Tag Archive | Chính trị – Xã hội

Ngày 11 tháng 5: “Đảng ta cần phải mạnh mẽ, trong sạch, kiểu mẫu”

Thứ hai, 11/05/2009, 01:24 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí MinhCách đây 64 năm, ngày 11-5-1945, lãnh tụ Hồ Chí Minh tiếp tục hành trình từ biên giới Cao Bằng xuống vùng đồng bằng chờ đón thời cơ. Dừng lại tại xã Minh Khai, huyện Ngân Sơn (tỉnh Bắc Cạn), Bác ghé thăm lớp học bình dân và kể tiểu sử liệt sĩ Nguyễn Thị Minh Khai cho đồng bào của xã mang tên nhà hoạt động cách mạng nổi tiếng của Đảng.

Tháng 5-1948, trong lá thư gửi Giám đốc Tư pháp Liên khu X Vũ Trọng Khánh để chia buồn việc thân mẫu của ông qua đời, Bác động viên: “Ai chẳng muốn no cơm ấm áo. Nhưng sinh hoạt vật chất hết đời người đó là hết. Còn tiếng tăm xấu hay tốt, còn truyền đến ngàn đời sau… Chúng ta có tinh thần vững vàng, tin tưởng chắc chắn thì “phú quý không dụ dỗ được ta, oai lực không dọa nạt được ta”. Mà khó khăn gì chúng ta cũng vượt qua được, việc gì chúng ta cũng làm được”. 

Cũng trong tháng 5-1948, để chuẩn bị làm lễ truy điệu nguyên Trưởng ban Thường trực Quốc hội Nguyễn Văn Tố bị giặc Pháp bắn chết, Bác tự soạn bài văn điếu và gửi thư nhờ cụ Bùi Bằng Đoàn góp ý kiến với những lời lẽ rất khiêm nhường: “Tôi cứ bạo dạn thảo ra đây trình cụ xem. Nếu có thể sửa thì xin cụ sửa giúp… Vì đối với cụ tôi không dám giấu dốt, cho nên cứ gửi để cụ xem”. 

Ngày 11-5-1949, Bác gửi thư thân mật khen ngợi và động viên “các đơn vị bộ đội và dân quân mới thắng địch trên Mặt trận Lạng Sơn: tiêu diệt đồn Kỳ Cùng, Đèo Khách, Ba Sơn, phá cầu Bản Trại, tiêu hủy đoàn quân vận tải của địch trong trận Thất Khê. Trong công việc đẩy mạnh cuộc cầm cự, chuẩn bị tổng phản công, các chú bắt đầu như thế là rất tốt, các chú cố gắng theo đà này mà tiến lên, để tranh lấy thắng lợi to hơn nữa”. 

Ngày 11-5-1952, Bác đến dự lớp chỉnh huấn đầu tiên của Trung ương. Trả lời câu hỏi “Vì sao ta phải chỉnh đảng?”, Bác xác định: “Là một đảng lãnh đạo, Đảng ta cần phải mạnh mẽ, trong sạch, kiểu mẫu. Toàn đảng phải tư tưởng nhất trí, hành động nhất trí, đoàn kết nhất trí mới làm trọn nhiệm vụ của Đảng… Cán bộ quyết định mọi việc. Các đồng chí đều là cán bộ cao cấp, đều giữ những trách nhiệm quan trọng. Công việc thành hay là bại một phần lớn là do nơi tư tưởng đạo đức, thái độ và lề lối làm việc của các đồng chí”.

Ngày 11-5-1968, Bác tiếp tục đem Di chúc ra sửa chữa và hoàn chỉnh đoạn viết về công tác chỉnh đốn Đảng: “Theo ý tôi, việc cần phải làm trước tiên là chỉnh đốn lại Đảng, làm cho mỗi đảng viên, mỗi đoàn viên, mỗi chi bộ đều ra sức làm tròn nhiệm vụ Đảng giao phó cho mình…”.

Ngày 11-5-1969, sau khi ngồi sửa Di chúc, Bác gặp và trao đổi với Đại tướng Võ Nguyên Giáp về nội dung sẽ nói với Hội nghị đại biểu cao cấp toàn quân. Trong bài nói của mình, Bác nhắc đến cuộc Tổng tiến công Tết Mậu Thân – 1968 và nhận định: “Thế giặc Mỹ thua đã rõ ràng, nhất định chúng sẽ hoàn toàn thất bại. Vì độc lập tự do, bộ đội ta, nhân dân ta không sợ hy sinh, gian khổ… Phải xây dựng lực lượng thật tốt, chất lượng thật cao. Trần Hưng Đạo xưa từng nói: “Quân cần tinh, không cần nhiều”. Phải cố gắng học tập và luôn luôn gương mẫu về đạo đức cách mạng”.

D.T.Q và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 10 tháng 5: Khởi thảo và hoàn thiện Di chúc

Chủ nhật, 10/05/2009, 01:24 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí MinhCách đây 68 năm, ngày 10-5-1941, là ngày đầu tiên diễn ra Hội nghị Trung ương 8 của Đảng Cộng sản Đông Dương họp tại Pác Bó (Cao Bằng), dưới sự chủ trì của Nguyễn Ái Quốc.

Hội nghị kéo dài tới ngày 19-5-1941, đã đưa ra nhiều quyết sách cực kỳ quan trọng đối với sự ra đời của Mặt trận Việt Minh và một cương lĩnh chính trị xác định nhiệm vụ cấp thiết của cách mạng: “Trong lúc này, quyền lợi của bộ phận, của giai cấp phải đặt dưới sự sinh tử, tồn vong của quốc gia, của dân tộc. Trong lúc này nếu không giải quyết được vấn đề dân tộc giải phóng, không đòi được độc lập tự do cho toàn thể dân tộc, thì chẳng những toàn thể quốc gia dân tộc còn chịu mãi kiếp ngựa trâu, mà quyền lợi của bộ phận, giai cấp đến vạn năm cũng không đòi lại được”. Hội nghị cũng bầu đồng chí Trường Chinh làm Tổng Bí thư của Đảng.

Ngày 10-5-1958, Bác Hồ đến thăm và nói chuyện với các vị lão thành tại Khu điều dưỡng và an dưỡng cán bộ miền Nam ra miền Bắc tập kết. Bác chia sẻ tình cảm: “Cán bộ và đồng bào miền Nam ra Bắc tập kết, hẳn ai cũng nhớ tới quê hương. Tình cảm ấy rất chính đáng. Nhưng mỗi người chúng ta có 2 gia đình: gia đình riêng nhỏ và đại gia đình là Tổ quốc. Cuộc đấu tranh giành thống nhất đất nước hiện nay của đồng bào miền Nam và miền Bắc cũng là để cho gia đình chúng ta sum họp”.

Cùng ngày, Bác tham gia tiếp xúc cử tri tại Nhà hát Nhân dân (Hà Nội) và trả lời nhiều câu hỏi của đồng bào.

Về chính sách “thắt lưng buộc bụng”, Bác nói: “Xây dựng chủ nghĩa xã hội cũng như làm ruộng. Trước phải khó nhọc cày bừa, chân bùn tay lấm, làm cho lúa tốt thì mới có gạo ăn…”.

Về “thời kỳ quá độ kéo dài bao lâu?”, Bác trả lời: “Trước kia có người hỏi: Trường kỳ kháng chiến là mấy năm? Đảng và Chính phủ đã trả lời: Trường kỳ có thể là 5 năm, 10 năm hoặc 15 năm. Chúng ta đoàn kết quyết tâm kháng chiến, đến 9 năm ta đã thắng lợi. Việt Nam là một nước nông nghiệp lạc hậu, công cuộc đổi xã hội cũ thành xã hội mới gian nan, phức tạp hơn việc đánh giặc… Nếu nhân dân ta, mọi người cố gắng, phấn khởi thi đua xây dựng thì thời kỳ quá độ sẽ rút ngắn hơn”…

Ngày 10-5-1961, Báo Nhân Dân bắt đầu công bố (trong 12 số liên tục) tài liệu “Vừa đi đường vừa kể chuyện” (tác giả ký bút danh “T.Lan”), đưa ra những tư liệu liên quan đến cuộc đời và hoạt động của Bác từ những năm 20 cho đến khi trở về Tổ quốc (1941). Cuối loạt bài có lời kết luận: “Chủ nghĩa xã hội nhất định sẽ thực hiện khắp thế giới: điều đó cũng rõ rệt và chắc chắn như mặt trời mọc từ phương Đông”.

Ngày 10-5-1965, Bác Hồ bắt đầu khởi thảo tài liệu được ghi chú “Tuyệt đối bí mật”. Đó là Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Kể từ đó, mỗi năm, vào khoảng thời gian trước ngày sinh nhật, văn kiện này được Bác đem ra xem lại và hoàn thiện như một sự chủ động chuẩn bị một cách thanh thản và cẩn trọng.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 9 tháng 5: “Bí quyết để giành được thắng lợi hoàn toàn”

Thứ bảy, 09/05/2009, 01:02 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí MinhCách đây 64 năm, ngày 9-5-1945 (đúng vào ngày phát xít Đức ở châu Âu ký kết văn bản đầu hàng quân Đồng minh không điều kiện), lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc vẫn giữ mối liên hệ thường xuyên với cơ quan tình báo chiến lược OSS của Mỹ ở Côn Minh (Trung Quốc) trong việc thực hiện cam kết chung chống phát xít Nhật. Bác đã viết thư gửi Charles Fenn, đại diện của OSS, trong đó thông báo: “Tôi mong muốn là các bạn của chúng tôi sẽ học được vô tuyến điện và những thứ cần thiết khác cho cuộc đấu tranh chung chống Nhật của chúng ta. Tôi hy vọng một ngày gần đây nhất sẽ hân hạnh được đón tiếp các ông tại khu căn cứ của chúng tôi. Nếu được thế thì thật tuyệt…”.

Một năm sau, ngày 9-5-1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh tổ chức tiếp đoàn đại biểu đồng bào các dân tộc ở Tuyên Quang và Hà Giang về thăm thủ đô. Cũng trong ngày hôm đó, Bác chuyển chè của đồng bào tặng mình cho Đội tự vệ chiến đấu thành Hoàng Diệu.

Ngày 9-5-1950, Bác dự Hội nghị Trung ương thảo luận về công tác chuẩn bị triệu tập Đại hội II. Phát biểu về vấn đề “đổi tên Đảng”, Bác cho rằng: “Đó là điều cần thiết. Bởi vì có như thế mới tập hợp được tất cả các phần tử tiên tiến trong công, nông, trí thức vào Đảng… Có như thế mới dễ kêu gọi dân tộc hơn, vì ta đang cần đoàn kết rộng rãi với các tầng lớp”.

Ngày 9-5-1961, Bác Hồ ra thăm đảo Cô Tô, một hòn đảo ngoài khơi xa thuộc tỉnh Quảng Ninh. Nói chuyện với cán bộ và bà con trên đảo, Bác động viên: “Thủ đô Hà Nội tuy xa cách đảo, nhưng Đảng và Chính phủ luôn luôn quan tâm đến đồng bào các đảo và mong đồng bào đoàn kết cố gắng và tiến bộ…”.

Ngày 9-5-1965, kỷ niệm 20 năm ngày Chiến thắng chủ nghĩa phát xít, Bác viết bài “Hai ngày kỷ niệm vẻ vang”, ký bút danh “Chiến Sĩ”, đăng trên Báo Nhân Dân. Bài báo liên hệ với Chiến thắng Điện Biên Phủ để đi đến một kết luận mang tính thời sự: “Trước mắt, đế quốc Mỹ chỉ có hai con đường. Một là tự động chấm dứt chiến tranh và rút ra khỏi miền Nam một cách “lịch sự”. Hai là ngoan cố bị động chờ quân và dân miền Nam tống cổ chúng về nước mẹ Hoa Kỳ”.

Chiều 9-5-1966, tiếp đoàn đại biểu Liên hiệp Công đoàn Tự do Đức (FDGB), Bác bày tỏ: “Những món quà mà các đồng chí mang sang không chỉ có giá trị vật chất mà trước hết là một biểu hiện của một tư tưởng quý báu. Trước kia, khi nhân dân Việt Nam tiến hành cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, cũng có sự đồng tình ủng hộ, nhưng chưa thành một phong trào rộng lớn như ngày nay. Không chỉ người lớn tuổi mà cả các cháu thanh thiếu niên và nhi đồng ở các nước cũng đều biết và bày tỏ tình đoàn kết với Việt Nam. Đó là một yếu tố quan trọng, một trong những bí quyết để nhân dân chúng tôi giành được thắng lợi hoàn toàn”.

Ngày 9-5-1968, tại nhà sàn Phủ Chủ tịch, Bác tiếp và ăn cơm thân mật với chị Tạ Thị Kiều và cháu Hồ Văn Mên, là các dũng sĩ diệt Mỹ từ chiến trường miền Nam ra thăm thủ đô Hà Nội.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 8 tháng 5: “Cho phép tôi chưa nhận huân chương”

Thứ sáu, 08/05/2009, 03:57 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí Minh

Cách đây 63 năm, ngày 8-5-1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh họp Hội đồng Chính phủ để nghe thông báo về vấn đề tài chính, trong đó có việc tướng Lư Hán gửi tới Bác 2 cuốn “sổ quyên góp” cho Trung Hoa. Bác và các bộ trưởng cũng phải đóng góp để tránh những hành động khiêu khích của đạo quân đang chuẩn bị rút khỏi miền Bắc nước ta theo hiệp ước đã ký với Pháp.

Ngày 8-5-1954, nhận được tin chiến dịch Điện Biên Phủ đã toàn thắng, Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi “Thư khen ngợi bộ đội, dân công, thanh niên xung phong và đồng bào Tây Bắc đã chiến thắng vẻ vang ở Điện Biên Phủ”. Thư viết: “Quân ta đã giải phóng Điện Biên Phủ… Thắng lợi tuy to lớn nhưng mới là bắt đầu. Chúng ta không nên vì thắng mà kiêu, không nên chủ quan khinh địch. Chúng ta kiên quyết kháng chiến để tranh lại độc lập, thống nhất, dân chủ, hòa bình. Bất kỳ đấu tranh về quân sự hay ngoại giao cũng đều phải tranh đấu trường kỳ gian khổ mới đi đến thắng lợi hoàn toàn…”.

Ngày 8-5-1959, trong chuyến thăm Khu tự trị Tây Bắc, Bác dừng lại ở Châu Yên (Sơn La). Trong bài nói với đồng bào các dân tộc, Bác đề cập đến nhiều việc phải làm để nâng cao đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân. Nói về tài nguyên rừng, Bác căn dặn: “Bác đi qua nhiều nơi thấy rừng bị phá nhiều. Những cây gỗ to, cao, chặt để đốt hay để cho nó mục nát, không khác gì đồng bào đem tiền bạc của mình bỏ xuống sông… Đồng bào có nên giữ gìn rừng, giữ gìn gỗ không? Có nên đốt bừa đi không? Phải giữ gìn rừng cho tốt 5 năm, 10 năm nữa rừng là vàng, là bạc, là máy móc cả”. Với cán bộ, Bác dặn dò: “Cán bộ từ trên xuống dưới, từ Bác đến cán bộ xã đều là đầy tớ của nhân dân, không phải là vua, là quan như ngày trước mà đè đầu cưỡi cổ nhân dân. Tức là cán bộ phải chăm lo cho đời sống của nhân dân…”.

Ngày 8-5-1963, tại phiên bế mạc kỳ họp thứ 6 của Quốc hội khóa II, biết tin Quốc hội dự kiến tặng Bác tấm Huân chương Sao Vàng, Bác phát biểu: “Tôi vừa nhận được một tin làm cho tôi rất cảm động và sung sướng. Đó là tin Quốc hội có ý định tặng thưởng cho tôi Huân chương Sao Vàng, là huân chương cao quý nhất của nước ta. Tôi xin tỏ lòng biết ơn Quốc hội. Nhưng Quốc hội cho phép tôi chưa nhận huân chương ấy. Vì sao? Vì huân chương là để tặng thưởng người có công huân, nhưng tôi tự xét chưa có công huân xứng đáng với sự tặng thưởng của Quốc hội… Tôi xin Quốc hội đồng ý thế này: Chờ đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, Tổ quốc hòa bình thống nhất, Bắc – Nam sum họp một nhà, Quốc hội sẽ cho phép đồng bào miền Nam trao cho tôi huân chương cao quý. Như vậy thì toàn dân ta sẽ sung sướng, vui mừng”.

Nhân đó, Bác phê phán chính sách của Hoa Kỳ: “Tổng thống Kennedy phải hiểu lịch sử. Lịch sử đã chứng tỏ rằng: Khi một dân tộc đã đoàn kết nhất trí, đấu tranh giành độc lập tự do (như tổ tiên Tổng thống ngày trước và nhân dân miền Nam Việt Nam hiện nay), thì nhất định họ sẽ thắng lợi. Cho nên chắc chắn rằng: Đồng bào miền Nam nhất định thắng. Nam – Bắc nhất định sẽ sum họp một nhà. Tổ quốc yêu dấu của chúng ta nhất định sẽ hòa bình thống nhất”.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 7 tháng 5: “Cái mốc chói lọi bằng vàng của lịch sử”

Thứ năm, 07/05/2009, 01:38 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí MinhCách đây 88 năm, ngày 7-5-1921, báo “La Vie Ouvrière” (Đời sống công nhân) đăng bài “Quyền những người lính chiến” của Nguyễn Ái Quốc. Bài báo lên án cuộc chiến tranh đế quốc và những quan điểm mị dân của chính phủ thực dân, vạch rõ bản chất của cái gọi là “quyền của những người lính chiến chỉ là quyền tự do giết hại đồng loại để bảo vệ những két bạc kếch xù của giai cấp tư sản đã được tạo ra bằng mồ hôi của giai cấp công nhân và chứa đầy máu của binh lính Pháp và binh lính bản xứ. Đó cũng là quyền tự do tàn sát nhân dân các nước thuộc địa để mang lại lợi nhuận cao nhất cho bọn tư bản”.

Ngày 7-5-1949, Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp tục họp Hội nghị Trung ương mở rộng. Buổi tối, tổ chức kỷ niệm sinh nhật lần thứ 60 của Bác Tôn Đức Thắng. Nhật ký của Bộ trưởng Lê Văn Hiến ghi lại: “Đêm nay làm lễ chúc thọ anh Tôn Đức Thắng, Hồ Chủ tịch nhân dịp này tặng cho anh Thắng một tên mới: Tôn Tất Thắng. Chúng mình mỗi người hoặc nói chuyện vui hoặc ngâm thơ, hoặc hát để chúc mừng anh Thắng. Buổi lễ đơn sơ nhưng vui và cảm động”.

Ngày 7-5-1959, Bác thăm Sơn La, lúc này thuộc Khu tự trị Tây Bắc, gặp gỡ và động viên đồng bào Thuận Châu: “Đồng bào Khu tự trị đã từng cùng bộ đội ta đánh thắng trận Điện Biên Phủ, đuổi hết giặc Tây, giải phóng đất nước. Ngày nay đồng bào, bộ đội và cán bộ lại càng phải cùng nhau đoàn kết phấn đấu để giành lấy một thắng lợi to lớn hơn nữa là tiêu diệt cho hết giặc đói, giặc dốt, làm cho mọi người đều được no ấm, đều biết chữ, làm cho mọi người đều được hưởng hạnh phúc, yên vui”.

Ngày 7-5-1963, Bác viết bài “Kỷ niệm thắng lợi Điện Biên Phủ” (ký bút danh T.L) đăng trên Báo Nhân Dân, nhấn mạnh ý nghĩa của chiến thắng lịch sử này: “Nhân dân ta có thể tự hào là người đầu tiên đã đập tan lực lượng hùng mạnh và uy tín giả tạo của bọn thực dân và do đó mà thúc đẩy các dân tộc thuộc địa anh em vùng lên giành tự do độc lập. Thắng lợi Điện Biên là thắng lợi chung của nhân dân ta, của phe xã hội chủ nghĩa và của các dân tộc chống đế quốc thực dân…”. Bài viết cũng cảnh báo rằng, đế quốc Mỹ đang đi theo vết xe cũ và sẽ chịu thất bại nhục nhã như thực dân Pháp.

Ngày 7-5-1964, kỷ niệm 10 năm chiến thắng “chấn động địa cầu”, Bác viết vào Sổ cảm tưởng của Bảo tàng Điện Biên Phủ: “Chiến thắng Điện Biên Phủ là thắng lợi vĩ đại của nhân dân ta mà cũng là thắng lợi chung của các dân tộc bị áp bức trên toàn thế giới. Chiến thắng Điện Biên Phủ càng làm sáng ngời chân lý của Chủ nghĩa Mác-Lênin trong thời đại ngày nay: chiến tranh xâm lược của bọn đế quốc nhất định thất bại; cách mạng giải phóng dân tộc nhất định thành công”. Còn trong bài “Nhân ngày kỷ niệm Chiến thắng Điện Biên Phủ” (ký bút danh Chiến Sĩ) đăng trên Báo Nhân Dân, Bác viết: “Điện Biên Phủ như là một cái mốc chói lọi bằng vàng của lịch sử. Nó ghi rõ nơi chủ nghĩa thực dân xuống dốc và tan rã, đồng thời phong trào giải phóng dân tộc khắp thế giới đang lên cao đến thắng lợi hoàn toàn… Với tinh thần quyết chiến quyết thắng của Điện Biên Phủ, từ nay về sau nhân dân miền Nam chắc sẽ thắng lợi hơn nữa. Muốn tránh một thất bại như ở Điện Biên Phủ và muốn khỏi mất thể diện, thì đế quốc Mỹ chỉ có một cách là chấm dứt ngay cuộc chiến tranh xâm lược, rút ngay quân đội Mỹ ra khỏi miền Nam Việt Nam, để nhân dân miền Nam tự giải quyết lấy vấn đề nội bộ của mình”.

Cũng vào thời điểm này, nhân trả lời phỏng vấn của Truyền hình Pháp (RTF), Chủ tịch Hồ Chí Minh nói về mình: “Trước đây tôi hoạt động cách mạng, bây giờ tôi vẫn hoạt động cách mạng và tôi sẽ tiếp tục làm như vậy. Nguyện vọng của tôi cũng như nguyện vọng của nhân dân Việt Nam là xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh, tăng cường đoàn kết phe xã hội chủ nghĩa và giữ gìn hòa bình lâu dài trên thế giới”.

D.T.Q và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 6 tháng 5: “Làm ít, nhưng làm cho hẳn hoi”

Thứ tư, 06/05/2009, 02:51 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí MinhCách đây 64 năm, ngày 6-5-1945, tại vùng núi đá Lam Sơn (xã Hồng Việt, huyện Hòa An, Cao Bằng), Bác làm việc với một số cán bộ Trung ương như Hoàng Quốc Việt, Vũ Anh, Phạm Văn Đồng, Đặng Văn Cáp, Đặng Việt Châu, cùng cán bộ của Liên Tỉnh ủy Cao – Bắc – Lạng, bàn về một số công việc chuẩn bị khởi nghĩa

Ngày 6-5-1950, Bác đến thăm Hội nghị toàn quốc lần thứ I về công tác huấn luyện và học tập. Bằng kinh nghiệm của một nhà tổ chức tuyên truyền cách mạng lão luyện, bài nói của Bác đề cập tới nhiều vấn đề cơ bản.
Về người cán bộ huấn luyện, Bác yêu cầu: “Không phải ai cũng huấn luyện được. Muốn huấn luyện thợ rèn, thợ nguội thì người huấn luyện phải thạo nghề rèn, nghề nguội. Người huấn luyện đoàn thể phải làm kiểu mẫu về mọi mặt: tư tưởng, đạo đức, lối làm việc. Người huấn luyện phải học thêm mãi thì mới làm được công việc của mình. Lênin khuyên chúng ta: “Học, học nữa, học mãi”. Mỗi người đều phải ghi nhớ và thực hành điều đó, những người huấn luyện càng phải ghi nhớ hơn ai hết. Người huấn luyện nào tự cho mình đã biết đủ cả rồi, thì người đó dốt nhất. Khẩu hiệu “Học không biết chán, dạy không biết mỏi” treo trong phòng họp chính là của Khổng Tử. Chỉ có những người cách mạng chân chính mới thu hái được những điều hiểu biết quý báu của các đời trước để lại. Lênin dạy chúng ta như vậy”.

Bác cũng nhắc nhở vai trò của báo chí: “Báo chí cũng phải hợp lý hóa. Đừng bày biện ra nhiều thứ. Làm ít nhưng làm cho hẳn hoi. Không hợp lý hóa lại như thế thì rốt cuộc báo viết ra không ai muốn đọc mà tốn kém một trăm thứ. Đoàn thể thì cứ co cổ lại chịu tiền để mấy chú làm báo ngồi vẽ voi, vẽ ngựa mà không ai đọc”.

Ngày 6-5-1951, Chủ tịch Hồ Chí Minh ra sắc lệnh thành lập và quy định nhiệm vụ tổ chức Ngân hàng Quốc gia Việt Nam, đồng thời bổ nhiệm ông Nguyễn Lương Bằng làm Tổng giám đốc.

Ngày 6-5-1961, phát biểu tại Hội nghị Trung ương 4 khóa III, Bác nghiêm khắc vạch ra những khuyết điểm (được ghi trong biên bản): “Chúng ta chậm không phải vì chúng ta không nhận thấy khuyết điểm, mà là do chúng ta không chịu sửa. Ở một số bộ, Chính phủ đã nhắc kiểm tra, nhưng không làm; có làm thì lề mề, nói nhiều hơn làm. Tác phong lề mề trở thành phổ biến: học tập lề mề, khai hội lề mề, sản xuất lề mề. Chúng ta phải chuyển, chuyển thực sự, phải nắm điểm chính mà chuyển. Các nơi, các ngành cần phải rút kinh nghiệm. Trước hết là phải có quyết tâm”.

Ngày 6-5-1962, trong diễn văn bế mạc Đại hội Liên hoan anh hùng, chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ III, Bác cho rằng: “Đại hội lần này chưa nêu rõ vai trò quan trọng của những cán bộ làm báo và cán bộ nghệ thuật… Các báo chí phải khuyến khích những người tốt, việc tốt và thẳng thắn phê bình những điều xấu như: lười biếng, tham ô, lãng phí, quan liêu. Đó là một việc rất cần thiết… Miêu tả cho hay, cho chân thật và cho hùng hồn những người, những việc ấy bằng văn, bằng thơ, bằng vẽ và bằng các nghệ thuật khác… Đó cũng là trách nhiệm của cán bộ văn nghệ…”.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 5 tháng 5: “Chủ nghĩa Mác rất cao, rất rộng”

Thứ ba, 05/05/2009, 02:04 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí MinhCách đây 89 năm, ngày 5-5-1920, Báo “L’ Humanité” (Nhân Đạo) của Đảng Xã hội Pháp đăng bài “Tại Đông Dương” của Nguyễn Ái Quốc. Bài báo thuật lại một cuộc đấu tranh của thủy thủ trên những chiếc tàu xuất phát từ cảng Hải Phòng, chở lính thợ Việt Nam sang Xiri để tố cáo: “Nước Pháp đã để hàng ngàn đồng bào chúng tôi chết đói, và hàng ngàn người bị làm bia thịt cho đạn đại bác ở vùng Trung Đông. Đó là cách nước Pháp đã bảo hộ chúng tôi!”.

Ngày 5-5-1948, Bác Hồ viết “Thư gửi Đội lão du kích huyện Yên Dũng, Bắc Giang”, bày tỏ lòng tiếc thương đối với 7 vị lão du kích đã hy sinh vì nước. Thay mặt Chính phủ, Bác viết: “Các cụ ấy đã hy sinh, nhưng lòng yêu nước, chí quật cường, tinh thần dũng cảm của các cụ sẽ ở trong lòng tất cả đồng bào, tất cả mọi người du kích. Và tiếng thơm của các cụ sẽ giai truyền với non sông của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thống nhất và độc lập”.

Ngày 5-5-1953, đóng góp ý kiến cho văn bản “Đề nghị về chế độ làm việc của cố vấn và cán bộ Việt Nam với Chính phủ và cán bộ Lào”, Bác ghi bên lề văn bản lời căn dặn: “Thật thà đoàn kết về tinh thần và trong công tác. Thật thà tự phê bình và phê bình lẫn nhau. Cán bộ Việt Nam tuyệt đối tránh bao biện. Cán bộ Lào thì nên tránh khách khí”.

Ngày 5-5-1958, Chủ tịch Hồ Chí Minh chủ trì phiên họp của Hội đồng Chính phủ để tổ chức lễ tuyên thệ nhậm chức cho các thành viên mới của Chính phủ. Bác nói: “…Như các vị vừa mới tuyên thệ, chúng ta phải hết sức phục vụ nhân dân, chí công vô tư; làm gương về mặt đức-tài. Đó là đạo đức cách mạng. Ta có thêm lực lượng mới trong Chính phủ thì phải có tác phong mới và lề lối làm việc mới, tránh quan liêu để công việc không bị bê trễ, cố gắng khắc phục khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ nhân dân giao phó. Nhân dân đã cố gắng, chúng ta cũng cố gắng, lại được các nước bạn giúp đỡ, nhất định Chủ nghĩa xã hội sẽ được thực hiện và sự nghiệp thống nhất sẽ thành công”.

Ngày 5-5-1968, Bác Hồ tiếp Hồ Văn Mên, thiếu niên dũng sĩ diệt Mỹ ra thăm miền Bắc và mời cơm thân mẫu cùng vợ của cố Đại tướng Nguyễn Chí Thanh.

Cùng ngày, trên Báo Nhân Dân đăng bài “Vừa đi đường vừa nói chuyện về Các Mác” (ký bút danh Việt Hồng).

Sau khi kể nhiều mẩu chuyện sinh động từ cuộc đời noi theo tấm gương của “ông thầy Chủ nghĩa Cộng sản của chúng ta” của mình, Bác kết luận: “Chủ nghĩa Mác rất cao, rất rộng. Những người cách mạng phải học tập Chủ nghĩa Mác. Nhưng có thể nói một cách tóm tắt là Chủ nghĩa Mác dạy chúng ta phải tuyệt đối trung thành với Đảng, phải hết lòng hết sức phục vụ giai cấp công nhân. Mác dạy chúng ta: Vô sản tất cả các nước đoàn kết lại! Lênin, người học trò thiên tài của Mác, bổ sung thêm: Vô sản tất cả các nước và các dân tộc bị áp bức đoàn kết lại! Hai câu khẩu hiệu đó là những ngọn cờ vĩ đại dẫn giai cấp vô sản và dân tộc bị áp bức đến thắng lợi hoàn toàn”.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Một thời hoa lửa Tây Nguyên

QĐND – Cựu chiến binh Lê Huy Tuyên sinh năm 1949, tại Thanh Hóa, nhập ngũ tháng 7-1967 tại Trung đoàn 138, Sư đoàn 338. Sau thời gian huấn luyện, Lê Huy Tuyên được biên chế về Trung đoàn 28, Sư đoàn 10 (Binh đoàn Tây Nguyên) cùng đồng đội chiến đấu trên chiến trường Tây Nguyên. Trong chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975, ông cùng đơn vị trực tiếp đánh vào Bộ Tổng tham mưu quân đội Sài Gòn.

Trên mỗi chặng đường chiến đấu, Lê Huy Tuyên đều lưu lại trên giấy. Cuốn nhật ký dày hơn 100 trang toát lên bản lĩnh, khí phách, sự mưu trí, sáng tạo của người chiến sĩ trên chiến trường cùng những tình cảm thân thương, khắc khoải nhớ quê nhà. Ở đó còn là bức tranh chân thực nhịp sống gian khổ nhưng kiêu dũng của những người lính Bộ đội Cụ Hồ…

Tết chiến trường, nhớ mẹ

Sau 45 ngày hành quân từ Quảng Trị, vượt Trường Sơn, trèo đèo lội suối, cơm vắt, cơm đùm với chiếc võng đu đưa, đơn vị của Lê Huy Tuyên vào đến Kon Tum đúng dịp Tết Nguyên đán Kỷ Dậu.

Ngày 12-2-1969Chỉ còn vài ngày nữa là hết năm Mậu Thân. Đơn vị đang làm lán ở và chuẩn bị đón Tết. Đây là lần đầu tiên mình ăn Tết ở chiến trường Tây Nguyên. Chế độ của chiến sĩ năm nay không có gì ngoài 5 lạng gạo nếp và 5 lạng đậu nhưng anh em vẫn rất vui.

Ngày 15-2-1969Một cảm giác buồn, vui lẫn lộn. Đêm tất niên mình cùng chính trị viên đại đội tổ chức cho anh em hái hoa dân chủ, văn nghệ đón giao thừa trong hầm giữa rừng già âm u, tối rích. Mấy chiến sĩ mới nhớ nhà khóc thút thít làm mình cũng nao lòng nhớ thầy u, nhớ không khí Tết gia đình ấm cúng. Thầy u ơi, giờ này chắc cả nhà đã ngủ say rồi. Đêm nay thể nào u cũng khóc và nhớ con trai. Hết chiến tranh con sẽ về cùng thầy u và các em ăn Tết. Lúc đó nhà mình chắc vui lắm!…

Một trang nhật ký của CCB Lê Huy Tuyên.

Ngày 18-2-1969Thế là mình đã thêm một tuổi. Hôm nay là ngày mùng Ba Tết Kỷ Dậu. Đơn vị hành quân vào chiến trường từ đêm qua. Hậu quả của mấy chiếc bánh rán mốc lại thêm dầu lạc và môn thục nên mình bị say, sức khỏe giảm sút, tay chân bủn rủn. Trên đường hành quân leo dốc, Bẹo và Mầm liên lạc phải dìu mình. Nỗ lực lắm và nhờ sự giúp sức của đồng đội mình mới vào được chiến trường. Ôi, một cái Tết nhớ đời!

Sau một năm chiến đấu trên chiến trường Tây Nguyên với bao hiểm nguy, vất vả, Chính trị viên phó đại đội Lê Huy Tuyên cùng đồng đội trui rèn trong mưa bom, bão đạn. Mùa xuân lại tới. Họ đã đón hơn một cái Tết ở Tây Nguyên.

Ngày 6-2-1970Ngày cuối cùng của năm Kỷ Dậu. Chiều nay cả đơn vị đi phát rẫy về. Chẳng chuẩn bị thêm được gì cho anh em ăn Tết. Tối 30, chỉ huy đơn vị tập hợp bộ đội dưới gốc cây to nói chuyện, nghe đài và nghe Bác Tôn chúc Tết. Ai ngờ, được một lúc thì pháo của địch bắn dữ dội nên anh em phải phân tán về hầm. Nằm trong hầm tối mới nhớ nhà làm sao, nhớ đến nao lòng nhưng nghĩ tới nhiệm vụ và tội ác của quân Mỹ mình lại thấy bình tâm trở lại.

Ngày 26-1-1971Qua giao thừa rồi, tối nay anh em tổ chức hái hoa dân chủ, vui và thật ý nghĩa. Đã 4 năm mình không được ăn Tết với thầy u. Chẳng biết dạo này thầy u có khỏe không? Xin u đừng buồn, con vẫn bình an và luôn nhớ thầy u, nhớ lắm!

Ngày 30-1-1971Hôm nay mình lại đi phái viên với Tiểu đoàn 3. Hành quân 3 ngày mới đến Khe Cau, tiếp tục vào truy kích Tiểu đoàn 22 biệt kích của địch, rồi cơ động vào điểm cao 830. Cứ như vậy suốt 20 ngày đêm đi và đánh mà vẫn không tiêu diệt được bọn chúng. Buồn và tức chưa từng thấy.

Ngày 18-2-1974Hôm nay đã 26 Tết. Vậy là mình cùng đồng đội đã đón 7 cái Tết ở vùng đất Tây Nguyên đầy lửa đạn. Cả đơn vị được lệnh rút về khu E16 chuẩn bị đón năm mới. 9 giờ tối mới tới nơi. Hầm, hào, lán trại chưa có gì, anh em lại lao vào chuẩn bị. Tuy mệt và gấp rút nhưng vừa thắng trận trở về nên ai cũng hăng hái. Ngày mai chắc mình phải tranh thủ biên thư về thăm thầy u và các em. Lâu quá rồi không nhận thực tin nhà! Ở quê mùa này rét lắm, vậy mà u vẫn phải nhổ mạ, cấy lúa chẳng được nghỉ ngơi. U ơi…

Ngày 25-2-1974Cả đơn vị bước vào chuẩn bị thao trường huấn luyện bổ sung. Không khí Tết dường như ngay lập tức bị quên lãng, thay vào đó là tinh thần sẵn sàng chiến đấu cao….

Bản lĩnh lính chiến trường

Suốt 9 năm nơi tuyến lửa, giữa cái sống và cái chết cận kề, trải qua nhiều cương vị, từ Tiểu đội trưởng đến Chủ nhiệm chính trị trung đoàn, đối diện với nhiều tình huống chiến đấu, Lê Huy Tuyên luôn thể hiện bản lĩnh, sự mưu trí, sáng tạo để cùng đơn vị lập nhiều chiến công.

Ngày 5-8-1968Khoảng 12 giờ trưa, địch ở trên đồi mò xuống. Chúng không đi theo đúng phương án bố trí của trung đội mà sục ngay vào hầm giữa mình với Việt. Nguy hiểm quá, không thể chần chừ được nữa, mình nghiến răng bóp cò hết sạch một băng đạn AK. Thằng lính Mỹ đổ sụp, lấp cả cửa hầm. Không biết Việt thế nào? Mình vừa lắp băng đạn mới vừa nhoài sang cửa hầm bên kia thì phát hiện mấy thằng lính đang lôi Việt chạy xềnh xệnh. Lựa địa hình mình đã bóp cò và tung quả lựu đạn diệt thêm được 4 tên. May quá, Việt cũng lợi dụng địa hình trốn thoát. Trận này, mình diệt 5 tên lính Mỹ ngon ơ.

Sau chiến công này, Lê Huy Tuyên được tặng danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ” cấp ba và được tặng Bằng khen. Ngay sau đó, ông cùng đơn vị hành quân vào chiến trường Tây Nguyên.

Ngày 25-2-1969Cả ngày cùng trung đội chốt trên điểm cao 783. Căng thẳng quá! Trời nóng, máy bay địch quần lượn liên hồi. Đại đội đã rút đi rồi, mình là Trung đội trưởng, chỉ huy cao nhất ở đây nên phải tự lo tất cả. Nào là tác chiến, nào là công tác bảo đảm cho đơn vị… Chốt độc lập giữa bốn bề là địch, lo lắng quá nhưng nhất định phải kiên cường bám chốt. Cũng may có tổ Đảng cùng bàn bạc, lãnh đạo nên cũng thấy yên tâm đôi chút.

…13 ngày chốt ác liệt, gian khổ cũng qua. Hôm nay mình bàn giao chốt cho đơn vị công binh. Hai trận đánh biệt kích thắng lợi, đẩy bật được chúng ra khỏi điểm cao. Tất cả anh em trong trung đội đều quyết tâm cho dù hiểm nguy, vất vả. Sau lần này mình thấy vững vàng hơn.

CCB Lê Huy Tuyên (thứ tư, từ phải sang) cùng đồng đội trong một lần gặp mặt. Ảnh do nhân vật cung cấp.

Ngày 4-11-1969Sáng nay, được lệnh của Tiểu đoàn trưởng, mình chỉ huy trung đội bố trí trận địa phục sẵn đợi địch cơ động qua. 1giờ 30 phút, 32 thằng địch đi qua nhưng không được bắn, phải giữ an toàn vì đó chỉ là tụi thám báo đi đầu. 3 phút sau, một tiểu đoàn của chúng cơ động vào đúng phương án. Mình chọn chính xác thời cơ, hạ lệnh nổ súng. Bọn địch bị đánh bất ngờ chạy tán loạn. Mìn nổ, B41 bắn, các loại súng nhả đạn liên hồi. Kết thúc trận đánh, trung đội mình diệt được 1 trung đội địch mà chỉ bị thương vong 2 người.

Ngày 7-11-1969Gần đến khu vực 804 rồi, pháo địch bắn dữ quá. 11 giờ 30 phút đơn vị dừng lại ăn trưa thì bị địch phục kích. Không kịp ăn gì, đội hình của Đại đội 11, 13 ùn lên. Nằm giữa bãi đất trống nguy hiểm thật nhưng mình là cán bộ phải thật bình tĩnh chỉ huy đơn vị cơ động tránh bom, pháo địch, rồi lại tiếp tục hành quân.

Ngày 10-11-1969Sáng nay lại có quyết định chuyển sang làm chính trị viên phó. Mình cũng đã xác định trước, việc gì làm cũng được miễn là hoàn thành tốt nhiệm vụ…

Những năm cuối của cuộc chiến tranh, Lê Huy Tuyên được bổ nhiệm giữ chức Chính trị viên tiểu đoàn, rồi Chủ nhiệm chính trị Trung đoàn 28. Ở cương vị nào ông cũng hoàn thành tốt nhiệm vụ. Năm 1988, ông về hưu với cấp hàm trung tá, sống cùng gia đình tại xã Phước Tân, TP Biên Hòa (Đồng Nai). Những năm tháng trên chiến trường Tây Nguyên ác liệt là khoảng thời gian mãi in đậm trong tâm trí ông và được lưu giữ qua cuốn nhật ký mà ông nâng niu giữ gìn mấy chục năm qua.

HOÀNG THÀNH
qdnd.vn

Ngày 4 tháng 5: Những người “vô danh anh hùng”

Thứ hai, 04/05/2009, 01:08 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí MinhCách đây 64 năm, ngày 4-5-1945, Lãnh tụ Hồ Chí Minh bắt đầu cuộc hành trình từ Pác Bó (Cao Bằng) về Tân Trào (Tuyên Quang). Cùng hành quân với tiểu đội tự vệ theo Bác còn có 2 báo vụ viên Mc Shin và F.Tan, đều là người gốc Hoa thuộc biên chế của đơn vị tình báo chiến lược Mỹ (OSS), từ Côn Minh theo Bác về Việt Nam. Đoàn bắt đầu từ Khuổi Nậm, dọc theo suối Lênin qua các bản thuộc địa phận Cao Bằng rồi về Tân Trào, tức là xa dần vùng biên giới Việt – Trung, để mở rộng khu căn cứ địa Việt Bắc.

Ngày 4-5-1946, Bác viết thư gửi anh chị em giáo viên bình dân học vụ, thể hiện rõ quan điểm của chế độ mới:

“Chương trình của Chính phủ ta là làm thế nào cho toàn quốc đồng bào ai cũng có ăn, có mặc, có học. Vậy nên khẩu hiệu của chúng ta là: 1. Tăng gia sản xuất / 2. Chống nạn mù chữ.

Anh chị em là đội tiên phong trong sự nghiệp số 2 đó. Anh chị em chịu cực khổ, khó nhọc, hy sinh phấn đấu, để mở mang tri thức phổ thông cho đồng bào, để xây đắp nền văn hóa sơ bộ cho dân tộc. Anh chị em làm việc mà không có lương bổng, thành công mà không có tiếng tăm. Anh chị em là những người “vô danh anh hùng”. Tuy là vô danh nhưng rất hữu ích. Một phần tương lai của dân tộc nước nhà nằm trong sự cố gắng của anh chị em… Cái vinh dự đó thì tượng đồng, bia đá nào cũng không bằng…”.

Ngày 4-5-1952, Bác dự hội nghị của Bộ Chính trị, bàn về vấn đề quân sự và ngân sách phục vụ kháng chiến. Sau những thử nghiệm thành công về việc cải tiến loại đại bác không giật DKZ của Công trình sư Trần Đại Nghĩa và các cộng sự, theo yêu cầu của Bác, việc nghiên cứu chế tạo và lắp ráp sẽ thực hiện tại Vân Nam (Trung Quốc) rồi chuyển về nước để bảo đảm an toàn.

Ngày 4-5-1962, Bác đọc diễn văn khai mạc Đại hội Liên hoan Anh hùng, Chiến sĩ Thi đua toàn quốc lần thứ III. Sau khi biểu dương kết quả của 14 năm kể từ lần phát động đầu tiên (6-1948), Bác nhấn mạnh: “Các anh hùng chiến sĩ thi đua phải làm đầu tàu lôi cuốn người khác cùng tiến bộ, đồng thời phải luôn luôn khiêm tốn, luôn luôn cố gắng học hỏi thêm để tiến bộ không ngừng… Như vậy, thì đội ngũ lao động to lớn của chúng ta nhất định khắc phục được mọi khó khăn, đánh thắng sự bần cùng lạc hậu, xây dựng thắng lợi chủ nghĩa xã hội…, Bắc Nam sum họp một nhà”.

Ngày 4-5-1965, Bác tiếp tục tham dự cuộc họp của Bộ Chính trị, bàn về chuyển hướng sản xuất công nghiệp trong bối cảnh chiến tranh phá hoại của Mỹ đã tấn công ra miền Bắc. Phát biểu tại hội nghị (theo biên bản của phiên họp), Bác chỉ rõ, một mặt phải chuẩn bị những khả năng xấu nhất nhưng cũng phải chuẩn bị khả năng để xây dựng tương lai. Khẩu hiệu trước mắt là: Tất cả để thắng Mỹ. Chúng ta quyết tâm không sợ tổn thất. Trường kỳ kháng chiến nhất định thắng lợi. Thắng được Mỹ sẽ làm được tất cả. Bác phê bình tác phong làm việc luộm thuộm, thưởng phạt thiếu nghiêm minh và đề nghị phải chú trọng vấn đề con người, nhất là thanh niên. Phải thấy hết khó khăn và dự báo mùa mưa tới, địch có thể phá đê…

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 3 tháng 5: “Đội xung phong của dân tộc”

Chủ nhật, 03/05/2009, 00:45 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí MinhCách đây 63 năm, ngày 3-5-1946, trên Báo Cứu Quốc, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết bài “Hồng quân với Liên Xô” (ký bút danh Q.Th.), phân tích những bước trưởng thành và tính ưu việt của đạo quân ra đời cùng Cách mạng Tháng Mười Nga và chiến thắng trong cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại: “Hồng quân Liên Xô biết phép chiến đấu; đã được hưởng thụ một nền văn hóa và giáo dục tốt đẹp; Quân dân nhất trí ca tụng Quân đội Liên Xô có những vị chỉ huy tối cao sáng suốt và đủ tài đức”. Từ đó, bài báo đi đến kết luận: “Chúng ta đương tổ chức quân đội quốc gia, chúng ta phải rút kinh nghiệm quý báu trong lịch sử kiến thiết Quân đội Liên Xô”.

Cùng ngày, Chủ tịch Hồ Chí Minh ký sắc lệnh về việc bảo vệ tự do cá nhân và sắc lệnh bổ nhiệm một số trí thức lớn được đào tạo dưới chế độ cũ như cụ Huỳnh Thúc Kháng, Bùi Bằng Đoàn, Vũ Trọng Khánh vào Hội đồng Phúc thẩm đặt tại Bộ Nội vụ. Cũng trong một ngày đầu tháng 5-1946, Bác ngồi đọc báo trong Bắc Bộ phủ để các họa sĩ Tô Ngọc Vân, Nguyễn Đỗ Cung và nhà điêu khắc Nguyễn Thị Kim sáng tác.

Ngày 3-5-1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp một số nhà báo nhân chuyến đi thị sát mặt trận. Trả lời những câu hỏi về một số sự kiện quốc tế, Bác lạc quan đánh giá:“Các nước dân chủ nhờ đoàn kết mà đánh tan phát xít, nay đã thắng lợi cũng nên đoàn kết lại mà gìn giữ hòa bình… Theo ý tôi thì mặt trận dân chủ thế giới vẫn luôn luôn lạc quan”.

Đánh giá về những khó khăn của nước Pháp, quan điểm của Bác vẫn đầy thiện chí:“Chính trị, kinh tế, tài chính Pháp đều gay go. Nhưng dân tộc Pháp là một dân tộc quật cường, tôi chắc họ sẽ cố gắng giải quyết những sự khó khăn đó… Nếu nước Pháp muốn phục hưng và muốn giải quyết mọi khó khăn thì không gì bằng cộng tác một cách bình đẳng với các dân tộc hải ngoại. Nhân dân và Chính phủ ta bao giờ cũng hoan nghênh những người Pháp dân chủ…”.

Nói về tinh thần binh sĩ của ta, Bác biểu dương: “Mặc dầu dầm mưa dãi nắng, khi đói, khi no, bom nổ tứ tung, đạn kêu váng óc, mà tướng sĩ vui vẻ kiên quyết, tinh thần rất cao. Họ rất xứng đáng với cái tên: Đội xung phong của dân tộc”.

Ngày 3-5-1952, Bác tiếp các chiến sĩ nông nghiệp, bộ đội tham dự Đại hội Anh hùng, Chiến sĩ thi đua và cán bộ gương mẫu toàn quốc lần thứ nhất. Nói chuyện với các đại biểu, Bác phân tích: “So sánh với địch về vật chất và trang bị, cái gì ta cũng kém. Thế mà chúng ta dám quyết kháng chiến và nhất định thắng lợi. Đó là tinh thần của nhân dân ta rất anh hùng, có lòng yêu nước nồng nàn, sâu sắc… Các chiến sĩ thi đua phải gần gũi quần chúng, học hỏi đoàn kết với quần chúng”.

Ngày 3-5-1959, Bác viết bài “Cần phải tiếp tục chống hạn” đăng trên báo Nhân Dân, động viên cuộc đấu tranh rất gian khổ của bà con nông dân miền Bắc và kết luận bằng câu thơ: “Muốn cho đời sống vui tươi/ Lúa đủ nước uống thì người thừa ăn”.

D.T.Q và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 2 tháng 5: “Phải làm cho đời sống ngày càng no ấm”

Thứ bảy, 02/05/2009, 01:30 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí MinhCách đây 89 năm, báo cáo của mật thám Pháp cho biết, ngày 2-5-1920, Nguyễn Ái Quốc đến Bệnh viện Val de Grace ở Paris để thăm một người bạn bị phạt vì đã tham gia đình công nhân ngày Quốc tế Lao động.

Một ngày đầu tháng 5-1921, Nguyễn Ái Quốc đem số báo “Le Paria” mới ra đến tặng nhà văn Henri Barbusse và gặp cả danh họa Pablo Picasso. Cả ba người đã đi xem bộ phim “Chủ nghĩa tư bản và tôn giáo” của đạo diễn Hà Lan Joris Ivens. Sau đó, Nguyễn Ái Quốc có bài giới thiệu bộ phim nổi tiếng đó trên tờ “L’ Humanité” của Đảng Cộng sản Pháp.

Ngày 2-5-1923, cũng báo cáo của mật thám Pháp cho biết, Nguyễn Ái Quốc nhận đơn của một người làm công ở Khách sạn Bretagne, quận 14 Paris, xin được gia nhập Hội Liên hiệp thuộc địa. Hội này được thành lập từ tháng 7-1921, do Nguyễn Ái Quốc cùng một số nhân vật là người từ các nước thuộc địa sống ở Pháp chủ trương, trong đó có 2 tổ chức là “Hội những người Việt Nam yêu nước” và “Hội đấu tranh cho quyền công dân” của người Madagascar. Chính hội này đã ra tờ báo “Le Paria” (Người cùng khổ)…

Ngày 2-5-1925, từ Quảng Châu (Trung Quốc), với bí danh là Howang T.S, Nguyễn Ái Quốc viết báo cáo gửi Quốc tế Công hội Đỏ về ngày làm việc đầu tiên của Đại hội lần thứ I của nông dân tỉnh Quảng Đông và Đại hội lần thứ II của công nhân toàn Trung Quốc. Báo cáo tường thuật diễn biến của sự kiện và nêu bật một đặc thù là Chính phủ Quốc dân Đảng ở Quảng Đông đang thực hiện chính sách “Liên Nga – dung Cộng – ủng hộ công nông” nhưng lại hậu thuẫn cho Công hội Đỏ và đã “thực hiện một mặt trận thống nhất giữa những người bị bóc lột ở các thành phố với những người bị bóc lột ở nông thôn, những người lãnh đạo đã triệu tập đồng thời một lúc hai Đại hội họp ở cùng một địa điểm”.

Ngày 2-5-1959, Bác gặp Đoàn đại biểu các dân tộc thiểu số về dự lễ kỷ niệm ngày 1-5 ở thủ đô Hà Nội với lời căn dặn: “Ngày nay đồng bào không bị bọn đế quốc áp bức khổ sở như trước, phải làm cho đời sống ngày càng no ấm hơn. Muốn thế đồng bào phải tăng gia sản xuất. Muốn có nhiều lúa, ngô, khoai, sắn, bông… thì phải đoàn kết thương yêu nhau, tổ chức nhau lại. Ví dụ như muốn nhấc một hòn đá nặng, một người, hai người không thể làm được, nhưng 20, 30 người, xúm xít nhau lại thì nhất định sẽ nhấc được hòn đá… Đảng và Chính phủ lúc nào cũng chú ý đến đồng bào vùng cao và càng ngày càng hết sức chú ý giúp đỡ đồng bào nhiều hơn nữa”.

Ngày 2-5-1967, tại thủ đô Stockholm của Vương quốc Thụy Điển, 2 nhà trí thức lớn là Jean Paul Sartre (nhà văn Pháp) và Bertrand Roussel (triết gia Anh) đã mở phiên đầu tiên của Tòa án Quốc tế xử tội ác chiến tranh của đế quốc Mỹ ở Việt Nam. Nhân sự kiện này, Bác Hồ gửi điện bày tỏ: “Việc Tòa án Quốc tế mở phiên chính thức đầu tiên, nhất là trong lúc Mỹ đang điên cuồng leo thang đánh phá cảng Hải Phòng và thủ đô Hà Nội, có ý nghĩa rất lớn. Đó là một sự cổ vũ mạnh mẽ không những đối với nhân dân Việt Nam chúng tôi mà đối với tất cả các dân tộc đang đấu tranh cho độc lập dân tộc và hòa bình…”.

D.T.Q và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 1 tháng 5 – “Nhân dân ta thật anh hùng”

Thứ sáu, 01/05/2009, 10:59 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí Minh

Cách đây 89 năm, ngày 1-5-1920, báo cáo của mật thám Pháp ghi nhận, Nguyễn Ái Quốc tham dự mít tinh kỷ niệm Ngày Quốc tế Lao động cùng Nhóm đảng viên Xã hội và tham luận trên diễn đàn đòi ngưng gửi người sang thuộc địa.

Ngày 1-5-1924, Nguyễn Ái Quốc có mặt trong Ngày Quốc tế Lao động diễn ra trên Hồng trường theo lời mời của Thành ủy Mátxcơva và Ban Thư ký của Quốc tế Cộng sản.

Ngày 1-5-1925, cùng với những nhà cách mạng Trung Quốc, Nguyễn Ái Quốc tham gia tổ chức Đại hội lần thứ nhất của nông dân tỉnh Quảng Đông tiến tới thành lập Hội Nông dân.

Ngày 1-5-1943, trên Báo Việt Nam Độc lập xuất bản tại Cao Bằng, đăng bài “Kỷ niệm Trần Hưng Đạo” của Bác với lời kết: “Chuyện Trần Hưng Đạo để lại cho ta một bài học: muốn đánh quân xâm lấn nước ta cần 2 điều: Một là toàn dân đoàn kết, hai là khéo dùng lối du kích”.

Ngày 1-5-1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh ra lời kêu gọi: “Ở nước ta lần này là lần đầu mà đồng bào ta, anh chị em lao động ta được tự do đón tiếp ngày 1-5… Đối với chúng ta, nó là một ngày để tỏ cho thế giới biết rằng ngày này chẳng những là ngày tết lao động, mà nó còn là ngày toàn dân đoàn kết. Đoàn kết để giữ vững tự do dân chủ. Đoàn kết để kiến thiết nước nhà. Đoàn kết để xây dựng một đời sống mới”.

Ngày 1-5-1948, Bác ra “Lời kêu gọi thi đua yêu nước”, trong đó có đoạn: “Nước ta kinh tế lạc hậu, nhưng lòng yêu nước và chí quật cường chẳng kém ai. Nay muốn tự cung tự cấp, tự túc, đi kịp người thì chúng ta phải đi mau. Vì vậy, sĩ, nông, công, thương, binh, gái trai già trẻ, toàn thể quốc dân ta, vô luận ở địa vị nào, làm công việc gì, phải ra sức tham gia cuộc Thi đua yêu nước, tức là tăng gia sản xuất”.

Ngày 1-5-1951, trong lời kêu gọi nhân ngày Quốc tế Lao động, Bác Hồ xác định:“Trọng tâm thi đua là: Quân đội thi đua giết giặc lập công. Công nhân thi đua tăng gia sản xuất. Nông dân thi đua sản xuất lương thực. Trí thức thi đua sáng tác, phát minh. Cán bộ thi đua cần, kiệm, liêm, chính. Toàn dân thi đua tích cực tham gia kháng chiến”. Cùng ngày, Báo Nhân Dân đăng bài “Đảng Lao động Việt Nam với lao động trí óc” của Bác (ký bút danh C.B), nêu rõ: “Lao động trí óc cần được khuyến khích giúp đỡ phát triển tài năng… Trí thức ta cần cải tạo tư tưởng và sửa đổi lề lối làm việc”.

Ngày 1-5-1954, Báo Nhân Dân đăng bài “Mấy khuyết điểm của báo chí ta” của Bác, đi đến kết luận: “Nói tóm lại, để làm trọn nhiệm vụ tuyên truyền, tổ chức, hướng dẫn, thì các báo chí ta cần phải gần gũi quần chúng hơn nữa, đi sâu vào công việc thực tế hơn nữa, cách làm việc của báo chí phải cải thiện hơn nữa”.

Tối ngày 1-5-1966, sau buổi xem Đoàn văn công tỉnh Quảng Bình từ tuyến lửa về biểu diễn trong Phủ Chủ tịch, Bác bày tỏ cảm tưởng: “Nhân dân ta thật anh hùng. Chiến đấu ác liệt như thế, gian khổ như thế mà vẫn lạc quan ca hát. Một dân tộc như thế thì không một thế lực hung bạo nào có thể khuất phục được”.

D.T.Q và nhóm cộng sự
sggp.org.vn