Tập trung cho trận then chốt quyết định

Bản lĩnh, trí tuệ Việt Nam

QĐND – Sau khoảng thời gian nghỉ Nô-en, nhưng thực chất là để chuẩn bị lực lượng đánh phá ác liệt hơn, đêm 26-12, Mỹ bắt đầu tiến hành cuộc tập kích đường không chiến lược đợt 2 vào Hà Nội, Hải Phòng. Sau khi sử dụng máy bay chiến thuật hoạt động trinh sát, săn tìm đánh phá các trận địa tên lửa, sân bay của ta, Mỹ huy động 105 lần chiếc máy bay B-52 cùng 90 lần chiếc máy bay chiến thuật yểm hộ, cùng lúc đánh phá ba khu vực: Hà Nội, Hải Phòng và Thái Nguyên. Ngày 27-12, chúng sử dụng không quân chiến thuật tiếp tục đánh phá khu vực nam Hà Nội, ngoại vi Hải Phòng.

Đây là ngày huy động cao nhất của lực lượng không quân chiến lược Mỹ trong 12 ngày đêm tập kích Hà Nội, Hải Phòng. Mỹ đã huy động tối đa lực lượng không quân chiến lược tiến hành trận đánh quyết định, đánh dồn dập tới mức bão hòa, hòng làm vô hiệu hóa khả năng đánh trả của ta. Chúng còn thay đổi thủ đoạn, thay đổi hướng đánh, đường bay vào, bay ra, tập trung đánh dồn dập vào nhiều mục tiêu cùng một lúc trong thời gian ngắn, đồng thời tăng cường gây nhiễu, tăng cường máy bay F-111 đánh phá các sân bay, trận địa tên lửa trước khi B-52 vào đánh.

Tại Hà Nội, lúc gần 22 giờ, hai tốp B-52 mở màn đánh vào Hà Nội từ hướng Tây Nam. Tiếp đó, các tốp B-52 gần như đồng thời đánh ập vào Hà Nội. Tổng cộng, trong đêm 26-12, Mỹ đã huy động 66 lần chiếc B-52 đánh Hà Nội từ bốn hướng: Tây Nam, Tây Bắc, Đông Nam và Đông Bắc. Bom đạn địch rải thảm dã man vào các khu vực đông dân như: Văn Điển, Giáp Bát, Thượng Đình, Bệnh viện Bạch Mai, Khâm Thiên…

Được chuẩn bị tốt về mọi mặt, lực lượng phòng không chiến dịch đã bước vào trận đánh với tư thế chủ động. Bộ đội ra-đa phát hiện sớm B-52, kịp thời thông báo cho các lực lượng sẵn sàng đánh địch. Mặc dù địch thay đổi nhiều thủ đoạn, tăng cường phát nhiễu cả trong và ngoài đội hình, gây nhiễu bằng các đám mây sợi kim loại rộng hàng chục ki-lô-mét vuông, nhưng ra-đa nhìn vòng của tên lửa và ra-đa ngắm bắn của pháo phòng không ta đã phát hiện B-52 ở cự ly ngoài 50km. Trong tình huống ban đầu nhiễu nặng, nhiều tốp B-52 giả đi vào từ các hướng, máy bay chiến thuật phóng tên lửa tự dẫn…, bộ đội tên lửa đã bình tĩnh, tập trung cao độ, kiên trì dò tìm, linh hoạt sử dụng biện pháp phóng giả để “kiểm tra” B-52 thật hay giả, phân biệt chính xác sự khác nhau giữa dải nhiễu B-52 với nhiễu của các tốp cường kích, để đánh trúng B-52.

Với thế trận tập trung và cách đánh chính xác, lực lượng phòng không chiến dịch đã kiên cường đánh trả sự điên cuồng của không quân Mỹ, bắn rơi nhiều B-52. Tại Hà Nội, Sư đoàn 361 đã bắn rơi 5 máy bay B-52; tại Hải Phòng, Tiểu đoàn 81 phối hợp với Trung đoàn 252 bắn rơi 2 máy bay B-52; tại Thái Nguyên, Trung đoàn cao xạ 256 bắn rơi 1 máy bay B-52. Kết quả, trận đánh đêm 26 và ngày 27-12, ta đã diệt 18 máy bay, trong đó có 8 chiếc B-52. Đây là trận đánh quyết liệt nhất và là trận then chốt quyết định của chiến dịch, ta đã đánh thắng đợt huy động B-52 cao nhất của địch, đẩy chúng vào thế suy sụp.

Trận then chốt quyết định đêm 26 và ngày 27-12 giành thắng lợi lớn trước hết do Bộ tư lệnh chiến dịch đã nắm chắc âm mưu, thủ đoạn của địch, xác định chính xác khu vực tác chiến chủ yếu để tập trung lực lượng, tập trung các mặt đảm bảo mà chủ yếu là đảm bảo vũ khí để đánh địch. Ngay từ đầu chiến dịch, ta đã xác định mục tiêu đánh phá chủ yếu của địch là khu vực Hà Nội, từ đó bố trí ở đây Sư đoàn Phòng không 361 (gồm 3 trung đoàn tên lửa có 12 tiểu đoàn, 5 trung đoàn pháo cao xạ) cùng lực lượng phòng không DQTV. Khi địch tuyên bố ngừng ném bom vào ngày Nô-en sau nhiều đêm đánh giãn ra ngoài khu vực Hà Nội, Bộ tư lệnh chiến dịch sáng suốt nhận định địch sẽ huy động tối đa khả năng để tập trung đánh trở lại Hà Nội với quy mô lớn hơn, cách đánh phức tạp hơn, từ đó tăng cường thêm 2 tiểu đoàn tên lửa cho khu vực tác chiến chủ yếu ở Hà Nội, điều chỉnh lại đội hình cho phù hợp hơn, tăng cường công tác bảo đảm đạn tên lửa đảm bảo đánh thắng trận then chốt.

Bộ tư lệnh cũng xác định cách đánh và tổ chức thế trận phù hợp để đánh đúng mục tiêu chủ yếu là B-52. Địch lấy B-52 là lực lượng tác chiến chủ yếu có sự hộ tống, phối hợp chặt chẽ của các loại máy bay chiến thuật và các thủ đoạn gây nhiễu. Ta xác định mục tiêu của phòng không chiến dịch là B-52 và lực lượng chủ yếu để đánh B-52 là bộ đội tên lửa, từ đó ta xây dựng cách đánh phá bằng được mối liên kết của địch, phát huy sức mạnh tổng hợp của lực lượng phòng không ba thứ quân, trong đó lực lượng PK-KQ là nòng cốt.

Trong trận đánh đêm 26 ngày 27, Bộ tư lệnh chiến dịch xác định rất cụ thể: Lực lượng tên lửa kiên quyết tập trung đạn đánh B-52; pháo 100mm tích cực phối hợp với tên lửa đánh B-52; pháo 57mm, 37mm đánh các loại máy bay chiến thuật và máy bay trinh sát các loại bảo vệ cho các trận địa tên lửa. Tại Hà Nội, trong trận này ta chỉ để 2 trung đoàn pháo phòng không trực tiếp bảo vệ các mục tiêu trọng điểm chính trị, kinh tế. Toàn bộ lực lượng phòng không còn lại tập trung bảo vệ các tiểu đoàn tên lửa. Mỗi trận địa tên lửa có ít nhất một đại đội pháo bảo vệ. Ta đã xây dựng thế trận thực hiện được cách đánh tập trung hỏa lực vào hướng đột nhập chủ yếu, đường bay chủ yếu của B-52; có lực lượng đánh địch từ xa đến gần và cùng một lúc trên tất cả các hướng địch có thể đột nhập; kết hợp và phát huy hiệu quả của mọi lực lượng đánh địch bay vào từ các hướng, ở mọi độ cao.

Một yếu tố hết sức quan trọng khác là ta đã tận dụng triệt để thời gian ngừng bắn để khôi phục sức chiến đấu, tập trung bảo đảm tốt nhất cho trận đánh. Ngay từ sáng ngày 25, từ Bộ tư lệnh Quân chủng PK-KQ đến các đơn vị khẩn trương tổ chức rút kinh nghiệm, triển khai mọi mặt bảo đảm. Những kinh nghiệm trong tổ chức lực lượng, vận dụng cách đánh, phương pháp điều khiển tên lửa, chế độ bám sát của các đơn vị chiến đấu hiệu quả trong đợt một đã được phổ biến trong toàn lực lượng. Đội hình chiến đấu được điều chỉnh cho phù hợp hơn. Các tiểu đoàn kỹ thuật tên lửa hối hả lắp ráp đạn và tiếp nhận hàng trăm quả đạn mới. Các cán bộ kỹ thuật xuống các đơn vị nhanh chóng khôi phục các khí tài bị đánh hỏng. Các đơn vị tăng cường bồi dưỡng sức khỏe, động viên tinh thần, nâng cao sức chiến đấu cho bộ đội… Có thể nói, trong thời gian ngừng bắn, các lực lượng phòng không chiến dịch đã được chuẩn bị đầy đủ về mọi mặt, bình tĩnh bước vào trận chiến đấu mới với một niềm tin chiến thắng.

Đại tá Phạm Hữu Thắng –Viện Lịch sử Quân sự Việt Nam
qdnd.vn

Advertisements