Phía sau sự bịa đặt Nhân quyền ở Việt Nam – 1

… Những năm gần đây, một bộ phận trong chính giới Mỹ đang tận dụng tối đa sự “lấn lướt” để áp đặt những “giá trị Mỹ” trên phạm vi toàn cầu, trong đó, Việt Nam là một trọng điểm. Cái lý của họ là nước Mỹ có nền kinh tế phát triển, khoa học công nghệ hiện đại bậc nhất thế giới, lại là nơi có “Nữ thần tự do” nên họ cho rằng, cần thiết hơn bao giờ hết, chứng tỏ cho thế giới biết phải tuân thủ những giá trị Mỹ mà người Mỹ đã tạo dựng.

Đối với Việt Nam, họ tự cho mình cái quyền ban hành một số bộ luật, dự luật trừng phạt đối với các hành vi gọi là “vi phạm dân chủ, nhân quyền, tự do tôn giáo” ở Việt Nam. Những năm qua, chính quyền Mỹ ban bố nhiều bộ luật với chế tài mang tính áp đặt vô lý, tự cho mình quyền “trừng phạt đối với các nước vi phạm” như Dự luật chống đàn áp tôn giáo (1995), Luật HR.2431- Quyền tự do tôn giáo quốc tế (1998), Luật HR.3194 – Ngân sách tổng hợp (1999), Dự luật HR.2833 – Nhân quyền Việt Nam 2001, Dự luật HR.1587 – Nhân quyền Việt Nam 2003, Dự luật HR.1950 – Chi tiêu đối ngoại (2003), Dự luật HR.1019 – Tự do thông tin tại Việt Nam 2003, Dự luật HR.1587 – Nhân quyền Việt Nam (7/2004). Điều đáng chú ý là trong các luật hoặc dự luật này đều chứa đựng điều khoản liên quan đến vấn đề dân chủ, nhân quyền, tự do tôn giáo tại Việt Nam.

Thực chất việc cho ra đời các “bộ luật” trên là nhằm tính toán, lợi dụng vấn đề của nhân quyền như: dân chủ, tôn giáo, dân tộc, tự do thông tin… để gây áp lực chính trị đối với các nước nói chung và Việt Nam nói riêng bằng thủ đoạn “luật hoá nhân quyền”, chứ không phải là đấu tranh cho nhân quyền đích thực như họ quảng bá.

Năm 2000, Uỷ ban Tự do Tôn giáo quốc gia Hoa Kỳ đưa ra một báo cáo đề nghị Bộ Ngoại giao quản lý “các nước đặc biệt lo ngại” theo Luật Tự do tôn giáo quốc tế và cho rằng: “Việt Nam là một trong số các nước cần phải giám sát chặt chẽ vì chính quyền có nhiều vi phạm về tự do tôn giáo…”. Hạ viện Mỹ thông qua Hiệp định thương mại kèm theo Đạo luật Nhân quyền Việt Nam (2001); Chính phủ Mỹ vẫn đều đặn đưa ra các báo cáo thường niên gọi là Báo cáo tự do tôn giáo quốc tế. Bộ Ngoại giao Mỹ công bố bản Báo cáo về tình hình nhân quyền năm 2002 của gần 200 quốc gia, tuy Việt Nam không nằm trong số các nước cần đặc biệt quan tâm, nhưng vẫn bị chỉ trích rằng: “Thành tích về nhân quyền của Chính phủ Việt Nam năm 2002 vẫn ít ỏi và tiếp tục có những vi phạm nghiêm trọng”.

Từ đầu năm 2001 đến nay, Uỷ ban Tự do tôn giáo quốc tế Hoa Kỳ đã ba lần tổ chức điều trần ở cơ quan lập pháp về vấn đề “tự do tôn giáo”. Họ mời một số phần tử phản động, cực đoan người Việt Nam tham dự. Từ diễn đàn này, những thông tin xuyên tạc vấn đề dân chủ, nhân quyền, tự do tôn giáo ở Việt Nam và một số nước được đưa ra bàn thảo. Những cuộc điều trần trở thành nơi vu cáo nhân quyền và đi đến kết luận của kịch bản là: yêu cầu Chính phủ thông qua Dự luật Nhân quyền Việt Nam, kêu gọi các nước chống Việt Nam. Uỷ ban Tự do tôn giáo quốc tế Hoa Kỳ nhiều lần tổ chức họp báo để vu cáo Việt Nam “đàn áp tôn giáo”, vi phạm “nhân quyền”; đề nghị Mỹ đưa Việt Nam vào “danh sách các nước đặc biệt quan tâm”…

Cùng với việc ban bố các luật, thông qua nhiều nghị quyết, báo cáo, tuyên bố, tổ chức điều trần, họp báo… các thế lực thù địch còn lập ra những tổ chức để theo dõi tình trạng dân chủ, nhân quyền, tự do tôn giáo ở các nước, trong đó có Việt Nam. Họ khuyến khích vật chất cho những ai cung cấp tài liệu về “đàn áp tôn giáo”, đồng thời, tìm cách hỗ trợ các nhóm phản động, cực đoan phát triển lực lượng để thực hiện ý đồ chống phá lâu dài. Khi xảy ra các “điểm nóng”, họ thường tìm mọi cách để có thể đến hiện trường, nắm tình hình và thu thập thông tin chuẩn bị cho đợt vu cáo mới về cái gọi là “Việt Nam vi phạm nhân quyền”.

Các thế lực thù địch tiếp tay cho các phần tử chống đối người Việt ở nước ngoài tổ chức nhiều cuộc biểu tình, hội họp để đòi cái mà cho là “nhân quyền” ở Việt Nam.

Thời gian gần đây bọn phản động và cơ hội chính trị trong nước tích cực viết và tán phát tài liệu xuyên tạc quan điểm, đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước ta, vu cáo ta vi phạm nhân quyền; tìm cách tụ tập lực lượng người dân tộc thiểu số, kích động chia rẽ đoàn kết dân tộc, kích động ly khai, di cư tự do của đồng bào các dân tộc thiểu số ở Tây Bắc, Tây Nguyên và Tây Nam Bộ, gây khó khăn phức tạp và tạo cớ để các thế lực thù địch bên ngoài can thiệp. Điều 2.385, cuốn Mỹ quốc pháp điển ghi rõ: “Bất kỳ ai hô hào kích động, khuyến khích lật đổ hay phá rối Chính phủ Mỹ hay các tổ chức chính quyền cấp dưới đều bị tuyên phạt cao nhất tới 20.000 USD hoặc phải ngồi tù 20 năm. Sau khi mãn hạn 5 năm tù cũng không được Chính phủ và các tổ chức khác tin dùng”. Ở Việt Nam, Bộ luật Hình sự quy định khung hình phạt rõ ràng cho tội danh chống lại Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Điều dễ hiểu và bình thường nhất của bất kỳ một quốc gia nào trên thế giới cũng làm như vậy.

Sự thật về chiêu bài “nhân quyền vùng Tây Nguyên Việt Nam” mà các thế lực phản động tung ra là sau khi hỗ trợ nhóm Ksor Kơk kích động đồng bào dân tộc thiểu số gây ra vụ bạo loạn tháng, họ tìm cách tạo ra dòng người vượt biên trái phép sang Campuchia nhằm kéo dài sự bất ổn ở Tây Nguyên. Họ còn sử dụng các tổ chức như Quan sát Nhân quyền thế giới (HRW) vu cáo Việt Nam “đàn áp người thiểu số Tây Nguyên”.

Sự thật về cái gọi là “tự do tôn giáo ở Việt Nam” là một số tín đồ cực đoan tìm cách khôi phục giáo phái “Phật giáo Việt Nam thống nhất” đã bị đào thải trong lịch sử Phật giáo, vu cáo Nhà nước Việt Nam “độc quyền, âm mưu triệt tiêu tôn giáo”, đòi được phục hồi hoạt động của các tổ chức phản động trá hình tôn giáo ở Việt Nam. Hệ quả là: những mâu thuẫn mới nảy sinh trong tôn giáo ở Việt Nam, hòng gây bất ổn chính trị xã hội.

Như vậy thực chất của vấn đề nhân quyền mà các thế lực thù địch đang khuyếch trương, là sự phủ nhận học thuyết Mác Lênin về giai cấp và đấu tranh giai cấp, sự vi phạm luật pháp và những điều ước quốc tế về tôn trọng độc lập chủ quyền của các dân tộc. Người ta tìm cách áp đặt giá trị Mỹ vào Việt Nam dưới tấm biển quảng cáo “nhân quyền” chỉ vì lợi ích của họ, chứ hoàn toàn không phải là vì nhân quyền đích thực.

Thực hư của vấn đề nhân quyền ở Việt Nam đã rõ, cuộc đấu tranh chống lại âm mưu cáo buộc “Việt Nam vi phạm nhân quyền” vẫn chưa dừng lại, bởi các thế lực thù địch chưa từ bỏ mà còn gia tăng sức nặng cho lá bài “nhân quyền” trên bàn cờ chính trị quốc tế, nhằm thao túng nhân loại theo hướng có lợi cho họ.

Các thế lực thù địch với chủ nghĩa xã hội tiếp tục sử dụng chiêu bài “tự do tôn giáo”, kết hợp lợi dụng vấn đề tôn giáo và vấn đề dân tộc trên các địa bàn nhạy cảm để vừa kích động, vừa hỗ trợ và chỉ đạo lực lượng này tổ chức đấu tranh lâu dài với mưu toan tổ chức đấu tranh chính trị kết hợp với hoạt động vũ trang để vô hiệu hoá chính quyền địa phương, chia sẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

Lập trường của Nhà nước và nhân dân Việt Nam là kiên quyết chống lại mọi sự vu khống, đồng thời làm mọi việc để tăng cường khối đại đoàn kết toàn dân tộc, đoàn kết quốc tế vì một thế giới hoà bình, ổn định và phát triển./.

(Trích từ sách Lẽ phải của chúng ta)
cpv.org.vn