Tag Archive | Văn hóa – Xã hội

Ngày 17 tháng 2: “Con Lạc cháu Hồng bao giờ cũng quật cường”

Thứ ba, 17/02/2009, 02:50 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí Minh

Ngày 17-2-1923, cách đây 86 năm, là ngày bước vào Tết Quý Hợi, tại Paris, Nguyễn Ái Quốc cùng bà con Việt kiều dự một bữa tiệc mừng Tết Nguyên đán và công bố sự trở lại hoạt động của Hội Ái hữu, một tổ chức do nhà yêu nước Phan Châu Trinh và Phan Văn Trường thành lập cách đó 10 năm nhưng đã ngừng hoạt động từ năm 1914 khi hai nhà sáng lập đều bị thực dân bỏ tù.

Ngày 17-2-1947, Bác Hồ viết “Thư gửi đồng bào tản cư”, xác định: “Thực dân Pháp bội tín gây chiến tranh… Tản cư cũng là kháng chiến… Tôi và Chính phủ không giờ phút nào không lo lắng đến các đồng bào. Bây giờ đang cực khổ thì chúng ta vui chịu với nhau. Đến ngày kháng chiến thắng lợi, độc lập thành công, chúng ta sẽ cùng nhau vui sướng. Con Lạc cháu Hồng bao giờ cũng quật cường, không bao giờ sợ khổ”.

Tháng 2 năm 1947, trả lời câu hỏi phỏng vấn của báo Chiến Đấu: “Từ ngày kháng chiến bùng nổ, Chủ tịch có luôn luôn mạnh khỏe không?”, Bác vui vẻ: “Cảm ơn, như bạn trông thấy, bây giờ tôi béo đỏ hơn trước, mặc dầu tôi luôn luôn đi thăm mặt trận này đến mặt trận khác, nhiều khi đi mấy chục cây số, mưa ướt dầm đường trơn như mỡ, mà cũng không thấy mệt”. Hỏi: “Vì sao Pháp chưa điều đình với ta?”, trả lời: “Vì thực dân Pháp đang mơ tưởng có thể dùng vũ lực mà chinh phục ta. Vì họ chưa hiểu rằng toàn thể dân ta đã kiên quyết kháng chiến để tranh lại quyền thống nhất và độc lập”.

Khoảng giữa tháng 2-1948, Bác Hồ gửi thư tới Hội nghị Thông tin tuyên truyền và báo chí toàn quốc. Là một nhà báo lão luyện, Bác biểu dương những ưu điểm của anh chị em làm báo nhưng cũng vạch ra nhiều khuyết điểm mà “Nói tóm lại: nội dung các tờ báo chưa phản ảnh được sự sinh hoạt của các tầng lớp dân chúng, chưa thành tờ báo của dân chúng”, và xác định báo chí phải “làm tròn nhiệm vụ tuyên truyền, cổ động, huấn luyện và lãnh đạo nhân dân”.

Ngày 17-2-1950 ứng với ngày mồng một Tết Canh Dần, Thơ chúc mừng năm mới của vị Chủ tịch Chính phủ kháng chiến viết: “Kính chúc đồng bào năm mới/ Mọi người càng thêm phấn khởi/ Toàn dân xung phong thi đua/ Đẩy mạnh cuộc chuẩn bị tới/ Chuyển mau sang tổng phản công/ Kháng chiến nhất định thắng lợi”.

Ngày 17-2-1958, Chủ tịch Hồ Chí Minh kết thúc chuyến thăm Miến Điện, ký kết Tuyên bố chung và dự lễ nhận bằng Tiến sĩ Luật học Danh dự của Trường Đại học Rangoon. Bác tỏ niềm vinh dự được nhận danh hiệu cao quý của “một trung tâm văn hóa có truyền thống vẻ vang, yêu nước và anh dũng chống thực dân. Trường này đã đào tạo ra vị anh hùng Ung San và các nhà lãnh đạo Miến Điện…”.

Ngày 17-2-1961, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết bài báo “Thêm một thắng lợi to lớn” ca ngợi thành công của Liên Xô đã phóng vệ tinh đầu tiên của trái đất, mở ra kỷ nguyên chinh phục vũ trụ của loài người.

D.T.Q và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 16 tháng 2: “Nước Việt Nam là một khối thống nhất”

Thứ hai, 16/02/2009, 01:27 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí Minh

Cách đây 86 năm, ngày 16-2-1923, Luật sư Phan Văn Trường đã thuyết trình về lịch sử Việt Nam tại trụ sở của Hội Liên hiệp thuộc địa ở Paris, công khai đề cập tới “vấn đề các dân tộc tự định đoạt lấy tự do khi tất cả các dân tộc ấy hiểu được sự cần thiết của việc áp dụng lý thuyết cộng sản…”. Sau đó, Nguyễn Ái Quốc phát biểu rằng bổn phận mỗi người dân thuộc địa là “cần ủng hộ và làm công việc tuyên truyền cộng sản” và giới thiệu tờ “Le Paria” với cử tọa.

Ngày 16-2-1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi thư tới Tổng thống Hoa Kỳ thông báo về sự ra đời của nước Việt Nam độc lập, lên án chủ nghĩa thực dân Pháp và đưa ra thông điệp: “Nhân dân Việt Nam chúng tôi sau quá nhiều năm chịu sự cướp bóc và tàn phá, mới chỉ đang bắt đầu công cuộc xây dựng. Cần phải có an ninh và quyền tự do, trước hết là để đạt được sự phồn vinh và phúc lợi trong nước, sau đó là góp phần nhỏ của mình vào việc xây dựng lại thế giới. An ninh và tự do chỉ có thể được đảm bảo bằng sự độc lập của chúng ta đối với bất kỳ một cường quốc thực dân nào và bằng sự hợp tác tự nguyện của chúng ta với tất cả các cường quốc khác. Chính với niềm tin vững chắc này mà chúng tôi yêu cầu Hợp chủng quốc Hoa Kỳ với tư cách là những người bảo vệ và những người bênh vực công lý thế giới, thực hiện một bước quyết định ủng hộ nền độc lập của chúng tôi”. Đây là văn kiện mang tính nhà nước đầu tiên trong lịch sử quan hệ Việt-Mỹ.

Ngày 16-2-1950, Chủ tịch Hồ Chí Minh tham dự chiêu đãi do Stalin tổ chức tại Mátxcơva để chào mừng “Hiệp ước tương trợ Xô – Trung” vừa được ký kết. Hồi ức của Đại tướng Võ Nguyên Giáp thuật lại câu chuyện Bác Hồ kể: “Qua Liên Xô, Bác có gặp đồng chí Stalin… Liên Xô phê bình ta chậm làm cải cách thổ địa. Đồng chí Stalin trỏ hai chiếc ghế rồi hỏi mình: “Ghế này là ghế của nông dân, ghế này là của địa chủ, người cách mạng Việt Nam ngồi ghế nào?”. Tới đây chúng ta phải làm cách mạng ruộng đất. Trung Quốc sẽ giúp ta kinh nghiệm về phát động quần chúng tiến hành cải cách ruộng đất”. Hai năm sau, ngày 16-2-1952, Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi điện tới Thống chế Stalin nhân kỷ niệm 2 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt – Xô.

Ngày 16-2-1958, tiếp tục chuyến thăm Miến Điện, phát biểu tại cuộc họp báo, Chủ tịch Hồ Chí Minh một lần nữa khẳng định: “Nước Việt Nam là một khối thống nhất không thể chia cắt được. Dân tộc Việt Nam từ lâu đã xây đắp Tổ quốc mình suốt từ Bắc chí Nam cùng chung một lịch sử, một tiếng nói, một nền kinh tế, cùng đứng lên đánh đuổi thực dân. Dân tộc Việt Nam kiên quyết đấu tranh thống nhất nước nhà”.

Ngày 16-2-1969 là ngày mùng một Tết Kỷ Dậu, Bác thăm và chúc Tết Quân chủng Phòng không – Không quân tại sân bay Bạch Mai và lên Vật Lại, Ba Vì tham dự Tết trồng cây cuối cùng trong cuộc đời sau 10 năm phát động.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 15 tháng 2: “Sự nghiệp của chúng tôi là chính nghĩa”

Chủ nhật, 15/02/2009, 02:02 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí Minh

Cách đây 63 năm, ngày 15-2-1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh chủ trì cuộc họp với đại diện các đoàn thể chính trị để bàn việc lập Chính phủ Liên hiệp, sẽ chính thức ra mắt vào dịp Quốc hội được triệu tập.

Ngày 15-2-1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi thư trả lời Charles Fenn, một sĩ quan tình báo trong đơn vị OSS đã từng tiếp xúc với Bác trong thời gian ở Côn Minh (tháng 3-1945) nhằm gây dựng mối quan hệ đồng minh chống Nhật ở Đông Dương. Bức thư viết: “Chúng tôi cảm kích vì thiện chí của Ngài muốn giúp Việt Nam”. Sau khi Bác Hồ qua đời, Charles Fenn là người viết cuốn tiểu sử chính trị đầu tiên về Hồ Chí Minh xuất bản bằng Anh ngữ. Khi đã ngoài 100 tuổi (năm 2004), Charles Fenn còn viết: “Cuộc sống cá nhân mẫu mực, tính kiên định vì nền độc lập và tự do của Việt Nam, những thành quả phi thường bất chấp những khó khăn chồng chất đã đưa Hồ Chí Minh, trong sự phán xét cuối cùng của nhân loại, lên hàng đầu danh sách những lãnh tụ của thế kỷ XX”.

Ngày 15-2-1961 là mùng một Tết Tân Sửu, trong lời chúc mừng năm mới, Bác viết: “Năm nay là năm Sửu, các cụ ta quen gọi là “Tết con trâu”. Trâu thì cày giỏi mà chọi cũng hăng. Toàn dân ta đoàn kết đấu tranh thì chúng ta nhất định xây dựng thành công một nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh”, và kết thúc bằng những vần thơ: “Mừng năm mới, mừng xuân mới/Mừng Việt Nam, mừng thế giới/Đường lên hạnh phúc rộng thênh thênh/Kế hoạch năm năm thêm phấn khởi/Chúc miền Bắc hăng hái thi đua/Chúc miền Nam đoàn kết tiến tới/Chúc hòa bình thống nhất thành công/Chúc chủ nghĩa xã hội thắng lợi”.

Cách đây 44 năm, ngày 15-2-1965, Bác Hồ thăm đền thờ Nguyễn Trãi tại Côn Sơn (Chí Linh). Thư ký Vũ Kỳ thuật lại trong hồi ức của mình: “Bác nghỉ trưa ở đó và xem rất kỹ văn bia trong đền thờ Nguyễn Trãi. Rồi đây các nhà viết sử có lẽ phải dành nhiều trang cho sự kiện không ngẫu nhiên này. Bởi Hồ Chí Minh tìm đến Nguyễn Trãi trong một bước ngoặt lịch sử của dân tộc, đâu phải là một sự ngẫu nhiên. Cách nhau hơn 5 thế kỷ (1380 – 1890) mà sao có những sự trùng hợp kỳ lạ, y như cuộc hẹn lịch sử đã định sẵn. Hai nhà chính trị và quân sự kiệt xuất, hai nhà thơ lớn, hai nhân cách lớn, và bao trùm lên tất cả là sự gặp nhau ở lòng tin tuyệt đối vào sức mạnh của nhân dân, là tấm lòng tha thiết đối với hạnh phúc của nhân dân…”.

Ngày 15-2-1967, Chủ tịch Hồ Chí Minh trả lời thư đề ngày 8-2-1967 của Tổng thống Mỹ L.B.Johnson bằng những lập luận đanh thép: “Nếu chính phủ thật muốn nói chuyện thì trước hết Mỹ phải chấm dứt không điều kiện việc ném bom và mọi hành động chiến tranh khác… Nhân dân Việt Nam quyết không khuất phục trước vũ lực và quyết không nói chuyện trước sự đe dọa của bom đạn. Sự nghiệp của chúng tôi là chính nghĩa. Mong Chính phủ Mỹ hãy hành động hợp với lẽ phải”.

 D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 14 tháng 2: Vị lãnh tụ vĩ đại

Thứ bảy, 14/02/2009, 01:31 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí MinhCách đây 82 năm, từ Quảng Châu, Nguyễn Ái Quốc viết bài cuối trong loạt 7 bài báo về “Các sự biến ở Trung Quốc” gửi đăng trên tờ báo tiếng Pháp “Annam” do Phan Văn Trường xuất bản tại Sài Gòn.

Ngày 14-2-1946, sau cái Tết độc lập đầu tiên, Chủ tịch Hồ Chí Minh cho đăng trên Báo Cứu Quốc “Lời cảm ơn đồng bào”, trong đó nêu rõ: “Nhân dịp tết đồng bào từ Nam chí Bắc, cá nhân và đoàn thể, các cụ già và trẻ em, các đồng bào dân tộc thiểu số, các kiều bào ở Lào, Xiêm và ở Trung Quốc đã gửi hơn hai nghìn bức điện và thư để chúc tôi năm mới. Lại có người gửi cho cam, mứt, bánh chưng, dưa cải, mùi xoa… Tiếc vì bận việc không thể cảm ơn từng người, tôi xin tất cả đồng bào nhận lời cảm ơn chung với lòng thân ái của tôi”.

Ngày 14-2-1947, sau hai tháng quyết tử chiến đấu kìm chân giặc tại thủ đô, Bác Hồ chỉ thị bí mật tổ chức rút quân ta khỏi Hà Nội lên chiến khu để bảo toàn lực lượng trường kỳ kháng chiến.

Ngày này năm 1951, Bác Hồ vừa tham dự Đại hội II của Đảng vừa chủ tọa hội nghị quân sự để bàn về việc phối hợp với bạn tiếp nhận viện trợ của Liên Xô và Trung Quốc tăng cường sức mạnh thúc đẩy cuộc kháng chiến đến toàn thắng. Một năm sau, ngày 14-2-1952, Bác Hồ gửi điện tới Chủ tịch Mao Trạch Đông nhân kỷ niệm 2 năm thiết lập quan hệ ngoại giao.

Ngày 14-2-1958, Chủ tịch Hồ Chí Minh kết thúc thắng lợi cuộc đi thăm Ấn Độ và mở đầu chuyến thăm Miến Điện. Tổng thống Miến Điện U Vin Môn, trong lời chào mừng tại sân bay, nêu rõ: “Nhân dân Miến Điện tôn kính và hâm mộ Chủ tịch chẳng những vì Ngài đã suốt đời trung thành phấn đấu cho độc lập tự do của nhân dân các nước thuộc địa mà còn vì sự cống hiến cao cả của Ngài như một vị lãnh tụ vĩ đại trong sự nghiệp cách mạng và giải phóng ở Đông Nam Á châu. Do phẩm cách đáng kính, tấm lòng cương trực và thái độ khiêm tốn của Chủ tịch, Ngài sẽ chinh phục lòng yêu kính của mọi người dân Miến Điện…”.

Ngày 14-2-1965, Bác Hồ gửi thư khen ngợi quân và dân Quảng Bình, Vĩnh Linh (Quảng Trị), Nghệ An đã chiến đấu dũng cảm, bắn chìm một tàu biệt kích (ngày 1-2), bắn rơi 22 máy bay và bắt sống phi công của Mỹ (các ngày 7, 8 và 11-2). Bức thư nhấn mạnh: “Một lần nữa chúng ta tỏ rõ cho đế quốc Mỹ biết rằng nếu chúng cứ liều lĩnh tiếp tục khiêu khích miền Bắc, chúng sẽ bị thất bại nhục nhã”.

Ngày 14-2-1967, Chủ tịch Hồ Chí Minh trả lời thư Giáo hoàng Pôluýt VI, lên án đế quốc Mỹ đã tiến hành một cuộc chiến tranh dùng những vũ khí man rợ nhất để tàn phá đất nước, trong đó có cả nhà thờ ở Việt Nam… Do vậy, Bác cho biết, chỉ khi nào Mỹ chấm dứt chiến tranh, để nhân dân Việt Nam tự giải quyết công việc nội bộ thì mới có hòa bình chân chính và mong muốn Giáo hoàng hãy dùng ảnh hưởng của mình buộc Mỹ tôn trọng những quyền cơ bản của dân tộc Việt Nam.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 13 tháng 2: “Một nhà đại cách mạng phi thường”

Thứ sáu, 13/02/2009, 02:33 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí Minh

Cách đây 79 năm, ngày 13-2-1930, Nguyễn Ái Quốc rời Hồng Công sau khi hoàn thành sứ mệnh lịch sử là tổ chức thành công cuộc hợp nhất giữa các tổ chức cộng sản ở Việt Nam và hải ngoại thành Đảng Cộng sản Việt Nam.

Hai thập kỷ sau, ngày 13-2-1950, Chủ tịch Hồ Chí Minh ký sắc lệnh về việc sử dụng đất vắng chủ trong thời kỳ kháng chiến để từng bước cấp cho những người nông dân nghèo không có ruộng đất.

Ngày 13-2-1958, Bác Hồ kết thúc cuộc viếng thăm lịch sử nước Cộng hòa Ấn Độ, trước khi rời thành phố Calcuta để lên đường thăm Miến Điện, Bác đến thăm Hội Mahabodi, một tổ chức Phật giáo có tiếng ở Ấn Độ. Sau khi lễ Phật, Bác dự buổi mít tinh do các phật tử tổ chức. Lời chào mừng của người đứng đầu tổ chức này đã đánh giá: “Như một vị ẩn sĩ chân chính, Chủ tịch đã hy sinh suốt đời cho nhân dân và Tổ quốc Ngài; Chủ tịch đã từ bỏ những hào nhoáng lộng lẫy của địa vị Chủ tịch một nước. Cũng như Hoàng đế Asoka, một vị phật tử đầy lòng hy sinh, Chủ tịch đã nêu cao trước thế giới một lý tưởng mà chỉ có thể thực hiện bởi một người có đầy lòng tin tưởng…”. Còn trong diễn văn của ông Thị trưởng thành phố Calcuta, nơi đón tiếp và tiễn Bác sau 10 ngày thăm Ấn Độ, đã ca ngợi: “Cũng như người cha vĩ đại của dân tộc chúng tôi là Thánh Gandhi, Ngài là biểu hiện của một đời sống giản đơn, thanh cao và khắc khổ. Chúng tôi hết lòng cầu với Thượng đế rằng cuộc viếng thăm lịch sử của Ngài đến đất nước này sẽ đúc nên những sợi dây chuyền vàng bằng hữu nghị để thắt chặt hai dân tộc chúng ta trong tình nghĩa anh em sáng chói”. Còn Thủ tướng J.Nerhu thì khẳng định: “Hồ Chủ tịch là một nhà đại cách mạng phi thường trong thời đại này. Người luôn luôn giải quyết những vấn đề khó khăn với nụ cười trên môi”…

Ngày 13-2-1960, Báo Nhân Dân đăng bài “Cái vòng tròn ốc” của Bác (ký bút danh C.K), nhấn mạnh đến quan điểm của Lênin là “phân tích cho đến cùng thì năng suất lao động là cái quan trọng nhất của trật tự xã hội mới. Chúng ta cần suy nghĩ nhiều về lời dạy đó trong công việc hàng ngày của mình”.

Ngày 13-2-1964 là ngày mồng 1 Tết Giáp Thìn, Bác vẫn có lời thơ chúc mừng năm mới: “Bắc Nam như cội với cành/Anh em ruột thịt, đấu tranh một lòng/Rồi đây thống nhất thành công/Bắc Nam ta lại vui chung một nhà/Mấy lời thân ái nôm na/Vừa là kêu gọi vừa là mừng xuân”.

Ngày 13-2-1969, Bác đón các cháu trong đoàn thiếu niên dũng sĩ miền Nam ra thăm miền Bắc và tiếp bà Menba Hernandez, Chủ tịch Ủy ban Cuba đoàn kết với Việt Nam. Với bà Menba Hernandez, ấn tượng về Chủ tịch Hồ Chí Minh “là hình ảnh tổng hợp của một nhà cách mạng đấu tranh không biết mệt mỏi vì tự do và hạnh phúc của nhân dân, một người khiêm tốn và giản dị, một nhà thơ nhạy cảm và sâu sắc, có khả năng nói lên những tình cảm trong sáng nhất của con người…”.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 12 tháng 2: Dân ta phải biết sử ta

Thứ năm, 12/02/2009, 01:30 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí Minh

Cách đây 62 năm, ngày 12-2-1947, giữa lúc đang tiến hành cuộc kháng chiến chống Pháp, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết thư trả lời “Chính phủ Cao Miên giải phóng” hoan nghênh việc thành lập một “Ủy ban giải phóng Việt – Miên – Lào” và đánh giá “đã sẵn có tinh thần tranh đấu cao lại gắng đi tới một sự cộng tác chặt chẽ thì thắng lợi thế nào cũng về ta và chúng ta nhất định sẽ giành được độc lập”. Đây là biểu hiện của khối đoàn kết của nhân dân 3 nước Đông Dương trên một chiến trường chung, trong một sự nghiệp giải phóng chung và trước một kẻ thù chung.

Ngày này 3 năm sau đó, ngày 12-2-1950, Chủ tịch nước Việt Nam đang kháng chiến ký một sắc lệnh quan trọng: Sắc lệnh số 20/SL, quyết định tổng động viên để tiến tới tổng phản công. Sắc lệnh nêu rõ: “Tất cả nhân lực, vật lực, tài lực của toàn thể nhân dân đều được đặt dưới chế độ pháp luật đặc biệt trong thời kỳ chiến tranh”.

Ngày 12-2-1951, theo dõi sát tình hình chiến sự đang diễn ra khốc liệt ở Triều Tiên, nơi đụng đầu của “hai phe”, dưới bút danh “Đ.X” Bác viết bài “MIG” đăng trên Báo Cứu Quốc. Tác giả đặc biệt quan tâm đến các loại phi cơ chiến đấu được hai bên sử dụng, trong đó có máy bay MIG của Liên Xô và đặt sự tin tưởng vào loại MIG19 “bay mau như tia chớp”. Thực tế lịch sử cho thấy, chỉ hơn một thập kỷ sau (1964 – 1972), chính những thế hệ máy bay MIG của Liên Xô viện trợ đã góp phần đánh bại cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân của Mỹ trên chiến trường miền Bắc nước ta.

Ngày 12-2-1958, tiếp tục hành trình thăm Ấn Độ, Bác đến thành phố Bangalo thăm và trồng hoa tại tượng đài của M.Gandhi, vị Thánh của nền độc lập Ấn Độ. Trong lời chào mừng, Thị trưởng thành phố đã bày tỏ sự tán thành với biểu tượng của thủ tướng Nerhu, coi Chủ tịch Hồ Chí Minh là “Con người của Hòa bình Thế giới”.

Trong những sự kiện diễn ra vào tháng 2 mà chưa xác minh được ngày thì năm 1941 ghi nhận việc tại Pác Bó, Bác dành thời gian để dịch “Lịch sử Đảng Cộng sản (b) Nga” ra tiếng Việt làm tài liệu tuyên truyền giáo dục như được thể hiện trong bài thơ: “Sáng ra bờ suối tối vào hang/Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng/Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng/Cuộc đời cách mạng thật là sang”.

Còn trong tháng 2-1942 ghi dấu bằng việc Tổng bộ Việt Minh xuất bản tác phẩm “Lịch sử nước ta” do Nguyễn Ái Quốc biên soạn gồm 208 câu lục bát trình bày tóm tắt lịch sử nước ta từ thời Hùng Vương dựng nước đến đương đại và những ghi chép dự báo về 3 năm tiếp theo như một lời tiên tri: “1945: Việt Nam độc lập”. Bản diễn ca mở đầu bằng câu: “Dân ta phải biết sử ta/Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam/Kể năm hơn bốn ngàn năm/Tổ tiên rực rỡ, anh em thuận hòa…” và kết thúc bằng một bài học lịch sử: “Dân ta xin nhớ chữ “đồng”: Đồng tình, đồng sức, đồng lòng, đồng minh”.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Chiến dịch Tây Nguyên năm 1975 (4/3 – 3/4/1975)

Tình hình chung

– Hình thức: Chiến dịch tiến công

– Không gian tác chiến chủ yếu: Vùng Tây Nguyên, bao gồm các tỉnh Đắc Lắc, Phú Bổn, Gia Lai, Kon Tum, Quảng Đức.

– Không gian phát triển tiến công: Duyên hải Trung Trung Bộ, gồm các tỉnh: Bình Định, Phú Yên, Khánh Hòa.

– Thời gian: Từ 4-3 đến 3-4-1975

– Lực lượng tham chiến:

+ Ta: 4 sư đoàn bộ binh 10, 320, 316, 968; 4 trung đoàn bộ binh 25, 95a, 95b, 271; Trung đoàn đặc công 198; Trung đoàn tăng – thiết giáp 273 và một số đơn vị binh chủng chuyên môn, kỹ thuật.

+ Địch: Sư đoàn bộ binh 23; Lữ đoàn dù số 3; Trung đoàn bộ binh 40 (giai đoạn phát triển); 8 binh đoàn (trung đoàn) biệt động quân 4, 6, 7, 21, 22, 23, 24, 25; Lữ đoàn tăng – thiết giáp 2 (gồm 4 thiết đoàn); 30 tiểu đoàn bảo an và các đơn vị binh chủng chuyên môn, kỹ thuật khác.

– Kết quả: Ta tiêu diệt Sư đoàn 23, Lữ đoàn 8, Lữ đoàn thiết giáp 2, Trung đoàn 40, 8 liên đoàn biệt động quân và các tiểu đoàn bảo an, tổng cộng gần 30.000 tên; giải phóng toàn bộ vùng Tây Nguyên và góp phần quan trọng giải phóng Bình Định, Phú Yên, Khánh Hòa.

Diễn biến chính

Bước vào mùa Xuân năm 1975, ta chọn Nam Tây Nguyên làm hướng đột phá chiến lược cho cuộc tổng tiến công. Chiến dịch được mở ra với ý định ban đầu là giải phóng vùng Nam Tây Nguyên, trước hết là thị xã có ý nghĩa chiến lược Buôn Ma Thuột.

Sau các hoạt động nghi binh tích cực thu hút địch lên hướng bắc, từ ngày 4-3-1975, bộ đội ta bước vào tác chiến tạo thế, chặt đứt giao thông địch trên trục đường 19 và 21, chia cắt chiến lược các tập đoàn địch ở Tây Nguyên và đồng bằng. Ngày 8-3, Sư đoàn 302 diệt cứ điểm Cẩm Ga, chiếm giữ đường 14 ở khu vực này, chia cắt chiến dịch quân địch ở Bắc và Nam Tây Nguyên. Từ 9 đến 10-3, chính thức bước vào tác chiến chiến dịch, Sư đoàn 10 tiêu diệt căn cứ Đức Lập.

Ngày 10-3, Sư đoàn 316, Trung đoàn 95b, Trung đoàn 198 đặc công đồng loạt mở 5 mũi tiến công vào thị xã Buôn Ma Thuột. Đây là trận đánh then chốt chủ yếu. Sau hơn một ngày chiến đấu quyết liệt, trưa 11-3, ta giải phóng thị xã.

Từ 14 đến 18-3, Sư đoàn 10, Trung đoàn 25 tiến công lực lượng địch đổ bộ trực thăng trên đường 21, Đông Bắc thị xã Buôn Ma Thuột, tiêu diệt Sư đoàn 23 và Liên đoàn biệt động quân 21, đập tan ý đồ phản kích của địch.

Bị thất bại nhanh chóng và nặng nề, trước tình huống không còn lực lượng cơ động ứng cứu, ngụy quyền Sài Gòn buộc phải ra lệnh rút bỏ Bắc Tây Nguyên để bảo toàn lực lượng còn lại của Quân đoàn 2. Khoét sâu sai lầm của địch, ta tung Sư đoàn 320 vào truy kích, tập kích tập đoàn địch rút chạy trên đường 7, từ 17 đến 23-3, tiêu diệt hầu hết lực lượng này gồm 1 trung đoàn bộ binh, 5 liên đoàn biệt động quân, 3 thiết đoàn và các đơn vị khác, giải phóng Cheo Reo, Củng Sơn.

Đồng thời, từ 18 đến 24-3, Sư đoàn 968, Trung đoàn 95a, và Trung đoàn 271 tiến vào giải phóng các thị xã Kon Tum, Plâyku, Gia Nghĩa.

Phát triển thắng lợi, từ 2-3 đến 3-4, các sư đoàn Tây Nguyên tiến xuống duyên Hải Trung Trung Bộ, tiêu diệt Lữ đoàn dù 3, Trung đoàn 40, Liên đoàn 24, cùng bộ đội bạn giải phóng Bình Khê, Phú Yên, Nha Trang, Cam Ranh, kết thúc dòn dã Chiến dịch Tây Nguyên.

Những phát triển của nghệ thuật quân sự

Bày mưu kế, lập thế trận và lựa chọn mục tiêu (hướng) là những phát triển nổi bật của nghệ thuật quân sự trong chiến dịch này. Ta chọn mục tiêu chủ yếu (Buôn Ma Thuật) vào đúng nơi hiểm nhưng yếu của địch. Để mục tiêu này càng “yếu” hơn, ta đã nghi binh điều địch lên hướng bắc, đồng thời bí mật cơ động lực lượng lớn về hướng nam, nhờ vậy ta đã tập trung ưu thế áp đảo ở nơi cần thiết, tạo yếu tố bất ngờ. Ta bố trí thế trận hiểm, chia cắt chiến lược và chiến dịch địch, khiến các cụm quân của chúng bị cô lập. Từ đó buộc địch phải chấp nhận các tình huống ta đã dự kiến (thí dụ: do thế trận của ta, địch chỉ còn một khả năng duy nhất là đổ bộ trực thăng xuống đường 21 sau khi mất Buôn Ma Thuật. Tại đây, ta đã bố trí sẵn sàng Sư đoàn 10 và Trung đoàn 25. Có nghĩa là địch đã rơi vào đúng kế, đúng định của ta). Chiến dịch Tây Nguyên năm 1975 còn nổi bật ở nghệ thuật phát triển tiến công. Nắm thời cơ có địch rút chạy, ta đã kịp thời và kiên quyết truy kích tiêu diệt chúng, đưa địch đến thất bại chưa từng có, nó đã làm rung chuyển chiến lược của địch, đưa cuộc kháng chiến chống Mỹ vào bước ngoặt quyết định./.

(Theo “Almanach”)
Quyết Thắng (st)

Đoàn đại biểu Công đoàn Quân chủng Phòng không – Không quân báo công dâng Bác

Sáng ngày 12/3/2013, 120 cán bộ, đoàn viên ưu tú về dự Đại hội đại biểu Công đoàn Quân chủng Phòng không – Không quân (PK-KQ) lần thứ VII (2013 – 2018) đã tổ chức Lễ báo công dâng Bác tại Khu Di tích K9 (Đá Chông, Ba Vì, Hà Nội).

BAO CONG K9Các đại biểu dự Đại hội báo công dâng Bác tại K9

Trong giờ phút thiêng liêng, xúc động, các đại biểu đã báo cáo với Bác những thành tích tiêu biểu trong phong trào công nhân viên chức và hoạt động Công đoàn của Quân chủng trong 5 năm qua: Tuyệt đại đa số công nhân viên chức – lao động quốc phòng có bản lĩnh chính trị vững vàng, phẩm chất đạo đức tốt, hăng hái học tập, lao động sáng tạo, vươn lên làm chủ kỹ thuật, công nghệ mới. Thông qua các phong trào thi đua: “Lao động giỏi, lao động sáng tạo”, “Học tập nâng cao trình độ văn hóa, chuyên môn nghiệp vụ, tay nghề”; Hội thi “Sản phẩm, đề tài sáng tạo”…đã có 3035 sản phẩm, đề tài, sáng kiến cải tiến kỹ thuật được ứng dụng vào thực tiễn, làm lợi 23 tỷ 771 triệu đồng. Hàng năm, 100% công đoàn cơ sở đạt vững mạnh, trong đó có từ 57% – 70% vững mạnh xuất sắc; có từ 96% – 98% đoàn viên đạt tiên tiến, trong đó có từ 51%-58% công đoàn viên đạt xuất sắc; có 165 tập thể và 5346 lượt cán bộ, đoàn viên công đoàn được các cấp khen thưởng.

Với tinh thần đoàn kết, chủ động, sáng tạo, đội ngũ cán bộ, đoàn viên, công nhân viên chức, lao động quốc phòng Quân chủng Phòng không – Không quân xin hứa với Bác tiếp tục giữ vững truyền thống, phẩm chất tốt đẹp “Bộ đội Cụ Hồ”, “Người lính thợ”; đẩy mạnh việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Người, xây dựng đội ngũ đoàn viên Công đoàn, công nhân viên chức, lao động quốc phòng trong Quân chủng có bản lĩnh chính trị vững vàng, tuyệt đối trung thành với Đảng, với Tổ quốc và nhân dân; có ý chí quyết tâm cao, làm chủ vũ khí trang bị kỹ thuật, sẵn sàng nhận và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong mọi tình huống. Góp phần xây dựng Quân chủng Phòng không – Không quân cách mạng, chính quy, tinh nhuệ và hiện đại, bảo vệ vững chắc bầu trời của Tổ quốc Việt Nam XHCN.

Nguyễn Gia Chinh
bqllang.gov.vn

Ngày 11 tháng 2: “Phải là Đảng của dân tộc Việt Nam”

Thứ tư, 11/02/2009, 01:58 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí MinhCách đây 89 năm, ngày 11-2-1920, Nguyễn Ái Quốc diễn thuyết về đề tài “Chủ nghĩa bônsêvich ở châu Á” tại Hội nghị những thanh niên cộng sản tại Paris.Còn ngày này cách nay 58 năm, ngày 11-2-1951, Chủ tịch Hồ Chí Minh dự khai mạc Đại hội Đảng lần thứ II và đọc Báo cáo chính trị, đặt ra yêu cầu cấp bách “chúng ta phải có một đảng công khai, tổ chức hợp với tình hình thế giới và tình hình trong nước để lãnh đạo toàn dân đấu tranh cho đến thắng lợi, Đảng đó lấy tên là Đảng Lao động Việt Nam… kết nạp những công nhân, nông dân, lao động trí óc, thật hăng hái, thật giác ngộ cách mạng… Đảng theo chủ nghĩa Mác – Lênin và tổ chức theo chế độ dân chủ tập trung, có kỷ luật sắt đồng thời là kỷ luật tự giác, dùng lối“phê bình và tự phê bình” làm “luật phát triển” của Đảng. Nhà sáng lập của Đảng khẳng định: “Đảng Lao động Việt Nam phải là một đảng to lớn, mạnh mẽ, chắc chắn, trong sạch và cách mạng triệt để… Chính vì Đảng Lao động Việt Nam là đảng của giai cấp công nhân và nhân dân lao động cho nên nó phải là Đảng của dân tộc Việt Nam”.

Ngày 11-2-1960, Báo Nhân Dân đăng bài “Không để một khe hở”, biểu dương những người dân bình thường phát hiện cho báo Đảng những hiện tượng lãng phí và cho rằng “họ đáng làm gương cho một số người được Nhà nước giao cho trông nom hoặc sử dụng của cải chung mà chưa làm tròn trách nhiệm”. Tác giả cũng đánh giá: “Nhưng nhìn chung thì trên mặt trận này, vòng vây của chúng ta chưa xiết chặt lắm. Vì vậy mà của cải dành dụm của chúng ta không những rơi vãi một phần vào cái hố lãng phí mà còn bị bọn tham ô đục khoét mất một phần khác. Bắt giam hết bọn ăn cắp ấy ư? Trừng phạt chúng thật nặng ư? Việc đó không phải chúng ta không làm. Nhưng điều quan trọng nhất… vẫn là phải gây chung quanh chúng một không khí công chúng công phẫn và tẩy chay về mặt đạo đức. Phải không còn một ai vỗ vai gượng nhẹ với chúng nữa! Có như vậy mới ngăn chặn được những hành động ăn cắp của công và mới bảo vệ được tích lũy của chúng ta”. 

Ngày 11-2-1967, Bác họp Bộ Chính trị để bàn việc trả lời Giáo hoàng J.Paul VI và Tổng thống Mỹ L.B.Johnson. Giữa khi cuộc chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam đang diễn ra khốc liệt cũng là lúc phong trào phản chiến phát triển mạnh mẽ trên thế giới và ngay tại nước Mỹ, cùng trong ngày 8-2, vị giáo chủ của Tòa thánh Vatican đã gửi điện (lần thứ 3) đến Chủ tịch Hồ Chí Minh “tỏ ý muốn sớm có giải pháp hòa bình ở Việt Nam” và Tổng thống Mỹ đã viết một bức thư gửi người đứng đầu nhà nước Việt Nam nêu những điều kiện chấm dứt chiến tranh.

Tuy nhiên, điều đáng nói là ngày 14-2-1967, cùng với ngày công bố nội dung điện trả lời Giáo hoàng và một ngày trước khi Chủ tịch Hồ Chí Minh trả lời thư Tổng thống Mỹ (15-2), chính Johnson đã ra lệnh ném bom trở lại miền Bắc Việt Nam một cách dữ dội!

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 10 tháng 2: “Vào Đảng là để làm đầy tớ cho dân”

Thứ ba, 10/02/2009, 03:24 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí MinhCách nay đã 108 năm, ngày 10-2-1901 (tức là ngày 22 tháng chạp năm Thành Thái thứ 12, Tân Sửu), cụ bà Hoàng Thị Loan, thân mẫu của Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời tại Huế. Sau sự cố đó, cậu bé Nguyễn Sinh Cung mới 11 tuổi được cha gửi về Nghệ An cho bà ngoại chăm sóc và bắt đầu theo học chữ Hán…

38 năm sau, ngày 10-2-1939, cậu bé Nguyễn Sinh Cung năm xưa đã trở thành một nhà cách mạng từng trải. Đang hoạt động tại Trung Quốc, từ Quế Lâm, Nguyễn Ái Quốc trong vai Thiếu tá Hồ Quang, nhân viên điện đài, cùng với tướng Bát Lộ quân Diệp Kiếm Anh đến Nam Nhạc (tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc) tham gia huấn luyện về chiến tranh du kích trong thời kỳ Quốc – Cộng hợp tác để chống phát xít Nhật.

8 năm sau đó, ngày 10-2-1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh chủ tọa Hội nghị điền chủ toàn tỉnh Ninh Bình họp bàn việc đẩy mạnh kháng chiến – kiến quốc và đưa ra khẩu hiệu “Nước nhà trên hết, dân tộc trên hết, kháng chiến thắng lợi hơn hết!”.

Ngày 10-2-1948 là ngày mồng 1 Tết Mậu Tý, Bác Hồ động viên cả nước bước vào năm thứ 2 của cuộc kháng chiến bằng bài thơ: “Năm Hợi đã qua đi/Năm Tý vừa bước tới/Gửi lời chúc đồng bào/Kháng chiến được thắng lợi/Toàn dân đại đoàn kết/Cả nước dốc một lòng/Thống nhất chắc chắn được/Độc lập quyết thành công”.

Cũng trong ngày này, Bác khai bút bằng bài “Thanh niên phải làm gì?” đăng trên Báo Nhân Dân. Sau khi phân tích những hạn chế của tổ chức và phong trào thanh niên, Bác nêu lên những đòi hỏi:

“Thanh niên cần phải có chí tự động, tự cường, tự lập.

Phải có khí khái ham làm việc chứ không ham địa vị.

Phải có quyết tâm, đã làm việc gì thì làm cho đến nơi đến chốn, làm cho kỳ được.

Phải có lòng ham tiến bộ, ham học hỏi, luôn học, học mãi. Học văn hóa, học chính trị, học nghề nghiệp.

Phải có lòng kiên quyết tham gia kháng chiến để tranh cho kỳ được thống nhất và độc lập, dân chủ và tự do.

Như thế, mới xứng đáng thanh niên là chủ nhân tương lai của nước nhà”.

Ngày 10-2-1962, gửi thư tới Hội nghị các nhà văn Á – Phi lần thứ hai, Bác biểu dương: “Cây bút phục vụ chính nghĩa trong tay nhà văn chiến đấu có một lực lượng cực kỳ mạnh mẽ”.

Ngày 10-2-1965 Bác tham dự lễ ký Tuyên bố chung giữa Việt Nam và Liên Xô, kết thúc chuyến thăm Việt Nam của Thủ tướng Côxưghin (từ 6 đến 10-2-1965). Đó là thời điểm Mỹ đẩy cuộc chiến tranh phá hoại lên quy mô ác liệt hơn trước (từ 7-2) và Bản tuyên bố chung khẳng định cam kết của Liên Xô ủng hộ cuộc chiến đấu của nhân dân ta.

Ngày 10-2-1967 là mồng 2 Tết Đinh Mùi, thăm Hợp tác xã Tảo Dương (Thanh Oai, Hà Tây) và phát biểu về vai trò của Đảng, Bác nhấn mạnh “Mình vào Đảng để làm đầy tớ cho dân… Làm đầy tớ nhân dân chứ không phải làm “quan” nhân dân. Muốn có đảng viên tốt thì phải xây dựng được các chi bộ tốt thực sự, nếu không chỉ là tự lừa dối mình”.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 9 tháng 2: “Phải loại trừ cái tệ thiếu dân chủ”

Thứ hai, 09/02/2009, 01:03 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí Minh

Cách đây 84 năm, Nguyễn Ái Quốc đang có mặt ở Quảng Châu tập trung vào công việc tổ chức lực lượng, trong đó soạn thảo một văn kiện có tên là “Dự thảo Điều lệ Đảng” gồm 14 điểm. Tuy chưa xác định được tên gọi nhưng mục tiêu đưa ra là rõ ràng: “Hoạt động giác ngộ anh em và giành chính quyền; hoạt động vì hạnh phúc của giai cấp vô sản, người lao động và thợ thủ công” kèm theo những quy định rất cụ thể liên quan đến công tác tổ chức. Đây chính là tiền đề cho việc ra đời Hội Thanh niên Cách mạng Đồng chí, tập hợp những chiến sĩ yêu nước Việt Nam đang khao khát hành động. Tài liệu đề rõ thời điểm in là “tháng 2-1925”.

Ngày 9-2-1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết thư cảm ơn toàn thể đồng bào trong dịp tết “đã tự mình tiết kiệm, bớt ăn tết mà úy lạo các chiến sĩ rất hậu… Lòng tốt của đồng bào tỏ rằng, chúng ta quân dân nhất trí, nên dù gian khổ mấy, trường kỳ kháng chiến cũng nhất định thắng lợi”. Cùng ngày, đáp lại câu hỏi “Với điều kiện nào Chính phủ Việt Nam ngừng chiến tranh?” của phóng viên Hãng thông tấn Reuter, Bác trả lời: “Khi những mục tiêu thống nhất và độc lập của nhân dân Việt Nam đạt được sẽ ngừng chiến và hòa giải ngay!”.

Ngày 9-2-1958, tiếp tục chuyến thăm Ấn Độ, vãn cảnh lăng Taj Mahal nổi tiếng thế giới, được mệnh danh là “bài thơ đá gấm”, Chủ tịch Hồ Chí Minh ca ngợi: “Ngày xưa nhân dân Ấn Độ đã xây dựng cung điện lâu đài cực kỳ đồ sộ. Ngày nay nhân dân Ấn Độ dùng tài năng và lực lượng của mình làm những nhà máy to, đắp những đập nước lớn để làm cho nước nhà giàu mạnh, con cháu mình sung sướng. Điều đó chứng tỏ rằng nhân dân Ấn Độ có một quá khứ vẻ vang và một tương lai càng rực rỡ”.

Ngày 9-2-1961, Báo Nhân Dân đăng bài “Một chi bộ tốt ở nông thôn” ký bút danh T.L, biểu dương chi bộ xã Kim Anh (Hà Đông) lãnh đạo khéo nên sau 3 năm đã biến một xã nghèo thành một xã tiên tiến, và đưa ra kết luận: “Chi bộ nào chấp hành tốt các chính sách của Đảng, đi đúng đường lối quần chúng, củng cố và phát triển tốt hợp tác xã nông nghiệp, không ngừng nâng cao mức sống của nhân dân, đảng viên gương mẫu và được dân tin, dân phục, dân yêu thì đó là một chi bộ tốt”.

Ngày 9-2-1967 là mồng 1 Tết Đinh Mùi, kết thúc “Thư chúc mừng năm mới” Bác lại dành viết mấy vần thơ: “Xuân về xin có một bài ca/Gửi chúc đồng bào cả nước ta/Chống Mỹ hai miền đều đánh giỏi/Tin mừng thắng trận nở như hoa”. Đến chúc tết Trung đoàn không quân tiêm kích thuộc Đoàn Sao Đỏ, Bác mong Không quân Nhân dân “Đoàn kết, học tập tiến bộ, đánh giỏi, đạt nhiều thắng lợi mới”. Và khi gặp gỡ đồng bào xã Tam Sơn (Tiên Sơn, Hà Bắc), Bác căn dặn: “Chúng ta phải loại trừ cái tệ thiếu dân chủ, loại trừ cái thói quan liêu, mệnh lệnh, tham ô, lãng phí”.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 8 tháng 2: “Chúng tôi phải là chủ đất nước chúng tôi!”

Chủ nhật, 08/02/2009, 04:04 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí Minh

Cách đây 78 năm, ngày 8-2-1931, Nguyễn Ái Quốc viết báo cáo gửi Quốc tế Cộng sản thông báo về phong trào đấu tranh của giai cấp công nhân Đông Dương và việc Đảng đã đổi tên thành Đảng Cộng sản Đông Dương.

Chỉ 10 năm sau, Bác Hồ đã trở về nước sau 30 năm hoạt động ở nước ngoài. Hồi ký của Lê Quảng Ba viết: “Chúng tôi được theo Bác từ Nậm Quang về nước… Vượt lên một đoạn dốc ngắn rồi xuống một núi dài lởm chởm đá, tôi nhận ra cây si mọc không xa cột mốc 108. Mốc đá như một tấm bia. Bác dừng lại, cúi đọc chữ Hán và chữ Pháp khắc sâu ở cả hai mặt đá… Người nhìn sâu vào khoảng đất trời Tổ quốc biết bao đẹp đẽ nhưng đầy đau thương…

Ngày 8-2-1941 Bác chọn hang Cốc Bó (nghĩa là “đầu nguồn”) ở làng Pác Bó (Cao Bằng) và nói với mọi người: “Mình vừa nẩy ra cái ý hay, dòng suối này của ta đẹp quá, trong xanh như ngọc, lại bắt nguồn từ đây, nên đặt tên là Suối Lê Nin. Còn ngọn núi hùng vĩ phía sau, bên phải kia, chúng ta gọi là Núi Các Mác…”. Cảm xúc về nơi ở đầu tiên trong lòng Tổ quốc, Bác làm mấy câu thơ: “Non xa xa, nước xa xa/ Nào phải thênh thang mới gọi là/ Đây Suối Lê Nin, kia Núi Mác/ Hai tay gây dựng một sơn hà”.

Năm 1946, sơn hà đã giành được độc lập nhưng lại đang đứng trước mưu đồ quay trở lại của thực dân Pháp. Ngày 8-2-1946, tiếp tướng Salan đến cám ơn việc vừa đi thăm binh sĩ Pháp đang điều trị tại Nhà thương Đồn Thủy, Bác đáp từ:“…Hôm đó là tết nguyên đán. Tôi vui mừng có dịp được bày tỏ tình cảm của tôi đối với nước Pháp… Nhưng rất tiếc, những sự kiện ở Nam bộ và thái độ của Chính phủ Pháp đang khơi cái hố sâu giữa các ngài và chúng tôi” và thẳng thừng bác bỏ đề nghị cho quân Pháp đứng ra lập lại trật tự: “Nếu làm như vậy tôi sẽ là kẻ phản quốc… Chúng tôi yêu nước Pháp, nhưng không muốn làm nô lệ, chúng tôi muốn sống tự do. Chúng tôi muốn có quan hệ rất nhiều về kinh tế với Pháp. Chúng tôi muốn có quan hệ rộng lớn hơn nữa về văn hóa. Chúng tôi muốn có những cán bộ chuyên viên kỹ thuật người Pháp trên mọi lĩnh vực. Nhưng chúng tôi phải là chủ nhân đất nước chúng tôi!”.

Ngày 8-2-1960, báo “Nhân Dân” đăng bài “Quỹ đen… Quỹ trắng” của Bác phê phán việc lập quỹ bất hợp pháp tại nhiều địa phương, cơ quan: “Quỹ đen chính là… cắt xén công quỹ, lu bù, ù xọe… Chúng ta sẵn sàng siết chặt thêm trăm nghìn sợi dây ràng buộc để tiêu diệt hẳn lối làm lộn xộn đó. Phải chặt chẽ hơn nữa trong việc dùng tiền dành dụm của chúng ta, để tiến nhanh đến cuộc sống ấm no, đầy đủ cho mọi người”.

Ngày 8-2-1963, dự họp Bộ Chính trị nghe báo cáo về dự án công trình xây dựng thủy điện Thác Bà, Bác yêu cầu: “Phải đặc biệt lưu ý hai vấn đề: 1- Tổ chức công trường cho tốt; 2- Tổ chức di dân cho tốt”.

D.T.Q và nhóm cộng sự
sggp.org.vn