Archive | Tháng Tám 2009

Tết Độc lập ngày ấy…

– … Cả nửa thế kỷ đã trôi qua, có cảm giác cái không khí Tết Độc lập của ngày xưa không còn. Nhưng dù thế nào với chúng tôi kỷ niệm về những ngày ấy sẽ sống mãi vì để có được Tết Độc lập đã phải hy sinh bao xương máu của ông cha, anh em, đồng đội, bạn bè. Chúng ta đừng bao giờ quên!

Ngày ấy, Tết Độc lập – Tết của toàn dân. Tôi nhớ cái Tết ấy vui không kém gì cái Tết xuân mới. Với bọn trẻ, có lẽ, vì sau Tết Độc lập sẽ là ngày tựu trường.

Từ 2/9/1945, Việt Nam có ngày Độc lập. Ảnh dongautaivietnamTừ 2/9/1945, Việt Nam có ngày Độc lập. Ảnh dongautaivietnam

Ngày ấy, nhà tôi ở khu gia binh của sĩ quan Bộ Tổng tham mưu, ngay ngã tư Điện Biên và Trần Phú, không xa đầu đường Nam Bộ. Cứ sát ngày Quốc khánh, chả riêng gì nhà tôi mà các gia đình trong khu tập thể đều đón họ hàng ở quê lên ăn tết. Vui lắm, râm ran chào nhau, thăm hỏi sức khỏe rồi vụ chiêm xuân, vụ hè thu năm nay ra sao…

Tiếng gà qué loác quác các xó bếp. Nhà cửa chật chội, cứ trải chiếu xuống dưới sàn mà nghỉ.
Tối 1/9, thấy bọn trẻ còn đùa nghịch ngoài sân, các bác nói với ra: “Ngủ sớm đi để ngày mai còn đi xem duyệt binh!”.

Sáng hôm sau, trong khu các sĩ quan với quân phục chỉnh tề, đầy đủ huân, huy chương ra xe từ sớm. Còn các bác ở quê ra hầu như thấp thỏm cả đêm, dậy uống trà từ 4h. Bên ấm trà thì thào, mong cho trời mau sáng.

Thức giấc, chẳng thèm ăn sáng, chúng tôi theo chân các bác ra đứng trên vỉa hè trước cửa, chờ đoàn xe duyệt binh đi qua. Ngày ấy bộ đội, du kích tham gia duyệt binh tập trung ở sân bay Bạch Mai, tới sáng 2/9 mới theo xe hành quân lên đầu đường Hùng Vương (phía công viên Tây Hồ). Nghe các bác kháo nhau: “Chỉ cần xem xe pháo, bộ đội, du kích ngồi trên xe chạy qua phố mình cũng như được xem duyệt binh trên Quảng trường. Kéo nhau lên sát Ba Đình làm gì cho mất trật tự ra”. Chẳng ai nhắc nhở nhưng ai cũng như tự hiểu điều đó. (Dân ta hay thế!).

Sáng, bà con ở các huyện ngoại thành, ở các tỉnh sát thủ đô mới kéo ra. Trên vỉa hè người xếp hàng lớp trong, lớp ngoài. Bên những bà con với quần áo mới lành lặn vẫn thấy có người đi chân đất, quần áo vá nhưng chả ai phân biệt giàu nghèo, họ như hòa thành 1 khối.

Trên loa phóng thanh treo ở cột điện đầu ngã tư tường thuật trực tiếp lễ duyệt binh và diễu hành mừng Quốc khánh. Khi phát thanh viên giới thiệu “Hồ Chủ tịch, Chính phủ và các vị khách quý đang bước ra lễ đài” làm ai cũng xúc động, như thấy mình đang có mặt trên Quảng trường. Mở đầu là lễ duyệt binh… Đội Quân nhạc nghi lễ do ông Đinh Ngọc Liên chỉ huy liên tục thực hiện các khúc quân hành. Không khí thật rạo rực.

Ở nhà chỉ mong cho đoàn xe pháo hoàn thành nhiệm vụ duyệt binh trở về sẽ tiếp tục diễu hành báo cáo với nhân dân thủ đô. Từ loa phóng thanh vang lên “Đoàn xe tải Mô-lô-tô-va quân sự trong màu sơn mới, các bánh xe sơn trắng, đang rẽ từ đường Hùng Vương sang đường Trần Phú để đi lên Bờ Hồ…”.

Vừa thoáng thấy chiếc com-măng-ca mui trần, với Quân kỳ quyết thắng gắn những huân chương lấp lánh, dẫn đầu đi qua đầu vườn hoa Canh Nông (nay là vườn hoa Lê-nin), bà con đã nhảy cẫng lên, vỗ tay, hô lớn: “Việt Nam muôn năm! Bác Hồ muôn năm! Hồ Chí Minh – Võ Nguyên Giáp!”…  Bọn trẻ chúng tôi sung sướng hô theo và chen sát ra lề đường.

Trên xe là những chiến sĩ trẻ măng, đẹp trai với “quân dung tươi tỉnh”, lưỡi lê tuốt trần, mặt nghiêm nghị nhìn về phía trước. Hết xe bộ binh là hải quân, pháo binh, phòng không… Nhìn những trang bị quân đội hiện đại ngày ấy mà cảm thấy tự hào cho sự phát triển của QĐNDVN anh hùng.

Kế sau bộ đội là công an, dân quân tự vệ, rồi diễu hành của các lĩnh vực, ngành nghề. Xem cho tới khi không còn đoàn nào diễu hành, chúng tôi mới theo chân các bác trở về. Bữa cơm trưa ấy xôm tụ, có thêm cả thịt gà.

Buổi tối cả nhà kéo nhau ra Bờ Hồ xem bắn pháo hoa. Nhìn bầu trời nở ra những bông hoa với ngàn vạn màu sắc mà thêm yêu Tổ quốc độc lập, tự do.

Cho đến bây giờ trong chúng tôi – thế hệ tuổi 50 – 60 trở lên – vẫn còn giữ mãi kỉ niệm về những cái tết Độc lập, cho dù cả nửa thế kỷ đã qua. Dân ta đã bao năm sống trong nô lệ, đã bao năm khao khát được sống trong độc lập, tự do; chỉ từ sau ngày 2/9/1945, dân ta mới thực sự có cái Tết Độc lập như thế!

… Cả nửa thế kỷ đã trôi qua, có cảm giác cái không khí Tết Độc lập của ngày xưa không còn. Nhưng dù thế nào với chúng tôi kỷ niệm về những ngày ấy sẽ sống mãi vì để có được Tết Độc lập đã phải hy sinh bao xương máu của ông cha, anh em, đồng đội, bạn bè. Chúng ta đừng bao giờ quên!

  • Trần Kiến Quốc

bee.net.vn

Độc lập, tự do… đường lên phía trước…

Không khí linh thiêng ngay từ những giây đầu tiên, khi tất cả khán giả cùng đứng lên chào lá quốc kỳ, cất cao lời “Quốc ca” và “Lãnh tụ ca”, để cùng tự hào là con dân nước Việt, cùng đồng lòng đi theo con đường mà Bác đã vạch ra cho dân tộc như lời một bài hát: Độc lập, tự do…đường lên phía trước…

Đúng 20h đêm 29/8/2009, đêm nhạc “Hồ Chí Minh – cả cuộc đời vì nước vì dân” đã được truyền hình trực tiếp từ Quảng trường Ba Đình đến với đồng bào cả nước và kiều bào ta ở nước ngoài. Đêm mùa thu, không gian quảng trường lắng lại, khi vài ngàn con người đủ mọi lứa tuổi, từ những cụ già tóc bạc phơ đến những em nhỏ đôi ba tuổi, tụ họp tại đây để cùng nhớ, cùng tri ân, cùng bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc vị lãnh tụ vĩ đại nhất của dân tộc Việt Nam. Thêm rất nhiều ghế phụ, và hàng ngàn đồng bào xem chương trình dọc đường Độc Lập, nơi ban tổ chức đặt 3 màn hình lớn.

Đêm nhạc hoành tráng cạnh lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Ảnh VietNamNetĐêm nhạc hoành tráng cạnh lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Ảnh VietNamNet

Không khí linh thiêng ngay từ những giây đầu tiên, khi tất cả khán giả cùng đứng lên chào lá quốc kỳ, cất cao lời “Quốc ca” và “Lãnh tụ ca”, để cùng tự hào là con dân nước Việt, cùng đồng lòng đi theo con đường mà chủ tịch Hồ Chí Minh đã vạch ra cho dân tộc như lời một bài hát: Độc lập, tự do…đường lên phía trước…

Con đường của dân tộc Việt Nam mà Bác vạch ra là con đường mở, con đường phát triển đến tương lai mà cơ sở nền móng của nó là Độc lập, tự do.

anh 1.jpgCả dân tộc đồng lòng vì “Độc lập tự do… đường lên phía trước”. Ảnh VietNamNet

Ngay sau đó, ca sĩ Đăng Dương “Ca ngợi Hồ Chủ tịch” (Nhạc sĩ Văn Cao) với những lời ca tha thiết, hào hùng: “Người về mang tới ngày vui. Mùa thu nắng tỏa Ba Đình, với tiếng Người còn dịu dàng như tiếng đất trời…” mở đầu cho những ca khúc thể hiện tình cảm yêu kính của những người con Việt Nam với người cha chung của dân tộc. Từ những khúc ca hùng tráng Tiếng hát từ thành phố mang tên Bác (Cao Việt Bách), Hồ Chí Minh đẹp nhất tên người (Trần Kiết Tường) đến Người là niềm tin tất thắng (Chu Minh)…, đến những lời ca da diết của “Lời Bác dặn trước lúc đi xa”, “Viếng lăng Bác”, “Giữa Mạc Tư Khoa nghe câu hò Nghệ Tĩnh”…

Các nghệ sĩ thuộc nhiều thế hệ, từ những người kỳ cựu như NSND Thu Hiền, NSND Quang Thọ, đến thế hệ trung niên như Thái Bảo (Hà Nội), Tạ Minh Tâm (TPHCM), cả các sĩ trẻ như Hồ Quỳnh Hương, Phương Anh, Thanh Thúy…, mỗi người đều góp lời ca như những bông hoa đẹp trong vườn hoa dâng Bác. Nhiều khán giả hát cùng các ca sĩ những lời ca tha thiết, nhiều tiếng vỗ tay theo nhạc điệu.

Đa số các ca khúc về Bác được chọn hát trong chương trình không mới, bởi những người yêu nhạc “cách mạng” Việt Nam đã quen thuộc với những lời ca được cất lên mỗi dịp kỷ niệm ngày sinh của Bác, hay tưởng nhớ ngày Bác đi xa. Nhưng khi những lời ca sâu lắng ấy vang lên giữa không gian quảng trường Ba Đình lịch sử, nơi Bác đọc những lời Tuyên ngôn độc lập khai sinh nước Việt Nam dân chủ cộng hòa 64 mùa thu trước, nơi đồng bào cả nước hòa chung dòng lệ tiễn đưa Bác 40 năm trước, nơi Bác đang yên giấc, dường như tinh thần của Bác, tấm lòng của Bác đã truyền tình cảm cho cả người hát lẫn người nghe; tạo nên mối cộng cảm, gắn bó, liên kết cả dân tộc thành một khối sức mạnh: Độc lập, tự do…đường lên phía trước…

Chương trình cũng dành những phút tri ân các chuyên gia Liên Xô trước đây, các chuyên gia Nga hiện nay nối tiếp nhau dành trọn tâm sức, tình cảm để giữ gìn hình hài Bác suốt 40 năm qua, để mỗi ngày hàng ngàn người nối tiếp nhau vào lăng để được thấy Bác. Nhiều chuyên gia có mặt trong đêm diễn, cùng nhớ Bác với đồng bào Việt Nam.

Cùng với những lời ca dâng Bác, những thước phim tư liệu hình ảnh Bác Hồ với đồng bào – chiến sĩ cả nước, với bạn bè quốc tế gây xúc động mạnh mẽ không chỉ bởi hình ảnh Người giản dị, gần gũi, thân thương, mà còn bởi những người tiếp xúc với Bác đều thể hiện rõ niềm hạnh phúc khi được gặp Bác, được Bác ôm hôn hay bắt tay thân mật… Cảm giác như Bác vĩ đại đang ở đâu đó thật gần.

Trong không khí ấy, những lời cuối cùng trong di chúc Bác để lại cho toàn dân từ 40 năm trước sẽ khiến mỗi người phải suy ngẫm: “Điều mong muốn cuối cùng của tôi là: Toàn Đảng, toàn dân ta đoàn kết phấn đấu, xây dựng một nước Việt Nam hoà bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh, và góp phần xứng đáng vào sự nghiệp cách mạng thế giới”.

  • Theo Khánh Linh (VietNamNet)

bee.net.vn

40 năm thực hiện Di chúc Bác Hồ lên phim

Ban bí thư Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam vừa đưa ra yêu cầu xây dựng và hoàn thành bộ phim tài liệu nghệ thuật về 40 năm thực hiện Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Bộ phim mang tên 40 năm thực hiện Di chúc Bác Hồ với 37 tập, tổng chi phí hơn 15 tỷ đồng, được lấy mốc từ thời điểm Bác Hồ bắt đầu viết di chúc vào năm 1965, hoàn tất bản di chúc, quá trình toàn Đảng, toàn dân thực hiện di chúc của Người.

Cuốn sách Bác Hồ viết di chúc và di chúc của NgườiCuốn sách Bác Hồ viết di chúc và di chúc của Người

Đoàn làm phim sẽ quay bối cảnh tại Hà Nội, TP.HCM, nhiều tỉnh thành trong nước và nước ngoài như: Pháp, Trung Quốc, Campuchia, Lào… Hãng phim truyện Việt Nam phối hợp với Hội Điện ảnh TP.HCM đảm nhiệm trọng trách này.

Nghệ sĩ ưu tú Lê Đức Tiến làm Tổng đạo diễn, Nghệ sĩ nhân dân Huy Thành làm Tổng biên tập, Nghệ sĩ ưu tú Lý Thái Dũng quay phim… Đến nay, 5 tập đầu đã hoàn tất và dự kiến sẽ phát hành vào ngày 2/9/2009.

Bộ phim cũng nằm trong hoạt động hưởng ứng cuộc vận động Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, tiến tới kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội.

Tháng 6/2009, bảo tàng Hồ Chí Minh và một số bảo tàng trên cả nước đã tổ chức các buổi triển lãm “40 năm thực hiện Di chúc Chủ tịch Hồ Chí Minh”.

N.Đ (tổng hợp)
bee.net.vn