Chương VIII – Chín sự biến

1. Chớ đóng dinh ở nơi dơ bẩn và nơi khó đi lại.

2. Chớ đánh trận trong nước trung lập.

3. Chớ dừng lại nơi tuyệt địa (là nơi khó nước, khó lương thực, khó giao thông).

4. Chỗ bị vây thì phải dùng mưu tránh thoát.

5. Chỗ tử địa thì phải liều đánh.

6. Đường không nên đi thì chớ đi đường đó.

7. Quân đội địch có khi không nên đánh, thì chớ đánh.

8. Thành có khi không nên vây. Đất có khi không nên tranh.

9. Mệnh lệnh của chúa có khi không nên theo. Tướng mà biết 9 điều biến hoá đó, tức là biết dùng binh. Nếu không biết sự ích lợi của 9 điều biến hoá đó, thì tuy biết địa hình cũng không dùng được địa lợi, tuy biết địa lợi cũng không biết khéo dùng binh.

Cho nên người tướng khôn khéo phải xét phía lợi và phía hại trong một việc. Biết nắm chặt phía lợi trong sự hại, thì hoàn thành được nhiệm vụ. Biết tránh khỏi phần hại trong sự lợi, thì khỏi gặp sự khó khǎn.

Cho nên lấy sự hại mà buộc người phải phục ta. Lấy sự lợi mà buộc người phải theo ta.

Cho nên phép dùng binh: chớ chắc rằng địch không đến, nhưng chắc nơi ta có cách đề phòng nó. Chớ chắc nơi địch không đánh ta, nhưng chắc nơi ta làm cho nó không thể đánh.

Cho nên có 5 điều nguy hiểm cho người làm tướng:

1- Liều, thì hay chết.

2- Nhát, thì hay bị địch bắt.

3- Tính nóng, thì hay bị địch lừa.

4- Quá liêm, thì có khi bị địch làm nhục.

5- Quá yêu dân, có khi bị phiền.

Nếu không cẩn thận, thì 5 điều đó có thể làm hư người tướng và làm hỏng việc dùng binh.

cpv.org.vn

Advertisements