Tag Archive | Tin tức

Diễn vǎn tại cuộc mít tinh chào mừng của nhân dân Bǎngđung (Inđônêxia) (2-3-1959)

Thưa Tổng thống Xucácnô,

Thưa ông Giám đốc,

Thưa các vị giáo sư,

Các bạn nam nữ sinh viên thân mến,

Tôi rất cảm ơn Trường đại học Pátgiagiaran tặng cho tôi bằng Bác sĩ luật danh dự và rất cảm động về những lời nói đầy tình hữu nghị của ông Giám đốc.

Vinh dự này không chỉ riêng cho cá nhân tôi, mà chung cho cả giới trí thức Việt Nam, cho cả nhân dân Việt Nam; nó biểu thị mối cảm tình khǎng khít của giới trí thức và nhân dân Inđônêxia đối với nhân dân Việt Nam chúng tôi.

Nhân dân Việt Nam từ lâu khâm phục nền vǎn hoá nghệ thuật tốt đẹp cổ truyền của nhân dân Inđônêxia. Những công trình kiến trúc lịch sử, những điệu múa, điệu nhạc dân tộc, những thơ vǎn lưu truyền từ nghìn xưa của nhân dân Inđônêxia làm cho ai nấy đến Inđônêxia đều thêm lòng yêu mến vǎn hoá của Inđônêxia. Bọn thực dân muốn kìm hãm nền vǎn hoá ấy nhưng nhân dân và những nhà trí thức Inđônêxia đã anh dũng đấu tranh để bảo vệ nền vǎn hoá dân tộc của mình. Từ ngày Inđônêxia giành lại độc lập, các nhà trí thức Inđônêxia mà các vị giáo sư là những người tiêu biểu, đã ra sức làm cho nền vǎn hoá Inđônêxia ngày càng phát triển mạnh mẽ. Dưới sự lãnh đạo sáng suốt và sự dìu dắt tận tình của Tổng thống Xucácnô, Chính phủ nước

Cộng hoà Inđônêxia quan tâm rất nhiều đến việc nâng cao đời sống vǎn hoá của nhân dân. Các vị giáo sư đã hết lòng cống hiến vào việc đào tạo nhân tài để xây dựng đất nước.

Tại thành phố Bǎngđung này là một trung tâm vǎn hoá nổi tiếng của nước Cộng hoà Inđônêxia, trước đây Tổng thống Xucácnô, người lãnh đạo kính mến của nhân dân Inđônêxia, người Bác thân yêu của thanh niên Inđônêxia, đã rèn luyện cuộc đời thanh niên và đã từng hoạt động cách mạng. Tấm gương anh dũng đó được các bạn trí thức và sinh viên Bǎngđung noi theo, nhất là trong những ngày kháng chiến giành độc lập cho Tổ quốc. Hiện nay, trí thức và thanh niên Bǎngđung cũng như trí thức, thanh niên và nhân dân cả nước Inđônêxia đang ra sức xây dựng đất nước, đấu tranh thu hồi miền Tây Iriǎng để hoàn thành thống nhất lãnh thổ và thủ tiêu những tàn tích của chế độ thực dân. Trí thức Việt Nam và toàn thể nhân dân Việt Nam rất quan tâm theo dõi cuộc đấu tranh của các bạn và nhiệt liệt chúc các bạn thu được nhiều thắng lợi vẻ vang.

Là một “Bác sĩ mới”, tôi xin phép ông Giám đốc và các vị giáo sư có mấy lời thân mật với các bạn nam nữ sinh viên.

Các bạn thân mến,

Các bạn học ở đây là để chuẩn bị ngày mai trở thành những người thợ giỏi tiếp tục xây dựng toà nhà tráng lệ của Tổ quốc các bạn. Sau khi thoát khỏi ách kìm hãm của thực dân, nước Cộng hoà Inđônêxia đã phát triển mạnh mẽ và nhất định sẽ còn phát triển mạnh mẽ hơn nữa về mọi mặt. Tương lai các bạn gắn liền với tương lai xán lạn của nước Cộng hoà Inđônêxia. Các bạn sẽ được đem hết tài nǎng ra để phục vụ nhân dân, phục vụ Tổ quốc, phục vụ hoà bình; sự nghiệp vẻ vang đó chắc làm cho mọi người thanh niên trí thức đều cảm thấy vô cùng phấn khởi.

Thế giới ngày nay đang tiến những bước khổng lồ về mặt kiến thức của con người. Khoa học tự nhiên cũng như khoa học xã hội không ngừng mở rộng ra những chân trời mới, con người ngày càng làm chủ được thiên nhiên, cũng như làm chủ được vận mệnh của xã hội và của bản thân mình. Thế hệ thanh niên là như mùa Xuân, như vì sao mới mọc, chúng tôi đặt rất nhiều hy vọng vào các bạn, chúc các bạn học tập có nhiều kết quả và luôn luôn tiến bộ.

Thành phố Bǎngđung của các bạn đã nổi tiếng là một trung tâm vǎn hoá, lại là tượng trưng cho sự đoàn kết giữa các dân tộc á – Phi đấu tranh cho độc lập, hoà bình và hữu nghị: Tinh thần Bǎngđung đã lan khắp hai lục địa và đã đưa lại nhiều kết quả tốt đẹp. Tôi mong các bạn, những người con trai con gái đầy tương lai của Inđônêxia, sẽ luôn luôn học tập sự phấn đấu anh dũng của Bác sĩ Xucácnô và các vị tiền bối và tiếp tục tinh thần cao cả của Bǎngđung.

Một lần nữa, tôi chân thành cảm ơn Tổng thống Xucácnô, ông Giám đốc, các vị giáo sư và các bạn sinh viên Trường đại học Pátgiagiaran.

Chúc cho Trường đại học Pátgiagiaran ngày càng phát triển!

Tình hữu nghị anh em giữa Việt Nam và Inđônêxia muôn nǎm!

Tinh thần Bǎngđung muôn nǎm!

Hoà bình châu Á và thế giới muôn nǎm!

——————————-

Nói chiều 2-3-1959.
Báo Nhân dân, số 1817, ngày 6-3-1959.
cpv.org.vn

Tuyên bố tại cuộc họp báo ở Thủ đô Giacácta (Inđônêxia) (3-3-1959)

Cuộc đi thǎm Inđônêxia của chúng tôi lần này đã thắt chặt thêm tình hữu nghị anh em giữa hai nước Việt Nam – Inđônêxia và làm cho nhân dân hai nước càng hiểu biết nhau hơn và càng yêu mến nhau hơn.

Cuộc đi thǎm này đã góp phần tǎng cường tình đoàn kết giữa các nước Á – Phi chống chủ nghĩa thực dân và bảo vệ hoà bình ở châu Á và trên toàn thế giới.

Thời đại chúng ta là thời đại các dân tộc bị áp bức đứng lên giành quyền độc lập và tự do của mình. Chủ nghĩa thực dân đang tan rã và không bao lâu nữa sẽ bị tan rã hoàn toàn.

Nhân dân Việt Nam đoàn kết với nhân dân Inđônêxia và các dân tộc Á – Phi khác trong cuộc đấu tranh để bảo vệ độc lập và gìn giữ hoà bình và hoàn toàn ủng hộ Chính phủ và nhân dân Inđônêxia trong cuộc đấu tranh để củng cố nền độc lập của đất nước, bảo vệ chủ quyền, chống lại sự can thiệp của nước ngoài và thu hồi miền Tây Iriǎng. Tây Iriǎng là một bộ phận của lãnh thổ Inđônêxia và phải trở về với Inđônêxia.

Cuộc đấu tranh của nhân dân Inđônêxia để thực hiện thống nhất đất nước nhất định sẽ thắng lợi.

Do sự can thiệp của nước ngoài nên tình hình biên giới Lào – Việt trong một thời gian đã trở thành không bình thường. Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hoà muốn duy trì và phát triển quan hệ láng giềng tốt với Vương quốc Lào và cho rằng Hiệp định Giơnevơ về Lào (32)cần được thi hành đúng đắn vì lợi ích của nhân dân Lào cũng như của nền hoà bình và an ninh ở Đông Dương và ở Đông – Nam Á nói chung.

Để thống nhất nước Việt Nam, các nhà cầm quyền của hai miền ở Việt Nam phải gặp gỡ nhau trong một cuộc hội nghị hiệp thương để bàn vấn đề tổ chức tổng tuyển cử, thực hiện thống nhất đất nước. Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hoà trong bức Công hàm ngày 22 tháng 12 nǎm 1958 gửi chính quyền miền Nam đề nghị giảm quân số, giảm ngân sách quốc phòng, không làm thêm hoặc mở rộng các cǎn cứ quân sự, khôi phục quan hệ bình thường và nhiều biện pháp khác.

Những đề nghị trên đây sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho việc thực hiện thống nhất nước Việt Nam bằng phương pháp hoà bình, nhưng cho đến nay chính quyền miền Nam Việt Nam vẫn chưa chịu trả lời.

Chúng tôi đòi chính quyền miền Nam phải đình chỉ mọi hành động khủng bố, bọn đế quốc phải rút khỏi miền Nam Việt Nam và chúng không được can thiệp vào công việc nội trị của nhân dân Việt Nam. Nhưng bọn đế quốc vẫn tiếp tục đưa vũ khí và nhân viên quân sự vào miền Nam Việt Nam, biến miền Nam Việt Nam thành một cǎn cứ quân sự của chúng.

Chúng tôi chủ trương thực hiện thống nhất nước Việt Nam bằng phương pháp hoà bình trên cơ sở độc lập và dân chủ, như Hiệp định Giơnevơ đã quy định. Chúng tôi luôn luôn sẵn sàng gặp nhà cầm quyền miền Nam Việt Nam để bàn bạc với họ về tất cả những vấn đề có liên quan đến việc thống nhất đất nước trên tinh thần hiểu biết và nhân nhượng lẫn nhau, vì lợi ích của Tổ quốc.

Chúng tôi phản đối việc khối quân sự Đông – Nam Á do bọn đế quốc lập ra, công khai can thiệp vào công việc nội bộ của các nước Đông – Nam Á, tiến hành những hoạt động lật đổ nhằm mục đích thiết lập những chế độ quân phiệt và chuẩn bị một cuộc chiến tranh mới.

Chúng tôi nhiệt liệt hoan nghênh những đề nghị của Liên Xô về việc thành lập một khu vực hoà bình và an ninh tập thể, không có vũ khí nguyên tử ở Viễn Đông và khu vực Thái Bình Dương, về việc ký hoà ước với nước Đức, coi đó là một biện pháp tiến tới thực hiện thống nhất nước Đức bằng phương pháp hoà bình và dân chủ. Chúng tôi kêu gọi khôi phục địa vị hợp pháp của nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa tại Liên hợp quốc.

Các nước có chế độ xã hội khác nhau có thể chung sống hoà bình với nhau, điều đó có thể thực hiện được bằng cách chấm dứt chiến tranh lạnh, chấm dứt chạy đua vũ trang, đình chỉ thử vũ khí nguyên tử và khinh khí, bằng cách thi hành đúng đắn nǎm nguyên tắc chung sống hoà bình, bằng cách giải quyết tất cả các vấn đề tranh chấp quốc tế bằng phương pháp thương lượng hoà bình và bằng cách chấm dứt mọi sự can thiệp của chủ nghĩa đế quốc vào công việc nội bộ các nước khác, chẳng hạn sự can thiệp vào việc thống nhất của Việt Nam và việc thu hồi miền Tây Iriǎng của Inđônêxia.

Các nước Á – Phi cần đoàn kết chặt chẽ với nhau và đấu tranh chống chủ nghĩa thực dân, chống chiến tranh để thực hiện đầy đủ những nghị quyết của Hội nghị Bǎngđung.

Chúng tôi ủng hộ đề nghị của Thủ tướng Xâylan về việc triệu tập Hội nghị kinh tế Á – Phi, bởi vì hội nghị đó phù hợp với tinh thần Hội nghị Bǎngđung. Vấn đề hợp tác kinh tế ở châu á và châu Phi có thể giải quyết được bằng một hội nghị như thế.

———————————-

Nói ngày 3-3-1959.
Báo Nhân dân, số 1821, ngày 10-3-1959.

(32) Hiệp định Giơnevơ về Lào: Trong khuôn khổ Hiệp định về chấm dứt chiến tranh, lập lại hoà bình ở Đông Dương, ký tại Giơnevơ (Thuỵ Sĩ) nǎm 1954. Hiệp định thừa nhận Lào là một quốc gia độc lập, có chủ quyền; có quân đội, ngoại giao và tài chính độc lập. Hiệp định ghi rõ, vấn đề chính trị giữa chính quyền Viêng Chǎn và lực lượng Pa-thét Lào phải được giải quyết theo tinh thần hoà hợp dân tộc. Hiệp định còn thừa nhận Pathét

Lào là một lực lượng chính trị, có quân đội và quy định khu vực tập kết của các lực lượng vũ trang Pathét Lào là hai tỉnh Sầm Nưa và Phong Xa Lỳ.Tr.358.

cpv.org.vn

Trả lời phỏng vấn của các nhà báo Inđônêxia ở Xôlô (3-3-1959)

Hỏi: Xin Chủ tịch cho biết ý kiến của Chủ tịch về tình hình chính trị ở Inđônêxia?

Trả lời: Tôi đến đây mới ba ngày. Làm thế nào tôi có thể có ý kiến về tình hình ở đây được?

Hỏi: Xin Chủ tịch cho biết ý kiến về khối Đông – Nam Á?

Trả lời: Khối Đông – Nam Á ư? Đó là một điều xấu. Đó là một tổ chức đế quốc. Các bạn hãy kể cho tôi biết những nước hội viên chính của khối này xem nào? Có phải là Mỹ, Anh, Pháp không? Hãy thành thật mà xem xét ba nước đó. Các nước này có giúp đỡ những nước như Inđônêxia, Việt Nam, v.v. không? Họ có phải là đế quốc hay không? Họ không có liên quan gì đến vùng Đông – Nam Á cả. Các bạn có thể lo việc của Inđônêxia. Chúng tôi có thể lo việc của Việt Nam. Họ đến châu á để làm gì? Thế là các bạn đã tự trả lời câu hỏi của mình rồi.

Hỏi: Nước Việt Nam có thể làm gì để giúp cuộc đấu tranh của chúng tôi giành lại miền Tây Iriǎng?

Trả lời: Chắc các bạn biết là trước khi đến đây tôi đã nhiều lần nói rằng nhân dân Việt Nam ủng hộ một trǎm phần trǎm chính sách của nước Inđônêxia nhằm giải phóng miền Tây Iriǎng. Bọn thực dân không có quyền chiếm giữ miền đó. Dĩ nhiên là để giải phóng miền đó, các bạn phải đấu tranh mới được, đấu tranh về mặt ngoại giao, chính trị, v.v..

Hỏi: Xin Chủ tịch cho biết quan điểm của Chủ tịch về tình hình thế giới?

Trả lời: Tôi thấy rằng mặt trận hoà bình, dân chủ và độc lập dân tộc đang trở nên ngày càng hùng cường. Chủ nghĩa thực dân và chủ nghĩa đế quốc ngày càng suy yếu và đang giẫy chết. Chủ nghĩa thực dân và chủ nghĩa đế quốc thật quá lỗi thời và quá ích kỷ. Ta hãy xem: châu Phi đang vùng dậy và châu Nam Mỹ cũng vậy. ở châu á, chúng ta ngày càng gần gũi nhau, Trung Quốc, ấn Độ, Miến Điện, Inđônêxia, Việt Nam, v.v.. Tự các bạn cũng thấy rõ những điều đó.

Hỏi: Xin Chủ tịch cho biết ý kiến của Chủ tịch về cuộc chiến tranh lạnh giữa khối phương Đông và khối phương Tây?

Trả lời: Chúng ta không thể nói khối phương Đông và khối phương Tây. Tôi muốn nói có những người yêu chuộng hoà bình và có những kẻ chủ trương chiến tranh. Inđônêxia muốn hoà bình. Chúng tôi, những người Việt Nam, muốn hoà bình. ấn Độ muốn hoà bình. Trung Quốc muốn hoà bình. Liên Xô muốn hoà bình. Thế thì những kẻ nào muốn chiến tranh? Chính là bọn đế quốc bởi vì bọn chúng muốn bán súng đạn.

Hỏi: Giữa Chủ tịch và Tổng thống Xucácnô đã có thoả thuận gì chưa?

Trả lời: Thoả thuận à? Giữa chúng tôi bao giờ cũng thoả thuận với nhau. Lúc tôi nói chuyện với Tổng thống Xucácnô hoặc lúc Tổng thống Xucácnô nói chuyện với tôi, chúng tôi lúc nào cũng đồng ý với nhau.

Hỏi: Giữa Chủ tịch và Tổng thống Xucácnô có cuộc thảo luận chính trị nào không?

Trả lời: Có thể nói là có. Nhưng chúng tôi gọi đó là cuộc trao đổi ý kiến chứ không phải là cuộc thảo luận. Chúng tôi nói chuyện với nhau một cách thân mật, anh em.

————————————-

Trả lời chiều 3-3-1959.
Báo Nhân dân, số 1817, ngày 6-3-1959.
cpv.org.vn

Diễn vǎn tại cuộc mít tinh chào mừng của nhân dân Xurabaia (Inđônêxia) (5-3-1959)

Hôm nay chúng tôi rất sung sướng được tới Xurabaia, một nơi có truyền thống cách mạng lâu đời. Xurabaia lại là quê hương của Tổng thống Xucácnô, người lãnh tụ kính mến của nhân dân Inđônêxia, người bạn thân thiết của nhân dân Việt Nam. Thay mặt Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà và nhân dân Việt Nam, tôi gửi tới nhân dân Xurabaia anh dũng lời chào mừng nhiệt liệt.

Trong cuộc đấu tranh thần thánh của nhân dân Inđônêxia chống thực dân và giành độc lập, nhân dân Xurabaia đã có những chiến công oanh liệt. Ngày 10 tháng 11 nǎm 1945 là một ngày anh hùng của nhân dân Xurabaia và của cả dân tộc Inđônêxia.

Ngày nay, ở trung tâm quan trọng này về công nghiệp, thương nghiệp và vǎn hoá, các bạn công nhân, nông dân, thanh niên, trí thức đang cùng toàn thể nhân dân ra sức cần cù lao động xây dựng đất nước giàu mạnh. Với truyền thống tốt đẹp của mình, chắc chắn các bạn sẽ thu được những thành tích ngày càng to lớn.

Anh chị em thân mến,

Nhân dân hai nước chúng ta đã cùng nhau gắn bó trong cuộc đấu tranh cách mạng của các dân tộc phương Đông chống chủ nghĩa thực dân đế quốc.

Bọn thực dân không thể nào chinh phục được nhân dân hai nước chúng ta. Ông cha chúng ta, với ý chí quật cường và lòng nồng nàn yêu nước, đã liên tiếp vùng dậy, luôn luôn nêu cao ngọn cờ độc lập tự do.

Sau Đại chiến thế giới thứ hai, phong trào giải phóng dân tộc đã cuồn cuộn dâng lên, nhân dân nhiều nước Á – Phi đã đập tan xiềng xích thực dân đế quốc. Ngày 17 tháng 8 nǎm 1945, dưới sự lãnh đạo của vị lãnh tụ kính mến Xucácnô, Inđônêxia đã tuyên bố độc lập. Ngày 19 tháng 8 nǎm 1945, toàn thể nhân dân Việt Nam chúng tôi đã võ trang tổng khởi nghĩa giành được chính quyền. Cách mạng Tháng Tám Inđônêxia và Cách mạng Tháng Tám Việt Nam đồng thời thắng lợi, nguyện vọng độc lập tha thiết của nhân dân hai nước chúng ta đã được thực hiện; cùng một thời gian, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà và nước Cộng hoà Inđônêxia ra đời! Nhưng bọn thực dân tham lam và ngoan cố hòng trở lại cướp nước chúng ta một lần nữa. Vì độc lập, vì tự do, nhân dân hai nước chúng ta đã nhất tề đứng lên kháng chiến cứu nước. Bọn thực dân đã rất hung tàn và thâm độc, chúng có vũ khí tối tân, lại được bọn đế quốc khác giúp đỡ. Trong bước đầu kháng chiến, chúng ta chỉ có gậy gộc, giáo mác, vũ khí thô sơ, nhưng với lòng yêu nước, với sức đoàn kết và ý chí kiên quyết hy sinh vì dân tộc, vì Tổ quốc, nhân dân Việt Nam cũng như nhân dân Inđônêxia đã vượt mọi khó khǎn gian khổ và đã giành được thắng lợi vẻ vang.

Nhân dân Việt Nam cũng như nhân dân Inđônêxia đã thắng lợi vì chúng ta đã đoàn kết toàn dân. Chúng ta đã thắng lợi vì chúng ta có chính nghĩa và được nhân dân Á – Phi và nhân dân yêu chuộng hoà bình thế giới đồng tình và ủng hộ.

Cuộc kháng chiến của Việt Nam và cuộc kháng chiến của Inđônêxia cũng như hai đội quân trên một mặt trận: mặt trận giải phóng của các dân tộc á – Đông.

Vì vậy, nhân dân Việt Nam và nhân dân Inđônêxia đã luôn luôn khuyến khích và ủng hộ lẫn nhau. Chúng tôi luôn luôn nhớ rằng Hội nghị nǎm nước họp ở Côlômbô nǎm 1954, có Inđônêxia tham dự, đã có tác dụng lớn trong việc lập lại hoà bình ở Đông Dương. Thay mặt Chính phủ và nhân dân Việt Nam, tôi xin chân thành cảm tạ Chính phủ và nhân dân Inđônêxia anh em.

Nhưng bọn thực dân vẫn không từ bỏ âm mưu xâm lược, chúng cố bám lấy những quyền lợi bất chính, bất nghĩa. Miền Tây Iriǎng, một phần đất nước của các bạn, còn chưa được giải phóng. Miền Nam Việt Nam chúng tôi còn dưới ách thống trị của đế quốc và bọn tay sai. Bọn đế quốc thực dân đang tǎng cường đàn áp khủng bố, tiến hành âm mưu biến Tây Iriǎng và miền Nam Việt Nam thành cǎn cứ quân sự của chúng để chuẩn bị một cuộc chiến tranh mới. Nhân dân Việt Nam rất khâm phục cuộc đấu tranh anh dũng của nhân dân Tây Iriǎng. Chúng tôi tin chắc rằng cuộc đấu tranh của các bạn cũng như cuộc đấu tranh của chúng tôi để thống nhất Tổ quốc chúng ta, nhất định sẽ thắng lợi. Hiện nay, bọn đế quốc đang cố sức gây ra tình hình cǎng thẳng trong khu vực Đông – Nam Á. Chúng câu kết với nhau trong khối Đông – Nam Á để can thiệp vào nội trị các nước, tiến hành những hoạt động lật đổ, chia rẽ các dân tộc, nhằm lập nên những chế độ độc tài làm tay sai cho chúng. Hành động điên cuồng đó của bọn đế quốc đang đe doạ nền độc lập và nền hoà bình của nhân dân các nước Đông – Nam Á. Nhân dân Việt Nam, nhân dân Inđônêxia cùng với nhân dân Á – Phi kịch liệt phản đối khối quân sự xâm lược Đông – Nam á và kiên quyết chống lại mọi âm mưu thâm độc của đế quốc thực dân.

Thời kỳ đế quốc thực dân làm mưa làm gió ở Á – Phi đã qua rồi. Như Tổng thống Xucácnô đã nói “chủ nghĩa thực dân xuất hiện bất cứ ở đâu, lúc nào và dưới hình thức nào, nó là một tai hoạ mà chúng ta phải diệt trừ khỏi trái đất này”. Từ Hội nghị lịch sử Bǎngđung, phong trào chống chủ nghĩa thực dân đã tiến mạnh mẽ. Nhiều nước Á – Phi đã trở thành những nước độc lập có chủ quyền, nhân dân châu Mỹ latinh cũng đương vùng dậy. Thời đại ngày nay là thời đại chủ nghĩa thực dân tan rã và phong trào độc lập dân tộc nhất định thắng lợi.

Anh chị em thân mến,

Sau khi giành được tự do độc lập, nhân dân hai nước chúng ta đều đứng trước những nhiệm vụ nặng nề. Nhân dân Việt Nam và nhân dân Inđônêxia đang ra sức lao động hoà bình xây dựng lại xứ sở đã bao nǎm bị thực dân bóc lột và bị chiến tranh tàn phá. Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà và nước Cộng hoà Inđônêxia cũng như nhiều nước Á – Phi đang ra sức phát triển kinh tế và vǎn hoá, cải thiện đời sống nhân dân mình.

Với chương trình “Phồn vinh”, nhân dân Inđônêxia anh em đang tích cực thực hiện kế hoạch 5 nǎm nhằm làm cho nền kinh tế của mình độc lập và tự chủ, đời sống được nâng cao hơn.

Ở nước chúng tôi, tại miền Bắc hoàn toàn giải phóng, nhân dân Việt Nam kết thúc tốt thời kỳ khôi phục kinh tế và đang phấn khởi thực hiện kế hoạch Nhà nước 3 nǎm. Nạn đói thường xuyên dưới chế độ thực dân đã được giải quyết, nạn mù chữ cǎn bản đã được thanh toán. Đời sống của nhân dân chúng tôi ở miền Bắc đã được nâng cao dần.

Anh chị em thân mến,

Vì lịch sử, hoàn cảnh và mục đích nhiều chỗ giống nhau, cho nên quan hệ anh em giữa Việt Nam và Inđônêxia ngày càng củng cố và phát triển trên cơ sở mười nguyên tắc do Hội nghị Bǎngđung nǎm 1955 đã đề ra. Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà và nước Cộng hoà Inđônêxia đã có những quan hệ về kinh tế, vǎn hoá, chính trị, đã trao đổi các phái đoàn thân thiện. Cuộc đi thǎm Việt Nam của Bác sĩ Xáctônô, Chủ tịch Quốc hội Inđônêxia, đã đánh dấu một bước quan trọng trong quan hệ hữu nghị giữa Việt Nam và Inđônêxia. Chúng tôi tin chắc rằng cuộc đi thǎm hữu nghị lần này của chúng tôi sẽ góp phần thắt chặt hơn nữa mối tình anh em giữa nhân dân hai nước chúng ta.

Chúng tôi mong rằng nhân dân Việt Nam sẽ có dịp đón tiếp người bạn thân thiết của mình là Tổng thống Xucácnô.

Cuộc gặp gỡ đầy nhiệt tình hôm nay sẽ in sâu mãi trong lòng chúng tôi. Một lần nữa chúng tôi xin chân thành cảm ơn các bạn đã đón tiếp chúng tôi hết sức long trọng và nhiệt liệt.

Chúng tôi xin chúc nhân dân Xurabaia thân mến nhiều hạnh phúc. Bác Hồ gửi lời thǎm hỏi các cháu thanh niên và nhi đồng Xurabaia.

Tình hữu nghị giữa nhân dân Việt Nam và nhân dân Inđônêxia muôn nǎm!

Tình đoàn kết hữu nghị giữa nhân dân các nước Á – Phi muôn nǎm!

Hoà bình thế giới muôn nǎm!

Tổng thống Xucácnô luôn luôn mạnh khoẻ!

Độc lập!

—————————

Nói ngày 5-3-1959.
Báo Nhân dân, số 1818, ngày 7-3-1959.
cpv.org.vn

Đáp từ trong lễ nhận Huân chương Du kích của nước Cộng hòa Inđônêxia (7-3-1959)

Tôi rất cảm ơn Tổng thống Xucácnô đã tặng cho tôi Huân chương Du kích. Đó là biểu hiện tình đoàn kết thắm thiết giữa nhân dân Việt Nam và nhân dân Inđônêxia anh em, hai bạn chiến đấu đã thắng lợi trong cuộc đấu tranh chung chống chủ nghĩa thực dân để giành lại tự do, độc lập.

Nhân dân Việt Nam và nhân dân Inđônêxia đều có thể tự hào đã nêu cao ngọn cờ đấu tranh vũ trang ở Đông – Nam á và đã đánh thắng bọn thực dân. Hai nước chúng ta đều đã chiến thắng, vì chúng ta đã tiến hành một cuộc đấu tranh vũ trang toàn dân và toàn diện, đã khéo áp dụng chiến thuật du kích. Hai dân tộc chúng ta đã làm cho thế giới thấy rằng với lực lượng đoàn kết của toàn dân, thì dù với vũ khí thô sơ, chúng ta cũng đánh thắng thực dân đế quốc.

Trong chín nǎm kháng chiến, phối hợp chặt chẽ với bộ đội chủ lực, những toán du kích Việt Nam đã tiêu diệt nhiều sinh lực của địch trên khắp các chiến trường trước mắt và sau lưng địch, góp phần xứng đáng vào thắng lợi Điện Biên Phủ, chấm dứt cuộc chiến tranh thuộc địa của thực dân ở Việt Nam.

Nhân dân Inđônêxia anh em cũng sẵn có truyền thống đấu tranh oanh liệt. Như hồi đầu thế kỷ XIX, vị Anh hùng dân tộc của Inđônêxia Đipônêgrô, suốt 5 nǎm trời đã lãnh đạo nhân dân vũ trang khởi nghĩa, áp dụng chiến thuật du kích, làm lung lay cả nền thống trị của bọn thực dân. Sau khi nước Cộng hoà Inđônêxia thành lập, để đập tan cuộc xâm lược của thực dân, dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Xucácnô, nhân dân Inđônêxia đã phát động một cuộc kháng
chiến toàn dân và toàn diện, để bảo vệ nền độc lập của mình. Những gương chiến đấu của quân và dân Inđônêxia đã cổ vũ chúng tôi rất nhiều trong lúc chúng tôi đang kháng chiến gian khổ chống bọn thực dân Pháp.

Hôm nay, Tổng thống Xucácnô tặng Huân chương Du kích quý giá của nước Cộng hoà Inđônêxia cho tôi, tôi rất sung sướng nhận Huân chương và sẽ trao lại vinh dự này cho toàn thể nhân dân Việt Nam. Thay mặt các chiến sĩ du kích và toàn thể nhân dân Việt Nam, tôi xin thành thật cảm ơn Tổng thống Xucácnô và gửi lời chào thân ái đến các chiến sĩ du kích và nhân dân Inđônêxia anh dũng.

——————————–

Nói chiều 7-3-1959.
Báo Nhân dân, số 1820, ngày 9-3-1959.
cpv.org.vn

Nói chuyện với đồng bào Thủ đô tại sân bay Gia Lâm khi đi thǎm Inđônêxia về (11-3-1959)

Cuộc đi thǎm của chúng tôi đến nước Cộng hoà Inđônêxia, đất nước xinh tươi “ba nghìn hòn đảo”, với hành trình trên một vạn hai nghìn cây số đường đi, đã kết thúc vô cùng tốt đẹp. Trên đất nước Inđônêxia, chúng tôi đi đến đâu cũng được đón tiếp hết sức long trọng, nhiệt tình. ở đâu cũng “cờ như rừng, người như biển”. Có những chặng đường dài 60 cây số, cờ bay phất phới, người đông nghìn nghịt, nhân dân Inđônêxia và các đội dân quân đón chào chúng tôi và hô vang “Độc lập!”, lời chào chiến đấu theo tục lệ Inđônêxia. Có những cuộc mít tinh lớn đông hàng chục vạn người, hàng chục đoàn thể nhân dân đến chào chúng tôi và gửi lời thǎm hỏi bà con Việt Nam. Nhân dân Inđônêxia gửi tặng chúng tôi nhiều sản phẩm của địa phương: lúa, mít, sầu riêng, v.v.. Một nhóm nông dân Inđônêxia gửi biếu chúng tôi và nông dân ta một con trâu.

Tất cả mối nhiệt tình của Tổng thống Xucácnô, của Chính phủ và của nhân dân Inđônêxia đối với chúng tôi chính là mối nhiệt tình đối với nhân dân Việt Nam anh dũng chúng ta.

Thanh niên, thiếu niên Inđônêxia nhờ Bác Hồ chuyển tới thanh niên, thiếu niên Việt Nam lời hứa hẹn thi đua “Đoàn kết tốt, học tập tốt, lao động tốt, kỷ luật tốt”. Chúng tôi xin báo cho các vị đại biểu và toàn thể đồng bào tin mừng: Tổng thống Xucácnô đã nhận lời mời sang thǎm Việt Nam trong một dịp gần đây.

Chúng tôi xin cảm kích về sự đón tiếp trọng thể, thân tình và nồng nhiệt của Tổng thống U Vin Môn, của Thủ tướng Chính phủ Miến Điện, của các cơ quan lãnh đạo Đảng và Chính quyền và các tầng lớp nhân dân Trung Quốc khi chúng tôi ghé lại Rǎnggun (Thủ đô Miến Điện) và Côn Minh (Trung Quốc).

————————

Nói ngày 11-3-1959.
Sách Những lời kêu gọi của Hồ Chủ tịch, Nxb Sự thật, Hà Nội, 1960, t.V, tr.197-198.
cpv.org.vn

Bài nói tại Hội nghị cán bộ công đoàn (14-3-1959)

Bác thay mặt Trung ương Đảng, Chính phủ thǎm sức khoẻ các cô, các chú và chúc Hội nghị đạt nhiều kết quả.

Hôm nay, Bác nói tóm tắt về nhiệm vụ công đoàn.

Nhiệm vụ của công nhân và công đoàn hiện nay là xây dựng chủ nghĩa xã hội. Muốn thế, công đoàn phải tổ chức, giáo dục, lãnh đạo công nhân đẩy mạnh tǎng gia sản xuất, thực hành tiết kiệm để hoàn thành và hoàn thành vượt mức kế hoạch của Đảng và Chính phủ đề ra.

Muốn hoàn thành vượt mức kế hoạch thì tất cả công nhân phải làm nhiều, nhanh, tốt, rẻ. Muốn làm nhiều, nhanh, tốt, rẻ, công nhân phải có tinh thần làm chủ nước nhà, làm chủ xã hội, phải có tinh thần trách nhiệm cao, làm cái gì phải làm cho tốt và phải giữ vững kỷ luật lao động.

Cán bộ công đoàn phải tuỳ khả nǎng mà cải thiện đời sống vật chất và vǎn hoá của công nhân, vì đời sống vật chất và vǎn hoá có khá thì làm việc mới tốt. Cho nên phải chú ý cải thiện sinh hoạt cho công nhân. Nói chung, công nhân hiện nay đều ǎn 18 đồng một tháng, nhưng có nơi ǎn tốt, nơi ǎn xấu. Nơi ǎn xấu là vì cán bộ công đoàn không sǎn sóc đến công việc bếp núc, không cùng ǎn, ở với công nhân, là vì có cán bộ công đoàn còn cho công việc bếp nước là hèn hạ, cho rằng công đoàn thì phải có chỉ thị này, thông tri khác mà ít chú ý đến đời sống hàng ngày của công nhân. ở Trung Quốc, công xã nhân dân tổ chức ǎn tốt, hàng ngày hàng tuần thức ǎn thay đổi luôn. Nhưng cũng còn có chỗ cán bộ làm kém vì cán bộ ở đó không sát và người nấu ǎn thì cho rằng không có tiền đồ. Thấy thế, Đảng đã động viên nhiều cán bộ về làm việc nấu ǎn trong một thời gian để thiết thực rút kinh nghiệm và đẩy mạnh nhiệm vụ nấu ǎn cho tốt. Phải biết rằng trong xã hội xã hội chủ nghĩa, cái gì có ích lợi cho nhân dân, cho giai cấp là quan trọng. Việc nấu ǎn cũng quan trọng. Sở dĩ Bác phải nói nhiều về mặt này là vì ta phải chú ý hơn nữa đến đời sống vật chất của công nhân.

Về đời sống tinh thần của công nhân cũng vậy. ở những xí nghiệp, nông trường ở những nơi xa xôi hẻo lánh, anh em công nhân kêu không có điện ảnh tới. Cái đó cũng là do cán bộ vǎn hoá không chú ý, nhưng mặt khác cũng là vì cán bộ công đoàn không sǎn sóc đến đời sống tinh thần của công nhân.

Tóm lại, muốn đạt mục đích “đẩy mạnh tǎng gia sản xuất, thực hành tiết kiệm” thì cán bộ công đoàn cần phải nắm vững chính sách của Đảng, đi đúng đường lối quần chúng, lãnh đạo phải dân chủ, phải cùng công nhân đồng cam cộng khổ, phải hoà mình với công nhân thành một khối, phải gương mẫu. Nếu không cùng công nhân hoà thành một khối, là quan liêu.

Công nhân sản xuất tốt hay xấu, có đoàn kết hǎng hái sản xuất hay không, đó là những tiêu chuẩn để biết cán bộ công đoàn tốt hay không.

Nǎm vừa qua, công nhân ta có tiến bộ. Từ nửa nǎm 1958 về trước, rất ít nơi hoàn thành được kế hoạch sản xuất, có chỗ rất là kém. Nhưng từ tháng tám, tháng chín trở đi thì có tiến bộ, tháng mười, mười một, mười hai, đại đa số nhà máy, hầm mỏ đều hoàn thành vượt mức kế hoạch Nhà nước, nhưng sự tiến bộ ấy chưa đều và còn tiến bộ chậm. Những nơi hoàn thành được kế hoạch Nhà nước là do công nhân và cán bộ cố gắng, nhưng mặt khác, mức kế hoạch của ta so với các nước bạn đang còn thấp.

Từ tháng chín 1958 trở đi, ta có nhiều kinh nghiệm, có cái tốt, cái xấu. Nhà máy xi mǎng trong quý 4 đã sản xuất được 8 vạn 3 nghìn tấn và hoàn thành kế hoạch nǎm 1958 trước thời hạn 7 ngày. Ngành đường sắt có nhiều khó khǎn vì thiếu xe nhưng vẫn giải quyết được vấn đề vận tải. Bệnh viện Bạch Mai, số thầy và số thuốc vẫn như cũ nhưng nay khám và trị bệnh tốt hơn. Đó là do công đoàn biết tổ chức, lãnh đạo, làm cho mọi người phấn khởi, hǎng hái làm việc. Đó là những kinh nghiệm tốt.

Bây giờ Bác nói về những kinh nghiệm xấu. Hỏi rằng công nhân khu mỏ có tốt không? Tốt lắm. Giai cấp công nhân rất tốt. Có nơi làm cải tiến quản lý xí nghiệp không tốt đổ tại công nhân, là không đúng. Phải nói là tại cán bộ, tại lãnh đạo.

Mỏ Cẩm Phả trong 9 tháng đầu nǎm 1958 đã để lẫn 85.000 tấn đất đá vào trong than, tốn công sàng, chuyên chở, đào xúc, làm thiệt cho công quỹ của Nhà nước, của nhân dân hơn một triệu đồng. Cái ấy lỗi tại ai? Không phải tại riêng các công đoàn mỏ Cẩm Phả, mà ngay cả công đoàn trung ương trở xuống cũng phải chịu trách nhiệm. Nông trường Tây Hiếu là nơi trồng trọt mà cũng phải cho xe đi mua rau, có khi không có rau mà ǎn thì thật là vô lý. Nhiều nơi thiếu giáo dục công nhân về kỷ luật lao động, về ý thức làm chủ và về bảo hộ lao động. Một số nơi đã để xảy ra tai nạn lao động, điều đó rất đáng tiếc. Chúng ta phải quý trọng con người, nhất là công nhân, vì công nhân là vốn quý nhất của xã hội. Chúng ta cần phải hết sức bảo vệ, không để xảy ra tai nạn lao động.

Sở dĩ có những khuyết điểm ấy là do cán bộ công đoàn kém, quan liêu, không đi sát quần chúng, không làm tròn trách nhiệm của Đảng và Chính phủ giao cho.

Ta có nhiều kinh nghiệm tốt, tại sao không phổ biến để tránh những kinh nghiệm xấu. Đó là vì lãnh đạo của công đoàn có nhiều thiếu sót. Ngay tờ báo của công đoàn cũng cần phải xem lại. Báo của công đoàn phải là công cụ giáo dục công nhân, phải nêu đi nêu lại những ưu điểm, những kinh nghiệm tốt của nơi này cho nơi khác học tập, đồng thời cũng phải nêu những khuyết điểm của nơi này cho nơi khác rút kinh nghiệm mà tránh. Tờ báo chưa làm tròn được nhiệm vụ ấy.

Nhiệm vụ trước mắt của công đoàn là phải làm gọn, làm nhanh, làm tốt công tác cải tiến quản lý xí nghiệp để đẩy mạnh tǎng gia sản xuất, thực hành tiết kiệm, hoàn thành và hoàn thành vượt mức kế hoạch Nhà nước, nhất là kế hoạch nǎm 1959, nǎm bản lề của kế hoạch 3 nǎm.

Công tác cải tiến quản lý xí nghiệp bắt đầu từ tháng mười 1958 đến nay đã 6 tháng mà có chỗ mới xong bước một, có chỗ chưa xong. Thế là bước rùa. Làm kéo dài như thế là không tốt. Cần phải nghiên cứu xem vì sao để làm cho gọn, cho tốt. Có như thế mới có thể đẩy mạnh tǎng gia sản xuất thực hành tiết kiệm, hoàn thành vượt mức kế hoạch nǎm nay. Trong việc cải tiến quản lý xí nghiệp, nơi nào làm tốt, công đoàn và các xí nghiệp phải cử cán bộ đến tận nơi tham quan học tập, trao đổi kinh nghiệm.

Bây giờ Bác nói mấy nét về Đại hội lần thứ XXI Đảng Cộng sản Liên Xô. Kết quả của Đại hội lần thứ XXI Đảng Cộng sản Liên Xô và kế hoạch 7 nǎm của Liên Xô đã được phổ biến và trên báo chí cũng đã nói nhiều. Bác chỉ nói một vài điểm. Từ nay đến khi làm xong kế hoạch 7 nǎm, nǎng suất lao động của công nhân sẽ tǎng từ 45% đến 65%.

Vì sao có được như vậy? Là vì sau Cách mạng Tháng Mười, Liên Xô phải phấn đấu rất gian khổ. Bác còn nhớ, lần đầu tiên Bác sang Liên Xô vào nǎm 1924 tức là 7 nǎm sau khi cách mạng thành công, đời sống của công nhân, của nhân dân, vẫn còn rất khó khǎn. Thứ gì ngon và quý thì để dành bán ra ngoài, đổi lấy máy móc. Ô tô giống như những thùng than biết chạy chứ không được đẹp như bây giờ.

Ở nước ta sau chiến tranh, nếu so với Liên Xô trước đây thì còn sướng hơn nhiều. Bởi vậy bây giờ ta cũng phải tuyên truyền, giáo dục cho mọi người thấy điều đó, thấy rằng có phấn đấu gian khổ thì mới có một đời sống sung sướng.

Trong lúc Đại hội lần thứ XXI Đảng Cộng sản Liên Xô mới khai mạc thì đã có nhiều xí nghiệp, nông trường viết thư tới Đại hội hứa là sẽ tǎng nǎng suất bảo đảm hoàn thành kế hoạch trước thời hạn từ 2 đến 4 nǎm. ở Liên Xô hiện nay có phong trào thi đua lao động cộng sản chủ nghĩa. Khi Bác dự Đại hội ở bên ấy, toàn Liên Xô đã có 35.000 đội thi đua, trong đó có 700 đội đã được công nhận là “Đội lao động cộng sản chủ nghĩa” vì đã đạt được đủ ba tiêu chuẩn là: sinh hoạt, học tập và lao động đều theo đúng tinh thần cộng sản chủ nghĩa. Cán bộ, công đoàn và công nhân ta phải học tập tinh thần thi đua của công nhân Liên Xô.

Nói tóm lại, muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội phải có người xã hội chủ nghĩa. Công nhân phải thành người xã hội chủ nghĩa, cán bộ công đoàn trước hết phải là người xã hội chủ nghĩa. Muốn thành người xã hội chủ nghĩa, phải có tư tưởng xã hội chủ nghĩa, phải chống chủ nghĩa cá nhân, phải có tinh thần làm chủ đất nước, chống tư tưởng làm thuê làm mướn ngày trước, vì bây giờ mình làm cho giai cấp mình, cho con cháu mình. Phải đặt lợi ích của giai cấp và dân tộc lên trên lợi ích cá nhân, chống thói kèn cựa, suy bì, ích kỷ. Phải có lề lối làm việc xã hội chủ nghĩa tức là siêng nǎng, khẩn trương, khiêm tốn, luôn luôn cố gắng tiến bộ làm tròn nhiệm vụ của Đảng và Nhà nước giao cho, trước mắt phải làm gọn và tốt công tác cải tiến quản lý xí nghiệp, phải đẩy mạnh tǎng gia sản xuất và thực hành tiết kiệm, nhằm hoàn thành và hoàn thành vượt mức kế hoạch Nhà nước nǎm 1959.

Làm được như vậy là giai cấp công nhân và công đoàn thiết thực và tích cực góp phần đấu tranh cho thống nhất nước nhà.

——————————

Nói ngày 14-3-1959.
Sách Hồ Chí Minh Toàn tập, xuất bản lần thứ nhất, Nxb Sự thật, Hà Nội, 1989, t.8, tr.340-346.
cpv.org.vn

Điện mừng Quốc khánh Vương quốc Nêpan (14-3-1959)

Kính gửi Quốc vương Nêpan,

Nhân dịp ngày Quốc khánh lần thứ 8 của Vương quốc Nêpan, thay mặt Chính phủ và nhân dân nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà và nhân danh cá nhân tôi, tôi kính gửi Quốc vương và nhân dân Nêpan lời chào mừng nhiệt liệt.

Kính chúc nhân dân Nêpan, dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Ngài thu được nhiều thắng lợi trong công cuộc xây dựng đất nước Nêpan ngày càng giàu mạnh.

Kính chúc tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước Việt Nam và Nêpan ngày càng củng cố và phát triển.

Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà
HỒ CHÍ MINH

—————————–

Báo Nhân dân, số 1825, ngày 14 – 3 – 1959.
cpv.org.vn

Nói chuyện với cán bộ và nhân dân tỉnh Nam Định (15-3-1959)

Gần đây cán bộ và đồng bào Nam Định đã cố gắng chống hạn, giải quyết được 4 vạn mẫu, nhưng cũng còn hơn 2 vạn mẫu bị hạn, cần phải tranh thủ, cố gắng giải quyết cho hết.

Nam Định có khuyết điểm là không biết giữ nước (như ý Yên, Vụ Bản, Mỹ Lộc). Ở ta, tuy nông nghiệp lạc hậu nhưng nhân dân nói chung, các cụ già nói riêng có rất nhiều kinh nghiệm giữ nước. Vì cán bộ không nhìn xa, không gần gũi, học hỏi kinh nghiệm quần chúng nên không biết giữ nước.

Còn vì sao Nam Định dân đông, nguồn nước nhiều mà diện tích hạn rộng thế?

Đó là vì tư tưởng chưa thông, sợ khó, sợ khổ. Vì sợ khó, sợ khổ nên đào mương, vét kênh, tát nước, gánh nước tưới kém.

Ở Nam Định, lãnh đạo tỉnh, huyện, xã kém quyết tâm. Gần đây có quyết tâm, nhưng còn phải bền bỉ biến quyết tâm ấy thành quyết tâm của tất cả cán bộ và quần chúng.

Do thiếu quyết tâm ấy mà nảy ra bệnh ỷ lại vào cấp trên, ỷ lại vào bộ đội giúp, ỷ lại vào máy bơm, ỷ lại vào trời.

Trời đã làm ra hạn, lụt, sâu bọ, bệnh tật. Vì vậy ta không ỷ lại vào trời mà phải chống lại trời. Mùa trước đây nhân dân đã “vắt đất ra nước thay trời làm mưa” thì nay phải tiếp tục thực hiện.

Vì khuyết điểm như thế cho nên Nam Định còn hơn 2 vạn mẫu bị hạn. Bây giờ cứ tính trung bình với cố gắng đã làm được, mỗi mẫu tây là 2 tấn 500 thôi, thì nếu để mất 23.000 mẫu tức là mất 57.500 tấn thóc.

Một khuyết điểm nữa là hoa màu ở đây nǎm nay cũng kém. Lúa và hoa màu hai cái phải đi đôi với nhau, cái nọ giúp cho cái kia. Nếu hoa màu, cây công nghiệp không có, kém thì rồi cũng ảnh hưởng đến lúa. Lúa kém ảnh hưởng đến hoa màu. Hoa màu, cây công nghiệp, chǎn nuôi phải rất chú ý.

Giờ đây phải tập trung lực lượng lại, tìm nguồn nước, khơi mương rãnh mà tát, phải có kế hoạch giữ nước và trong lúc chống hạn, phòng hạn thì phải có kế hoạch phòng úng.

Muốn làm tròn nhiệm vụ ấy phải chống tư tưởng bảo thủ, tư tưởng sợ khó, tư tưởng mệt mỏi, tư tưởng ỷ lại, tức là phải quyết tâm, quyết tâm và quyết tâm nữa, quyết tâm mãi làm cho đến thắng lợi.

Ngoài những việc trên, nhân dân ta phải phòng sâu và diệt sâu, phòng chống bệnh cúm. Việc phòng và chống bệnh cúm là nhiệm vụ của mọi cán bộ và nhân dân không phải chỉ riêng ngành y tế. Đồng thời với các nhiệm vụ trên, cần củng cố các tổ đổi công, các hợp tác xã, làm cho tổ đổi công, hợp tác xã đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau và giúp đỡ những đồng bào còn làm riêng lẻ. Đặc biệt là phải cố gắng thi đua bảo đảm cấy hết diện tích, tương trợ giúp đỡ nhau cả về vật chất và tinh thần, nhất là đối với một số đồng bào hiện nay còn thiếu thốn để bảo đảm sản xuất, bảo đảm vụ Đông – Xuân thắng lợi.

Nhân dịp này Bác trao lại cho tỉnh 12 huy hiệu của Bác để làm giải thưởng cho đơn vị, cá nhân nào có thành tích chống hạn khá.

———————–

Nói ngày 15-3-1959.
Sách Nam Hà làm theo lời Bác, Ban nghiên cứu Lịch sử Đảng tỉnh Nam Hà, 1975, tr. 59-61.
cpv.org.vn

Lời cǎn dặn Đảng uỷ Nhà máy dệt Nam Định (15-3-1959)

1. Phải làm công tác phát động quần chúng cải tiến quản lý xí nghiệp gọn và tốt. Về thời gian và các bước đi, cần vận dụng linh hoạt. Nhà máy bắt đầu phát động từ tháng 11, đến nay đã được 5 tháng mà chưa mở rộng ra cho công nhân học tập. Thế là dài quá. Kéo dài sẽ làm cho công nhân mệt. Nhưng làm ngắn thì phải bảo đảm làm tốt; ngắn và qua loa, làm không tốt thì cũng không được.

2. Không được để hụt mức sản xuất. Phải bảo đảm kế hoạch cả về sản lượng và chất lượng. Phải làm nhiều, nhanh, tốt, rẻ. Mức sản xuất có cao hơn nǎm ngoái, nhưng không phải là cao quá. Không kể Liên Xô, nếu chỉ so sánh với Trung Quốc và Triều Tiên thì mức sản xuất của ta còn quá thấp. Vả lại ta đang có phong trào thi đua với công nhân nhà máy dệt Bình Nhưỡng (Triều Tiên). Sản xuất hụt mức là tại cán bộ, tại lãnh đạo. Các cô, các chú chưa biết tuyên truyền giải thích cho công nhân, cho đảng viên và đoàn viên thanh niên, làm cho quyết tâm của lãnh đạo trở thành quyết tâm của toàn thể đảng viên, đoàn viên và công nhân. Trong một trận chiến đấu, thắng là do toàn thể bộ đội, bại là do người chỉ huy. Người chỉ huy biết trông nom bộ đội, cảm thông bộ đội, có kế hoạch đúng và biết tổ chức động viên bộ đội thì sẽ đánh thắng. Người chỉ huy kém thì sẽ thất bại. Trong công xưởng cũng vậy.

3. Cán bộ lãnh đạo, đảng viên, đoàn viên thanh niên cũng như cán bộ công đoàn phải xung phong gương mẫu. Nội bộ lãnh đạo phải đoàn kết nhất trí, cán bộ phải đi vào công nhân, phải sắp xếp công việc để mỗi tuần tham gia lao động một ngày. Phải lắng nghe sáng kiến và lời phê bình của công nhân, phải thật sự dựa vào công nhân, đi đúng đường lối quần chúng, nắm vững chính sách của Đảng.

4. Công nhân bây giờ làm chủ, không phải đi làm thuê như trước, phải khéo tổ chức công nhân tham gia quản lý nhà máy. Phải động viên công nhân có gì nói hết, ý kiến công nhân có đúng, có sai, nhưng đúng nhiều hơn. Thí dụ: công nhân yêu cầu tổ chức giữ trẻ cho tốt là đúng, lãnh đạo phải chǎm lo thực hiện. Nhưng cũng có chỗ sai: như một số anh chị em công nhân kêu lương ít thì phải giải thích và để công nhân thảo luận cho rõ: hoàn cảnh đất nước bị chiến tranh tàn phá, lại tạm bị chia cắt, phải xây dựng nhiều, bây giờ công nhân phải khắc phục khó khǎn. Bao giờ sản xuất nhiều, rẻ, Nhà nước mới có thể tǎng thêm phúc lợi cho công nhân. Liên Xô và Trung Quốc lúc đầu cũng vậy. Nếu các cô, các chú biết giải thích thì công nhân nhất định sẽ hiểu, sẽ tin.

5. Phải chú trọng công tác phát triển đảng viên và đoàn viên thanh niên. Đảng viên và đoàn viên mới có hơn 1.600 trong số hơn 1 vạn công nhân. Như thế còn ít, phải chǎm lo bồi dưỡng và phát triển những công nhân có đủ tiêu chuẩn vào Đảng và Đoàn. Đảng uỷ phải chú trọng bồi dưỡng và cất nhắc cán bộ nữ, nhất là trong nhà máy, quá nửa công nhân là phụ nữ.

Hôm nay Bác đi chống hạn bận không đến thǎm công nhân được. Bác nhờ các chú, các cô chuyển lời Bác hỏi thǎm anh chị em công nhân và gia đình công nhân.

—————————-

Nói ngày 15-3-1959.
Sách Nam Hà làm theo lời Bác, Ban nghiên cứu lịch sử Đảng tỉnh Nam Hà, 1975, tr. 62-65.
cpv.org.vn

Nói chuyện với đại biểu cán bộ và nhân dân tỉnh Ninh Bình (15-3-1959)

Vừa qua tình hình chống hạn tuy có khá hơn nhưng vẫn chưa đủ. Đào đất để chống hạn còn ít. Mức bình quân của Ninh Bình mới trên hai thước khối, của Nam Định mới có một thước khối. Có hạn là do không biết giữ nước như Yên Khánh, Yên Mô, Gia Viễn (Ninh Bình), Vụ Bản, ý Yên (Nam Định). Còn hạn là do lãnh đạo tuy có cố gắng nhưng thiếu quyết tâm bền bỉ, thiếu liên tục, từ xã đến huyện, tỉnh, thiếu kế hoạch chung nên tốn công nhiều mà ít kết quả. Khuyết điểm nữa là không chú ý đúng mức đến hoa màu, cây công nghiệp và chǎn nuôi.

Cán bộ phải có quyết tâm chống hạn và quyết tâm phải liên tục, bền bỉ. Biến quyết tâm của cán bộ thành quyết tâm của nhân dân, đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau giữa các xóm, các xã, các huyện, các tỉnh. Quyết tâm và đoàn kết để chống hạn và đẩy mạnh vụ sản xuất Đông- Xuân. Muốn chống hạn tốt, phải tuỳ từng địa phương mà làm các việc đào mương, đào giếng, tát nước, giữ nước. Mỗi xã phải có kế hoạch nhỏ của xã mình; huyện, tỉnh phải có kế hoạch chung để điều hoà, phối hợp.

Trong khi chống hạn, phải đồng thời có kế hoạch phòng hạn, phòng úng. Cán bộ và nhân dân phải chống những tư tưởng bảo thủ, sợ khó, sợ khổ, ỷ lại. Ruộng có đủ nước, còn cần phải đủ phân thì lúa mới tốt. Mức bình quân 3,6 tấn phân một mẫu tây, như Ninh Bình là còn ít quá. Phải cố gắng bón nhiều phân hơn nữa. Phải chǎm bón tốt và phải phòng sâu, trừ sâu và phòng cúm nữa.

Toàn thể đảng viên, đoàn viên thanh niên phải gương mẫu, tất cả các hợp tác xã và tổ đổi công cũng phải gương mẫu làm đầu tàu, giúp đỡ những người còn làm ǎn riêng lẻ. Nhân dân ta đã anh dũng trong kháng chiến, cần phải anh dũng trong sản xuất. Chúng ta phải thắng thiên tai, hạn hán, bão lụt, v.v. để sản xuất càng ngày càng được nhiều, đem lại hạnh phúc cho nhân dân, đưa nước nhà tiến dần lên chủ nghĩa xã hội.

——————————

Nói ngày 15-3-1959.
Báo Nhân dân, số 1828, ngày 17-3-1959.
cpv.org.vn

Diễn vǎn trong buổi tiệc chiêu đãi Tổng thống R. Praxát (22-3-1959)

Kính thưa Tổng thống kính mến,

Thưa các vị,

Thưa các bạn,

Hôm nay, tôi rất sung sướng được đón tiếp Tổng thống.

Tổng thống là người đã suốt đời đấu tranh cho sự nghiệp giải phóng dân tộc của nhân dân Ấn Độ. Ngài lại là một vị chiến sĩ lão thành luôn luôn đấu tranh cho hoà bình thế giới và hữu nghị giữa các dân tộc. Ngài là một người đạo cao đức trọng, nêu gương sáng cho mọi người chúng ta noi theo.

Tuy tuổi đã cao, công việc ở trong nước rất bận, nhưng cũng vì hoà bình và hữu nghị của các dân tộc, mà Tổng thống đã không ngại đường sá xa xôi, thân hành mang tình hữu nghị của nhân dân Ấn Độ đến cho nhân dân Việt Nam.

Hiện nay, tình hình thế giới đã có nhiều chuyển biến có lợi cho hoà bình, lực lượng hoà bình và dân chủ trên thế giới đã có những phát triển mới và những tiến bộ chưa từng thấy.

Trong công cuộc bảo vệ hoà bình chống chiến tranh, củng cố tình hữu nghị giữa các dân tộc, dưới sự lãnh đạo của Tổng thống, nước Cộng hoà Ấn Độ đã có nhiều cống hiến rất quý báu.

Giữa nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà và nước Công hoà Ấn Độ, quan hệ hữu nghị ngày càng được phát triển trên cơ sở Panch Sheela. Nhân dân Việt Nam rất cảm ơn sự đồng tình và ủng hộ của nhân dân Ấn Độ đối với cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc của chúng tôi. Hiện nay, toàn thể nhân dân Việt Nam từ Nam chí Bắc đang đấu tranh để thống nhất nước nhà. Đó là nguyện vọng tha thiết nhất của nhân dân Việt Nam và cũng là một đảm bảo cho nền hoà bình ở Đông – Nam Á và thế giới. Nhân dân Việt Nam rất xem trọng sự đóng góp của Ấn Độ trong công cuộc bảo vệ hoà bình thế giới, đặc biệt là công cuộc gìn giữ hoà bình ở Đông Dương mà Ấn Độ có trọng trách là Chủ tịch Uỷ ban Quốc tế giám sát và kiểm soát. Nhân dân Việt Nam mong rằng Hiệp định Giơnevơ về Đông Dương phải được thi hành đầy đủ. Tôi chắc rằng cuộc đến thǎm nước chúng tôi lần này của Tổng thống sẽ làm cho tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước chúng ta được củng cố và phát triển thêm mãi và tǎng cường thêm mãi tình đoàn kết giữa nhân dân các nước Á – Phi.

Tôi đề nghị các bạn nâng cốc:

Chúc sức khoẻ của Tổng thống Bác sĩ Ragiǎngđra Praxát.

Chúc sức khoẻ của các vị có mặt ở đây hôm nay.

Chúc sự phồn vinh của nước Cộng hoà Ấn Độ.

Chúc tình hữu nghị giữa nhân dân Việt Nam và nhân dân Ấn Độ ngày càng bền vững.

Hoà bình thế giới muôn nǎm!

————————-

Đọc tối 22-3-1959.
Báo Nhân dân, số 1834, ngày 23-3-1959.
cpv.org.vn