Nỗi ám ảnh (Bài 1)

Ký ức nhân chứng sau 40 năm Khâm Thiên bị B-52 đánh bom

QĐND – Khâm Thiên, 22 giờ 15 phút ngày 26-12-1972, còi báo động nổi lên, loa phóng thanh thông báo: Máy bay địch còn cách Hà Nội…

22 giờ 25 phút, ông Lê Đình Thịnh (số nhà 12 ngõ Hồ Cây Sữa, trong ngõ Chợ Khâm Thiên) nắm tay con rể tương lai Lê Văn Quang: “Ở lại, bố bảo mẹ kiếm chút gì nhắm rượu”.

Gần 23 giờ, căn hầm chữ A nhà ông Thịnh dính liền hai quả bom.

Khâm Thiên phút chốc tan hoang.

Thời điểm đó, hầm nhà ông Thịnh có 7 người trú ẩn, sau khi hứng chịu sức công phá khủng khiếp của hai quả bom nổ cách hầm 2m, thì 2 người chết tại chỗ. Đó là vợ ông Thịnh – bà Mai Thị Lý và con gái Lê Thị Liễu.

Bác Lê Văn Quang nhớ lại: “Khi quả bom đầu tiên phát nổ, hầm sập xuống, phía trên là sức nặng của hàng tấn gạch, ngói, bê tông đè lên. Mọi người trong hầm đều nghĩ: Chết”.

Quả bom thứ hai nổ ngay sau đó vài giây, gần vị trí quả bom thứ nhất nổ, thổi bay lớp gạch, bê tông vùi trên căn hầm.

Bác Lê Thị Sành (bên trái) vẫn gặp những cơn ác mộng về trận bom hủy diệt năm 1972

Người nhà ông Thịnh dùng tay, gậy, chạy đua với thời gian, đào bới điên cuồng. Bác Lê Thị Sành, vợ cựu chiến binh Lê Văn Quang hồi tưởng: “Ập vào mắt tôi là cảnh nhà cửa tan hoang, xác người nằm la liệt. Bố tôi cùng chiếc xe đạp được tìm thấy cách nhà 20m. Ông mất mà không vẹn xác. Khoảng hai tháng sau, chúng tôi phát hiện ra điều kinh khủng, chân ông nằm dưới một khối bê tông, cách nhà một quãng xa”.

Toàn bộ 6 khối phố ở Khâm Thiên hầu như bị xóa sạch trong đêm 26-12-1972. Bom Mỹ đã giết chết 287 người, trong đó có 40 cụ già, 55 em nhỏ; 290 người bị thương. Nhiều gia đình không ai sống sót.

Ngồi bên vợ, bác Lê Văn Quang tiếp lời: “Thật may hôm đó bố mẹ vợ tương lai giữ lại, chứ tôi chỉ ra đến đầu ngõ Chợ Khâm Thiên (để về nhà ở số 26 ngõ Văn Hương), là cầm chắc chết. Gia đình hai bên tổ chức ăn hỏi vào tháng 11-1972, dự định qua Noel tổ chức lễ cưới cho bọn tôi. Nào ngờ bom trút xuống vào buổi tối định mệnh. Người chết, nhà cửa không còn, hạt bí, gạo nếp chuẩn bị cho đám cưới cũng tung tóe, vương vãi khắp nơi…”.

Mọi người tiếp tục hì hục, cuống cuồng đào bới. Đến 3 giờ sáng 27-12, thì nghe thấy tiếng rên yếu ớt vọng từ dưới đống đổ nát trong nhà. Bác Lê Thị Sành nhảy vào giữa đống gạch, áp tai nghe ngóng, gào lên: “Bà nội còn sống”. Khi bom nổ, bà Hoàng Thị Còm (khi đó 88 tuổi) vẫn đang nhai trầu, lẩn ngay xuống tấm phản. Căn nhà đổ ập xuống, tấm phản dưới sức công phá của bom thù, vỡ làm đôi, nhưng lại vô tình thành “hầm chữ A” cứu sống bà Còm.

Rạng sáng 27-12, bà Hoàng Thị Còm được con cháu trong nhà đặt lên tấm cửa, khiêng ra ngoài đường. Đúng lúc xe Chủ tịch Ủy ban hành chính thành phố Hà Nội đi kiểm tra tình hình đến. Đồng chí Chủ tịch Trần Duy Hưng kêu lái xe:

– Đưa cụ đi cấp cứu ngay (đến Bệnh viện Việt Nam – Cu-ba)!

Ba năm sau, cụ Hoàng Thị Còm về với tổ tiên do bệnh nặng. Cụ từng nói: Bà đã lớn tuổi, có chết cũng không sao. Hầm là để dành cho “lá xanh”. Bà có tấm phản che chở rồi, nếu địch rải bom thì lánh ngay dưới phản. Quả thật, tối 26-12-1972, như có phép màu, tấm phản vỡ đôi, bao bọc lấy thân già.

Chuyện thật như đùa, ba hôm sau, trong lúc đào bới vườn nhà, gia đình bác Lê Thị Sành phát hiện hai con lợn… vẫn còn sống. “Có chắc ba ngày sau lợn vẫn còn sống không bác?”. “Chắc chắn. Người lo cứu người. Ai hơi đâu để ý đến gà, lợn”.

…Cầm bức ảnh bố mẹ trên tay, bác Lê Thị Sành ngấn lệ: “Bố mẹ tôi không còn bức ảnh nào nữa, còn mỗi tấm hình này thôi. Điềm báo trước thì phải. Tết Nguyên đán 1972, ông bà bảo các con đi Công viên Thống Nhất chụp ảnh. Mải chơi chẳng đứa nào nghe, ông bà đi bộ ra công viên chụp ảnh kỷ niệm. 40 năm rồi còn gì! Anh chị hỏi sao không sơ tán? Đi làm sao được. Ông cụ cùng tôi khi đó làm ở Xí nghiệp Xe đạp Thống Nhất. Em gái Lê Thị Liễu công tác ở Công ty may Thăng Long. Mẹ ở tổ phục vụ ngay đầu ngõ chợ Khâm Thiên. Đi làm ca ba, chạy xuống hầm trú ẩn là chuyện bình thường”.

Trong câu chuyện, vợ chồng bác Lê Văn Quang, Lê Thị Sành bùi ngùi cho hay: “Nhà hàng xóm thật bất hạnh. Chết 10 người, sống duy nhất cô con dâu. Sau này người con dâu đi đâu cũng không ai hay biết”.

Tiễn chúng tôi ra về, bác Lê Thị Sành ngước mắt buồn nhìn cuốn lịch trên tường, lẩm nhẩm như người mất hồn: “40 năm rồi, bao giờ thoát được nỗi ám ảnh này…”.

Bài và ảnh: HỒNG ANH VÀ ĐÌNH HÙNG
qdnd.vn

(Bài 2: Sinh linh bé bỏng)

Advertisements