Nữ chiến sĩ và buổi trực đầu tiên

QĐND – Mười bảy tuổi, chị Nguyễn Thị Hường (Thanh Bình, Thanh Hà, Hải Dương) nhập ngũ vào Đoàn Thông tin Sóng Điện (Trung đoàn 26, Quân chủng Phòng không-Không quân). Tròn một tuổi quân, chị được thủ trưởng đơn vị giao nhiệm vụ chính thức đảm nhiệm ca trực chính. Ngày đầu tiên đảm nhiệm ca trực chính lại phụ trách mạng tiêu đồ 292 với chị thật nhiều lo lắng. Đó là ca trực tối 18-12-1972. 18 giờ 30 phút, chị nhận tín hiệu đài bạn báo về máy bay địch đang bay vào Hà Nội. Mọi lần, tín hiệu đài bạn thường ngân vang, trong trẻo; còn lần này sao có vẻ dồn dập, khẩn trương đến khác lạ. Tiếng rào rào nhiễu của máy thu mỗi lúc một gia tăng, tín hiệu đài bạn chập chờn lúc được, lúc mất. Chị thấy có nhiều điểm rất khác lạ so với các lần trước đây. Linh tính như mách bảo chị có vấn đề gì đó rất hệ trọng. Bằng kiến thức và kinh nghiệm đã học, chị bình tĩnh tập trung nghe tín hiệu từ đài bạn một cách chuẩn xác nhất. Đang tập trung nghe để đánh dấu đường bay trên bản đồ thì chị nhận tín hiệu tình báo từ đài bạn phát về có mục tiêu. Chị nhanh tay đánh dấu vị trí của mục tiêu lên tấm bản đồ mi ca và báo cáo chỉ huy: Máy bay B-52 đang bay vào Hà Nội. Ngay lập tức, sở chỉ huy báo động toàn đơn vị vào cấp I, không khí tại sở chỉ huy bỗng chốc nhộn nhịp, khẩn trương và rất trang nghiêm…

Chiến sĩ thông tin Nguyễn Thị Hường (Ảnh chụp lại tại Phòng truyền thống Lữ đoàn 26).

Máy bay đến nhiều, tung nhiễu dày đặc, tín hiệu chuyển về dồn dập, chập chờn. Một tay chị kẹp 2 bút chì để đánh dấu tọa độ đường bay, một tay áp chặt tai nghe để nghe rõ. Sau khi mạng của chị phát hiện được tốp máy bay B-52 đầu tiên thì các mạng khác sau đó cũng bắt được tín hiệu tương tự. Lúc này, tín hiệu tình báo kéo đến nhiều, đánh dấu không kịp, tốp này mất, tốp khác xuất hiện, chúng dày đặc tạo nên những đường ngoằn nghèo, đan quyện vào nhau, lúc chụm vào, lúc tách ra. Bàn tay chị di chiếc bút chì thoăn thoắt. Một đồng chí cán bộ trong sở chỉ huy vỗ nhẹ vào vai chị tỏ vẻ hài lòng làm chị càng vững tin hơn. Phiên trực lẽ ra kết thúc lúc 22 giờ, nhưng hơn 4 giờ sáng ngày 19-12 các chị mới được lệnh thay ca. Như vậy, cả ca trực hôm ấy kéo dài hơn 8 giờ, gấp đôi ngày thường. Rời khỏi sở chỉ huy, người nào cũng thấm mệt, song ai cũng hồ hởi, phấn khởi khi được chỉ huy đơn vị nhận xét: Ca trực đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Trong buổi đầu tiên đảm nhiệm ca trực chính chị đã thu tín hiệu chính xác tốp máy bay B-52 đầu tiên bay vào Hà Nội, góp phần giúp thủ trưởng các cấp chỉ huy kịp thời các lực lượng phòng không – không quân đánh trả máy bay địch.

Nhớ lại những năm tháng hào hùng của tuổi trẻ, nhất là 12 ngày đêm tháng Chạp năm 1972, chị nói: “Đó là những năm tháng đẹp nhất của mình vì đã hiến dâng tuổi trẻ vào chiến thắng chung của dân tộc, cùng quân dân Thủ đô viết nên bản hùng ca “Hà Nội-Điện Biên Phủ trên không”.

QUÝ HOÀNG-XUÂN THÚ
qdnd.vn

Advertisements