Thư viện

“Tôi chẳng sợ chết, cũng chẳng sợ tù đầy”

– “Tôi thích làm chính trị thì tôi chẳng sợ chết cũng chẳng sợ tù đầy. Trong đời này, chúng ta chỉ chết có một lần, tại sao lại sợ? …Tôi vẫn luôn luôn có ý thành lập một tổ chức dưới hình thức hội thân hữu để tất cả những người Đông Dương tại Pháp gặp gỡ nhau, học hỏi về chính trị”.

Ngày 14/1/1920, Nguyễn Ái Quốc lúc này là Thư ký “Nhóm người cách mạng An Nam” tại Pháp, có một cuộc diễn thuyết vào 20h30 tại số 3 đường Chateau, Paris với đề tài: “Sự tiến triển trong xã hội các dân tộc vùng châu Á và những lời yêu cầu của xứ An Nam”.

Ngày 14/1/1961, nhân Tết Tân Sửu, Bác thăm Khu tập thể Nhà máy Rượu Hà Nội tai Thọ Lão, Lò Đúc, Hà Nội

Theo báo cáo của mật thám Pháp, vài ngày hôm sau (19/1), trả lời câu hỏi của một người đồng bào tên là Lâm e ngại việc làm của Nguyễn Ái Quốc là quá mạnh, nhà cách mạng trẻ thẳng thắn trả lời: “Nếu ai hỏi tôi là “Nhóm người cách mạng An Nam” ở đâu, tôi sẽ trả lời là 20 triệu người ở trong nước, họ đã phản đối hàng ngày, nhưng bị đàn áp, bị dìm đi. Nói cho cùng, ai làm gì tôi? Lưu đầy tôi ư? Hoặc cắt đầu tôi? Điều ấy có xảy đến tôi cũng bất cần!”.

Ngày 31/12/1920, tại Đại hội lần thứ 18 của Đảng Xã hội Pháp họp tại thànhn phố Tours, Nguyễn Ái Quốc đã quyết định lựa chọn con đường chính trị của mình là theo Quốc tế III, bởi lẽ đó là tổ chức duy nhất ủng hộ giải phóng các dân tộc thuộc địa.

Ngày 14/1/1921, Nguyễn Ái Quốc vào Bệnh viện Côsanh ở Paris để mổ áp xe ở vai. Ca mổ thực hiện vào ngày 19/1 và Nguyễn Ái Quốc phải điều trị tại đó cho đến 25/3/1921. Trong thời gian này, mật thám Pháp luôn theo dõi sát sao những tiếp xúc của nhân vật đã gây ấn tượng trong Đại hội Tours cuối năm trước. Dưới đây là một đoạn trích trong đối thoại của Nguyễn Ái Quốc với tên mật thám giả danh là khách đến thăm:

“…Tại sao ông lại thích làm chính trị ? Ông không sợ bị theo dõi, không sợ người ta làm hại?

Nguyễn Ái QuốcChẳng hề chi. Tôi thích làm chính trị thì tôi chẳng sợ chết cũng chẳng sợ tù đầy. Trong đời này, chúng ta chỉ chết có một lần, tại sao lại sợ ? …Tôi vẫn luôn luôn có ý thành lập một tổ chức dưới hình thức hội thân hữu để tất cả những người Đông Dương tại Pháp gặp gỡ nhau, học hỏi về chính trị. Không cần đông lắm. Để thành một lực lượng mạnh mẽ, điều cần thiết là phải đồng ý với nhau về quan điểm và có tinh thần yêu nước…”

Cũng trong câu chuyện này, Nguyễn Ái Quốc cho biết mình đã được cả 2 nhân vật cai trị có vai vế là P. Pasquier (người sau này là Toàn quyền Đông Dương thời 1930-1931) và A. Sarraut, lúc này đang là Bộ trưởng Bộ Thuộc địa mời đến tiếp kiến.

Pasquier hỏi ông Nguyễn có cần giúp đỡ gì không, thì nhận được câu trả lời là, nếu ông thực thi “Bản yêu sách 8 điểm gửi Hoà hội Versailles” (1919) thì sẽ nhận được lời biết ơn.

Còn trả lời quan đỉểm của A,Saraut là Đông Dương chưa thể độc lập được vì nó chưa có lực lượng vũ trang, Nguyễn Ái Quốc thẳng thắng nói :

Thưa ông Bộ trưởng, xin ông hãy xem nước Xiêm và nước Nhật. Hai nước này không có nền văn minh lâu đời hơn chúng tôi mà họ được đứng trong số các quốc gia trên thế giới. Nếu nước Pháp trả lại nền độc lập cho chúng tôi, ông sẽ thấy là chúng tôi biết cầm quyền cai trị”.

X&N
bee.net.vn

Thông qua Luật Hôn nhân và Gia đình

Ngày 13/1/1960, cách đây tròn nửa thế kỷ, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ký sắc lệnh ban bố Luật Hôn nhân và Gia đình. Luật đã được kỳ họp thứ 11 Quốc hội khoá II thông qua.

Trong bài nói tại Đại hội Đại biểu nhân dân Hà Nội diễn ra vào buổi tối cùng ngày ký sắc lệnh, Chủ tịch Hồ Chí Minh nêu rõ ý: “Thưa đồng bào yêu quý. Chúng ta đều nhất trí xác nhận rằng kỳ họp lần thứ 11 của Quốc hội đã đạt được kết quả rất to lớn và ảnh hưởng sâu xa. Như Luật Hôn nhân và Gia đình có quan hệ mật thiết đến mọi người dân trong nước, đến cả nòi giống Việt Nam ta. Đạo luật ấy làm cho gái trai thật sự bình quyền, gia đình thật sự hạnh phúc. Toàn thể đồng bào ta đều nhiệt liệt hoan nghênh đạo luật chí tình chí lý ấy”.

Tháng 1/1959, Hồ Chí Minh thăm Viện Bảo tàng Lịch sử Việt NamTháng 1/1959, Chủ tịch Hồ Chí Minh thăm Viện Bảo tàng Lịch sử Việt Nam

Kỳ họp thứ 11của Quốc hội khoá I diễn ra tại Nhà Hát lớn thành phố Hà Nội từ ngày 18 đến 31/12/1959 có nhiều nội dung quan trọng trong đó có việc sửa đổi Hiến pháp và thông qua Luật Hôn nhân và Gia đình.

Liên quan đến bộ Luật này, bà Lê Thị Xuyến thay mặt Tiểu ban soạn thảo trình bày văn bản dự thảo, tiếp đó các đại biểu sôi nổi thảo luận về căn bản tán thành bộ luật quan trọng này. Bác Hồ góp ý rằng dự thảo dùng nhiều chữ Hán – Việt, cần sửa để dân dễ hiểu và làm theo; đại biểu Công giáo của tỉnh Hà Tĩnh là ông Vương Đình Long không tán thành “ly hôn” vì nó trái với giáo lý của Đạo…

Sau cùng Bác phát biểu: “Quốc hội đã phát biểu sôi nổi, thế là tốt. Tuyệt đại đa số các đại biểu tán thành Luật Hôn nhân và Gia đình, có một đại biểu không tán thành. Đó là vấn đề tôn giáo. Chúng ta tôn trọng tự do tín ngưỡng. Xã hội luôn luôn biến đổi, tiến lên mãi không bao giờ thụt lùi. Đó là quy luật. Chúng ta ra Luật Hôn nhân tức là luật lấy vợ lấy chồng, xây dựng gia đình.

Vì sao trong luật đó lại có điều khoản nói đến ly hôn, tức là bỏ vợ, bỏ chồng? Chính vì chúng ta còn ảnh hưởng của chế độ phong kiến cũ, còn có những đôi vợ chồng bị ép buộc lấy nhau không chung sống với nhau được nữa. Luật phải cho phép họ bỏ nhau để giải phóng cho họ.

Nhưng sau này, nếu ta áp dụng tốt Luật Hôn nhân và Gia đình, tình trạng ép buộc không còn nữa, gia đình chúng ta xây dựng sẽ hoà thuận, hạnh phúc, thì những điều khoản về ly hôn mà đại biểu Vương Đình Long lo lắng sẽ không cần nữa. Tức là nếu chúng ta áp dụng tốt Luật Hôn nhân và Gia đình, thì sau này, trong một thời gian ngắn, xã hội tiến lên, con người tiến lến, ly hôn sẽ không còn nữa”.

Sáng 29/12/1959, Quốc hội biểu quyết với 193 phiếu thuận và 1 phiếu không biểu quyết. Bác phát biểu:“Đây là một thắng lợi có ý nghĩa lịch sử. Thi hành Luật Hôn nhân và Gia đình là nhiệm vụ của toàn dân…”.

X&N
kienthuc.net.vn

“Nước VN là đại gia đình của tôi”

Trong một bức thư chia buồn gửi tới Bác sĩ Vũ Đình Tụng, một tín đồ theo Đạo Thiên Chúa khi đó đang là Chủ tịch Hội Chữ thập Đỏ Việt Nam, Bác đã nói: “Nước Việt Nam là đại gia đình của tôi”.

Ngày 11/1/1946, từ Thái Bình Bác đi thăm tỉnh Nam Định. 7 giờ sáng, đông đảo nhân dân đã tề tựu trước Uỷ ban Hành chính thành phố nghe vị Chủ tịch nước nói chuyện với đồng bào về những nhiệm vụ kháng chiến, cứu đói.

Sau đó Bác đến thăm và chia quà cho trẻ em ở Trại mồ côi Nam Định. Tại đây, Bác cảm động nói với bà Phước: “Tôi ghé qua đây thăm bà và các cháu. Tôi thay mặt các cháu không cha, không mẹ đó cảm ơn bà đã trông nom chúng như một người mẹ. Chúng tội tình gì mà tội nghiệp quá”.

Tình cảm của một người Cha trong gia đình đời thường, một năm sau đó (1/1947) được Bác thể hiện như một lời tâm tình trong bức điện gửi Bác sĩ Vũ Đình Tụng, một tín đồ theo Đạo Thiên Chúa khi đó đang là Chủ tịch Hội Chữ thập Đỏ Việt Nam. Đó cũng là một bức điện chia buồn khi Bác được tin người con trai của Bác sĩ Tụng vừa hy sinh trong cuộc kháng chiến chống thực dân xâm lược Pháp. Thư viết :

“Thưa Ngài, Tôi được báo cáo rằng, con giai ngài đã oanh liệt hy sinh cho Tổ quốc. Ngài biết rằng tôi không có gia đình, cũng không có con cái. Nước Việt Nam là gia đình của tôi. Tất cả thanh niên Việt Nam là con cháu của tôi. Mất một thanh niên thì hình như tôi đứt một đoạn ruột vậy.

Nhưng cháu và anh em thanh niên khác dũng cảm hy sinh để gìn giữ đất nước. Thế là họ đã làm rạng rỡ dân tộc, vẻ vang giống nòi. Họ chết cho Tổ quốc sống mãi; vật chất họ mất nhưng tinh thần họ vẫn luôn luôn sống với non sông Việt Nam.

Họ là con thảo của Đức Chúa, họ đã thực hiện cái khẩu hiệu: Thượng đế và Tổ quốc… Ngài đã đem món quà quý báu nhất là con của mình, sẵn sàng hiến cho Tổ quốc. Từ đây chắc Ngài sẽ ra sức giúp việc kháng chiến để bảo vệ nước nhà thì linh hồn cháu ở trên trời cũng bằng lòng và sung sướng…”

X&N
kienthuc.net.vn

“Vực thẳm thuộc địa”

– “Vực thẳm thuộc địa” là tên của một bài báo ký tên Nguyễn Ái Quốc đăng trên tờ “L’ Humanité” số ra ngày 9/1/1923.  Tờ báo là cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Pháp và tác giả của bài báo nói trên chính là một trong những người tham gia sáng lập tổ chức chính trị này.

Bài báo tố cáo giới thực dân và trực tiếp là Bộ trưởng Thuộc địa Albert Saraut, người đã từng làm Toàn quyền Đông Dương nhiều năm, một mặt khai thác thuộc địa và bóc lột dân bản xứ một cách thậm tệ để làm giàu không phải chỉ cho nước Pháp mà cho chính bọn chúng.

Trong khi đó, chúng lại yêu cầu chính quốc phải đầu tư nhiều tỷ đồng cho các thuộc địa. Như vậy thực chất là chúng bòn rút chính nhân dân Pháp để phục vụ vào những việc làm lãng phí, xa xỉ, nuôi bộ máy quan liêu và ăn bám.

Quảng cáo cho hội chợ quốc tế và thuộc điạ Bordeaux 1937Quảng cáo cho hội chợ quốc tế và thuộc địa Bordeaux 1937

Tác giả đưa ra nhiều dẫn chứng với những con số thuyết phục trong đó có cuộc Triển lãm Thuộc địa vô cùng tốn kém đang diễn ra ở nước Pháp. Bài báo kết luận: “Đó là số tiền hàng triệu và thậm chí hàng tỷ mà nếu người ta biết cách tìm thì có lẽ người ta sẽ kiếm ra được một cách dễ dàng. Nhưng ngài Bộ trưởng lại cứ muốn gõ vào dân bản xứ”.

Đây là bài báo khai bút cho năm 1923 là năm cuối cùng Nguyễn Ái Quốc ở Pháp. Tháng 6 năm đó với tư cách là đảng viên thuộc địa của Đảng cộng sản Pháp, Nguyễn Ái Quốc đã lên đường sang Liên Xô học tập. Nhưng ngay thời gian đã sống ở nước Nga, những bài báo của Nguyễn Ái Quốc vẫn thường xuyên xuất hiện trên các ờ báo cánh tả xuất bản ở Pháp, tổng cộng trong năm 1923 đã có trên dưới 30 bài báo được đăng.

Đây cũng chính là những chất liệu để sau này, Nguyễn Ái Quốc cho ra đời tác phẩm “Bản án chế độ thực ân Pháp” (Le Procès de la coloníation Francaise) nổi tiếng (xuất bản ở Pháp vào năm 1925, và được tái bản tại Việt Nam 1946).

X&N

bee.net.vn

“Đối với dân, ta đừng có làm trái ý dân”

– Ngày 5/1/1946 là ngày hôm trước cuộc Tổng tuyển cử bầu ra Quốc hội đầu tiên của nước Việt Nam độc lập…

Sáng ngày hôm đó báo chí nhất loạt đăng “Lời kêu gọi quốc dân đi bỏ phiếu” của Chủ tịch Hồ Chí Minh, trong đó viết “Ngày mai là một ngày sẽ đưa quốc dân ta lên con đường mới mẻ.

Hàng vạn nhân dân đón mừng Chủ tịch Hồ Chí Minh và các vị được giới thiệu ứng cử đại biểu Hàng vạn nhân dân đón mừng Chủ tịch Hồ Chí Minh và các vị được giới thiệu ứng cử đại biểu.

Ngày mai là một ngày vui sướng của đồng bào ta, vì ngày mai là ngày Tổng tuyển cử, vì ngày mai là ngày đầu tiên trong lịch sử Việt Nam mà nhân dân ta bắt đầu hưởng dụng quyền dân chủ của mình. Ngày mai, dân ta sẽ bảo cho các chiến sĩ ở miền Nam rằng : … một lá phiếu cũng có sức lực như một viên đạn. Ngày mai, quốc dân ta sẽ tỏ cho thế giới biết rằng dân Việt Nam đã kiên quyết đoàn kết chặt chẽ, kiên quyết chống bọn thực dân, kiên quyết tranh quyền độc lập…”

Chiều hôm đó, tiếp xúc với 2 vạn cử tri Hà Nội tập hợp tại sân vận động Việt Nam học xá (nay là khu vực Đại học Bách khoa), ứng cử viên Hồ Chí Minh tuyên bố: “Làm việc nước bây giờ là hy sinh, là phấn đấu, quên lợi riêng mà nghĩ lợi chung. Những ai muốn làm quan cách mạng thì nhất định không nên bầu. Ngày mai không ai ép, không ai mua thì toàn dân sẽ thực hiện cái quyền dân chủ ấy”.

Rời cuộc tiếp xúc, vị Chủ tịch nước đến thăm chùa Bà Đá và trụ sở Hội Phật giáo Cứu quốc đặt ở chùa Quán Sứ nơi phật tử đang tổ chức cầu nguyện cho nước Việt Nam độc lập.

Tại đó, Bác trịnh trọng tuyên bố: “Đối với dân, ta đừng có làm trái ý dân. Dân muốn gì ta phải làm nấy. Nói hy sinh phấn đấu thì dễ, mhưng làm thì khó. Trước Phật đài tôn nghiêm, trước quốc dân đồng bào có mặt tại đây, tôi xin thề hy sinh đem thân phấn đấu để giữ vững nền độc lập cho Tổ quốc. Nếu cần, hy sinh cả tính mạng tôi cũng không từ”.

Sau bữa cơm chay, Bác còn tranh thủ về thăm làng Bưởi nơi có nghề giấy nổi tiếng và thăm địa điểm bầu cử tại khu vực này, dặn dò mọi người tổ chức bầu cử tốt và khích lệ nhân dân gìn giữ nghề làm giấy truyền thống để phục vụ đất nước.

X&N
bee.net.vn

“Tôi kêu gọi nhân dân Pháp để chấm dứt chiến tranh”

 Tin vào dân, dựa vào dân và được nhân dân ủng hộ, ngày 2/1/1946, Bác Hồ đã viết lời cảm ơn những người giàu đóng góp cho các quỹ Cứu tế, quỹ Kháng chiến, quỹ Độc lập.

Chân dung Hồ Chủ tịch năm 1946

Chân dung Hồ Chủ tịch năm 1946

Tháng 8/1945, cách mạng thành công, nước nhà độc lập nhưng tài chính thì kiệt quệ. Chế độ Dân chủ Cộng hoà được thành lập cần có nguồn lực để thực hiện những nhiệm vụ lịch sử của mình.

Tin vào dân và dựa vào dân, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã hô hào các tầng lớp nhân dân đóng góp. Quỹ Độc lập rồi quỹ Kháng chiến, quỹ Cứu tế ra đời, rồi Tuần lễ Vàng được tổ chức… Nền tài chính quốc gia được nhen nhúm từng bước vượt qua những khó khăn.

Nhân năm mới, ngày 2/1/1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết lời cảm ơn những người giàu đóng góp cho các quỹ Cứu tế, quỹ Kháng chiến và quỹ Độc lập với những lời chân tình:

“Có người nói rằng “Hồ Chí Minh không biết làm gì, chỉ nay cảm ơn người này, mai cảm ơn người khác”.

Vâng! Tôi vui lòng nhận lời phê bình ấy! Hơn nữa, tôi mong rằng ngày nào tôi cũng phải viết nhiều thư cảm ơn , vì như thế chứng minh rằng đồng bào ta đã sốt sắng thực hành cái khẩu hiệu “Ai có tiền giúp tiền, ai có sức giúp sức”. Quốc dân ta đã hiệp lực đồng tâm, đã đoàn kết chặt chẽ thì kháng chiến nhất định thắng lợi, kiến quốc nhất định thành công…”

X.N
bee.net.vn

Ngày đầu năm mới đầu tiên của nước Việt Nam Độc lập

– Sớm 1/1/1946, Chính phủ Liên hiệp Kháng chiến ra mắt tại Nhà Hát Lớn.

Ngày 31/12/1945, ngày cuối cùng của năm diễn ra cuộc Cách mạng, Nhà nước Dân chủ Công hoà mới được 4 tháng đã bước sang năm thứ hai. Sau những ngày sôi động hào khí nổi dậy giành chính quyền, đất nước đang đứng trước nhiều nguy cơ.

Cùng với nạn đói, nhiều lực lượng chính trị từ nước ngoài về đòi chia quyền bính. Và cuối cùng thì tài ba và sự uyển chuyển trong lãnh đạo của cụ Hồ đã dàn xếp dần ổn thoả. Đảng Cộng sản Đông Dương tuyên bố “tự giải tán” chỉ để lại công khai “Hội nghiên cứu Chủ nghĩa Mác” (25/11/1945). Một Chính phủ Liên hiệp giữa Việt Minh và các đảng phái được hình thành. Cuộc Tổng tuyển cử dự kiến tổ chức vào tháng 11 năm này được chuyển sang tuần đầu năm sau.

Ngày 31/12/1945,  Chủ tịch Hồ Chí Minh viết bài hô hào: “Tổng Tuyển cử là một dịp cho toàn thể quốc dân tự do lựa chọn những người có tài, có đức để gánh vác công việc nước nhà… Tổng tuyển cử tức là tự do, bình đẳng; tức là dân chủ đoàn kết… Tôi mong rằng toàn thể quốc dân sẽ hăng hái tham gia cuộc Tổng tuyển cử này”.

Ngày hôm đó báo chí cùng đăng bài Bác viết về “Thế giới đối với Việt Nam” để kết luận: “Chúng ta cứ bền gan, vững chí xây đắp thực lực để kiên quyết chiến đấu, sức chiến đấu ấy sẽ làm cho hoàn cầu thừa nhận nền độc lập hoàn toàn của chúng ta”.

Cũng trong ngày cùng tháng tận của năm  1945 này, Bác ký hai sắc lệnh: thành lập Uỷ ban Nghiên cứu Kế hoạch kiến thiết và cử cụ Bùi Bằng Đoàn, thượng thư Bộ Hình của chế độ cũ và nhà thơ Cù Huy Cận vào Ban Thanh tra đặc biệt chuyên xử lý quan chức làm sai pháp luât.

Sớm 1/1/1946, Chính phủ Liên hiệp Kháng chiến ra mắt tại Nhà Hát Lớn. Ở trong hội trường trên sân khấu cụ Hồ ngồi cạnh Cố vấn tối cao Vĩnh Thuỵ (cựu hoàng Bảo Đại) một bên chiếc đỉnh đặt dưới lá Cờ Đỏ Sao Vàng, bên kia là cụ Nguyễn Hải Thần, thủ lĩnh của các đảng phái đối lập ngồi bên cụ Nguyễn Văn Tố, một nhân sĩ không đảng phái cho thấy một tinh thần đoàn kết vì Dân tộc (ảnh 1).

Ở ngoài quảng trường, đông đảo dân chúng Hà Nội đến để đón chờ lời chúc mừng năm mới của Cụ Chủ tịch nước thay mặt Chính phủ đoàn kết liên hiệp (ảnh 2)

Ảnh 1Ảnh 1

Ảnh 2Ảnh 2

Mấy ngày hôm sau (5/1/1946) dân chúng còn chứng kiến hai cụ Chủ tịch và Phó Chủ tich nước đứng bên nhau trước ban thờ Chùa Bà Đá (ảnh 3) và cùng nhau thụ lộc đầu xuân (ảnh 4). Cụ Hồ trịnh trọng nói: “Nói hy sinh phấn đấu thì dễ, nhưng làm thì khó. Trước Phật đài tôn nghiêm, trước quốc dân đồng bào có mặt tại đây, tôi xin thề hy sinh đem thân phấn đấu để giữ vững nền độc lập cho Tổ quốc. Hy sinh, nếu cần đến hy sinh cả tính mạng, tôi cũng không từ”.

Nhớ lại 4 năm về trước, ngày 1/1/1942, khi còn hoạt động trên Chiến khu Cao Bằng, Nguyễn Ái Quốc đã làm bài thơ “Chúc mừng năm mới” đăng trên tờ báo “Việt Nam Độc lập”  với lời “Chúc đồng bào ta đoàn kết mau! Chúc Việt Minh ta càng tấn tới”… Nhưng lại phải đến 8 năm sau ngày 1/1/1955, Bác cùng các nhà lãnh đạo đất nước đứng trên lễ đài dựng tại Quảng trường Ba Đình lịch sử để dự lễ chào mừng của nhân dân  Hà Nội chào mừng Thủ đô đã được giải phóng (ảnh 5).

Ảnh 4Ảnh 4

Ảnh 5Ảnh 5

Ảnh 6Ảnh 6

Và 5 năm sau đó, ngày 1/1/1960, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ký sắc lệnh ban hành Bản Hiến pháp vừa đựoc Quốc hội kỳ họp thứ 11 của Quốc hội khoá I thông qua chiều ngày 31/12/1959.

Đây là bản Hiến pháp thứ 2 được soạn thảo nhưng lại là bản Hiến pháp đầu tiên được ban hành (ảnh 6).

Dương Trung Quốc
bee.net.vn

Những lời chúc đầu năm

– Về nước từ đầu năm 1941, Nguyễn Ái Quốc triệu tập Hội nghị Trung ương, thành lập Mặt trận Việt Minh (5/1941).

LTS: Nhân kỷ niệm 120 năm ngày sinh của Bác Hồ, Bee giới thiệu mục “Mỗi ngày nhớ một điều”,  điểm lại những sự kiện liên quan tới Người trong từng ngày của năm.

Nhận thấy cơ hội cứu nước đang đến gần, bước sang năm mới, Bác làm bài thơ “Chúc năm mới” đầu tiên đăng trên báo “Việt Nam Độc lập” với những lời cổ vũ : “… Chúc đồng bào ta đoàn kết mau !/Chúc cho Việt Minh càng tấn tới ! / Chúc toàn quốc ta trong năm này / Cờ đỏ ngôi sao bay phất phới!/ Năm nay là năm rất vẻ vang/ Cách mệnh thành công khắp thế giới /.

Ngày 1-1-1960, Chủ tịch Hồ Chí Minh ký sắc lênh ban bố Hiến pháp sửa đổi vừa đuợc Quốc hội thông qua.

Kể từ năm ấy, hàng năm Bác Hồ thường có thơ chúc Tết với một ý nghĩa khiêm nhường: “Mấy lời thân ái nôm na/ Vừa là kêu gọi ,vừa là mừng Xuân”…cho đến mùa Xuân Kỷ Dậu (1969) là bài thơ chúc Tết cuối cùng vạch ra cho đồng bào và chiến sĩ con đường đi đến toàn thắng:“… Vì độc lập, vì tự do / Đánh cho Mỹ cút, đánh cho nguỵ nhào / Tiến lên ! Chiến sĩ, đồng bào / Bắc Nam xum họp xuân nào vui hơn”.

XN
cpv.org.vn