Bác Hồ nói về công việc “bếp núc” của nhà báo

(BG) – Đại hội Hội Nhà báo Việt Nam lần thứ II (tháng 4-1959) vinh dự được đón Bác đến thăm. Hôm đó, Bác rất vui, khi bước lên bục nói chuyện, Bác để tập báo xuống và giơ tay ra hiệu cho mọi người ngồi xuống rồi Bác nói dí dỏm:

– Mời toàn thể “an toạ”!

Bác nhấn mạnh từ “an toạ” cho vui, nhưng thực ra mọi người hiểu là Bác có ý nhắc một số nhà báo sính dùng chữ nước ngoài. Bác bảo: “Mọi việc đồng chí Trường Chinh và anh Hoàng Tùng đã nói đủ, Bác chỉ nói về nghiệp vụ thôi, Bác khen báo chí của ta đạt được thành tích đáng kể song phải cố gắng nhiều hơn nữa!”. Tiếp đó Bác lấy ra một tập báo đã đánh dấu sẵn, cầm một tờ báo có ảnh một nữ công nhân đang ngồi, ảnh cỡ lớn, giơ cao cho mọi người xem rồi hỏi:

– Cô này đang ngồi làm gì đây?

Tất cả đều chịu, chỉ biết đó là một cô công nhân rất xinh, để trang nhất cũng đẹp, thế là Bác chỉ cho biết: “Dùng ảnh trên báo phải hết sức chú trọng nội dung, không được dễ dãi”. Bác nói tiếp: – Các chú nhiều danh từ lắm, thế “không phận” là gì?

Một đại biểu thưa: – Thưa Bác là… vùng trời ạ!

– Thế gọi là “vùng trời” có phải ai cũng dễ hiểu hơn dùng chữ “không phận” không?

– Thưa Bác, đúng vậy ạ!

– Các nhà báo có trách nhiệm đừng để tiếng mẹ đẻ chúng ta ngày càng mai một đi. Chúng ta đã có hai chữ “vẻ vang” rất hay lại không dùng, chỉ thích dùng chữ “vinh quang”. Nhiều người làm thơ lại gọi là “quang vinh” cho hợp vần!

Bác lấy ra một tờ báo khác. Trên trang nhất tờ báo hàng ngày có đưa tin về hai đoàn đại biểu nước ngoài cùng một ngày đến thăm nước ta. Bác chỉ vào đấy và phân tích:

– Như thế này là các chú bên trọng bên khinh, hai đoàn đến cùng ngày, tại sao lại đưa đoàn bên này lên trên, in chữ to, còn đoàn kia in chữ nhỏ, sắp phía dưới?

Bác còn chỉ rõ những chỗ sai lầm làm lộ bí mật về tài nguyên trên báo. Đến phần “Điểm báo” địa phương, Bác kể cho nghe câu chuyện mà không ai nhịn được cười. Đó là nhân ngày sinh Bác, tờ báo của địa phương nọ có đăng một số thư của đồng bào chúc mừng Bác. Có đồng bào muốn chúc mừng Bác mạnh khoẻ, sống lâu, lại viết là “Chúc Bác bách niên giai lão”. Tờ báo ấy đăng nguyên văn như vậy, Bác cười và nhắc nhở mọi người:

– Họ chúc Bác “bách niên giai lão” mà báo cũng đăng đấy!

Câu chúc mừng ấy dành riêng cho cô dâu, chú rể trong buổi thành hôn, bỗng lại dành chúc thọ Bác, làm mọi người cười không ngớt.

Lê Hồng Bảo Anh
baobacgiang.com.vn

Advertisements