Cái chớp mắt thời gian vĩ đại

(VOV) -Khoảng thời gian 12 ngày đêm chỉ là một chớp mắt so với lịch sử dân tộc, nhưng lại tỏa hào quang lấp lánh…

Sự kiện quân và dân ta chiến đấu đánh trả cuộc tập kích bằng B52 của đế quốc Mỹ trên bầu trời thủ đô Hà Nội cách đây tròn 40 năm, diễn ra trong 12 ngày đêm. Nếu so với cuộc kháng chiến chống Mỹ 30 năm, sự kiện này chỉ là một khoảng thời gian vô cùng ngắn ngủi.

Lại so với lịch sử cả ngàn năm chống ngoại xâm của dân tộc, khoảng thời gian ấy chỉ là một chớp mắt… Nhưng lạ kỳ thay, cái khoảnh khắc ngắn ngủi, cái chớp mắt thời gian ấy lại tỏa hào quang lấp lánh…

Cái tên Hà Nội-Điện Biên Phủ trên không, ai đó, khi Thủ đô Hà Nội còn ngùn ngụt lửa máu đạn bom, trong giây phút thăng hoa, đã định danh, đã “đóng đinh” sự kiện này vào lịch sử dân tộc Việt Nam và cả lịch sử chiến tranh chống lại cái ác của loài người!

Các tầng lớp nhân dân thủ đô thắp hương tại Bia căm thù ở phố Khâm Khiên (Ảnh: Việt Đức)

Hà Nội-Điện Biên Phủ trên không – cái tên đã khái quát tất cả. Chín năm kháng chiến trường kỳ “máu trộn bùn non”, dân tộc Việt Nam làm nên một trận Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu chấn động địa cầu”, buộc thực dân Pháp ký kết Hiệp định Geneve, rút quân đội viễn chính khỏi Đông Dương, đánh dấu sự tan rã của chủ nghĩa thực dân cũ.

12 ngày đêm máu lửa, quân dân ta đánh bại chiến dịch dùng pháo  đài bay B52 “đưa Việt Nam trở về thời kỳ đồ đá” của đế quốc Mỹ, buộc đối phương ngồi vào bàn đàm phán, ký kết Hiệp định Paris, rút quân đội Mỹ khỏi miền Nam, tạo tiền đề để quân và dân ta tiến lên thống nhất giang sơn.

Có người gọi Chiến thắng Hà Nội-Điện Biên Phủ trên không là chiến thắng của thế chủ động và sáng tạo Việt Nam.

Thực tế, cuộc chiến đánh trả B52 diễn ra 12 ngày đêm năm 1972 đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh và các nhà lãnh đạo Việt Nam tiên liệu. Thế trận “tiếp” pháo đài bay không lực Hoa Kỳ đã được chuẩn bị từ năm 1967. Bằng vũ khí khí tài hiện có, với cách đánh Việt Nam, lối đánh Việt Nam táo bạo, sáng tạo, bất ngờ, với lưới lửa phòng không theo thế trận chiến tranh nhân dân nhiều tầng, nhiều lớp,quân dân Việt Nam đã vít cổ” pháo đài bay”, bắt chúng đền tội…

Có người gọi Chiến thắng Hà Nội-Điện Biên Phủ trên không là chiến thắng của lẽ phải.

Dùng B52 đánh phá thủ đô Hà Nội, những người Mỹ cầm quyền lúc bấy giờ muốn hủy diệt một dân tộc, hủy diệt một nền văn hóa. Bất kỳ một dân tộc nào trên trái đất này, thủ đô bao giờ cũng thiêng liêng và bất khả xâm phạm. Kẻ thù xâm lược, một khi chà đạp lên mảnh đất thủ đô, là chạm vào niềm thiêng, cõi linh, là đã phạm vào điều sai lầm lớn, tất yếu thảm bại.

Thủ đô Hà Nội có lịch sử ngót ngàn năm, nơi hội tụ hồn thiêng sông núi, nơi cõi linh niềm thiêng, đụng đến Hà Nội, là xúc phạm cả một nền văn hóa, là thách thức cả một dân tộc. Với ý chí “không có gì quý hơn độc lập tự do” và sức mạnh “bốn mươi thế kỷ cùng ra trận”, dân tộc Việt Nam nén đau thương, ngẩng cao đầu, trút lửa căm hờn vào quân xâm lược.

Rõ ràng, chiến thắng Hà Nội-Điện Biên phủ trên không là chiến thắng của một bên là chiều sâu văn hóa Việt Nam, với phía bên kia là nền văn minh vũ khí hủy diệt cùng dã tâm muốn hủy diệt một dân tộc, rất đặc trưng của thời mông muội.

Oái oăm thay, kẻ muốn dùng phương tiện, vũ khí tối tân đưa đối phương  trở về thời kỳ đồ đá, lại là kẻ thất bại… Thái độ ngạo mạn và hành vi bạo tàn của nhà cầm quyền Mỹ đã phải trả giá đích đáng, nhãn tiền.

“Không nỗi đau nào riêng của ai/Của chung nhân loại chiến công này”… Chiến thắng Hà Nội-Điện Biên Phủ trên không là chiến thắng của lương tri loài người, của bè bạn thủy chung; là chiến thắng của những ai yêu quý, khát vọng hòa bình, tôn trọng lẽ phải.

Những ngày B52 không lực Hoa Kỳ rải thảm Hà Nội, nhân dân tiến bộ trên thế giới, trong đó có nhân dân tiến bộ Mỹ, đã xuống đường biểu tình, tuần hành chống chiến tranh; những bạn bè đồng chí thủy chung dù cách xa về khoảng cách địa lý vẫn như cùng chiến hào động viên, sẻ chia, chia lửa cùng dân tộc Việt Nam.

Nhìn lại sự kiện 40 năm trước, một lần nữa, chúng ta thêm tự tin về sức mạnh, bản lĩnh dân tộc và cùng khép lại quá khứ. Khép lại quá khứ không có nghĩa là quên đi quá khứ; nhưng cũng không có nghĩa là khơi lại hận thù.

Hận thù và thói ngông cuồng ta đây muốn dùng bạo lực dạy dỗ dân tộc khác là mầm mống của tội ác, nguồn cội của chiến tranh. Nhìn lại quá khứ, xóa bỏ hận thù để hiểu biết và tôn trọng nhau, để là bạn, là đối tác tin cậy của nhau, cùng nhìn về tương lai, chung sống hòa bình, hữu nghị, đó mới là cách ứng xử hòa hiếu, khôn ngoan.

Diễn ra trong 12 ngày đêm, sự  kiện Hà Nội-Điện Biên Phủ trên không nếu so với cuộc kháng chiến chống Mỹ 30 năm, chỉ là một khoảng thời gian vô cùng ngắn ngủi. Lại so với lịch sử cả ngàn năm chống ngoại xâm của dân tộc, khoảng thời gian ấy chỉ là cái chớp mắt… Nhưng cái chớp mắt thời gian ấy lại tỏa hào quang lấp lánh.

Lịch sử dân tộc Việt Nam là lịch sử đấu tranh sinh tồn, lại là lịch sử chống ngoại xâm giành giữ, bảo vệ nền độc lập. Trải qua nhiều cuộc kháng chiến tự vệ, hơn ai hết, dân tộc Việt Nam khát khao hòa bình, không bao giờ muốn có chiến tranh.

Nhưng một khi kẻ thù buộc nhân dân Việt Nam phải cầm súng, thì những Hà Nội-Điện Biên Phủ trên không vẫn còn đó, đón đợi kẻ thù./.

Uông Ngọc Dậu/VOV1
vov.vn

Advertisements