Từ nhận định sáng suốt đến kỳ tích trên bầu trời Hà Nội (kỳ 5)

Chiến thắng “Hà Nội-Điện Biên Phủ trên không”:

Kỳ 5: Lặng lẽ phía sau

QĐND Online – Sau đêm 19 rạng sáng ngày 20-12-1972, tình trạng thiếu đạn đã trở nên phổ biến ở các tiểu đoàn hỏa lực tên lửa. Để đảm bảo đủ tên lửa cho các đơn vị hỏa lực, có sự góp công lặng lẽ của nhiều tập thể, cá nhân…

Đảm bảo cho thắng lợi

Trung tướng Lưu Hữu Sắt, nguyên Cục trưởng Cục Kỹ thuật Phòng không – Không quân, kể: “Tôi rất lo lắng cho việc chuẩn bị đạn tên lửa đánh máy bay B-52. Ngày 31-10-1972, Bộ Tư lệnh QC PK-KQ tổ chức chỉ đạo hội nghị rút kinh nghiệm chiến đấu và thông qua tài liệu “cách đánh B-52″. Tư lệnh Quân chủng Lê Văn Tri trực tiếp giao nhiệm vụ cho tôi chuẩn bị đạn tên lửa và các cán bộ Cục Kỹ thuật xây dựng phương án bảo đảm đạn tên lửa cho chiến đấu”.

Các quả đạn tên lửa vốn được tháo rời từng bộ phận, đóng hòm, vận chuyển đến ga tàu phải sử dụng xe chuyên dụng chở vào khu sơ tán, cách nhà ga chừng 30 đến 50 km. Yêu cầu đặt ra lúc đó là phải giải phóng số đạn trên khỏi tàu hỏa ngay trong đêm, để đối phương không phát hiện được.

Sau đó, các đơn vị nhận đạn tên lửa tại nơi sơ tán, vận chuyển về đơn vị. Việc vận chuyển ấy kéo dài từ 5 đến 6 ngày đêm mới xong. Tuần sau lại có chuyến tàu đến, công việc lại bắt đầu…

Bãi lắp ráp đạn tên lửa trong rừng. Ảnh tư liệu

Quá trình lắp ráp đạn tên lửa rất gian nan và đòi hỏi hết sức tỉ mỉ, bởi các bộ phận của một quả tên lửa được đóng trong các hòm khác nhau: Hòm đầu đạn, hòm đuôi, hòm cánh, hòm nhiên liệu… trong khi tài liệu không kèm theo. Các chuyên gia Liên Xô chuyển “lý lịch” từng quả đạn về Bộ Quốc phòng Việt Nam, từ đó mới phát xuống các đơn vị để lắp ráp tên lửa. Vậy nhưng, không có bất cứ một quả tên lửa nào bị nhầm “lý lịch” hoặc lạc hòm.

Với sự cố gắng cao độ của các đơn vị bảo đảm đạn, nên ngày đầu của chiến dịch (18-12-1972), ta không bị bất ngờ và có đủ đạn tên lửa phục vụ chiến đấu. Tuy nhiên, đêm 19 rạng sáng ngày 20-12, tình trạng thiếu đạn đã trở nên phổ biến ở các tiểu đoàn tên lửa.

Đạn rời dây chuyền, về bệ phóng

Chiều 20-12-1972, Tư lệnh và Chính ủy QC PK-KQ trực tiếp giao nhiệm vụ cho ông Sắt và Phó Cục trưởng Cục Kỹ thuật Phòng không- Không quân Phan Thái phải tích cực giải quyết vấn đề lắp ráp đạn tên lửa, bảo đảm cho nhiệm vụ đánh B-52.

Đồng chí Thái đã trực tiếp xuống chỉ đạo công tác lắp ráp đạn tên lửa ở Tiểu đoàn kỹ thuật 95; còn ông Sắt cùng với Phó phòng Tên lửa Trần Trung Ngọc xuống Tiểu đoàn 80, nơi sản xuất đạn cho các tiểu đoàn hỏa lực thuộc Trung đoàn 257.

Xuống đến đơn vị, ông Sắt nhận thấy nguyên nhân lắp ráp tên lửa không kịp phục vụ chiến đấu vì 3 bãi để vật tư riêng lẻ và chỉ có một dây chuyền lắp ráp. Muốn vận chuyển vật tư đến dây chuyền, bãi nào cũng cần phải có cần cẩu, trong khi chỉ có một cần cẩu K61 duy nhất.

Qua vài đêm làm việc cật lực, anh em rất mệt mỏi, mắt thâm quầng, chân tay rã rời và luôn thiếu đèn pin để làm đêm, thiếu vải bạt, ni-lông che mưa. Mặc dù Phó tiểu đoàn trưởng Nguyễn Huy đã tổ chức phát động phong trào “Thi đua quyết thắng B-52”, 100% quân số đều tham gia công tác, kể cả số yếu, mệt nhưng năng suất lắp ráp đạn tên lửa vẫn thấp. Ông Sắt thấy nhiều anh em ngủ gục bên máy.

Xe chở đạn TMZ của các tiểu đoàn sản xuất đạn bảo đảm cho 10 tiểu đoàn tên lửa trong những ngày chiến đấu ác liệt (12-1972). Ảnh tư liệu

Từ thực tế đó, Tư lệnh Lê Văn Tri giao nhiệm vụ cho ông Lưu Hữu Sắt phải chỉ đạo tìm phương án tháo gỡ khó khăn cho Tiểu đoàn 80. Ông Sắt đề nghị Tư lệnh Quân chủng điều Tiểu đoàn kỹ thuật của đoàn 274 vừa từ Quảng Trị ra đang chờ nhiệm vụ, tăng cường cho dây chuyền sản xuất đạn tên lửa của Tiểu đoàn 80; đồng thời điều đội lắp ráp đạn của Xưởng A31 xuống tăng cường tiếp cho Tiểu đoàn 80. Việc sản xuất đạn tên lửa được chia một ngày ba kíp; tất cả vật tư của ba bãi được đưa về một nơi, sản xuất tập trung. Theo đề nghị của Cục Kỹ thuật, Bộ Tư lệnh Quân chủng đã chỉ thị cho Quyền Cục trưởng Cục Hậu cần Mai Xuân Tiến tổ chức lực lượng cung cấp đường, sữa, lương khô, thuốc chống buồn ngủ xuống các tiểu đoàn kỹ thuật, cấp phát đến tận tay cán bộ, chiến sĩ.

Lặng lẽ và quyết tâm, những người lính phòng không làm công tác bảo đảm đạn cần mẫn hoàn thiện những quả đạn tên lửa mang dòng chữ “Trả thù cho đồng bào Hà Nội”. Rời dây chuyền sản xuất theo các xe TZM về các tiểu đoàn hỏa lực, những quả đạn ấy lần lượt vút lên bầu trời Thủ đô, hạ gục nhiều “siêu pháo đài bay” B-52, làm nên Chiến thắng “Hà Nội-Điện Biên Phủ trên không” lừng lẫy…

THÀNH TRUNG-NGỌC TUẤN
qdnd.vn

Từ nhận định sáng suốt đến kỳ tích trên bầu trời Hà Nội (kỳ 4)
Từ nhận định sáng suốt đến kỳ tích trên bầu trời Hà Nội (kỳ 3)
Từ nhận định sáng suốt đến kỳ tích trên bầu trời Hà Nội (kỳ 2)
Từ nhận định sáng suốt đến kỳ tích trên bầu trời Hà Nội (kỳ 1)

Advertisements