tiếp quản Thủ đô Hà Nội, tiếp tục sự nghiệp cách mạng mà Đảng và Bác Hồ đã vạch ra.

Tính mạng, tài sản nhân dân là trên hết

Một trong những nhiệm vụ cấp bách, quan trọng của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta lúc đó là tổ chức tốt việc tiếp quản Thủ đô Hà Nội. Kế hoạch tiếp quản Thủ đô Hà Nội được Trung ương Đảng chỉ đạo thống nhất và hết sức chặt chẽ. Ngày 19/7/1954, Hội đồng Chính phủ thông qua 8 chính sách đối với Thủ đô Hà Nội cũng như các thành phố mới được giải phóng và 10 điều kỷ luật của bộ đội, cán bộ, công nhân và công an khi vào thành phố.

Ngày 6/9/1954, Trung ương Đảng quyết định thành lập Đảng uỷ tiếp quản Thủ đô Hà Nội do đồng chí Trần Quốc Hoàn – Ủy viên Trung ương Đảng – Bộ trưởng Bộ Công an làm Bí thư. Đặc biệt, trước khi về tiếp quản thủ đô Hà Nội, Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi thư cho bộ đội, công an và cán bộ. Người nhắc nhở: “Có thể những người khi kháng chiến thì rất anh dũng, trước bom đạn không chịu khuất phục nhưng đến khi về thành thị lại bị tiền bạc, gái đẹp quyến rũ, mất lập trường sa vào tội lỗi. Cho nên bom đạn của địch không nguy hiểm bằng “viên đạn bọc đường” vì nó làm hại mình mà mình không thấy”

Bám sát nhiệm vụ chính trị của Đảng, lực lượng CAND đã kịp thời rút kinh nghiệm trong việc duy trì trật tự cách mạng ở những nơi quân Pháp bị ta tiến công phải rút chạy như thị xã Hà Nam, Phát Diệm, thành phố Nam Định, để xây dựng kế hoạch tiếp quản thủ đô Hà Nội chặt chẽ và sát hợp. Căn cứ vào nhu cầu tiếp quản Thủ đô Hà Nội của Trung ương, Bộ Công an xác định nhiệm vụ của CAND là: “Thiết lập trật tự cách mạng, đả kích bọn gián điệp phản động, bọn tàn binh cũ và bọn côn đồ đang phá hoại để bảo vệ tính mạng, tài sản của nhân dân và bảo vệ các cơ quan xí nghiệp, kho tàng của quốc gia”.

Biện pháp cụ thể khi vào tiếp quản thủ đô Hà Nội của lực lượng CAND là: “Ra sức xây dựng cơ sở, điều tra tìm kiếm bọn tay sai địch cài lại, những âm mưu hoạt động của chúng, chú trọng nắm tình hình bọn tàn binh côn đồ, lưu manh, đặc biệt là danh sách, địa chỉ, lý lịch, chỗ ở của bọn đầu sỏ, thu thập tình hình chính trị xã hội, tranh thủ số nhân viên cũ tình nguyện ở lại với ta, giữ gìn tài liệu, dụng cụ”. Đồng thời mở các lớp tập huấn về công tác tiếp quản. Nhằm quán triệt tình hình nắm vững chính sách, kỷ luật khi vào tiếp quản thủ đô Hà Nội. Bồi dưỡng nghiệp vụ về thu hồi các cơ quan công sở của địch. Mặt khác, lực lượng công an xác định trách nhiệm phục vụ và nắm tình hình các cơ quan, xí nghiệp, kho tàng. Có kế hoạch bảo vệ các cơ quan đó, hạn chế thấp nhất thiệt hại về cơ sở vật chất khi tiếp quản.

Ngày tiếp quản Thủ đô đã đi vào lịch sử. Ảnh: Tư liệu

Ngày đi vào lịch sử

Lực lượng Cảnh vệ CAND có nhiệm vụ bảo vệ Bác Hồ và các đồng chí lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước về tiếp quản thủ đô. Trung ương giao cho đồng chí Lê Thanh Nghị – Uỷ viên Trung ương Đảng thành lập một tổ công tác tiền trạm để gấp rút tiến hành những công việc chuẩn bị đón Bác và các đồng chí lãnh đạo cấp cao về lại Thủ đô Hà Nội.

Trên tinh thần đó, đồng chí Lê Thanh Nghị nhanh chóng thành lập tổ tiền trạm và trực tiếp chỉ định những đồng chí tham gia gồm: Đồng chí Tạ Quang Chiến (Văn phòng Phủ Thủ tướng) phụ trách Thanh niên xung phong làm Tổ trưởng; đồng chí Phan Văn Xoàn và đồng chí Quách Quý Hợi (Cục Cảnh vệ); đồng chí Nông Đức Chiến (Bộ Tổng Tham mưu); đồng chí Tạ Đình Hiểu (Chính uỷ Trung đoàn 600). Tổ công tác nhanh chóng xây dựng kế hoạch bảo vệ trên đường về, tính toán từng trạm nghỉ dừng chân, phối hợp với Ban Tài chính Quản trị Trung ương lo địa điểm nơi ở và làm việc của Bác, bố trí lực lượng trinh sát, phối hợp lực lượng công an địa phương có liên quan kết hợp bảo vệ.

Ngày 8/10/1954, Bộ trưởng Trần Quốc Hoàn đã về Hà Nội trực tiếp chỉ đạo công tác tiếp quản. Bộ trưởng đã chỉ định gần 200 trinh sát vào nội thành bám sát các mục tiêu quan trọng như Sở Mật thám và các cơ sở của địch trong thành phố. Ta còn bố trí lực lượng bảo vệ an ninh – trật tự dọc các tuyến đường chuẩn bị cho các lực lượng vào tiếp quản thủ đô. Ngay buổi chiều 8/10/1954 tướng Mát – xông (Masson), Tư lệnh các đơn vị thoái triệt đã tổ chức lễ cuốn cờ trong thành Hoàng Diệu (Hà Nội).

Ngày 9/10/1954, Uỷ ban Quân chính Hà Nội được thành lập. Theo kế hoạch tiếp quản thủ đô, các tổ tự vệ, công an nội thành làm nhiệm vụ dẫn đường cho các lực lượng tiếp thu từng công sở, xí nghiệp, vị trí quân sự, từng đường phố, thôn xã. Không khí những ngày này ở thủ đô Hà Nội thật náo nhiệt, đồng bào Hà Nội đổ ra kín hai bên đường với nhiều lời hô, lời chào, những cánh tay giương cao vẫy cờ, hoa, những nụ cười… Trên tất cả các xe tiến vào Hà Nội, anh chị em đứng lên nhoài người ra thành xe vẫy mũ, vẫy khăn và không cầm được nước mắt xúc động của giờ phút gặp gỡ ban đầu. Tiếp quản đến đâu có lực lượng bộ đội, công an, tự vệ canh gác bảo vệ đến đó.

Ngày 10/10/1954, theo sự phân công lực lượng công an Hà Nội tiếp quản Sở Mật thám, Sở Cảnh sát, Trại giam Hoả Lò và các quận, đồn cảnh sát của địch. Khi vào chiếm lĩnh, ta đã tuyên bố giải tán các tổ chức cũ của địch, thành lập các tổ chức mới của công an, đồng thời bảo vệ, quản lý toàn bộ cơ sở, tài liệu, phương tiện trong các cơ quan này.

Căn cứ vào chủ trương của Đảng uỷ tiếp quản và Uỷ ban Quân chính, công an Hà Nội đã tổ chức cho các đối tượng là ngụy quân, ngụy quyền, mật thám, chỉ điểm của địch ra trình báo. Qua công tác đăng ký đối tượng, kết hợp với lực lượng trinh sát và phát động quần chúng, công an Hà Nội đã nắm được 12.000 đối tượng các loại, trong đó có 203 sĩ quan, 2.840 hạ sĩ quan, hơn 7.800 ngụy quyền, gián điệp, mật vụ chỉ điểm của địch.

Về công tác bảo vệ lãnh tụ, trong vòng hai tháng, lực lượng Cảnh vệ CAND đã bảo vệ an toàn Chủ tịch Hồ Chí Minh và các đồng chí lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước trở lại Thủ đô Hà Nội. Những ngày đầu tiếp quản Thủ đô, Bác Hồ ở và làm việc trên tầng 2 của ngôi nhà trong nhà thương Đồn Thuỷ (nay là bệnh viện Trung ương Quân đội), có một trung đội lực lượng vũ trang – Trung đoàn 600 bảo vệ vòng ngoài, bên trong có lực lượng bảo vệ tiếp cận canh gác 24/24 giờ.

Mặc dù tình hình an ninh chính trị và trật tự xã hội ở Thủ đô Hà Nội những ngày mới giải phóng hết sức phức tạp, bọn phản động tay sai đế quốc Mỹ và Pháp như Đại Việt, Việt Nam Quốc dân Đảng, Phục Quốc.. liên tiếp chống phá, tìm cách cài lại bọn tay sai để thực hiện âm mưu phá hoại ta, nhất là tìm cách ám hại lãnh tụ, nhưng với sự chỉ đạo thống nhất, chặt chẽ của Trung ương Đảng và trực tiếp là Bộ Công an, các lực lượng trong ngành công an đã bảo vệ an toàn Bác Hồ, các đồng chí lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước, các cơ quan Trung ương tiếp quản và duy trì ổn định an ninh – trật tự ở Thủ đô Hà Nội. Từ đây miền Bắc hoàn toàn giải phóng, đi lên xây dựng chủ nghĩa xã hội, làm hậu phương vững chắc để giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc.

Theo Giadinh.net.vn (Nguyễn Đức Quí)
Huyền Trang (st)

bqllang.gov.v

Ngày Đại lễ nhớ về lời Bác dặn

Mai sau ấy, là hôm nay của Thủ đô ta đang sống, đúng như lời Bác Hồ đã dạy “Thắng giặc Mỹ ta sẽ xây dựng đàng hoàng hơn, to đẹp hơn”.

Theo hồi tưởng của Trung tướng Phạm Hồng Cư, nguyên Phó Chủ nhiệm Tổng cục chính trị, Bộ Quốc phòng thì năm 1954, ông là Phó Chính ủy Trung đoàn 36 thuộc Đại đoàn 308.

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, Đại đoàn 308 được cấp trên giao nhiệm vụ quân quản Điện Biên Phủ; thực thi việc trao trả thương binh rồi bàn giao lại địa bàn cho Đại đoàn 316 tiếp tục gỡ mìn giải phóng đất đai cho nhân dân địa phương sản xuất. Thời điểm này, cuộc đàm phán ở Giơnevơ vẫn chưa kết thúc nên Bộ Tổng tham mưu chủ trương mở chiến dịch mùa hè để gây sức ép trên mặt trận ngoại giao. Sau khi tham gia một số trận đánh rất ác liệt, niềm vinh dự cho Đại đoàn 308 là được Trung ương và Chính phủ giao nhiệm vụ về tiếp quản Thủ đô Hà Nội. Nhiều vinh dự lớn và cũng là kỷ niệm sâu sắc nhất đối với các cán bộ chiến sỹ Đại đoàn là trên đường hành quân về tiếp quản Thủ đô đến khu vực Đền Hùng, nơi được coi là địa linh, cội nguồn, biểu trưng của dân tộc, các cán bộ, chiến sỹ trong Đại đoàn được Bác Hồ tiếp.

Tại Đền Hùng, nói chuyện với các cán bộ chiến sỹ Đại đoàn 308, Bác nói: “Bộ đội ta đánh giặc giỏi nhưng làm sao phải chiếm được lòng dân. Không phải chiến thắng rồi về muốn làm gì thì làm. Nắm lấy dân để tin cậy, đó là điều quan trọng. Các chú phải lo việc tiếp quản Thủ đô cho chu đáo, phải bảo vệ tài sản trong thành phố, bây giờ thành phố thuộc về nhân dân chứ không thuộc về kẻ địch mà ta phá phách. Đối với kẻ thù, khi nó phá hoại, chống đối thì ra tay trừng trị, còn khi nó đã hạ súng quy hàng thì phải đối xử với nó nhân đạo. Bác cháu ra gặp nhau ở đây tuy tình cờ nhưng lại rất ý nghĩa”.

Kết thúc buổi nói chuyện, Bác Hồ nhấn mạnh: “Ngày xưa, các vua Hùng đã có công dựng nước, ngày nay, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”. Sau khi đưa ra lời căn dặn ấy, người còn giảng giải cho cán bộ, chiến sỹ: “Đền Hùng thờ các Vua Hùng. Hùng Vương là người sáng lập ra nước ta, là tổ tiên của dân tộc ta”.

Làm theo lời Bác, hơn nửa thế kỷ trôi đi dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của Đảng, con thuyền cách mạng Việt Nam đã vượt qua bao thử thách cam go và giành hết thắng lợi này đến thắng lợi khác. Đặc biệt là sau hơn 2 thập kỷ thực hiện công cuộc đổi mới do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo, vị thế của đất nước ta ngày một nâng lên trên trường quốc tế. Bộ mặt đất nước từ miền núi đến nông thôn, thành thị, thị xã, thị trấn, đâu đâu cũng thay đổi lạ kỳ.

Hà Nội ngày càng đàng hoàng hơn, to đẹp hơn. Ảnh: Duy Tường.

Còn thủ đô Hà Nội, trải qua 1000 năm Thăng Long – Đông Đô – Hà Nội chưa bao giờ có được vị thế đàng hoàng bề thế. Tham dự “Đêm Hồ Gươm lung linh” vào đêm 1/10/2010, người dân Thủ đô cũng như du khách trong và ngoài nước đều cảm phục, tự hào về một Thủ đô anh hùng, Thành phố Vì hòa bình; để rồi lại nhớ về những ngày Thủ đô ta ngợp khói lửa đạn, bom; những nhà máy, bệnh viện, công trình đổ nát, tan hoang do bom, đạn của kẻ thù. Những ngày ấy, Hà Nội là niềm tin của nhân loại làm nên “Điện Biên Phủ trên không”, để rồi từng đoàn giặc lái bị giải đi, cúi đầu diễu trên đường phố để trẻ, già, trai, gái Hà Nội nhìn rõ bộ mặt của những kẻ đã gây tang tóc cho bao gia đình ở Hà Nội. Trở về nhà giam, lũ giặc trời ấy thở phào bởi những gì chúng lo sợ đã không xảy ra. Ở Nhà giam Hỏa Lò, chúng được đối xử nhân đạo. Thế giới biết điều ấy và Hà Nội trở thành “Thủ đô của phẩm giá con người”, “Là lương tâm của nhân loại”.

Hà Nội là thế, nhưng người Hà Nội vẫn giữ cho mình một cốt cách thanh lịch, dung dị như chính lời bài ca  về Thủ đô của mình: “Hà Nội đó niềm tin yêu hy vọng, của núi sông hôm nay và mai sau”.

Mai sau ấy, là hôm nay của Thủ đô ta đang sống, đúng như lời Bác Hồ đã dạy “Thắng giặc Mỹ ta sẽ xây dựng đàng hoàng hơn, to đẹp hơn”. Đặc biệt từ đầu tháng 8/2008, Hà Nội được mở rộng với sự sáp nhập diện tích của tỉnh Hà Tây, huyện Mê Linh của tỉnh Vĩnh Phúc và 4 xã của tỉnh Hoà Bình càng làm cho vị thế của Thủ đô ta ngày một lớn hơn và vươn đến tầm cao của một Thủ đô anh hùng, Thành phố Vì hoà bình.

Theo đó, những khu đô thị mới đang từng bước hình thành. Chợ Đồng Xuân sau hai lần xây dựng lại đẹp và sấm uất, nhộn nhịp hơn. Những đường ray xe điện cổ xưa được bỏ đi để chuẩn bị cho những tuyến tàu đi ngầm trong lòng đất. Những toà cao ốc, những công trình văn hoá, các cửa hiệu mọc lên hiện đại, trong đó không ít sản phẩm do chính người Hà Nội làm ra, mang nhãn hiệu của Thăng Long – Đông Đô – Hà Nội. Những con đường từ năm cửa ô đổ về trung tâm – Hồ Gươm được nối bởi những cây cầu mới, những công trình kiến trúc, hiện đại, kiêu kỳ.

Sống giữa Thủ đô hôm nay, ai cũng thấy rõ đời sống vật chất và tinh thần của người Hà Nội đã phong lưu khá giả hơn nhiều. Đường phố rực rỡ, sống động hẳn lên bởi sắc màu. Trong mỗi nhà, tiện nghi sinh hoạt nhà nào cũng có tivi, cassette, nồi điện, bếp ga, quạt máy, tủ lạnh… Xe đạp giảm đi, thay vào đó là những chiếc ôtô, xe máy đủ loại. Nhiều người giàu lên đã tậu biệt thự sang trọng, thuê người giúp việc trong nhà. Thấy được sự chuyển mình của Hà Nội không chỉ qua báo, đài, không chỉ là những cuộc hội thảo, hội nghị của đoàn thể quần chúng, hay những cuộc ra quân trống rong cờ mở để xây dựng nếp sống văn hoá mà nổi bật lên là cuộc đấu tranh quyết liệt trên bình diện rộng chống tệ nạn xã hội; làm xanh, sạch, đẹp Thủ đô cả môi trường tự nhiên.

Sống giữa Thủ đô hôm nay lại nhớ về thuở xa xưa Thăng Long – Đông Đô – Hà Nội biết mấy yêu thương, biết mấy tự hào.

– Gò Đống Đa còn đó, chiến tích của chiến công lừng lẫy.

– Ba Đình là đây, còn vang mãi Tuyên ngôn Độc lập của Bác Hồ, chấm dứt hơn 80 năm bị thực dân Pháp đô hộ, thức dậy cả phong trào đấu tranh giải phóng dân tộc trên toàn thế giới.

– Sân bay Bạch Mai xưa lưu giữ xác pháo đài bay B52 bị quật nát trên bầu trời Hà Nội, làm nên chiến thắng lẫy lừng của nhân dân Thủ đô, đánh thắng cuộc chiến tranh phá hoại man rợ của lực lượng quân sự siêu cường bên kia bờ Thái Bình Dương.

– Văn Miếu Quốc Tử Giám trải qua biết bao đời vẫn sáng đẹp tên tuổi các bậc danh nhân – văn hoá là tấm gương soi cho những thế hệ đời sau.

– Khu phố cổ ven sông Hồng vẫn tồn tại với tiếng thơm một thời thịnh vượng “thứ nhất Kinh kỳ… thứ nhì phố Hiến”…

Nhìn về thuở xưa, thấy rõ hiện nay – Hà Nội, Thủ đô vẫn xứng đáng là trung tâm chính trị kinh tế và văn hoá của cả nước, xứng đáng là mảnh đất nghìn năm văn vật

Lưu Vinh
cand.com.vn