Những lần được gặp Bác trong nghề báo của tôi

Tôi nhớ ngày 8/3/1947, khi mới lên Việt Bắc, tôi tham gia làm tờ báo tay đầu tiên của cơ quan phụ nữ.

Sau khi làm tờ báo tay đầu tiên, chúng tôi gửi ngay sang để Bác Hồ xem. Bác khen báo đẹp, chúng tôi thấy tự tin hơn. Sau này, tôi vẫn nhớ lời nhận xét của Bác:

– Báo tay các cô đẹp đấy nhưng nó chỉ như bông hoa. Các cô phải làm sao cho thành bắp ngô, củ sắn.

Thực hiện lời Bác, các chị Ban Phụ vận mở chiến dịch trồng dâu nuôi tằm. Chúng tôi đến một xã nghiên cứu cách chặt hom dâu, cách trồng dâu rồi phổ biến trên tờ tin của Phụ nữ Trung ương.

Sau khi xem tờ báo tay của chúng tôi, Bác nói:

– Phụ nữ nên ra một tạp chí riêng.

Ý Bác rất hợp với nguyện vọng của chúng tôi.

Một buổi tối đầu thu năm 1947. Niềm vui bất ngờ. Dưới ánh đuốc, chúng tôi nhìn thấy Bác Hồ. Bác mặc bộ quần áo nâu, ống quần xắn gọn, đi chân đất bước lên cầu thang. Tất cả reo lên:

– Bác đến! Bác đến!

Trên đường đi họp, Bác ghé thăm cơ quan Hội Phụ nữ. Một điều bất ngờ nữa: Dưới ánh sáng của bếp lửa, Bác rút trong chiếc ủng ra mấy nắm rau xanh:

– Đây là giống cải xoong Bác trồng gần nhà. Các cô nên trồng thứ rau này. Rau dễ trồng, mọc nhanh mà lại bổ máu, rất tốt cho các cô đang nuôi cháu nhỏ.

Ngay ngày hôm sau, chúng tôi đã cấy nắm rau Bác Hồ cho trên đám đất có dòng suối nhỏ chảy qua. Rau lan ra rất nhanh. Lúc cơ quan dời đi, “đôi ủng rau” của Bác đã trở thành một vạt rau lớn để lại cho đồng bào.

Tuy cùng ở chiến khu Việt Bắc nhưng 4 năm sau tôi mới được gặp lại Bác trong Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất. Lúc ấy, tôi đang làm phóng viên báo Quân đội thuộc Cục Tuyên huấn quân đội. Bác đến thăm Đại hội. Bác vẫn gầy nhưng khỏe mạnh, nhanh nhẹn. Trong danh sách Chiến sĩ thi đua có chị Nguyễn Thị Chiên. Chị Chiên rưng rưng nước mắt khi nhận cây súng ngắn Bác trao cho chị làm phần thưởng. Cả Đại hội xúc động nghe anh La Văn Cầu báo cáo đã chặt tay mình đang bị thương để tiếp tục chiến đấu…

Sau hòa bình, tôi chuyển về làm phóng viên Báo Phụ nữ Việt Nam. Ngày 8/3/1961, tại Đại hội Phụ nữ toàn quốc lần thứ 3, tôi lại may mắn được gặp Bác Hồ. Tôi được phân công vào Phủ Chủ tịch chụp ảnh, đưa tin, viết bài về cuộc gặp gỡ giữa Bác Hồ với các đại biểu trong và ngoài nước. Đại biểu tỉnh nào cũng muốn chụp ảnh chung với Bác. Bác ưu tiên cho những đại biểu miền núi và quốc tế. Tôi cuống quýt lấy danh sách đại biểu để trình Bác. Trong lúc vội vàng, tôi viết: “Các đại biểu dân tộc… Cao Bằng”. Bác gọi tôi, cười thân mật:

– Cô phóng viên Nguyệt Tú ra đây. Cháu viết dân tộc Cao Bằng thì Bác biết là dân tộc gì?

Bị Bác hỏi bất ngờ, tôi hoảng quá, mặt nóng ran, vội vàng nhận khuyết điểm. Tôi rất xúc động khi được chụp ảnh Bác đứng với đoàn đại biểu từng tỉnh. Hồi ấy, tôi mới học chụp ảnh. Tôi luống cuống, một tay vẫn cầm bó hoa đại hội tặng, còn một tay bấm máy ảnh lia lịa. Bác cười:

– Hẵng bỏ hoa xuống không thì che mất ống kính.

Nói xong, Bác gọi tất cả phóng viên nhiếp ảnh cùng một số đại biểu quây quần lại bên Bác chụp ảnh.

Riêng tôi vẫn mong được chụp ảnh chân dung Bác. Một mình tôi đứng tần ngần mãi giữa vườn cây. Tiễn đoàn đại biểu cuối cùng, Bác quay gót bước lên mấy bậc tam cấp trước Phủ Chủ tịch. Tôi vội giơ chiếc máy ảnh Pratica lên. Nhưng chưa kịp bấm, Bác đã bước nhanh lên thềm. Nhìn thấy tôi đang loay hoay với chiếc máy ảnh, Bác hiểu ý liền quay lại mỉm cười, kịp trong vài giây cho phóng viên bấm một kiểu ảnh. Đồng chí Vũ Kỳ, Thư ký riêng của Bác, cũng vừa đến, vui vẻ bảo tôi:

– Thế là Bác ủng hộ phóng viên nữ rồi đấy!

Buổi chiều, Bác Hồ tiếp đoàn phụ nữ Quốc tế. Có cả Thủ tướng Phạm Văn Đồng cùng dự.

Chị Phan Thị An, Trưởng đoàn phụ nữ Việt Nam, giới thiệu:

– Thưa Bác, chị đại biểu phụ nữ Hungary xin tặng Bác một tượng đá phụ nữ Hungari.

Bác cầm tượng đá, nói vui:

– Tượng phụ nữ Hungary đẹp đấy nhưng phụ nữ Hungary đẹp hơn nhiều. Câu nói dí dỏm bất ngờ của Bác làm mọi người càng thấy Bác thật gần gũi, thân mật.

Năm 1962, Bác Hồ sang Mát-xcơ-va dự Đại hội lần thứ hai của Đảng Cộng sản Liên Xô, anh Nguyễn Chí Thanh đi cùng với Bác. Lần đầu tiên cũng là lần duy nhất tôi được ăn cơm với Bác. Anh Nguyễn Chí Thanh, anh Vũ Kỳ và tôi quây quần quanh Bác bên bàn ăn. Bác vừa ăn vừa nói chuyện rất vui.

Trong chiến tranh chống Mỹ, khi đang làm phóng viên Báo Phụ nữ, tôi được tham gia cuộc họp của Bác tiễn Đoàn Văn công quân đội vào Nam. Tuy làm phóng viên nhiều năm và gặp Bác nhiều lần nhưng lần nào Bác cũng làm tôi bất ngờ. Bác cầm chiếc đĩa to đựng những bông hồng nhung đỏ tươi, hương thơm thoang thoảng. Bác tặng mỗi nữ diễn viên một bông hồng. Có cô nhanh nhảu muốn xin Bác hai bông. Bác cười vui:

– Bác chỉ cho mỗi cô một bông thôi.

Các cô diễn viên ai cũng rất bất ngờ, cảm động. Sau này, tôi rất xúc động khi nghe tin trong Đoàn Văn công đi B lần ấy, mấy cô đã hy sinh.

Nhà văn NGUYỆT TÚ
Theo phunuvietnam.com.vn
Phương Thúy (st)