Ký ức về Bác Hồ trỗi dậy trong tôi

Lời của Bác - Lời của non sông(ĐCSVN) – Cựu Trung tá Lương Văn Tùng (80 tuổi), nguyên Chính ủy Trung đoàn 320, Sư đoàn 8 (Quân khu 9, Bộ Quốc phòng) nay đã nghỉ hưu, hiện là Cựu Chiến binh của xã Trung An, TP. Mỹ Tho (Tiền Giang). Khi hỏi chuyện về những lần ông được vinh dự gặp Bác Hồ, tuy đã cao tuổi, nhưng ông bỗng sôi nổi hẳn lên khi ký ức về Bác trỗi dậy.

Ông Tùng sinh ra ở xã Phú Mỹ, huyện Tân Phước (Tiền Giang), khi 22 tuổi (năm 1950) tham gia bộ đội địa phương ở huyện Châu Thành, sau đó tập kết ra miền Bắc (năm 1954), đóng quân ở thị xã Sầm Sơn (Thanh Hóa) và ông vinh dự được cùng đồng dội đón Bác Hồ đến thăm đơn vị. Bác hỏi thăm đồng bào miền Nam và căn dặn: “Các cháu phải đoàn kết, yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau. Đảng và Chính phủ sẽ ưu tiên, tạo mọi điều kiện cho các cháu tập tốt”. Ông Tùng lặng yên nghe như nuốt từng lời. Sau những tiếng reo mừng, giờ đây ông bỗng thấy không khí trở nên trang nghiêm lạ thường. Lần gặp Bác đã để lại trong ông rất nhiều ấn tượng khó phai. Trong thời gian ở trên đất Bắc, ông còn được gặp Bác nhiều lần nữa và lần gặp nào cũng để lại trong ông nhiều ấn tượng sâu đậm về Bác Hồ kính yêu.

Ông nhớ, có lần Bác cải trang bí mật đến kiểm tra đơn vị của ông. Lúc đó, ông Tùng là học viên của Trường Sĩ quan Lục quân đóng ở Bạch Mai. Buổi trưa hè nóng bức, nhà ăn ngột ngạt và chật kín người, bỗng thấy một lương y mặc áo màu trắng và bịt khẩu trang bước vào nhà bếp rồi lên nhà ăn. Ông cứ ngỡ quân y tới kiểm tra vệ sinh ăn uống nên không ai để ý. Đến khi vị “lương y” ấy bước ra, một học viên nhìn theo rồi bất chợt hét lên: “Bác Hồ! Bác Hồ!”. Ông nhìn theo tay anh chỉ, thấy vị “lương y” đang vẫy tay chào. Đúng là Bác Hồ, cả nhóm học viên tiếc ngẩn ngơ và giận mình sao không nhận ra Bác sớm hơn. Ông Tùng kể tiếp: Một lần khác, khi anh em ra thao trường, ông trực nhật nên phải ở doanh trại. Đang lúc quét dọn, bỗng thấy một người giống bác sĩ trong bệnh viện bước vào. Ông nhác thấy đôi dép cao su của Bác, đúng là Bác Hồ rồi. Ông reo lên: “Bác Hồ!”. Bác ra hiệu cho ông im lặng, rồi khoát tay chào. Bác Hồ tiếp tục đi thăm các tiểu đoàn khác. Sau đó, ông còn được gặp Bác Hồ tới 3 lần nữa. Lần sau cùng thật ấn tượng, vì ông được ngồi cạnh Bác Hồ, nhìn Bác thỏa thích, không bị chen lấn. Đó là năm 1961, khi ông ra trường, về nhận công tác ở Sư đoàn 316.

Ông Tùng còn nhớ như in trong đầu, khi đó, ông được thông báo đến nhà khách Bộ Quốc phòng để nghe lãnh đạo nói chuyện. Trước khi đi, các anh trong Ban chỉ huy Sư đoàn dặn “khi vào phòng, nhớ đừng ngồi sát nhau; phải bỏ ghế trống để các vị lãnh đạo ngồi chung với anh em”. Ban Tổ chức buổi lễ thông báo Bác Hồ và Bác Tôn đến thăm anh em. Tin ấy làm xôn xao cả phòng, khiến ông đứng ngồi không yên. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa. Đúng như kế hoạch, Bác Hồ và Bác Tôn dẫn đầu đoàn cán bộ cấp cao của Đảng và Nhà nước lên cầu thang. Tất cả vỗ tay reo mừng: “Bác Hồ! Bác Hồ muôn năm !”. Bác khoát tay ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống. Bác Hồ và Bác Tôn cùng các vị ở Bộ Chính trị và Bộ Quốc phòng cùng bước vào, ngồi xen kẽ với tất cả anh em chúng tôi. May mắn thay, Bác Hồ đã ngồi cạnh cái ghế trống sát bên cạnh ông. Vừa yên vị, Bác nói, đại ý: “Các chú học chính trị, đường lối và chủ trương đã vững rồi. Bác không nói nữa. Những nhiệm vụ cụ thể thì Bộ Quốc phòng sẽ giao. Bác chỉ dặn các chú mấy điều, trước hết phải đảm bảo sức khỏe. Chặng đường sắp đến sẽ rất nhiều gian khổ. Không có sức khỏe tốt thì không vượt qua được. Khi về đến miền Nam phải đoàn kết với cán bộ địa phương, cán bộ phong trào để xây dựng lực lượng, tạo thời cơ giành chiến thắng. Các chú cố gắng đi thật nhanh để nhanh chóng giải phóng miền Nam, để Bác Hồ có điều kiện vào thăm đồng bào mình trong ấy”. Bác dừng lại để nén xúc động, rồi Người trầm giọng nói: “Các chú cho Bác gửi lời thăm hỏi các cụ phụ lão, các cháu thiếu nhi và tất cả đồng bào miền Nam”. Bác nhìn chúng tôi với ánh mắt tràn ngập yêu thương. Chúng tôi nhìn Bác với tất cả sự ngưỡng mộ, lòng yêu thương và tôn kính.
Những kỷ niệm về Bác được ông Tùng gìn giữ, đã tiếp sức cho ông trong những ngày vượt Trường Sơn đầy gian lao, thử thách khắc nghiệt, thậm chí, phải trải qua những trận đánh ác liệt, nhưng ông Tùng vẫn không bao giờ chùn bước. Trong hành trang của ông có cả ước mơ của Bác Hồ. Ông không ngờ đó là lần cuối cùng được gặp Bác.

Đến nay, mỗi khi nhớ lại những lần được vinh dự gặp Bác, lòng ông vẫn bồi hồi. Trong tâm hồn ông còn đọng mãi hình ảnh Bác giản dị trong đôi dép cao su huyền thoại và thân thương, bình dị với bộ kaki bạc màu…./.

Nguồn: TTXVN
Vkyno (st)