Thư viện

15 vạn lít máu (20-10-1951)

Triều Tiên có hơn hai mươi triệu người.

Mỹ có hơn 140 triệu người. Hai nước cách nhau 1 vạn cây số. Mỹ sợ Triều Tiên xâm lược, bèn phái thuỷ, lục, không quân sang đánh Triều Tiên. Mỹ tưởng rằng độ 5, 7 tháng thì nuốt sống được Triều Tiên.

Song toàn dân Triều Tiên, già trẻ gái trai, sĩ nông công thương, đoàn kết thành một khối, thành một nắm tay sắt khổng lồ. Cùng với quân chí nguyện Trung Quốc, nắm tay sắt khổng lồ của Triều Tiên đã giáng cho Mỹ những đấm “chí tử”.

Sau một nǎm chiến tranh (tháng 6 vừa qua), Mỹ đã công nhận rằng: Mỹ, bù nhìn, Anh, Pháp, Xiêm và mười mấy nước lâu la Mỹ đã mất ở Triều Tiên hơn 50 vạn binh sĩ chết và bị thương.

Hôm 19-2, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ tên là Mácsan nói: “Mỗi tháng Mỹ cần 15 vạn lít máu để chữa cho lính Mỹ bị thương ở Triều Tiên”.

Nghe các thầy thuốc nói: một lít máu có thể chữa cho 2 người bị thương nặng.

Thế là mỗi tháng 30 vạn lính Mỹ bị thương. Đó là không kể lính Mỹ chết, không cần máu nữa.

Trong cuộc xâm lược ở Triều Tiên, mỗi nǎm Mỹ tốn 2 vạn 7.762 triệu đôla, chết hàng chục vạn thanh niên, để rồi mua một cái thất bại đau đớn. Vì nhân dân Triều Tiên nhất định thắng lợi.

Đ.X.

Báo Cứu quốc, số 1931, ngày 20-10-1951.
cpv.org.vn

Quyền tự do của Mỹ (23-10-1951)

Ông Giaricô, Uỷ viên trong Ban Khoa học Vǎn nghệ toàn quốc Mỹ nói:

“Cha tôi dạy tôi yêu nước, thật thà lo lắng đến nhân dân và tương lai của nước.

Ngày nay chữ “tự do” và chữ “nước Mỹ” khác nhau. Vì sao? Người ta nói: Vì cộng sản. Người ta nói: Muốn ngǎn cản chiến tranh, thì phải chuẩn bị chiến tranh. Người ta bắt chúng tôi trung thành với tư bản, chứ không phải trung thành với Tổ quốc Mỹ. Người ta bắt chúng tôi tỏ lòng yêu nước bằng cách tán thành chiến tranh để tiêu diệt nhân loại… Chúng tôi những người khoa học, vǎn nghệ bị thải và bị hǎm doạ, chúng tôi vẫn tiếp tục nghiên cứu, phát minh, sáng tác. Chúng tôi sẽ sáng tạo cho nước Mỹ một nền vǎn học nhân dân thật sự…”.

Ông Giaricô nói như vậy trước mặt “Ban điều tra những hoạt động chống Mỹ”.

Ban này bảo: “Không được ghi những lời ấy vào biên bản và mời ông Gia vào nhà tù!”.

Hiện nay, hơn 100 vị giáo sư và một số đông vǎn nghệ sĩ nổi tiếng, chỉ vì chống chiến tranh mà bị ở tù.

Vǎn minh thay, tự do thay, nước Mỹ vậy ôi!

Đ.X.

Báo Cứu quốc, số 1933, ngày 23-10-1951.
cpv.org.vn

Vǎn hoá Mỹ hay là thuốc độc tinh thần (31-10-1951)

Ở Pari (Pháp), hôm 30-4-51, có một vụ án xử trộm cướp, mà kẻ cướp là 17 đứa trẻ từ 10 đến 14 tuổi do 1 tướng cướp 12 tuổi chỉ huy.

Hôm 7-5-51, lại có một vụ án giết người. Những phạm nhân đều là thanh niên từ 16 đến 18 tuổi.

Lúc quan toà xét hỏi, chúng đều khai là chúng thường xem tiểu thuyết Mỹ và chiếu bóng Mỹ, rồi chúng học theo!

Hiện nay những thứ thuốc độc đó, Mỹ đang gieo rắc cho đồng bào ta trong vùng tạm bị chiếm. Báo Nữu Ước (21-3) viết: Sở thông tin Mỹ ở Sài Gòn mỗi tháng phát cho người Việt Nam hàng chục vạn truyền đơn, sách nhỏ, tranh ảnh, sách giáo khoa, lịch sử Mỹ, v.v.. Sở thông tin Mỹ sắp in hơn 30 vạn quyển sách bằng tiếng Việt để tuyên truyền chống cách mạng, chống kháng chiến, mở những phòng xem sách, xem báo, những lớp dạy tiếng Anh. Chúng “giúp đỡ” các báo chí Việt gian tuyên truyền “vǎn hoá” Mỹ. Nói tóm lại: Mỹ đang ra sức đầu độc người Việt Nam bằng “vǎn hoá” Mỹ? Ta phải kịch liệt chống thứ “vǎn hoá” Mỹ đó.

Đ.X.

Báo Cứu quốc, số 1939, ngày 31-10-1951.
cpv.org.vn

Xã hội vǎn hoá Mỹ (5-11-1951)

XÃ HỘI HÔI THỐI

Thủ đô là nơi tiêu biểu của một nước. ở Hoa Thịnh Đốn, thủ đô Mỹ, lâu đài nguy nga thì có Phủ Tổng thống (gọi là “Nhà trắng” vì làm bằng đá trắng), Quốc hội, Bộ Quốc phòng (gọi là “Lầu 5 góc”). Nhưng không có cửa hàng to, xưởng máy to, nhà cao sáu, bảy mươi tầng như các thành phố khác. Cũng không có nhà hát lớn. Quốc hội và Chính phủ Mỹ ở đó, nhưng quyền chỉ huy thực sự kinh tế và chính trị Mỹ lại ở phố Uôn (Wall Street) tại Nữu Ước, trong tay bọn đại tư bản. Trông qua thì thấy thủ đô Mỹ nhà cửa sạch sẽ, đường sá thẳng thắn, hoa cỏ thơm tươi. Nhưng đó chỉ là bức màn gấm phủ trên đống rác.

Báo Mỹ Bạn của phụ nữ (2-50) viết: “Nếu đi sâu vào thủ đô giữa những phố phường xa hoa kia, ta thấy những chỗ ở bẩn thỉu không thể tả. Ta thấy những nhà thương thiếu thốn đến nỗi thầy thuốc nhìn người ốm mà khóc. Ta thấy ở nhà thương Galinghe, có người vì không có thuốc mà thân thể thối nát dần đến chết… Ta thấy “dân chủ thật sự” ở chỗ người da đen, da vàng không được vào các tiệm ǎn, các nhà ngủ, các rạp hát, các trường học của người da trắng!…”.

Nǎm 1950, sau khi đi thǎm khắp thủ đô, mấy đại biểu Quốc hội Mỹ đã phải thốt ra:

“Hôi thối quá, hôi thối không thể tả… Như thế, sao mà người ta vẫn sống được?… Thật là nhục nhã cho nước ta!…”.

Ở Hoa Thịnh Đốn, cái tệ chia rẽ mầu da rất trắng trợn. Vài thí dụ: một lần, đại sứ Abixini bị đuổi ra khỏi một rạp hát, vì ông ta da đen(!). Một phụ nữ da đen đau đẻ, nhưng nhà hộ sinh gần bên nhất định không nhận. Bà ấy phải đẻ ở bên đường. ở thủ đô, có nghĩa địa riêng cho người da trắng, riêng cho người da đen, và riêng cho chó.

Nếu tính theo số dân thì Hoa Thịnh Đốn là nơi nhiều tội ác nhất nước Mỹ. Theo tạp chí Thủ đô bí mật nǎm 1936, thủ đô có 7.000 án giết người; nǎm 1950, có 13.000 án, tức là cứ 11.000 người là có 1 án.

VĂN HOÁ SUY ĐỒI

Một nhà vǎn hoá nổi tiếng ở Mỹ là ông Phát (Fast) viết trong tạp chí Châu Âu: ” … Chưa bao giờ vǎn nghệ Mỹ thấp kém, bần tiện như bây giờ. Chỉ xem qua “trang Vǎn nghệ của tờ Nữu Ước thời báo thì đã rõ: một nửa là những lời vu khống Liên Xô và cộng sản, một phần là những tiểu thuyết nhạt nhẽo, một phần là tuyên truyền mê tín, còn một phần là vǎn chương dâm đãng. Những tiểu thuyết gọi là khoa học thì ca tụng chiến tranh đế quốc và bom nguyên tử. Phim ảnh, phát thanh, tạp chí cũng đều như vậy”.

Những nhà viết sách, viết sử, những nhạc sĩ, hoạ sĩ, những nhà vǎn hoá giáo dục bị buộc phải nói xấu Liên Xô, ủng hộ chiến tranh, phản đối hoà bình. Nói hay viết đến nhân đạo, dân chủ, hoà bình, là có tội.

Có những tổ chức phát xít kê rõ tên những nhà vǎn hoá tiến bộ, và gửi những “sổ đen” ấy cho Chính phủ và các chủ tư bản. Kết quả: những nhà vǎn hoá ấy nhẹ là thất nghiệp, nặng là ở tù.

Các hiệu sách kiểm soát sách thật kỹ, sợ có chút gì về đạo đức lọt vào trong nội dung những sách đó. Các nhà làm phim chiếu bóng thì cố ý đưa vào trong phim những chuyện tàn ác, dâm đãng, và những chương trình chiến tranh của Chính phủ Mỹ, không thế không yên.

Trước những tội ác như làm án tử hình 7 người da đen vô tội ở Máctanhvin (Martins-ville) và 6 người ở Tơrǎngtông (Trenton), trước sự bạo ngược như bỏ tù những lãnh tụ Đảng cộng sản, một số vǎn hào – như Xincle (Upton Sinclair) ngậm câm, không dám hở môi.

Vǎn hoá Mỹ ngày nay là vǎn hoá của bọn đại tư bản, bọn gây chiến tranh, bọn giết người…

Tuy vậy, vẫn có những nhà vǎn hoá Mỹ quang minh chính đại, thà hy sinh tất cả, chứ không chịu cúi đầu quỳ gối trước cường quyền. Có hơn trǎm giáo sư – như ông Gunlách, giáo sư đại học – chịu ở tù chứ không chịu khuất. Một số vǎn nghệ sĩ tài giỏi như ông Xáctôn (Saxton), ban ngày đi làm công trên xe lửa, ban đêm thì viết sách. Những người tài tử như ông Xinva (Silva) chỉ vào mặt “Ban điều tra tinh thần” (một tổ chức khủng bố của chính phủ Mỹ) và thét lên: “Cút đi!”, rồi khoan thai bước vào nhà tù.

Ngày nay, vǎn hoá Mỹ rất suy đồi, nhiều nhà vǎn hoá Mỹ rất truỵ lạc. Song mầm mống vǎn hoá tương lai của Mỹ, vǎn hoá mới và chân chính, đang chớm nở trong giai cấp công nhân và trong dân tộc da đen, và những bạn đồng minh của họ.

Xã hội Mỹ hôi thối như thế, vǎn hoá Mỹ suy đồi như thế, mà đế quốc Mỹ cứ khoe là “vǎn minh” và đi truyền bá “vǎn minh” cho các nước khác. ở ta, trong vùng tạm bị chiếm, Mỹ đã cho sang nhiều báo chí, phim dâm đãng, truỵ lạc để đầu độc thanh niên ta. Chúng ta phải kiên quyết tẩy chay những thứ đó.

C.B.

Báo Nhân dân, số 31, ngày 5-11-1951.
cpv.org.vn

Thanh niên Mỹ chống chiến tranh (9-11-1951)

Bà Mácin Tô, giám đốc một trường trung học Mỹ, viết trong Nữu Ước thời báo: “Hiện nay thanh niên Mỹ chỉ lo phải đi lính. Những thanh niên đã đi lính trong cuộc Thế giới đại chiến thứ hai thì lo: Có phải đi lính lần nữa không? Và tất cả thanh niên hỏi: “Có cần đi lính như thế không?”. Những thanh niên ấy sinh trưởng trong thời kỳ kinh tế khủng hoảng. Họ thấy những việc không công bằng, rồi họ kết luận: Chỉ có những người cách mạng chống lại những sự bắt lính ấy. Họ xem nhiều sách quá rồi họ thất vọng và cho rằng đời sống là trống rỗng, vô ích”.

Bà Mác chỉ nói đúng một nửa. Một phần thanh niên Mỹ ghét chiến tranh, song không biết chống lại. Còn một phần thanh niên khác thì hǎng hái chống đế quốc chủ nghĩa, chống chiến tranh. Họ không ở trong các trường trung học, cho nên bà Mác không biết họ.

Đ.X.

Báo Cứu quốc, số 1945, ngày 9-11-1951
cpv.org.vn

Ku-Klus-klan (14-11-1951)

Ở vùng tạm bị địch chiếm cũng như ở các xứ theo Mỹ, Mỹ ra sức tuyên truyền “sinh hoạt vǎn minh” của Mỹ.

Vǎn minh thế nào?

Mỹ có những tổ chức như Ku-Klux-Klan chuyên môn giết chóc người da đen và hãm hại những người dân chủ. Hội ám sát chuyên môn đi ám sát thuê…

Chỉ trong một tuần lễ, ở thành Nữu Ước có 99 vụ giết người, 7 vụ cướp nhà bǎng, 3 vụ bắt cóc trẻ con, 14 vụ trộm đào ngạch, 2 vụ đốt nhà, 2 vụ tự tử, 1 vụ tống tiền.

Mỗi ngày, trong toàn nước Mỹ, trung bình có 36 vụ giết người, 255 vụ đánh lộn và hiếp dâm, 1.032 vụ trộm.

Theo báo cáo của ty Công an Mỹ phát biểu hôm 12-3-1951, thì nǎm 1950, ở Mỹ có 1 triệu 79 vạn 30 vụ phạm tội nặng, nghĩa là cứ 3 phút đồng hồ là có một vụ phạm tội.

Ông Alǎng (R.S.Allan) (ký giả Mỹ) viết: “những việc rất phổ biến ở Mỹ là: quan lại tham nhũng; tư bản áp bức; những người ốm đau, già yếu cô đơn bị hắt hủi tàn tệ…

Các cơ quan chính quyền đều là những dụng cụ trong tay bọn tư bản độc quyền và bọn phản động… Pháp luật bị xem khinh. Rất nhiều công dân không được hưởng quyền lợi theo hiến pháp”. (Ông Alǎng là một người tư sản chứ không phải là cộng sản).

Thế mà Mỹ muốn dùng chiến tranh để bán vǎn minh ấy cho Việt Nam và thế giới.

Đ.X.

Báo Cứu quốc, số 1949, ngày 14-11-1951.
cpv.org.vn

Chiếc cầu bằng người (22-11-1951)

Bộ đội Triều – Trung được mệnh lệnh lập tức phải sang sông. Cầu đã bị địch phá hết. Thuyền bè không có, thời giờ gấp, sông rộng, nước to, trời lại tối. Làm thế nào ? …

Một nhóm đảng viên xung phong bơi qua sông, rồi anh em khác xung phong theo. Tay nắm tay, vai kề vai, họ thành những chân cầu bằng người, có thể đặt ván lên trên. Nhờ đó, bộ đội sang sông đúng giờ đã định. Địch chủ quan, tưởng cầu đã phá rồi thì quân đội Triều- Trung không thể sang sông được, nên kém đề phòng. Quân Triều- Trung đánh bất thình lình, thắng một trận to.

Thế là: có quyết tâm, có sáng kiến thì khó khǎn mấy cũng giải quyết được; và nhiều khi chuyển thế bại thành thế thắng.

C.B.

Báo Nhân dân, số 33, ngày 22-11-1951.
cpv.org.vn

Lời tựa cho bản dịch cuốn “Tỉnh uỷ bí mật” của nhà vǎn Liên Xô Phêđôrốp (22-11-1951)

Lần này là lần đầu tiên tôi viết bài tựa cho một quyển sách, vì quyển sách này ra đúng dịp. Nó ra trong lúc chúng ta đang đẩy mạnh phong trào du kích.

Kinh nghiệm du kích ở Liên Xô, ở Trung Quốc và ở nước ta chứng tỏ rằng: du kích là một lực lượng cực kỳ to lớn trong chiến tranh giải phóng dân tộc. Sức du kích thật mạnh thì chiến tranh giải phóng nhất định thắng lợi.

Tổ chức chặt chẽ và rộng khắp, trong vùng địch và xung quanh vùng địch, làng nào, huyện nào, tỉnh nào cũng có du kích, thì nó thành một tấm lưới sắt, một thứ “thiên la, địa võng” mà địch không tài gì thoát ra được. Địch đi đến đâu cũng bị chặn đánh. Địch làm cái gì cũng bị phá hoại. Du kích làm cho địch có mắt cũng như mù, có tai cũng như điếc, có chân tay cũng như què. Một bộ phận địch thì bị du kích tỉa dần tỉa mòn. Bộ phận địch còn sống sót, thì ǎn không yên, ở không yên, nghe gió thổi chim kêu cũng hoảng sợ, rồi cũng bị du kích tiêu diệt nốt.

Du kích tổ chức khéo, thì toàn dân gái trai già trẻ, sĩ nông công thương, ai cũng có thể tham gia. Người thì lo đánh giặc, người thì lo tiếp tế, tình báo, liên lạc, tuyên truyền. Mọi người đều có dịp phụng sự Tổ quốc.

Muốn đạt mục đích ấy, cần có mấy điều chính:

– Đoàn thể và Chính phủ phải tǎng cường lãnh đạo phong trào du kích.

– Tư tưởng của cán bộ và nhân dân phải thấu suốt: tin tưởng sâu sắc vào chính sách của Đoàn thể và Chính phủ. Tin tưởng sâu sắc vào lực lượng của nhân dân, vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc.

– Cán bộ phải đi thật sát với dân, phải làm cho dân tin, dân phục, dân yêu.

– Nhân dân phải nồng nàn yêu nước, và sẵn sàng hy sinh cho Tổ quốc, cho hạnh phúc tương lai của giống nòi.

Ta sẵn có nền tảng nhân dân, chỉ cần củng cố thêm. Ta sẵn có cán bộ, chỉ cần đào tạo thêm. Ta sẵn có phong trào du kích, chỉ cần ra sức phát triển thêm. Kinh nghiệm du kích ở Liên Xô sẽ giúp thêm chúng ta, và chúng ta nhất định thành công trong việc đẩy mạnh phong trào du kích.

HỒ CHÍ MINH

Báo Nhân dân, số 33, ngày 22-11-1951.
cpv.org.vn

Cả nhà kháng chiến (29-11-1951)

“Con đi đi. Đi đi con,
Đánh Tây, để giữ nước non Lạc Hồng,
Bao giờ kháng chiến thành công,
Con về giúp mẹ vun trồng lúa khoai”.

Đại khái đó là lời bà cụ Nguyễn Thị Vĩnh dạy các con của bà cụ như thế.

Bà cụ Vĩnh quê ở Nam Định. Ngày trước, lên làm ǎn ở Tam Đảo. Nay tản cư đến Thái Nguyên. Nǎm nay 50 tuổi.

Bà cụ có 6 người con – 5 trai và 1 gái. Cả 6 người đều ở bộ đội.

Tuy nhà nghèo, bà cụ Vĩnh vẫn hǎng hái giúp đỡ cán bộ và bộ đội như con cháu ruột thịt. Bà cụ nói: “Con mình ở bộ đội, đi đến đâu cũng được đồng bào thương yêu giúp đỡ, vậy đối với con cháu đồng bào ở bộ đội, mình cũng phải thương yêu giúp đỡ như con cháu mình”.

Bà cụ Vĩnh chẳng những là mẹ hiền của 6 chiến sĩ con cụ, mà còn là mẹ chung của cả các chiến sĩ Việt Nam.

Vì cả nhà kháng chiến, bà cụ Vĩnh và các con cụ thật xứng đáng với Tổ quốc.

Và bà cụ thì xứng đáng là gương mẫu cho các bà mẹ Việt Nam.

C.B.

Báo Nhân dân, số 34, ngày 29-11-1951.
cpv.org.vn

Tinh thần kháng chiến của đồng bào Trại (Mán) (29-11-1951)

Đồng bào Trại chuyên làm rẫy, mà rẫy thường chỉ làm được vài mùa. Vì thương đồng bào Trại làm ǎn vất vả, Chính phủ đã miễn cho rẫy khỏi đóng thuế nông nghiệp. Song vì yêu nước, đồng bào Trại ở Thái Nguyên, Bắc Cạn, Tuyên Quang… đã tự động xung phong đóng góp.

Chính tôi đã tai nghe mắt thấy vài chuyện cảm động như sau:

– Trong một cuộc họp xóm ở Thái Nguyên, một thanh niên Trại nói: “Cụ Hồ và Chính phủ thương chúng ta mà miễn thuế nông nghiệp cho rẫy. Nhưng nếu chúng ta không đóng góp một phần vào kháng chiến cùng với các đồng bào khác thì khác nào chúng ta tự gạt mình ra ngoài dân tộc Việt Nam…”.

– Một bà cụ xung phong 100 kilô thóc, anh em nói:

“Cụ nhà nghèo, góp 50 cân là được”. Bà cụ nói: “Góp thêm 1 cân thóc, để diệt thêm 1 thằng Tây. Tôi vui lòng ǎn sắn, ǎn khoai, dành gạo cho bộ đội ǎn no để đánh giặc…”.

Tinh thần hǎng hái của đồng bào Trại thật đáng khen, đáng quý. Đó là một đặc điểm trong cuộc kháng chiến của ta. Đó cũng là một điểm chứng tỏ kháng chiến Việt Nam nhất định thắng lợi.

C.B.

Báo Nhân dân, số 34, ngày 29-11-1951.
cpv.org.vn

Vì sao? (30-11-1951)

Vì sao Mỹ muốn phá hoại cuộc đàm phán ở Triều Tiên?

Xin để những người chính khách Mỹ trả lời.

– Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ nói: Dù Mỹ có hy sinh lính ở Triều Tiên, ở nơi khác, thì chúng ta cấp tiền, các nước cấp lính (27-7).

– Bộ trưởng Cung cấp Mỹ nói: Những người tư bản Mỹ cho rằng: sản xuất súng đạn là nguồn lợi chính của họ. Tình hình thế giới hoà hoãn sẽ đe doạ kinh tế Mỹ (25-7-51).

Báo Uôn Xtơrít (Wall Street) (đại tư bản Mỹ) nói: Hoà bình có thể tiêu diệt những tiền lời của nghề sản xuất vũ khí (20-2-51).

– Báo Hêran Tờribuyn (Herald Tribune) nói: đình chiến ở Triều Tiên sẽ khó khǎn cho Mỹ hơn là chiến tranh ở Triều Tiên (10-8-51).

– Giêsúp, đại sứ Mỹ, nói: Nếu Liên Xô lấy được đất đai mới cũng không nguy hiểm bằng Liên Xô lấy được tinh thần của nhân dân (cả nhân dân các nước tư bản) bằng cách tuyên truyền hoà bình (26-7-51).

– Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ nói: Có đình chiến hay là không đình chiến ở Triều Tiên, nhiệm vụ của Mỹ vẫn không thay đổi… Mục đích quân sự, kinh tế, chính trị của Mỹ là làm cho thay đổi chế độ của Liên Xô (25-7-51).

Chắc bà con ta hiểu rồi chứ?

Đ.X.

Báo Cứu quốc, số 1960, ngày 30-11-1951.
cpv.org.vn

Tổ quốc độc lập tôn giáo mới tự do (6-12-1951)

Cuối tháng 10 vừa qua, Nhân dân tham chính hiệp hội Trung Quốc (tức là Quốc hội lâm thời) họp Hội nghị toàn quốc. Đại biểu công giáo là ông Ngô Diệu Tôn báo cáo:

“Ngày trước, đạo Thiên Chúa ở Trung Quốc bị bọn đế quốc lợi dụng, nhất là đế quốc Mỹ. Ngày nay, Tổ quốc được giải phóng, tôn giáo mới được tự do.

“Từ tháng 7 nǎm ngoái, trong giáo dân Trung Quốc, bắt đầu cuộc vận động “tự trị, tự dưỡng, tự truyền”, nghĩa là giáo dân tự cai quản lẫn nhau, không cần cha cố ngoại quốc; các cha cố Trung Quốc tự làm ǎn không nhờ vả ai; giáo dân tự tuyên truyền đạo Chúa. Đến nay, hơn 30 vạn giáo dân (1 phần 3 tổng số ) đã ký tên ủng hộ phong trào ấy. Do lòng yêu nước và sự giác ngộ lên cao, giáo dân khắp nước đã gỡ mặt nạ những bọn mượn tên Chúa để lừa bịp nhân dân và làm tay sai cho đế quốc.

“Hiện nay, toàn thể giáo dân đều hǎng hái tham gia mọi hoạt động ái quốc như: Chống Mỹ giúp Triều, quyên máy bay, xe tǎng cho bộ đội, thi đua tǎng gia sản xuất, thực hành tiết kiệm, học tập chính trị, v.v..”.

Ông Ngô kết luận: “Toàn thể giáo dân quyết cùng đồng bào cả nước đoàn kết chặt chẽ, để đánh tan bọn đế quốc xâm lược, xây dựng một nước Trung Quốc sung sướng, mạnh giàu, và giữ gìn dân chủ hoà bình thế giới”.

ở nước ta, đồng bào công giáo đều yêu nước và hǎng hái tham gia kháng chiến. Gương sáng của giáo dân Trung Quốc càng làm cho đồng bào công giáo Việt Nam thêm tin tưởng và quyết tâm.

C.B.

Báo Nhân dân, số 35, ngày 6-12-1951.
cpv.org.vn