Các bạn thân mến,
Hôm nay, tôi sẽ nói với các bạn về tình hình quân sự.
Trước khi đề cập chủ đề này, tôi muốn biết xem có khi nào các bạn thấy một chiếc tàu thuỷ bị mắc cạn trên một bãi cát hoặc một đầu máy xe lửa bị trật khỏi đường ray không ? Chắc có chứ! Như vậy là tôi dễ nói để các bạn rõ về tình hình quân sự của kẻ xâm lược chúng tôi. Ai cũng biết rằng quân đội Nhật Bản được cơ giới hoá cao. Càng có nhiều sông lớn và nhiều đường ray thì nó càng tiến nhanh. Nhưng ra khỏi những vùng đó thì nó không làm được trò trống gì. Ngày nay, nó đang bị mắc cạn, đang bị trật đường ray. Tệ hơn nữa, nó đang bị sa lầy, cơ giới của nó đang mất hết tác dụng và trở thành bất lực. Ngày nay, đến lượt chúng tôi tiến công. Để chứng minh điều đó, xin kể dưới đây vài sự việc và con số.
(Tất cả những sự việc và con số nêu lên đều được trích từ các bản thông cáo chính thức).
BẢN TIN PHÁT ĐI TỪ CẨM CHÂU, ngày 7-2-1939:
Trong tháng 1, tại vùng Sơn Đông, Hồ Nam và An Huy, chúng ta đã đánh 266 trận với quân thù đông tới 56.920 tên. Kết quả: 12.354 tên Nhật bị giết và chúng ta đã bắt được:
536 tù binh,
243 súng đại liên,
3.650 súng trường,
103.487 viên đạn,
22 đại bác,
1.134 đạn trái phá,
312 súng phóng bom,
2.008 lựu đạn và chúng ta đã phá được 7 chiếc xe
bọc thép
BẢN TIN PHÁT ĐI TỪ MÃ ĐIẾM, ngày 14-2-1939:
Du kích của chúng ta trong vùng Bắc Hồ Nam và Nam Hồ Bắc mới chiếm lại được sáu huyện: Hoàng Châu 1 , Kothi, Koung shan, Loohan, Kinfon và Suongsing.
BẢN TIN PHÁT ĐI TỪ LẠC DƯƠNG 2 , ngày 16-2-1939:
Từ trung tuần tháng 11-1938, quân địch đã tập trung khoảng 10.000 người để “càn quét” du kích miền Nam, miền Trung và Hồ Bắc. Suốt 3 tháng (tháng 11, tháng 12 và tháng 1), chúng ta đã đánh trên 150 trận. Quân địch bị giết và bị thương đến 3.100 tên (Nhật và người Mãn Châu).
Chúng ta đã bắt được:
1.200 tù binh,
980 súng trường,
11 đại liên,
1 đại bác,
8 ôtô,
62 con ngựa.
Chúng ta đã phá huỷ được 37 ôtô, 15 xe bọc thép và 2 xe tǎng. Tổn thất của ta gồm 1.700 người bị giết, bị thương và bị thất lạc. Chiến dịch “càn quét” do quân địch tiến hành từ 3 tháng nay đã bị hoàn toàn bẻ gẫy.
BẢN TIN PHÁT ĐI TỪ NAM DƯƠNG, ngày 24-2-1939:
Trong cuộc tiến công vào Licolin, phía tây tỉnh Sơn Tây, quân địch đã bị tổn thất trên 2.000 tên bị giết và bị thương, một đại tá và một trung tá Nhật đã bị giết. Chúng ta đã thu được trên 600 lừa và ngựa.
BẢN TIN PHÁT ĐI TỪ LẠC DƯƠNG, ngày 25-2-1939:
Từ ngày 17-2 chúng ta đã bắt đầu tiến công vào Sangxinai, phía tây tỉnh Hồ Nam. Trận chiến đấu ác liệt đã diễn ra suốt trong 3 ngày. Sau khi 700 tên bị diệt, quân địch tan rã đã chạy trốn. Trong khi truy kích, chúng ta đã diệt thêm 300 tên Nhật khác. Đó là thắng lợi lớn nhất của chúng ta trong vùng này từ hai tháng vừa qua.
Trong dịp Tết Nguyên đán Trung Quốc, du kích đã thình lình tiến công và chiếm lại được Tienchachin, cách Hán Khẩu không xa. Trong trận đánh, khoảng 1.000 tên Nhật đã bị giết.
BẢN TIN PHÁT ĐI TỪ TRÙNG KHÁNH, ngày 8-3-1939:
Tổng kết về quân sự của chúng ta trong nửa sau của tháng 2:
Tại Sơn Tây – đánh 203 trận, 13.221 tên Nhật bị diệt. Ta bắt và thu được:
564 tù binh,
540 con ngựa,
1.589 súng trường,
52 đại liên,
3 đại bác,
96 xe bọc thép,
1.231 đạn trái phá.
Tại Hồ Nam – đánh 46 trận diệt 2.020 tên Nhật. Ta bắt và thu được:
5 tù binh,
31 con ngựa,
189 súng trường,
8 đại liên,
9 xe bọc thép,
1.200 viên đạn.
Tại Honai, Sát Cáp Nhĩ, Sóc Châu, và Sơn Đông: đánh 75 trận, diệt 3.400 tên Nhật. Ta bắt và thu được:
100 tù binh,
149 con ngựa,
291 súng trường,
20 đại liên,
6 đại bác,
43 ôtô,
3.000 viên đạn.
Tại Hồ Nam, Hồ Bắc và Quảng Tây: đánh 56 trận, diệt 1.475 tên Nhật. Ta bắt và thu được:
28 tù binh,
28 con ngựa,
190 súng trường,
9 đại liên,
4 đại bác,
9 ôtô,
110 lựu đạn.
Tại Triết Giang – đánh 16 trận, diệt 117 tên Nhật. Ta bắt và thu được:
2 tù binh,
26 súng trường,
11 đại liên.
Tại Quảng Đông – đánh 8 trận, diệt 668 tên Nhật. Chúng ta thu được 3 súng trường.
Ngoài ra, chúng ta còn đánh đắm 6 tàu thuỷ của Nhật, phá huỷ 267 kilômét đường ray và hạ 2 chiếc máy bay trên cầu.
Ngày 10-2, phi công của ta đã ném bom xuống sân bay Wansing, phía nam tỉnh Sơn Tây, phá huỷ 11 máy bay địch.
Ngày 20-2, 30 máy bay địch đến ném bom xuống Lan Châu.
Ta đã hạ được 9 chiếc. Ba hôm sau, chúng lại đến với 20 máy bay. Chúng ta đã hạ được 6 chiếc.
Theo các báo xuất bản ở Hồng Công, từ tháng 10-1937 đến tháng 11-1938, số người Nhật bị giết và bị thương là 600.080.
Ngày 20-1-1939, tổng hành dinh Nhật tuyên bố rằng, từ khi bắt đầu chiến tranh đến ngày 30-12-1938, Nhật Bản mất 1.010 máy bay, trong đó 221 chiếc bị hạ và 179 chiếc bị phá huỷ bởi không quân Trung Quốc, 107 chiếc bị lục quân phá huỷ và 11 chiếc do hệ thống phòng không Trung Quốc hạ, 19 chiếc bị bắt buộc phải hạ cánh và 17 chiếc bị mất tích. Ngoài ra, còn có 365 chiếc bị thiệt hại do những nguyên nhân khác nhau.
Những con số đó hoàn toàn ǎn khớp với những bản tin của Trung Quốc. Từ ngày 1-1 đến 25-2, chúng tôi đã hạ được 28 máy bay của địch. Như vậy, tổng cộng lại, bọn Nhật đã mất 1.038 máy bay.
Xin lỗi các bạn vì tôi đã nhồi nhét các bạn với bấy nhiêu con số. Song là “những con số hùng hồn” như người Pháp vẫn nói. Chúng hùng hồn hơn bất cứ một sự mô tả nào khác mà tôi có thể làm được.
Các bạn sẽ nói: được, nhưng người Trung Quốc cũng bị tổn thất, những tổn thất lớn nữa là khác. Chúng tôi không hề giấu giếm điều đó. Chúng tôi xin thành thực nói với các bạn. Chúng tôi thành thật nói là khi bắt đầu chiến tranh, phía Trung Quốc có 5 người chết thì phía Nhật Bản có 1 người chết. Ngày nay, trên mặt trận chính quy, tổn thất hai bên ngang nhau, bên phía Trung Quốc 1 người chết, phía Nhật Bản cũng 1 người chết. Nhưng “trên mặt trận du kích”, chẳng hạn ở Sơn Đông và ở Hồ Bắc, trung bình 4,5 người Nhật bị giết, trong khi phía Trung Quốc 1 người bị giết, còn ở Sơn Tây, cứ 14 người Nhật bị giết thì phía Trung Quốc có 1 người bị giết.
Các bạn sẽ nói: Cường điệu. Tin hay không, tuỳ ý các bạn (1). Nếu các bạn biết anh em du kích đã chiến đấu như thế nào, hẳn các bạn sẽ không chút lấy làm lạ về những con số trên đây. Trong một bức thư sau, có lẽ tôi sẽ có dịp nói với các bạn nhiều hơn về vấn đề này. Trong khi chờ đợi, chỉ cần nói với các bạn rằng anh em du kích chúng tôi đánh giặc chủ yếu là bằng mưu mẹo và sự bất ngờ. Nếu khi họ thấy chưa chắc thắng được kẻ địch thì họ chưa đánh. Một tên tư lệnh Nhật đã nói một cách chua chát rằng nói đến du kích là làm cho hắn đau đầu. Hắn còn thêm rằng “bọn người Trung Quốc đó không biết tiến hành chiến tranh như những người vǎn minh. Chúng tiến công khi người ta bất ngờ nhất. Khi người ta đi tìm chúng, thì không thấy chúng đâu cả!”. Đúng như vậy. Nhưng nếu bọn Nhật muốn quân du kích đánh giặc như những “người vǎn minh” bằng cách dùng giáo mác và súng trường để chọi với xe tǎng và đại bác thì chúng có thể cứ chờ đó. Chúng tôi không đến nỗi ngu ngốc như thế!
Hôm nay, tôi đã nói chuyện khá nhiều rồi. Vậy xin tạm biệt các bạn thân mến, và hẹn đến thư sau.
P.C. LIN
——————————
Báo Notre Voix, ngày 16-4-1939
cpv.org.vn

Bạn phải đăng nhập để bình luận.