Archive | 2012

Ủy ban an toàn giao thông quốc gia và Bộ Giao thông Vận tải tổ chức lễ báo công tại Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh

Sáng ngày 25/8/2012, 200 đại biểu đến từ mọi miền đất nước được vinh dự tham gia Hội nghị biểu dương những tấm gương quần chúng tiêu biểu tham gia xây dựng giao thông và bảo đảm trật tự an toàn giao thông có mặt tại Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh và Quảng trường Ba Đình báo công lên Bác những kết quả và thành tích trong việc tham gia xây dựng, bảo vệ công trình giao thông, giữ gìn trật tự an toàn giao thông – một trong những công việc quan trọng mà Bác luôn căn dặn toàn Đảng, toàn dân luôn phải cố gắng thực hiện.

Giao thong van tai 1
Đồng chí Đinh La Thăng – Uỷ viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải dẫn đầu Đoàn đại biểu vào Lăng viếng Chủ tịch Hồ Chí Minh 

Tham dự lễ báo công, hầu hết là những người dân lao động, những thanh niên tình nguyện, những chiến sỹ trong lực lượng công an và công nhân ngành đường sắt được lựa chọn trong hàng vạn cá nhân đã âm thầm xả thân trên mỗi con đường, mỗi góc phố, mỗi bản làng, không tính toán thiệt hơn khi quyết định hành động. Hay là những cựu chiến binh cao tuổi nhưng vẫn kiên trì tham gia đội tự quản an toàn giao thông; những thanh niên trẻ làm nghề tự do dù cuộc sống vất vả vẫn lặng lẽ đi nhặt từng chiếc đinh trên đường hay trở thành những hiệp sĩ bắt cướp, trừ gian trên đường phố; những cụ ông, cụ bà ở các miền quê nhiều lần hiến đất làm đường hoặc bỏ tiền tích luỹ cá nhân xây cầu vượt sông; những cảnh sát giao thông, chiến sỹ công an nhân dân từ chối nhận hối lộ, kiên quyết xử lý người vi phạm, dũng cảm cứu người, ngăn chặn hậu quả hoặc làm giảm nhẹ thiệt hại do tai nạn giao thông; những thanh niên tình nguyện áo xanh tham gia tích cực hướng dẫn giao thông trên các ngã tư đường phố; có những công nhân ngành đường sắt, đường bộ nêu cao trách nhiệm, dũng cảm ngăn chặn và hạn chế thiệt hại của tai nạn giao thông và còn rất nhiều những việc làm thiết thực mà không nói hết tại buổi lễ ngày hôm nay.

Giao thong van tai 2
Đồng chí Nguyễn Thị Nhàn thay mặt cho các đại biểu báo công dâng Bác

Trong buổi lễ trang nghiêm và xúc động này, đồng chí Nguyễn Thị Nhàn là đại biểu xuất sắc trong công tác xây dựng giao thông, dũng cảm cứu một em bé trước mũi tàu hỏa trong lúc chị đang mang thai 6 tháng. Hành động dũng cảm cứu người của chị đã gây xúc động tới mọi tầng lớp nhân dân.Thay mặt cho các đại biểu có mặt tại lễ báo công dâng Bác, chị đã cảm động bày tỏ lòng biết ơn tới Đảng quang vinh, Bác Hồ vĩ đại, nguyện tiếp tục học tập làm theo lời dạy của Người “Mỗi người tốt, mỗi việc tốt là một bông hoa, cả dân tộc ta là một rừng hoa đẹp”.

Sau lễ báo công, đồng chí Đinh La Thăng – Uỷ viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải làm Trưởng đoàn đã dẫn đầu đoàn đại biểu dự Hội nghị biểu dương những quần chúng tiêu biểu trong công tác xây dựng giao thông và bảo đảm trật tự an toàn giao thông đã kính cẩn đặt vòng hoa vào Lăng viếng Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Trần Tiên Long
bqllang.gov.vn

Bức thư Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi cho Sainteny

Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công, nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa ra đời, đánh dấu bước ngoặt vĩ đại trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Từ đây, chính quyền nhân dân được thành lập, đảm nhiệm sứ mạng lãnh đạo toàn dân đấu tranh bảo vệ nền độc lập vừa giành được và từng bước kiến thiết đất nước. Nhưng, ta vừa giành được chính quyền lại đứng trước nguy cơ mất chính quyền, vận mệnh dân tộc chẳng khác nào: “Ngàn cân treo sợi tóc”. Nguy cơ chính của chúng ta chính là chủ nghĩa thực dân Pháp đang lăm le quay trở lại tái lập chế độ thuộc địa trên bán đảo Đông Dương.

Chỉ vài ngày sau cuộc Tổng khởi nghĩa ở Hà Nội thành công, Jean Sainteny đáp nhờ máy bay của người Mỹ đã hạ cánh xuống Hà Nội với nhiệm vụ khôi phục quyền lực của nước Pháp. Sainteny vốn là một Thiếu tá tình báo cầm đầu mạng lưới tình báo, gián điệp chống phát xít Nhật hoạt động ở Côn Minh (Trung Quốc) năm 1945, rồi được Chính phủ Pháp cử làm đại diện chính thức ở Bắc bộ vào đầu năm 1946. Trên cương vị này, Sainteny có nhiều cuộc gặp gỡ và trao đổi với Chủ tịch Hồ Chí Minh trong thời gian tiến hành cuộc đàm phán Pháp – Việt và ngày 6/3/1945 đã cùng với Chủ tịch Hồ Chí Minh ký tên vào bản Hiệp định sơ bộ, mở đầu cho quan hệ giữa 2 nhà nước Việt Nam Dân chủ cộng hoà và Cộng hòa Pháp. Ông cũng tháp tùng Phái đoàn Việt Nam sang đàm phán tại Hội nghị Fontainebleau và chuyến viếng thăm của Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Pháp từ ngày 24 tháng 4 đến ngày 19 tháng 9 năm 1946.

Trước sự lấn tới của thực dân Pháp, ngày 19/12/1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh ra Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến, mở đầu cho cuộc kháng chiến trường kỳ, oai hùng chống thực dân Pháp của dân tộc Việt Nam. Trong tình hình vô cùng khẩn trương buổi đầu kháng chiến, vượt qua những khó khăn về thông tin liên lạc quốc tế, Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chính phủ Việt Nam Dân chủ cộng hoà, bằng mọi con đường và phương tiện có thể được, đã kiên trì đấu tranh ngoại giao nhằm tố cáo bọn thực dân hiếu chiến, bác bỏ những luận điệu xuyên tạc, vu cáo của chúng, đề cao chính nghĩa và thiện chí của ta, tranh thủ dư luận, trước hết là dư luận ở Pháp. Chủ tịch Hồ Chí Minh không ngừng bày tỏ với Quốc hội, Chính phủ và nhân dân Pháp nguyện vọng của Việt Nam, mong muốn vãn hồi hoà bình. Khả năng này rất mong manh, nhưng tinh thần của chúng ta là “còn nước còn tát”. Với tinh thần đó, từ ngày 19/12/1946 đến đầu tháng 3 năm 1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã 8 lần gửi thư cho Chính phủ, Quốc hội và nhân dân Pháp, phân tích nguyên nhân nổ ra xung đột và đề ra những biện pháp chấm dứt chiến sự, nối lại đàm phán Việt – Pháp.

Bức thư mà Chủ tịch Hồ Chí Minh viết gửi cho Sainteny ngày 24/2/1947 cũng nằm trong những nỗ lực đề cao chính nghĩa và thiện chí của ta, bày tỏ nguyện vọng hoà bình của dân tộc ta, tranh thủ sự đồng tình của dư luận, trước hết là dư luận Pháp đối với cuộc chiến tranh chính nghĩa của chúng ta.

Tài liệu này chưa được đăng trong Hồ Chí Minh toàn tập, bộ 12 tập do Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia xuất bản năm 1995-1996 và các lần tái bản năm 2000, 2002. Tuy nhiên tài liệu này đã được in trong cuốn sách của Jean Saiteny có nhan đề là Câu chuyện về một nền hoà bình bị bỏ lỡ do Nhà xuất bản Công an Nhân dân xuất bản năm 2004.

Xin trân trọng giới thiệu tư liệu này với bạn đọc.

Thư gửi ông Sainteny

          Bạn thân mến,

Tôi vừa nhận được tin ông sắp trở về Pháp. Tôi gửi tới ông và bà Sainteny những lời chúc lên đường bình an và sức khoẻ tốt.

Tôi tin chắc rằng, cũng như tôi, ông rất tiếc công việc chung vì hoà bình của chúng ta đã bị phá huỷ bởi cuộc chiến tranh này. Tôi đã hiểu ông khá rõ để nói với ông; là ông không phải chịu trách nhiệm về chính sách vũ lực và tái chinh phục này.

Vì vậy, tôi muốn được nhắc lại với ông, mặc dù mọi việc đã xảy ra, giữa ông và tôi, chúng ta vẫn còn là bạn. Và tôi cũng có thể khẳng định với ông, nhân dân hai nước chúng ta cũng vẫn là bạn của nhau.

Đã xảy ra khá nhiều chết chóc và tàn phá! Ông và tôi, chúng ta phải làm gì bây giờ? Chỉ cần nước Pháp công nhận nền độc lập và thống nhất của Việt Nam, lập tức những cuộc xung đột sẽ ngừng, hoà bình và niềm tin cậy lẫn nhau sẽ trở lại, chúng ta sẽ lại có thể bắt tay vào công việc xây dựng lại vì lợi ích chung của hai nước chúng ta.

Về phần tôi, tôi sẵn sàng cộng tác vì hoà bình, một nền hoà bình chính đáng và danh dự cho hai nước chúng ta. Tôi mong rằng, về phía ông, ông cũng sẽ làm việc theo hướng đó.

Chúng ta hãy cùng cầu mong Thượng đế ban cho chúng ta sự thành công.

24/2/1947
Người bạn tận tụy của ông
HỒ CHÍ MINH

Theo ditichhochiminhphuchutich.gov.vn
Phương Thúy (st)
bqllang.gov.vn

Kỷ niệm về những tấm ảnh Bác Hồ đang được trân trọng lưu giữ ở Tokyo

Một chiều tháng 5, tôi đến thăm Toà soạn Báo và Hãng phim Tư liệu NIHON-DENPA-NEWS tại khu Azabuyuban, Thủ đô Tokyo.

Trong căn phòng nhỏ trên tầng ba, chung quanh là những tấm ảnh Hồ Chủ tịch và nhiều kỷ vật trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tôi được nghe câu chuyện về nguồn gốc những bức ảnh chụp vị Chủ tịch vô vàn kính yêu của dân tộc Việt Nam.

Giám đốc Tòa soạn Misao-Ischizaki hiện nay, người đã gắn bó với Việt Nam trong suốt hơn 30 năm (một trong những nhà quay phim đã quay Lễ Quốc tang Chủ tịch Hồ Chí Minh, bản quyền duy nhất của Tòa soạn NIHON-DENPA-NEWS, đã được trình chiếu tại Việt Nam nhân kỷ niệm 63 năm Quốc khánh Việt Nam và 39 năm ngày mất của Chủ tịch Hồ Chí Minh) kể lại: “Tôi tới Việt Nam lần đầu tiên vào những ngày cuối tháng 8, khi đó, nghe tin Chủ tịch Hồ Chí Minh ốm rất nặng, cả Đoàn chúng tôi lặng người đi. Ngày 9/9/1969, tại Quảng trường Ba Đình, chúng tôi có mặt trong Lễ Quốc tang của Người, chứng kiến cả dân tộc Việt Nam khóc tiễn đưa vị lãnh tụ của mình. Tại Nhật Bản chưa từng có thời khắc lịch sử nào như vậy…Tôi nhìn thấy giọt nước mắt lăn trên má Thủ tướng Phạm Văn Đồng, Bí thư thứ nhất Lê Duẩn, Chủ tịch Quốc hội Trường Chinh. Tôi nghe cả tiếng khóc than rất lớn của những người dân đứng cạnh. Trái tim tôi bật khóc, mặc dù tôi chưa được gặp người bao giờ và lắng sâu ý nghĩa hai từ mà người Việt Nam gọi vị lãnh tụ của mình là Bác Hồ…”

bh o TOKYO2
Hồ Chủ tịch tiếp Đoàn nhà báo, làm phim
của NIHON-DENPA- NEWS năm 1966 tại Phủ Chủ tịch.

Lật lại cuốn album của Tòa soạn NIHON-DENPA-NEWS, tôi cùng ông Ishizaki quay về quá khứ cách đây 50 năm. Lúc đó Tòa soạn này mới thành lập được hai năm, Đoàn nhà báo do cố Tổng biên tập Yasuo-Yanagisawa, người sáng lập Tòa soạn, có mặt tại Thủ đô Hà Nội vào ngày 28/6/1962 và được vinh dự gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh. Ngay lập tức, nhà nhiếp ảnh Okozima (thành viên trong đoàn) đã chớp được hình ảnh quí báu Đoàn nhà báo của Tòa soạn ngồi bên Người tại chân cầu thang Phủ Chủ tịch, tấm ảnh đầu tiên về Chủ tịch Hồ Chí Minh của NIHON-DENPA-NEWS.

bh o TOKYO
Hồ Chủ tịch tại cuộc mít tinh chào mừng ngày quốc tế lao động 1/5/1965.

Kể từ đó, NIHON-DENPA- NEWS càng gắn bó với Bác Hồ và sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc của nhân dân Việt Nam. Bức ảnh thứ hai chụp Bác Hồ của nhà nhiếp ảnh nổi tiếng Nhật Bản Suzuki tại cuộc mít tinh chào mừng Ngày Quốc tế Lao động 1/5/1965. Bức ảnh lột tả sinh động chân dung một vị lãnh tụ vĩ đại gần dân. Sau lễ mít tinh, Bác Hồ đã Chỉ huy dàn nhạc tấu bài ca Kết đoàn.

bh o TOKYO3
Bác Hồ với thiêú nhi 1969 (ảnh lấy từ tư liệu phim)

bh o TOKYO4
Phóng viên tòa soạn Takesi-Yanasisawa phỏng vấn
phi công Mỹ bị bắt tại Phố Huế, Thủ đô Hà Nội, tháng 9 năm 1967 .

 

bh o TOKYO5
Hai nam nữ dân quân Việt Nam chia xẻ niềm vui chiến thắng.

Một năm sau (1966), Đoàn nhà báo, nhiếp ảnh gia, quay phim của NIHON-DENPA-NEWS một lần nữa lại có cơ hội tiếp kiến Bác Hồ tại Phủ Chủ tịch. Bác ân cần hỏi thăm sức khỏe từng người, căn dặn các thành viên trong Đoàn nên lưu ý chớp những thước phim miêu tả về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc Việt Nam. Người nhấn mạnh, lịch sử không quay lại mà chỉ những thước phim mới giúp chúng ta nhìn nhận đúng về giá trị của lịch sử…Chi tiết xúc động nhất đối với các thành viên trong Đoàn là cử chỉ rất đời thường nhưng chan chứa tình thương cao cả của một bậc lãnh tụ Bác Hồ chọn những bông hoa đẹp nhất, tặng cho nhà nhiếp ảnh Suzuki và các phóng viên trong đoàn với lời khen “Các chú chụp đẹp lắm”

bh o TOKYO6
Trưởng đoàn Xuân Thủy và cố Tổng Thư ký
Tòa soạn NIHON- DENPA-NEWS tại Hội nghị Pari 1972.

bh o TOKYO7
Giám đốc Isizaki với chiếc máy quay phim và kỷ vật thời chiến tranh ở Việt Nam.

Nghe theo lời căn dặn của Bác, NIHON-DENPA-NEWS đã thiết lập chi nhánh tại Hà Nội trong suốt những năm tháng chiến tranh cho đến ngày đất nước Việt Nam thống nhất…Tòa soạn đã cho ra đời hơn 2000 bộ phim tài liệu, phóng sự, tin tức và hàng trăm bức ảnh về Việt Nam. Căn phòng cuối Tòa soạn trở thành một góc bảo tàng nhỏ trưng bày ảnh Hồ Chủ tịch và các tư liệu quí về một giai đoạn lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam. Từ những bức ảnh chụp với ông Xuân Thủy, Trưởng đoàn đàm phán Chính phủ Việt Nam Dân chủ cộng hòa tại Hội nghị Pa-ri năm 1972 cho tới những bức ảnh chụp phóng viên Tòa báo phỏng vấn phi công Mỹ trên phố Huế bị dân quân Hà Nội bắt sau khi máy bay bị bắn rơi tháng 9 năm 1967. Rồi cả bức ảnh hai nam nữ dân quân ngoại thành Hà Nội uống chung bi đông nước, chia sẻ niềm vui chiến thắng….

bh o TOKYO8
Ông Ishizaki kể về cuộc gặp đầu tiên giữa
Hồ Chủ tịch và Ban Lãnh đạo NIHON-DENPA-NEWS.

Bức ảnh cuối cùng của Tòa soạn và Hãng phim tài liệu NIHON-DENPA-NEWS chụp Bác Hồ với thiếu nhi năm 1969 hiện vẫn còn phim lưu giữ. Lúc đó, cuộc đấu tranh của nhân dân Việt Nam đang bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, các thành viên trong Tòa soạn và hãng phim không biết đó là lần cuối cùng được gặp Người. Ông Ishizaki xúc động bày tỏ: “Tôi nghe câu chuyện từ các bậc đàn anh trong Tòa soạn, trong những tháng năm kháng chiến gian khổ, Bác Hồ là hiện thân về tài năng lãnh đạo xuất chúng, một tư tưởng vĩ đại. Người thật giản dị nhưng cũng thật thanh cao. Dành cả cuộc đời phấn đấu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Chúng tôi thường nói với nhau, cuộc sống của một vị lãnh tụ mà không một chút xa hoa, được mọi người dân yêu quí. Hình ảnh của Người, tư tưởng của Người sẽ sống mãi trong lòng nhân dân Việt Nam, nhân dân Nhật Bản và bạn bè thế giới…”

Bh o Tokyo9
Ông Isizaki tự hào về bức ảnh chụp Hồ Chủ Tịch tại cuộc mít tinh 1/5/1965.

Giờ đây, gần như tất cả những nhân vật được gặp Bác Hồ của NIHON-DENPA-NEWS đã qua đời, song những kỷ vật quí giá về Chủ tịch Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam, nhà chính trị lỗi lạc, danh nhân văn hóa thế giới vẫn đang được trân trọng lưu giữ như những báu vật giữa lòng Thủ đô Tokyo.

Theo Nguyễn Thu Hà /Tinmoi.vn
Thúy Hằng (st)

bqllang.gov.vn

Chuyện người chữa bệnh cho Bác Hồ trước ngày Tổng khởi nghĩa

Những ngày trước Tổng khởi nghĩa giành chính quyền, tại lán Nà Lừa – Tân Trào, nơi đặt cơ quan đầu não của mặt trận Việt Minh. Tại đây, trong chiếc lán đơn sơ của núi rừng Việt Bắc, Bác đã có những quyết định hệ trọng liên quan đến vận mệnh của dân tộc. Nhưng trong những ngày khẩn trương của công việc bề bộn ấy, Người bị sốt nặng…

Đồng chí Võ Nguyên Giáp thời kỳ này luôn ở bên Bác, lo lắng tìm thầy thuốc chữa bệnh cho Người. Trong hồi ký của mình, Đại tướng ghi lại: “Ông cụ lang già người Tày xem mạch, sờ trán Bác rồi đốt cháy một thứ củ vừa đào trong rừng về, hoà vào cháo loãng. Sau đó Bác tỉnh. Hôm sau, Bác ăn thêm vài lần với cháo loãng nữa, cơn sốt nhẹ dần…”. Ngoài cụ lang người Tày, Đại tướng còn dẫn một y tá đến tiêm thuốc chữa bệnh cho Bác. Đó là ông Nguyễn Việt Cường (tên thật là Nguyễn Đức Kính, sinh năm 1925, ở làng Khau Chủ, xã Đông Viên, huyện Chợ Đồn, tỉnh Bắc Kạn).

Năm 1943, ông Cường vào học tại Trường Y tá Thực hành Bắc Kỳ ở Hải Dương. Khi Nhật đảo chính Pháp (9/3/1945), Trường đóng cửa, ông về quê. Cũng trong thời gian đó, Đội Việt Nam Tuyên truyền giải phóng quân từ Cao Bằng về đến quê hương ông. Ông được vị đại diện Việt Minh là đồng chí Khang (tức Đại tướng Hoàng Văn Thái ) vận động vào tổ chức Việt Minh.

Trước ngày gia nhập giải phóng quân, ông được người quen tại Nhà thương tỉnh và Sở Cẩm cho một ít thuốc sốt rét, thuốc cảm, thuốc kháng sinh, một ít bông băng, hai ống bơm tiêm và một chiếc máy chữ mang đi kháng chiến. Ông được học tại Trường Quân chính kháng Nhật, và sau đó được cử về Ban Chỉ đạo Khu giải phóng làm thư ký đánh máy kiêm y tá và được tổ chức phân công ở cùng nhà với đồng chí Văn (tức Võ Nguyên Giáp), đồng chí Lý (tức Hoàng Hữu Kháng) và một đồng chí nữa ở nhà cụ Hoàng Trung Dân.

Nhắc đến câu chuyện chữa bệnh cho Bác Hồ ở Tân Trào trước ngày Tổng khởi nghĩa, ông Việt Cường bồi hồi xúc động: “Vào một buổi trưa, lúc đó khoảng 12h30 phút, đồng chí Văn bảo tôi: “Đồng chí Việt Cường đi cùng tôi mang theo túi thuốc vào thăm người ốm”. Tôi được đồng chí dẫn lên một chiếc lán, lên đến nơi tôi thấy Bác mặc bộ quần áo chàm nằm bất tỉnh thoi thóp thở ở trạng thái hôn mê.

Tôi nhận thấy sự lo lắng trên nét mặt của đồng chí Văn. Tôi sờ tay lên trán Bác bắt mạch và thấy mạch của Bác đập loạn. Thấy vậy, tôi quyết định báo cáo với đồng chí Văn cho được tiêm thuốc cho Bác. Đồng chí Văn đồng ý. Tôi chuẩn bị dụng cụ tiêm thuốc, lấy 1 ống ether, 2 ống dầu long não tiêm cho Bác (vì tôi biết rằng khi tiêm hai thứ thuốc này cho người bị cảm sốt, thuốc sẽ làm cho người bệnh bị nóng lên, kích thích bộ máy tuần hoàn làm việc ).

Tôi tiêm vào đùi cho Bác. Khi rút kim ra, tôi thấy Bác bị mất cảm giác. Một lúc sau đã thấy mùi dầu long não tỏa ra theo hơi thở của Người. Sau 2 phút, Bác động đậy chân tay, 10 phút sau, thấy Bác bắt đầu cựa mình, người bắt đầu ấm lên. Sau đó Bác lại thiếp đi. Rồi Bác mở mắt, khi trông thấy đồng chí Văn, Bác dặn việc đồng chí Văn. Đồng chí Văn trả lời đại ý là đã biết việc đó và mong Bác cứ yên tâm nghỉ ngơi dưỡng bệnh.

Sau đó, tôi xin phép đồng chí Văn cho xuống làng, lúc đó khoảng 3 giờ chiều. Đến 5 giờ chiều, đồng chí Văn xuống, tôi chưa kịp hỏi thăm tình hình sức khỏe của Bác thì đồng chí bảo sáng mai tôi lên tiêm cho Người.

Tâm trạng của tôi lúc đó nửa mừng nửa lo. Mừng vì Bác đã đỡ được phần nào, lo là vì nội quy y tế quy định y tá không có quyền chữa bệnh khi chưa có chỉ định của bác sĩ. Khi trấn tĩnh lại, tôi cũng yên tâm vì bệnh của Bác có chiều hướng tốt lên, vả lại trước khi tiêm tôi đã được sự đồng ý của đồng chí Văn rồi.

Sáng hôm sau tôi lên lán ngay, đến nơi đã thấy Bác đang đánh máy chữ. Tôi chào Người và báo cáo là đồng chí Văn bảo “cháu lên tiêm cho Bác”. Bác nhìn tôi một lượt rồi hỏi: “Hôm qua chú tiêm thuốc gì cho tôi? Tiêm vào đâu?”

Tôi báo cáo với Bác là đã tiêm những thứ thuốc đó và tiêm vào đùi bên trái. Người bảo: “Tiêm vào đùi bên trái sao lại đau sang bên phải, đau cả bả vai và trên đầu?” Tôi đoán chắc là Bác thấy tôi còn trẻ quá nên Bác hỏi thử mình xem có biết thuốc men gì không mà tiêm cho Bác, và tôi báo cáo với Bác là cả hai thứ thuốc đó đều dễ tan nên không thể gây đau chỗ khác được, Bác đau là do sốt rét. Nghe xong Bác bảo: “Ừ, thế thì tiêm đi”.

Tôi xuống nhóm lửa luộc ống tiêm, Bác xuống ngồi bên cạnh hai tay hơ vào bếp lửa. Bác hỏi: “Chú là con nhà ai mà biết tiêm thuốc?” Tôi báo cáo với Bác về gia đình và bản thân, quá trình học y tá. Nghe xong Bác bảo: “Các chú là thanh niên phải học nhiều vì làm cách mạng thì gian khổ lắm.”

Sau đó, tôi tiếp tục tiêm cho Bác bằng thuốc ký ninh, với liều lượng 2 ống bằng 1 gam ký ninh. Sáng hôm sau, tôi lại tiếp tục lên tiêm cho Bác, Bác bảo: “Thôi tôi khỏi ốm rồi, chú không phải tiêm nữa.”

Tôi xuống làng nhưng lòng vô cùng áy náy (vì nguyên tắc khi tiêm thuốc sốt rét thì phải tiêm đủ 3 mũi thì mới cắt sốt). Rất may, khi đi xuống thì tôi gặp đồng chí Văn. Tôi báo cáo lại sự việc, đồng chí im lặng một lúc rồi bảo tôi cùng lên lán. Lên đến nơi vào gặp Bác,  đồng chí Văn nói:
“Thưa Bác, tình hình bây giờ rất khẩn trương thế này mà tổ chức lại không có thuốc chữa trị cho Bác, đề nghị Bác cho chú thanh niên này tiêm cắt sốt để Bác làm việc. Sau này đoàn thể tiếp tục chữa chạy cho Bác”.

Nghe đồng chí Văn báo cáo xong, Bác đồng ý cho tôi tiêm mũi cuối cùng. Sáng hôm sau, tôi lên lán đem theo 8 viên ký ninh được gói cẩn thận, đưa và dặn Bác mỗi ngày uống đủ hai viên cho khỏi hẳn”…

Tháng 5 năm 2003, ông Việt Cường viết những dòng tâm huyết gửi Đại tướng. Ông nhắc lại những việc đã được Đại tướng giao và những điều ông được nghe khi trở lại Tân Trào. Nhận được thư của ông Việt Cường, ngày 10/10/2003, Đại tướng đã viết vào mặt sau tờ giấy ông Việt Cường gửi cho Đại tướng với những dòng chữ: “Tôi xác nhận trong thời gian Bác ốm ở lán Nà Lừa năm 1945, đồng chí Việt Cường, y tá giải phóng quân đã tiêm thuốc cho Bác…”.

Chữ ký và bút tích của Đại tướng Võ Nguyên Giáp là sự hồi tưởng bổ sung thêm sự kiện chữa bệnh cho Bác Hồ tại lán Nà Lừa năm 1945.

Thùy Dương – Nghĩa Hoa A
Theo baomoi.com.vn
Kim Yến (st)
bqllang.gov.vn

Gửi Tổng thư ký Quốc tế Nông dân (12-11-1924)

Quảng Châu, ngày 12-11-1924

Gửi đồng chí Đômban, Tổng thư ký Quốc tế Nông dân 1 ,

Đồng chí thân mến,

Chuyến đi của tôi từ Mátxcơva được quyết định hơi đột ngột, và tôi không thể báo trước cho đồng chí điều đó. Tôi xin đồng chí thứ lỗi và chuyển sự tạ lỗi của tôi đến các đồng chí chúng ta ở Hội đồng.

ở đây, chúng ta có một phong trào nông dân rất đáng chú ý: dưới sự bảo trợ của Quốc dân đảng và dưới sự lãnh đạo của những người cộng sản, những nông dân nghèo đã tự tổ chức lại. Về phía các địa chủ, họ cũng có tổ chức nhưng tất nhiên với một mục đích khác. Đó là một cơ hội tuyệt diệu cho sự tuyên truyền của chúng ta. Vậy tôi đề nghị đồng chí vui lòng gửi cho tôi tất cả mọi tài liệu mà đồng chí có thể có như các báo, các tuyên ngôn, v.v.. Tôi sẽ đảm nhiệm thu xếp với các đồng chí chúng ta ở đây để phổ biến chúng.

Về việc liên quan tới vị trí của tôi là uỷ viên Đoàn Chủ tịch Quốc tế Nông dân thì đồng chí cứ làm nếu như đồng chí xét là tốt hoặc là đề nghị thay thế tôi, ở trường hợp này đồng chí nói là tôi ốm, chứ đừng nói là tôi vắng mặt, bởi vì tôi sống bất hợp pháp ở đây. Hoặc là nếu đồng chí thấy có ích thì cứ giữ lại cái danh nghĩa dân thuộc địa Nguyễn ái Quốc để trang trí cho những tuyên ngôn và những lời kêu gọi của Hội đồng.

Xin gửi đồng chí và tất cả các đồng chí của chúng ta lời chào cộng sản.

NGUYỄN ÁI QUỐC

Địa chỉ để gửi tài liệu:
Ô.Lu, Hãng thông tấn Rôxta, Quảng Châu, Trung Quốc.

—————————-

Thư đánh máy bằng tiếng Pháp, bản chụp lưu tại Viện Hồ Chí Minh
cpv.org.vn

Gửi Ban biên tập báo Rabotnhitxa (12-11-1924)

Quảng Châu, ngày 12-11-1924

Các nữ đồng chí thân mến,

Khi tôi còn ở Quốc tế Cộng sản 2 , tôi phấn khởi được đôi lần cộng tác với tờ báo của các đồng chí. Nay tôi muốn tiếp tục sự cộng tác ấy. Nhưng vì ở đây tôi hoạt động bất hợp pháp, cho nên tôi gửi bài cho các đồng chí dưới hình thức “Những bức thư từ Trung Quốc” và ký tên một phụ nữ. Tôi nghĩ rằng làm như vậy những bài viết có tính chất độc đáo hơn và phong phú hơn đối với độc giả, đồng thời cũng bảo đảm giấu được tên thật của tôi.

Xin các đồng chí gửi đều đặn cho tôi không chỉ riêng báo của các đồng chí, mà cả những sách báo Nga mà phụ nữ và thiếu nhi có thể ưa thích, bởi vì ở đây còn phải làm nhiều việc vận động phụ nữ và thiếu nhi, nhưng các đồng chí của chúng ta ở đây lại chưa có đủ tài liệu huấn luyện và tuyên truyền. Về phần tôi, tôi hứa sẽ cung cấp cho các đồng chí tin tức về phong trào phụ nữ ở phương Đông nói chung và ở Trung Quốc nói riêng.

Nếu phải trả tiền đặt mua các thứ báo mà các đồng chí sẽ gửi cho tôi, xin các đồng chí cứ giữ lại tiền thù lao các bài báo tôi viết để trả.

Xin các đồng chí nhận lời chào cộng sản của tôi.

NGUYỄN ÁI QUỐC

Địa chỉ nhận báo:
Ô.Lu, Hãng thông tấn Rôxta, Quảng Châu, Trung Quốc

————————-

Thư đánh máy bằng tiếng Pháp, bản chụp lưu tại Viện Hồ Chí Minh
cpv.org.vn

Gửi một đồng chí trong Quốc tế Cộng sản (12-11-1924)

Quảng Châu, ngày 12-11-1924

Đồng chí thân mến,

Chỉ có một dòng chữ để báo cho đồng chí biết rằng tôi đã đến đây hôm qua, và đang ở nhà đồng chí Bôrôđin với 2 hoặc 3 đồng chí Trung Quốc. Tôi chưa gặp ai cả.

Mọi người ở đây đều bận về việc Bác sĩ Tôn lên phương Bắc.

Tôi sẽ viết thư cho đồng chí sớm.

Xin gửi lời chào anh em của tôi đến đồng chí và tất cả các đồng chí chúng ta ở Quốc tế Cộng sản.

NGUYỄN ÁI QUỐC

Địa chỉ:

Ô.Lu, Hãng thông tấn Rôxta, Quảng Châu, Trung Quốc.

Vui lòng chuyển giúp bức thư sau đây tới Vǎn phòng Đảng Pháp.

————————

Thư đánh máy bằng tiếng Pháp, bản chụp lưu tại Viện Hồ Chí Minh
cpv.org.vn

Ban Quản lý Quảng trường Ba Đình Tập trung hoàn thành tốt nhiệm vụ chính trị được giao

Để bảo đảm thực hiện tốt nhiệm vụ chăm sóc vườn hoa, cây xanh, thảm cỏ, duy trì vệ sinh môi trường khu vực Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh, Quảng trường Ba Đình, Khu Tập kết nhân dân, Đài tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ, tạo cảnh quan luôn “xanh, sạch, đẹp” phục vụ nhân dân và khách quốc tế đến viếng Bác và tham quan khu vực.

QTBD1
Cán bộ, công chức, viên chức, chiến sỹ các lực lượng trong Cụm Di tích lịch sử,
văn hóa Ba Đình vào Lăng viếng Bác dịp 2/9

Thiết thực lập thành tích kỷ niệm 67 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9, đội ngũ cán bộ, công nhân của Ban đã thực hiện tốt các nhiệm vụ chuyên môn thường xuyên như chăm sóc vườn hoa, cây xanh, cây cảnh trong khu vực được giao quản lý; bảo đảm vệ sinh mặt đường, vỉa hè, các nhà vệ sinh công cộng luôn sạch sẽ, sẵn sàng để phục vụ khách tham quan. Cụ thể, đã thay thế hàng trăm chậu hoa thời vụ phục vụ những ngày lễ lớn. Đặc biệt, trong công tác phục vụ kỷ niệm Quốc khánh 2/9 đã chuẩn bị và đưa vào trang trí thường xuyên 14.000 cây hoa cúc, 5.380 bầu hoa comos, 635 bầu hoa muống, 9.150 cây hoa torea, 4.300 hoa dừa cạn. Riêng phục vụ trang trí tại các tuyến phố đi bộ, Ban Quản lý Quảng trường Ba Đình đã chuẩn bị và trang trí bằng biểu tượng hai đóa hoa sen để kính dâng lên Bác, tô điểm thêm các đóa hoa muôn màu sắc tại các khu vực đường Hùng Vương để phục vụ nhân dân và khách tham quan.

QTBD2
Công nhân Ban Quản lý Quảng trường Ba Đình trang trí cây hoa cây cảnh tại Quảng trường Ba Đình

Cùng với việc thực hiện nhiệm vụ chuyên môn thường xuyên trong thời gian qua, Ban Quản lý Quảng trường Ba Đình đã phối hợp với các bên đối tác hoàn thiện báo cáo kinh tế kỹ thuật về cải tạo trồng mới hai hàng tre tại  khu vực Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh; phối hợp với Công ty Cổ phần Tu bổ Di tích và Thiết kế cảnh quan, chọn mẫu chậu trang trí xung quanh khu vực Lăng; hoàn thành việc bàn giao mặt bằng vườn ươm Phú Thượng cho Ban Quản lý Dự án đường vành đai II theo đúng kế hoạch, tiến độ.

QTBDTrang trí hoa ở cột cờ trước cửa Lăng

Tích cực bám nắm các sở, ban, ngành của thành phố và đã được sự đồng ý của Ủy ban nhân nhân Thành phố Hà Nội tiếp tục bảo đảm vệ sinh quanh khu vực lúc đông người và chuẩn bị tốt các phương án phòng, chống mưa bão.

Để hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, Đảng ủy và Lãnh đạo Ban Quản lý Quảng trường Ba Đình, các cơ quan chuyên môn đã xây dựng các chương trình ngắn hạn, trung hạn, dài hạn để việc làm đẹp, bảo đảm vệ sinh cảnh quan môi trường xung quanh Lăng, Quảng trường Ba Đình và Đài tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ. Trong đó, về ngắn hạn là bảo đảm, làm đẹp cảnh quan như phục vụ nhân dịp kỷ niệm các ngày lễ, ngày Tết, ngày trọng đại của đất nước, chuẩn bị đầy đủ các loại cây hoa, cây cảnh chủ động đưa ra phục vụ. Về dài hạn, tích cực nghiên cứu nhân giống các giống hoa mới, áp dụng các tiến bộ khoa học vào việc sản xuất. Tăng cường học hỏi kinh nghiệm ở trong nước, ở nước ngoài để làm tốt nhiệm vụ của mình.

Coi con người là yếu tố quan trọng hàng đầu trong việc thực hiện nhiệm vụ chính trị. Thời gian qua, Đảng ủy và Lãnh đạo Ban Quản lý Quảng trường Ba Đình đã từng bước sắp xếp lại tổ chức, bố trí cán bộ đúng với khả năng, năng lực trình độ chuyên môn để có thể phát huy hết khả năng của mình trong công tác. Đồng thời, xây dựng kế hoạch đào tạo, cử viên chức tham gia các khóa đào tạo về lý luận chính trị, kiến thức quản lý nhà nước tại các cơ sở trong nước trang bị thêm kiến thức, không ngừng nâng cao chuyên môn nghiệp vụ đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ.

QTBD a1
Trang trí hoa tại đường Hùng Vương

Hàng năm, được sự quan tâm, chỉ đạo và tạo điều kiện của cấp trên Ban đã từng bước tăng cường đưa máy móc, thiết bị vào sản xuất để nâng cao năng suất lao động và phần nào giảm bớt khó khăn, vất vả cho người lao động. Đồng thời, đã quan tâm giải quyết đầy đủ các chế độ chính sách cho người lao động, nâng cao đời sống cho người lao động trong toàn Ban, coi đó là một ưu tiên để tạo nguồn nhân lực thực hiện các nhiệm vụ chính trị; tổ chức khám sức khỏe cho người lao động với tỷ lệ lao động khỏe, đạt yêu cầu đạt trên 90%.

Vượt qua nhiều khó khăn, cả chủ quan và khách quan, toàn bộ công chức, viên chức, công nhân lao động thuộc Ban Quản lý Quảng trường Ba Đình luôn khắc ghi lời Bác, học tập tấm gương và đạo đức của Bác Hồ muôn vàn kính yêu, nỗ lực hết mình thực hiện tốt nhiệm vụ được giao để đáp ứng lòng mong mỏi của nhân dân Thủ đô và cả nước hướng về “Trái tim Ba Đình” với cảnh quan môi trường “xanh, sạch, đẹp”, tạo ấn tượng tốt đối với nhân dân cả nước và du khách quốc tế mỗi khi về Lăng viếng Bác và tham quan Khu Di tích lịch sử – văn hóa Ba Đình./.

Công Thị Hiền 
Phó Trưởng ban, Phụ trách Ban Quản lý Quảng trường Ba Đình

bqllang.gov.vn

Đoàn 595 tổ chức lễ kỷ niệm 20 năm Ngày truyền thống

Chiều ngày 05/9/2012, Đoàn 595 tổ chức lễ kỷ niệm 20 năm Ngày truyền thống (05/9/1992 – 05/9/2012). Tới dự có các đồng chí trong Thường vụ Đảng uỷ Đoàn 969, Thủ trưởng Bộ Tư lệnh và các đồng chí nguyên là Uỷ viên Thường vụ, Thủ trưởng Bộ Tư lệnh, Thủ trưởng các cơ quan, đơn vị, các lực lượng trong Ban Quản lý Lăng, nguyên Thủ trưởng Đoàn 295, Đoàn 395 và Đoàn 595 qua các thời kỳ; đại diện chính quyền và nhân dân địa phương, cùng các cán bộ, công nhân viên, chiến sỹ trong đơn vị.

20 nam ngay truyen thang 595Thiếu tướng Nguyễn Văn Cương, Tư lệnh Bộ Tư lệnh
Bảo vệ Lăng trao Bằng khen của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng cho Đoàn 595

Tại buổi lễ kỷ niệm, 20 năm Ngày truyền thống, đơn vị vinh dự được Bộ trưởng Bộ Quốc phòng gửi Thư chúc mừng. Thiếu tướng Nguyễn Văn Cương, Tư lệnh Bộ Tư lệnh Bảo vệ Lăng, Trưởng ban Ban Quản lý Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trao Bằng khen của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng cho đơn vị và phát biểu ý kiến, đồng chí đã biểu dương những thành tích, kết quả mà đơn vị đã đạt được trong thực hiện nhiệm vụ chính trị, xây dựng đơn vị và Đảng bộ trong suốt 20 năm qua, góp phần hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ giữ gìn lâu dài, bảo vệ tuyệt đối an toàn thi hài Chủ tịch Hồ Chí Minh và xây đắp truyền thống “Trung hiếu vẹn toàn, đoàn kết hiệp đồng, tự lực tự cường, chủ động sáng tạo” của Bộ đội Bảo vệ Lăng, đơn vị Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân trong thời kỳ đổi mới. Đồng thời Tư lệnh cũng định hướng một số nhiệm vụ trọng tâm trong công tác bảo đảm kỹ thuật, xây dựng đơn vị và xây dựng Đảng bộ trong thời gian tới.

Đó là sự cổ vũ, động viên, tiếp thêm niềm tin và sức mạnh cho mỗi cán bộ, công nhân viên, chiến sỹ Đoàn 595 nỗ lực phấn đấu vươn lên, đoàn kết tốt, kỷ luật nghiêm, phát huy dân chủ, tích cực học tập, vượt qua khó khăn thử thách, nâng cao tiềm lực kỹ thuật và chất lượng, hiệu quả các mặt công tác, xây dựng đơn vị thành một khối thống nhất về ý chí và hành động, xây dựng Đảng bộ trong sạch vững mạnh tiêu biểu trong Đảng bộ Đoàn 969 và hoàn thành thắng lợi mọi nhiệm vụ được giao, góp phần cùng các cơ quan đơn vị trong Bộ Tư lệnh hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ giữ gìn lâu dài, bảo vệ tuyệt đối an toàn thi hài Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Nguyễn Năng Tiến
bqllang.gov.vn

Thư từ Trung Quốc, số 1 (12-11-1924)

Các nữ đồng chí thân mến,

Các đồng chí biết rằng nước tôi, Trung Quốc, bị kìm kẹp tàn nhẫn trong một cái kìm mà những đế quốc nước ngoài là một gọng và những tay sai trung thành của chúng – những bọn quân phiệt Trung Quốc – là gọng khác. Bọn chúng giúp nhau để bóc lột chúng tôi. Mỗi khi chúng thấy phong trào giải phóng nảy sinh – dù của đàn ông hay đàn bà – chúng không từ việc gì để bóp chết nó. Sự áp bức đè nặng lên chúng tôi, nhưng chúng tôi bị áp bức nặng nề hơn gấp nghìn lần đàn ông … Không có chút quyền tự do chính trị, kinh tế và xã hội, chúng tôi bị bóc lột gấp đôi bởi vì là lao động và vì là đàn bà. Việc không có học vấn, tính thụ động, tập tục còn làm cho những nỗi khổ cực của chúng tôi càng nặng nề thêm.

Tiếng vang của cách mạng Nga 3 làm cho chúng tôi dường như thoát khỏi cơn ác mộng đau đớn. Dần dần chúng tôi bắt đầu nghe, nhìn, suy nghĩ và trở nên ý thức được rằng chúng tôi cũng vậy, chúng tôi là những con người như những đàn ông, rằng chúng tôi cũng vậy, chúng tôi phải có quyền sống và làm việc, và sau hết rằng để giành được quyền đó, chúng tôi cũng phải đấu tranh như những đàn ông và cùng với đàn ông chống lại những kẻ bóc lột chúng tôi. Từ đó, những người tiến bộ nhất trong chúng tôi vào Đảng cộng sản, vào Thanh niên cộng sản; những người khác gia nhập đảng cách mạng là Quốc dân đảng. Đảng này có cảm tình thành thật với nước Cộng hoà Xôviết.

Nước Nga cách mạng không chỉ nêu một tấm gương mà còn cho chúng tôi người hướng dẫn nữa. Chúng tôi được may mắn là ở đây có nữ đồng chí, đồng chí Bôrôđin. Đồng chí này nỗ lực làm cho chúng tôi hiểu và làm việc trên con đường giải phóng. Đồng chí tổ chức, giáo dục, khuyến khích, làm thức tỉnh tại mọi nơi mà đồng chí đến. Khi làm cho chúng tôi cảm phục Cách mạng Nga, đồng thời, đồng chí cũng làm cho chúng tôi cảm thấy sự tất yếu của cách mạng Trung Quốc. Đồng chí có cách đặc biệt để nói chuyện với chúng tôi. Những lời rõ ràng, đơn giản và thành thực của đồng chí khiến chúng tôi hiểu được và suy nghĩ. Đồng chí biết khuyến khích những chị đã hiểu chút ít và làm cho những chị khác còn chưa hiểu thì hiểu. Các đồng chí biết rằng chúng tôi, phụ nữ Trung Quốc, còn rất lạc hậu, nhút nhát và hững hờ. Đó là một nhiệm vụ khá khó khǎn để làm cho chúng tôi đột nhiên thoát khỏi tập quán hàng nghìn nǎm đó, vậy mà đồng chí thân mến của chúng tôi đã làm cái đó khéo léo đến thế và ân cần niềm nở đến thế, nếu như tôi có thể bày tỏ như vậy. Các đồng chí hãy ghi nhận đây là một ví dụ: Tháng trước, tại buổi lễ kỷ niệm Cách mạng Nga, do lời kêu gọi của nữ đồng chí Bôrôđin, hơn 3.000 nữ công nhân và nữ sinh viên Quảng Châu đã đi biểu tình với nam giới và đã dự mít tinh. Sau khi nghe người đồng chí chúng ta nói trong một giờ mà bài diễn vǎn bị ngắt quãng bởi những tràng vỗ tay kéo dài, một chị của chúng tôi đã đọc nghị quyết sau đây:

Hôm nay, chúng tôi ở đây để làm lễ kỷ niệm cuộc Cách mạng vĩ đại nhất mà lịch sử đã chứng kiến: Cuộc Cách mạng Nga. Chính nhờ cuộc cách mạng này mà cơ sở của quyền tự do chân chính và quyền bình đẳng thực sự đã được đặt ra cho loài người. Chính nhờ cuộc cách mạng này mà sự giải phóng phụ nữ sẽ có giá trị và có những ý nghĩa đầy đủ, trọn vẹn.

Thay mặt cho tất cả các chị em, cảm ơn nữ đồng chí và cam kết làm việc hết sức mình để hợp sức vào sự chiến thắng cuối cùng của

cách mạng thế giới, mở đầu một cách thắng lợi bởi giai cấp vô sản anh hùng nước Nga.

Nghị quyết này đã được biểu quyết nhất trí với tiếng hô to:

Cách mạng Nga muôn nǎm!

Cách mạng Trung Quốc muôn nǎm!

Đả đảo chủ nghĩa đế quốc!

Người ta chưa bao giờ thấy phấn khởi nhiều như thế trong phụ nữ chúng tôi! Đó thật sự đã là cuộc cách mạng nhỏ!

Trong thư sau, tôi sẽ cho các đồng chí biết chúng tôi hoạt động ở đây như thế nào. Trong khi chờ đợi niềm vui được đọc thư các đồng chí, thay mặt các đồng chí của tôi, xin gửi đến các đồng chí lời chào chân thành nhất.

Quảng Châu, 12-11-1924. LOO SHING YAN1)
Nữ đảng viên Quốc dân đảng

cpv.org.vn

Gửi Chủ tịch đoàn Quốc tế Cộng sản (18-12-1924)

Tôi đến Quảng Châu (4) vào giữa tháng 12. Tôi đã gặp tại đây vài ba nhà cách mạng quốc gia An Nam, trong số này có một người đã xa rời xứ sở từ ba mươi nǎm nay (1). Trong thời gian đó ông ta đã tổ chức nhiều cuộc nổi dậy chống Pháp. Tất cả những cuộc nổi dậy ấy đều đã đưa tới cái chết của mấy tên sĩ quan và binh lính Pháp, sự chiếm đoạt mấy khẩu súng và… là việc người của chúng ta chạy thoát, do không được giúp đỡ và viện trợ.

Mục đích duy nhất của ông này là trả thù cho nước, cho nhà đã bị bọn Pháp tàn sát. Ông không hiểu chính trị, và lại càng không hiểu việc tổ chức quần chúng. Trong các cuộc thảo luận, tôi đã giải thích cho ông hiểu sự cần thiết của tổ chức và sự vô ích của những hành động không cơ sở. Ông đã đồng ý. Và đây là những việc mà chúng tôi bắt đầu cùng nhau tiến hành:

a) Tôi đã vạch một kế hoạch tổ chức và xin gửi kèm bản sao theo đây.

b) Sau khi đã tán thành kế hoạch này, ông đã đưa cho tôi một bản danh sách 10 người An Nam đã cùng ông hoạt động bấy lâu.

c) Tôi đã chọn 5 người quê ở 5 tỉnh khác nhau. Chúng tôi sẽ cử một người An Nam đưa họ tới Quảng Châu. Tôi sẽ huấn luyện cho họ về phương pháp tổ chức. Chúng tôi sẽ gửi họ trở về Đông Dương

hoạt động sau 3 tháng học tập; và chúng tôi sẽ lấy ra một đoàn khác. Trong lúc này, đây là biện pháp duy nhất.

Để chi vào các phí tổn, tôi đã lấy số còn lại trong món tiền đi đường của các đồng chí đã cho tôi (150 đồng) và về sau thì sao ?

Tôi làm việc mỗi ngày vài giờ cho hãng Rôxta; nhưng tiền lương của tôi không cho phép tôi có thể một mình bao cho “các học viên” của tôi. Và khi các học viên đến Quảng Châu, rất có thể rồi sẽ phải đem tất cả hoặc gần tất cả thì giờ của tôi vào việc huấn luyện họ, lúc đó tình hình tài chính của tôi sẽ không có lối thoát. Bởi vậy, tôi đề nghị đồng chí chỉ thị cho các đại diện của đồng chí ở Quảng Châu cũng phải chǎm lo đến Đông Dương.

Tôi thiết tưởng chưa cần phải thảo một bản báo cáo về tình hình Trung Quốc bởi vì các đồng chí Trung Quốc và Nga đã làm việc đó; tuy nhiên, bây giờ tôi lưu ý đồng chí vấn đề tuyên truyền trong phụ nữ và thiếu nhi. Nữ đồng chí Bôrôđin đã phàn nàn là không nhận được tài liệu (báo chí, chương trình, v.v.) mà nữ đồng chí đã xin Mátxcơva. Điều đó đã ngǎn cản không cho công tác của nữ đồng chí ấy tiến triển và cũng có lúc đã cản trở hoàn toàn công tác của nữ đồng chí ấy. Nữ đồng chí ấy đã viết thư nhiều lần cho Quốc tế Phụ nữ, nhưng các bức thư đều không có hồi đáp và không mang lại kết quả.

Mong các đồng chí nhận cho lời chào cộng sản.

Quảng Châu, ngày 18 tháng 12 nǎm 1924. (Trong lúc này tôi là một người Trung Quốc chứ không phải là một người An Nam, và tên tôi là Lý Thuỵ chứ không phải là Nguyễn Ái Quốc).

———————————-

4. Quảng Châu: Thủ phủ của tỉnh Quảng Đông, đồng thời là một trung tâm hành chính, kinh tế và cách mạng của miền Nam Trung Quốc. Đây là một trong những nơi bị bọn thực dân phương Tây tiến hành xâm lược sớm nhất vào Trung Quốc. Chúng đã xây dựng ở đây nhiều cơ sở công thương nghiệp. Chính vì thế Quảng Châu cũng là một trong những nơi tập trung đông công nhân, có phong trào đấu tranh yêu nước sôi nổi và liên tục nhất. Trước đây, Tôn Trung Sơn đã từng chọn Quảng Châu làm một địa bàn quan trọng để tiến hành cuộc cách mạng chống bọn phong kiến Mãn Thanh. Đến nǎm 1923, được sự giúp đỡ của Đảng Cộng sản Trung Quốc, ông đã thiết lập ở đây một chính phủ cách mạng, thi hành nhiều chính sách tiến bộ. Nhân dân Quảng Châu nhiều lần nổi dậy đấu tranh anh dũng chống xâm lược. Vào tháng 7-1924, cuộc bãi công của công nhân Sa Điện (tô giới của Anh ở Quảng Châu), dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, có tiếng vang rất lớn. Tháng 6-1925, cuộc đấu tranh của hàng chục vạn công nhân Quảng Châu phối hợp với phong trào bãi công rầm rộ ở Hương Cảng, Thượng Hải … đã giáng những đòn mạnh mẽ vào bọn thực dân Anh. Phong trào nông dân cũng phát triển nhanh chóng ở Quảng Đông và nhiều nơi khác. Đảng Cộng sản Trung Quốc có ảnh hưởng lớn lao ở vùng này và đã xây dựng được nhiều cơ sở vững chắc trong quần chúng. Tình hình đó tạo nên những thuận lợi nhất định cho phong trào cách mạng của nước ta. Nguyễn Ái Quốc từ Liên Xô về đến Quảng Châu tháng ll-1924. (Trước đó, ở đây đã có một số nhà yêu nước của Việt Nam đến hoạt động như cụ Phan Bội Châu và tổ chức Tâm tâm xã). ở Quảng Châu, Nguyễn Ái Quốc lấy tên là Lý Thuỵ, đã tìm hiểu tình hình và thành lập Việt Nam thanh niên cách mạng đồng chí hội (tháng 6-1925) – một tổ chức tiền thân của Đảng Cộng sản Việt Nam. Bằng tổ chức cách mạng này, Nguyễn Ái Quốc đã tuyên truyền, giáo dục chủ nghĩa Mác – Lênin và đào tạo nên đội ngũ cán bộ cách mạng đầu tiên của Việt Nam. Tr.8

Tài liệu tiếng Pháp, lưu tại Cục lưu trữ Vǎn phòng Trung ương Đảng.
cpv.org.vn

Tình hình Đông Dương (19-12-1924)

Tháng 11 và 12-1924

Tình hình kinh tế:

1. Một tổng ngân sách 76.743.000 đồng Đông Dương đã được biểu quyết. 1/5 số tiền đó là tiền lãi trong việc bán thuốc phiện (14.900.000 đồng Đông Dương).

2. Vào tháng 10, nhiều tỉnh đã bị lụt và bão tàn phá. Những sự thiệt hại không được rõ; Chính phủ không muốn cho biết điều này. Theo những thông tin cá nhân thì có những nơi có tới nửa số dân bị chết đuối hay chết đói. Trừ Nam Kỳ, sự khốn cùng ngự trị ở khắp nơi.

3. Ngân hàng công nghiệp Trung Quốc – mà sự phá sản và sự cứu trợ đã gây nên nhiều tin đồn trong báo chí Pháp – đã hoàn lại tiền cho khách hàng người nước ngoài của nó, nhưng không trả cho Đông Dương chút nào tiền góp 30 triệu phrǎng. Vào những ngày chót này, những chủ nợ người Pháp và người An Nam đã lập thành một mặt trận thống nhất để đòi nợ của họ.

4. Hình như Chính phủ thuộc địa sắp đồng ý cho thương nghiệp Nhật Bản biểu giá thấp nhất. Những người An Nam lo sợ, còn những nhà buôn Pháp chống lại sự đồng ý này.

Tình hình chính trị:

1. Chính phủ cố sức ngǎn cản thanh niên An Nam đi học ở Pháp. Điều đó chắc chắn vì lo sợ tuyên truyền cộng sản.

2. Những tờ báo An Nam đã nói đến một Uỷ ban được lập nên ở Pari, gồm 10 nhà chính trị, nhà báo và nhà tài chính người Pháp. Uỷ ban này có mục đích nghiên cứu khả nǎng bán Đông Dương cho một nước khác. Đó là vấn đề đã nêu ra từ trong chiến tranh.

Cǎn cứ hải quân của Anh ở Xanhgapo, những cuộc diễn tập của hải quân Mỹ ở Thái Bình Dương và sự xâm nhập khéo léo của Nhật Bản hình như làm cho thực dân Pháp thật sự lo lắng. ở đây, việc lo sợ chủ nghĩa bônsêvích cũng đáng kể.

Bằng nhiều bài diễn vǎn và quảng cáo, Chính phủ thông báo một cuộc cải cách lớn: Chính phủ sắp tổ chức “Đại hội Đông Dương” thường trực. Đại hội sẽ gồm có 27 người Pháp – phần lớn là viên chức – được bầu 4 nǎm một lần; và 17 người An Nam – tất nhiên là được chọn trong số những người trung thành nhất với chủ – được bầu một nǎm một lần. Đại hội có tiếng nói tham khảo cho công việc của Chính phủ, điều đó nghĩa là đại hội này sẽ rất vô tích sự.

3. Chính trị bản xứ:

Có một đảng gọi tên là “Đảng lập hiến An Nam” 5 . Đó không phải là một đảng có tổ chức, mà đơn thuần chỉ là một vài nhà trí thức theo kiểu Pháp đặt tên đảng. Những thủ lĩnh của đảng này là những người theo quốc tịch Pháp (có 250 người Nam Kỳ).

Cương lĩnh của họ. Những yêu sách của họ là như sau:

a) Cải cách giáo dục (hiện nay có 90% trẻ em An Nam không có trường học).

b) Cải cách về tư pháp: cho những người An Nam tốt nghiệp về luật pháp được làm luật sư (tới nay, những người tốt nghiệp ấy thường có thể hành nghề ở Pháp, nhưng không bao giờ ở chính đất nước họ, trừ phi họ được nhập quốc tịch Pháp).

Chuẩn y cho những người An Nam quyền có Ban hội thẩm (hiện nay chỉ có Ban hội thẩm Pháp, vì thế, tất cả những người Pháp đã giết hại người An Nam hay phạm những tội ác khác đối với người bản xứ luôn luôn được miễn nghị).

c) Giới thiệu người An Nam vào Quốc hội Pháp.

d) Mở rộng việc nhập quốc tịch Pháp.

Để trình bày những yêu sách của họ với Bộ trưởng Bộ Thuộc địa, họ đã phái một người nguyên là tên vô chính phủ người Pháp: Gioócgiơ Grǎnggiǎng.

Báo chí của họ.

a. Do có quyền tự do báo chí như những công dân Pháp, họ lợi dụng điều đó để xuất bản 2 hoặc 4 tờ báo mà 2 tờ lớn nhất có số lượng phát hành mỗi ngày 2000 bản.

b. Họ bao giờ cũng núp sau cái mộc “lòng trung thành” khi phê bình công khai những khuyết điểm của Chính phủ thuộc địa. Trong tất cả các bài báo, họ tuyên bố “vĩnh viễn gắn bó với mẫu quốc”. Họ theo khuynh hướng của Đảng Xã hội cấp tiến Pháp 6 (đảng của Eriô), ít nhất trong lúc này là thần tượng lớn của họ.

c. Họ vốn rất kính trọng Triều đình nước Nam. Đột nhiên, họ đổi giọng và bắt đầu công kích nó khá thậm tệ. Thậm chí họ còn viết: “Tư tưởng cộng hoà đã thắng trên thế giới, và những người An Nam đã dân chủ về cǎn bản, đã được chuẩn bị kỹ để hiểu cái đẹp của nó. Một vương quyền để phô trương chỉ có thể làm mờ ý nghĩa của nó trước quần chúng”.

Điều đó ở An Nam đáng khép tội khi quân. Giả dụ rằng những người ở Đảng lập hiến của chúng ta, đã cảm thấy cái gì đó từ Pari dội về: Đấng uy nghiêm Khờ khạo ngồi trên ngôi vua nước An Nam là người được che chở bởi Anbe Xarô, cựu Bộ trưởng Bộ Thuộc địa, bị khai trừ khỏi đảng của Eriô, bị khai trừ vì đã bầu cho Poǎngcarê. Khi bỏ đảng, Xarô đã công bố một bức thư ngỏ rất vô lễ gửi Eriô, Chủ tịch đảng này. Eriô sắp thải vua An Nam để trả thù Xarô chǎng? Rất có thể.

Những đảng viên Đảng lập hiến An Nam và chủ nghĩa cộng sản.

Họ là những người có thiện cảm với chủ nghĩa cộng sản ư ? Không hơn gì những người dân chủ xã hội của những nước khác. Tuy nhiên họ khá khôn khéo chiếm lấy mọi cơ hội để làm Chính phủ thuộc địa sợ hãi bóng ma bônsêvích. Về việc Pháp công nhận Liên Xô, họ viết:

“Một số kẻ thực dân đã dự đoán một tương lai đen tối cho Đông Dương, tiếp sau việc Chính phủ Pháp công nhận Liên Xô; trên thực tế, người Nga dự định nâng đỡ những người bản xứ ở các thuộc địa của châu Âu chống lại sự thống trị của nước ngoài tại châu á. Tình hình sục sôi của các sinh linh trong nước chúng tôi do những sai lầm của ách cai trị thực dân thiển cận gây ra thì cái gì cũng có thể xảy ra ở đất nước này (tôi gạch dưới) chỉ cần những phương pháp khai hoá ấy tiếp tục được áp dụng đối với các dân tộc bị lệ thuộc và được bảo hộ”. Đe dọa như thế rồi, họ tiếp tục cho tới cuối bài báo, kêu nài sự hợp tác Pháp- An Nam. Nhưng còn một ví dụ khác nữa. Họ đã in lại một bài của báo Les Continents xuất bản ở Pari của Rơnê Marǎng. Đây là bài báo đó:

“Sự tuyên truyền cộng sản ở những thuộc địa Pháp.

Chúng tôi mới báo tin rằng những người Liên Xô chuẩn bị một chiến dịch tuyên truyền rộng rãi ở những thuộc địa của chúng ta. Đại hội lần thứ V của Quốc tế Cộng sản của Mátxcơva 7 vừa cho thấy chúng ta có lý. Thật vậy, việc thiết lập một Ban thuộc địa gồm có những người Anh, người Bỉ, người Hà Lan và người Tây Ban Nha đã được quyết định.

Trụ sở của Ban này đặt ở Giơnevơ. Nhiệm vụ của nó là dấy lên những sự nổi dậy và khởi nghĩa trong những thuộc địa.

Thuộc địa chính được nhằm tới là Mađagátxca rồi Đahômây. Người ta cũng phải hoạt động ở Tuynidi, ở Marốc, ở Goađơlúp, ở Ǎngtiơ và ở Bắc Kỳ.

Chính phủ Xôviết đã để 10 triệu phrǎng vàng cho Ban sử dụng nhưng những đảng cộng sản Pháp, Anh, Bỉ phải đóng góp nhiều, vì những chi phí dự tính là to lớn.

Những uỷ viên người Pháp của Ban là các ông Casanh, Tơranh, Xeliê, Ghinbô và Côxta.

Đứng trước nguy cơ này, những sự tế nhị quá đáng, khúm núm của ông Đenphốtxơ không thể làm gì hơn. Vấn đề không còn là tìm ra bàn tay của Mátxcơva ở khắp mọi nơi nữa. Phải tố cáo nơi nó ẩn nấp. Không phải bằng cặp mắt bị bưng bít bởi óc bè phái thuộc địa mà chúng ta sẽ tìm được bàn tay ấy. Sau đó, nhất là Nghị viện hiện nay và Chính phủ phải ngay lập tức cho người bản xứ của các thuộc địa những quyền sơ đẳng mà họ đòi (tôi gạch dưới). Những cựu chiến binh, những giáo viên và những viên chức người bản xứ sẽ là những người đầu tiên bị xúc động bởi sự tuyên truyền này… Chính nhờ đấu tranh chống lại các nhà cai trị vụng về và chống lại những thống đốc chuyên chế quá đáng mà chúng ta sẽ làm yên được sự bất bình chính đáng của người bản xứ.

Nếu không thì những nữ thần Xiren sẽ có dịp tốt để ca tụng sự nổi loạn”.

Nguyện vọng của những đảng viên lập hiến An Nam.

G.Grǎnggiǎng, đại biểu của họ ở Pháp đã tóm tắt đúng những nguyện vọng ấy: “Họ chỉ muốn đơn giản là chính sách hợp tác (Pháp- An Nam) được thực hành … Họ muốn được dần dần tham gia vào những công việc của đất nước họ … Không muốn gì hơn”.

Vả lại, tất cả những gì họ đòi là quyền nhập quốc tịch Pháp, miễn trừ quân dịch (4 nǎm đối với người An Nam), bầu cử, v.v.. Họ chỉ đòi cho “lớp thượng lưu đã được giáo dục thôi”. Còn quần chúng thì chẳng được gì.

Chúng ta có thể dùng họ không? Điều đó tuỳ thuộc hai điều: thái độ của Chính phủ Pháp và sự khôn khéo của chúng ta.

Linh tinh –

Một lính Pháp đã giết một người An Nam; hắn đã bị kết án một tháng tù án treo.

200 học sinh trẻ tuổi của một tỉnh ở Nam Kỳ đã biểu tình trước đồn cảnh sát đòi thả hai người bạn của họ bị bắt giữ. Đồng thời, họ doạ bãi khoá nếu các bạn của họ không được thả ngay. Họ đã thắng lợi. Đây là lần đầu tiên, ở Đông Dương xảy ra một việc như vậy. Đó là một dấu hiệu của thời đại.

19-12-1924

———————-

Tài liệu tiếng Pháp, bản chụp lưu tại Viện Hồ Chí Minh.
cpv.org.vn