Hai sai lầm tình báo chiến lược của Mỹ trong chiến tranh Triều Tiên

QĐND – Báo điện tử Trung Quốc “Hoàn Cầu” (www.huanqiu.com), ngày 15-10-2010 đăng bài “Hai sai lầm tình báo chiến lược của Mỹ trong cuộc chiến tranh Triều Tiên” của Nhà báo Diễm Duy, phóng viên Tạp chí Hoàn Cầu thường trú tại Oa-sinh-tơn, Mỹ, tổng hợp qua hồ sơ của Cục Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) công bố công khai năm 2010, sau 60 năm phát động cuộc chiến tranh Triều Tiên.

Năm 1950, khi cuộc chiến tranh Triều Tiên nổ ra, những nhà lãnh đạo quân đội Mỹ và nước Mỹ đã trở tay không kịp. Chỉ có lực lượng cảnh vệ Mỹ được điều động từ Nhật Bản đến, huấn luyện không đầy đủ mà trang bị thô sơ, phải trả giá thương vong cao mới ngăn chặn được cuộc tiến công của quân đội Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên (Bắc Triều Tiên).

Sau 4 tháng, những nhà lãnh đạo nước Mỹ lại một lần nữa không dự liệu được quân đội Trung Quốc thâm nhập vào Triều Tiên tham gia chiến đấu.

Những thông tin trên được tiết lộ xuất xứ từ văn kiện “Hai sai lầm tình báo chiến lược trên bán đảo Triều Tiên năm 1950” của CIA.

Tướng Mỹ Mác Ác-tơ.

Tháng 6 năm nay (2010), nhân kỷ niệm lần thứ 60 mở đầu chiến tranh Triều Tiên, CIA đã công bố 1.300 văn kiện, trong đó có 900 trang trước đây chưa từng công khai. Những văn kiện này bao gồm báo cáo, tin tức tình báo và ấn phẩm định kỳ “Đánh giá tình báo quốc gia”, cùng những tin bài của báo chí nước ngoài phản ánh tình thế của khu vực này.

Những văn kiện tình báo này khẳng định: 60 năm trước, CIA vừa mới thành lập, tổ chức còn hỗn loạn, quân Mỹ chuẩn bị chưa đầy đủ khi đối diện với thế tiến công của quân đội Bắc Triều Tiên trong cuộc chiến tranh Triều Tiên. Mỹ cũng không dự liệu được quân đội Bắc Triều Tiên vượt qua vĩ tuyến 38 và cũng không dự liệu được quân đội Trung Quốc vượt qua sông Áp Lục, tác chiến với quân Mỹ. Đây là hai sai lầm tình báo chiến lược mà Mỹ phạm phải trong thời gian chiến tranh Triều Tiên.

Pi-tơ Cli-men (Peter Clemens), Phó giám đốc CIA phụ trách phân tích tình báo, nói: “Những văn kiện này chứng minh CIA khi ấy “tổ chức không tốt”. Họ không dự liệu được Bắc Triều Tiên sẽ mở cuộc tiến công. Điều này chứng minh rõ ràng chúng ta (Mỹ) chưa kết hợp tất cả những hiện tượng lại. Những văn kiện này chứng tỏ, CIA khi ấy chỉ dựa vào một số ít người để xử lý tin tức tình báo thế giới, hoàn toàn khác với hiện tại”.

Chiến tranh Triều Tiên nổ ra, có phải là khúc nhạc dạo đầu của chiến tranh thế giới?

Văn kiện này còn cho biết: Trong báo cáo tóm tắt hằng tuần ngày 20-2-1948, CIA cho rằng, Liên Xô là người thao túng phía sau tất cả kế hoạch chính trị và quân sự, khống chế mọi quyết sách của Bắc Triều Tiên.

Báo cáo của CIA ngày 19-6-1950 về năng lực quân sự của Triều Tiên nói rõ điểm này. Báo cáo này viết: “Bắc Triều Tiên là nước vệ tinh của Liên Xô, bị khống chế cẩn mật. Nước này không có chính sách độc lập, sự tồn tại của nó hoàn toàn dựa vào sự ủng hộ của Liên Xô”. Báo cáo này chỉ ra, tuy Triều Tiên có thể tiến công một số khu vực ở miền Nam, nhưng nếu như không có sự ủng hộ của Liên Xô hoặc Trung Quốc, rất có khả năng sẽ không tiêu diệt được Chính phủ ở miền Nam.

Chiến đấu trên đồi Thượng Cam Lĩnh.

Đến mùa xuân năm 1950, sự chuẩn bị tiến công của Bắc Triều Tiên vào Nam Triều Tiên (Hàn Quốc) đã vô cùng rõ ràng. Báo cáo hằng tháng của CIA đều đề cập đến sự chuẩn bị của quân đội Bắc Triều Tiên, nhưng không nhấn mạnh đến khả năng quân đội Bắc Triều Tiên mở cuộc tiến công. Giới chóp bu ở Oa-sinh-tơn ngoan cố cho rằng, chỉ có Liên Xô mới có thể ra quyết định tiến công, mà nếu vậy thì sẽ trở thành khúc nhạc dạo đầu của đại chiến thế giới. Nhà Trắng khẳng định, Mát-xcơ-va không dám đi nước cờ này, vì thế Bắc Triều Tiên không thể đánh vào miền Nam!

Kỳ thực, có một nguồn tin tình báo của CIA cho biết, Triều Tiên đang tích cực chuẩn bị khai chiến. Ngày 20-6-1950, một bản tin tình báo của CIA, căn cứ vào tình báo do nội tuyến cài cắm vào nội bộ Bắc Triều Tiên cung cấp, khẳng định Bắc Triều Tiên có khả năng mở cuộc tiến công miền Nam bất cứ lúc nào. Tru-man, Tổng thống Mỹ khi ấy, các Bộ trưởng Ngoại giao và Bộ trưởng Quốc phòng đều nhận được tin tình báo này nhưng đã bỏ qua. Năm ngày sau, Triều Tiên mở cuộc tiến công miền Nam. Từ Tru-man đến Mác Ác-tơ (Mac Arthur), Tư lệnh quân Đồng minh ở Viễn Đông đều bị bất ngờ do không hề chuẩn bị.

Trung Quốc can thiệp, Mỹ “phát điên”

Tháng 8-1950, các nhà lãnh đạo Liên Xô, Trung Quốc và Triều Tiên ý thức rằng, quân Mỹ nhảy vào tất sẽ đánh bại quân đội Bắc Triều Tiên.

Ngày 4-8, trong một cuộc hội nghị Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc, Mao Trạch Đông nói: Nếu như nước Mỹ giành được thắng lợi trên bán đảo Triều Tiên, điều này sẽ uy hiếp đến Trung Quốc.

Cuối tháng 8, về các phương diện, Trung Quốc đều tỏ ra lo lắng trước việc quân đội Bắc Triều Tiên bị đánh bại và quân Mỹ chiếm lĩnh toàn bộ Triều Tiên. Cùng thời kỳ, tình báo của Bộ tư lệnh Viễn Đông của nước Mỹ đánh giá, có khoảng trên 20 vạn quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc và trên 30 vạn dân binh bố trí gần sát biên giới Trung – Triều.

Cuối tháng 9, Trung Quốc đã thông qua con đường ngoại giao biểu thị lo lắng trước việc nước Mỹ tiến công Bắc Triều Tiên và chiếm lĩnh Triều Tiên.

Tại Bắc Kinh, Thủ trưởng Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc khi ấy đã thông báo với Đại sứ Ấn Độ: Trung Quốc không thể cho phép quân Mỹ tiếp cận lãnh thổ Trung Quốc. Bộ trưởng Ngoại giao Ấn Độ sẽ chuyển đạt thông tin này cho Đại sứ Mỹ tại Ấn Độ.

Cũng như vậy, tại Oa-sinh-tơn, Đại sứ Anh cũng chuyển đạt cảnh báo như vậy tới Chính phủ Mỹ.

Đại sứ Mỹ tại Liên Xô báo cáo: Các cơ quan hữu quan của Liên Xô và Trung Quốc đã thông báo cho Đại sứ Anh và Hà Lan rằng: Nếu như quân đội nước ngoài vượt qua vĩ tuyến 38, Trung Quốc sẽ xuất binh!

Mặc dầu Trung Quốc đã phát những lời cảnh cáo như vậy, nhưng Mác Ác-tơ vẫn tiếp tục tiến công Bắc Triều Tiên, nhắm ý đồ tiêu diệt quân đội của Kim Nhật Thành.

Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ cũng coi thường cảnh cáo của người Trung Quốc. Ông ta tuyên bố với báo chí: Trung Quốc can thiệp vào là “hoàn toàn phát điên”!

Ngày 12-10, trong báo cáo đánh giá của CIA có nhan đề “Tình thế nghiêm trọng ở Viễn Đông – Trung Quốc tiến hành can thiệp toàn diện tại bán đảo Triều Tiên”, viết: “Mặc dầu Trung Quốc có khả năng can thiệp toàn diện tại bán đảo Triều Tiên, nhưng suy xét đến nguyên nhân mà mọi người đều biết, khiến chúng ta rút ra được kết luận: Trừ phi Liên Xô quyết định phát động đại chiến toàn cầu, thì khả năng Trung Quốc can thiệp vào Triều Tiên vào năm 1950 này là không lớn”.

Trung tuần tháng 10, nhiều tin tức tình báo cho biết, Trung Quốc chuẩn bị tiến hành can thiệp vũ trang. CIA báo cáo: Trung Quốc bắt đầu mua từ nước ngoài khối lượng lớn vật tư y tế. Đặc vụ của Quốc Dân đảng tại Đông Bắc Trung Quốc cung cấp tình báo cho CIA rằng: Quân Giải phóng nhân dân có 30 vạn quân tại khu vực biên giới. Ngày 20-10, CIA giải thích về hàng loạt tin tình báo này: Quân đội Trung Quốc tiến vào Triều Tiên là nhằm bảo vệ Nhà máy Thủy điện trên sông Áp Lục! Ngày 25-10, Trung Quốc phát động đợt tiến công thứ nhất. Nhưng, người Mỹ nghi ngờ các báo cáo của quân đội Nam Triều Tiên trên chiến trường truyền đến. Họ kiên trì cho rằng quân đội Trung Quốc không có năng lực!

Đầu tháng 11, báo cáo trên chiến trường không làm cho Oa-sinh-tơn yên tâm. Một trung đoàn của Sư đoàn kỵ binh số 1 quân Mỹ lần đầu gặp quân đội Trung Quốc, quân Mỹ thương vong thảm hại. Ngày 4-11, Sư đoàn Kỵ binh số 1 phát hiện họ đang đối diện với 5 sư đoàn quân đội Trung Quốc, đồng thời Sư đoàn 1 Hải quân lục chiến phát hiện đang tác chiến với 3 sư đoàn quân đội Trung Quốc. Lúc này, Mác Ác-tơ vẫn không muốn tin rằng quân đội Trung Quốc tiến vào Triều Tiên tham chiến với quy mô lớn.

Trung tuần tháng 11, Bộ tư lệnh Viễn Đông quân Mỹ báo cáo rằng: Tại Triều Tiên đã phát hiện 12 sư đoàn quân Trung Quốc. Ngày 24-11, “Đánh giá tình báo quốc gia” cho biết: Trung Quốc có năng lực tiến hành hành động quân sự với quy mô lớn, nhưng chưa có hiện tượng chứng tỏ cuộc tiến công quy mô lớn đang tiến hành!

Nhưng, chính vào ngày hôm ấy, quân đội Trung Quốc phát động đợt tiến công thứ hai, buộc Quân đoàn 8 của Lục quân Mỹ phải hoảng loạn tháo chạy. Sư đoàn 1 Hải quân lục chiến Mỹ bị bao vây và đứng trước nguy cơ bị tiêu diệt hoàn toàn.

Mấy ngày sau, Mác Ác-tơ đối diện với hiện thực: Thế tiến công “kết thúc chiến tranh” tại hướng sông Áp Lục của quân Mỹ đã hoàn toàn chấm hết, thắng lợi là quá ư xa vời.

Ngày 28-11, Mác Ác-tơ báo cáo rằng: Y đối mặt với 20 vạn quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc và đây là một cuộc chiến tranh hoàn toàn mới. Một lần nữa, viên Tư lệnh quân Đồng minh ở Viễn Đông đánh giá sai về số lượng của quân đội Trung Quốc tham chiến, nhưng đây đích xác là một cuộc “chiến tranh hoàn toàn mới”.

Diễm Duy

(Phóng viên Tạp chí Hoàn Cầu thường trú tại Oa-sinh-tơn)

Vũ Phong Tạo dịch
qdnd.vn