Nói chuyện với Hội nghị cán bộ toàn tỉnh Nghệ An (14-6-1957)

Các đồng chí cán bộ trong Đảng và ngoài Đảng,

Các đồng chí bộ đội,

Các đồng chí trong Đoàn thanh niên,

Bác thay mặt Trung ương Đảng và Chính phủ đưa đến cho các đồng chí lời chào thân ái.

Trong cuộc nói chuyện này Bác nêu lên ba điểm:

1. Nói về những ưu điểm của cán bộ, cán bộ trong Đảng, cán bộ ngoài Đảng, cán bộ và chiến sĩ trong quân đội và cán bộ đoàn viên thanh niên lao động:

a) Trong thời kỳ kháng chiến, các đồng chí đã đoàn kết được nhân dân và lãnh đạo nhân dân phục vụ kháng chiến đến thắng lợi. Đó là điểm tốt.

b) Đến lúc hoà bình lập lại, các đồng chí đã tích cực cùng với nhân dân công tác để thực hiện kế hoạch năm 1956 của Đảng và Chính phủ. Đó là một ưu điểm đáng kể.

c) Sau cải cách ruộng đất, thì các đồng chí đã cố gắng đoàn kết với nhân dân để sửa sai. Đó là một điểm tốt nữa.

Nói chung là đại đa số các đồng chí đã chịu cực, chịu khổ, chịu khó, đã cố gắng hoàn thành nhiệm vụ của Đảng và Chính phủ giao cho. Đó là một điểm tốt đáng kể và đáng khen.

2. Về khuyết điểm:

– Khuyết điểm thứ nhất là trong Đảng về mặt đoàn kết nội bộ, đoàn kết giữa đảng viên mới và đảng viên cũ, đoàn kết giữa cán bộ cũ và cán bộ mới, đoàn kết giữa cán bộ trong Đảng và cán bộ ngoài Đảng, đoàn kết cấp trên cấp dưới và cấp dưới với cấp trên thì đang còn nhiều thiếu sót. Đây là một khuyết điểm quan trọng. Bởi vì đoàn kết chặt chẽ thì khó khăn gì chúng ta cũng vượt qua được, việc gì to lớn chúng ta cũng làm xong. Vì vậy các đồng chí phải biết, phải nhớ và phải làm. Bây giờ về sau, chúng ta phải đoàn kết chặt chẽ hơn nữa. Đoàn kết giữa cán bộ cũ và mới, trong Đảng và ngoài Đảng, cấp trên và cấp dưới, nói ngược lại cấp dưới với cấp trên cũng phải đoàn kết chặt chẽ.

– Khuyết điểm thứ hai là suy bì đãi ngộ và địa vị.

Suy bì tức là so sánh, mà so sánh có nên không? Nên. Nhưng biết so sánh như thế nào cho tốt, so sánh như thế nào là không tốt. Đảng, Trung ương rất cảm thông với các đồng chí, nhất là các đồng chí ở xã gặp khó khăn nhiều, về sinh hoạt tinh thần cũng như vật chất. Nói về so sánh thì nên so sánh nhưng chúng ta cần phải so sánh với những đồng chí, những cán bộ có đạo đức cách mạng hơn mình, lập trường tư tưởng vững hơn mình, tác phong dân chủ và tinh thần trách nhiệm hơn mình. So sánh với những đồng chí như thế để mà học, để mà tiến bộ. Thế là nên so sánh. Còn so sánh về vật chất thì ngược lại nên so sánh với những đồng chí cố nông, bần nông, với những đồng bào thiểu số. Chắc các cô, các chú cũng biết bây giờ thì cải cách ruộng đất rồi nhưng đồng bào bần nông, cố nông và một số đồng bào thiểu số hãy còn thiếu thốn, so sánh như thế là mình cảm thông và gần gũi nhân dân, gần gũi quần chúng, chứ không phải cứ so sánh với người ăn no mặc ấm hơn mình. Người cách mạng không ai so sánh như thế. Trong truyền thống cách mạng và giáo dục cách mạng không bao giờ có như thế. So sánh không đúng sinh ra kèn cựa địa vị, người cách mạng không phải như vậy. Cố nhiên là Đảng, Chính phủ trong lúc cân nhắc phải công bằng hợp lý, nhưng đảng viên ta, cán bộ trong Đảng và ngoài Đảng rất đông, có hàng mấy vạn người không phải luôn luôn xếp đặt hợp lý được. Cố nhiên phải tìm cách làm cho công bằng hợp lý, nhưng cũng khó hoàn toàn. Vì vậy kèn cựa địa vị là không nên, không tốt. Đây là một điểm.

– Một điểm nữa có cán bộ, đảng viên ngồi lo không biết tiền đồ mình thế nào. Như thế là chưa hiểu tiền đồ, tách riêng tiền đồ của mình ra khỏi tiền đồ của dân tộc, của giai cấp là không đúng, bởi vì tiền đồ của mỗi người, nhất là người cách mạng, là nằm trong tiền đồ của dân tộc, nằm trong tiền đồ của giai cấp, không thể tách riêng được. Ước ao tiền đồ mình vẻ vang sung sướng thì phải làm thế nào cho tiền đồ của dân mình, của giai cấp mình được vẻ vang sung sướng thì tự nhiên tiền đồ mình cũng vẻ vang sung sướng. Nếu không lo công tác, cứ ngồi lo tiền đồ của mình thì không đi đến đâu. Thí dụ chuyến xe lửa, trong xe tất cả mọi người đều muốn đi mau. Tiền đồ mỗi một người trong xe lửa nằm trong tiền đồ chung của chuyến xe lửa. Nếu chuyến xe lửa đi nhanh thì tất cả mọi người được đi nhanh. Nếu chuyến xe lửa đi chậm thì tất cả mọi người phải đi chậm. Nếu một người muốn đi nhanh hơn mọi người rồi nhảy ra ngoài xe để chạy nhanh hơn xe thì người ấy sẽ như thế nào?

Một ví dụ khác rất rõ ràng, trước khi cách mạng thành công, trước khi kháng chiến thắng lợi thì cả dân ta là nô lệ. Trước cải cách ruộng đất, toàn thể nông dân lao động là nô lệ. Khi kháng chiến mọi người đều hết lòng hết sức tham gia kháng chiến thì kháng chiến mới thắng lợi, mà kháng chiến thắng lợi thì dân ta mới khỏi ách nô lệ, mọi người chúng ta mới khỏi nô lệ.

– Một điều nữa là sợ khó, làm việc gì cũng sợ khó, sửa sai cũng sợ khó, đi vận động tổ chức tổ đổi công cũng sợ khó. Nói tóm lại cái gì cũng sợ khó. Việc gì cũng khó, trong xã hội không có cái gì dễ, nhưng khó mà quyết tâm thì nhất định làm được. Thử hỏi các cô, các chú, cách mạng có khó không? Kháng chiến có khó không? Có thắng lợi không? Vì sao chúng ta thắng lợi? Vì quyết tâm. Hai việc ấy khó nhất trong hoạt động cách mạng của chúng ta, nhưng chúng ta đã thắng lợi. Tổ chức tổ đổi công cũng có khó nhưng không khó bằng kháng chiến. Kháng chiến ta làm được thì tổ đổi công ta cũng làm được. Nếu việc gì cũng dễ thì không cần đến Đảng, cũng không cần đến đảng viên, không cần đến cán bộ. Người cách mạng phải thấy khó, thấy khó để khắc phục, chứ không phải thấy khó mà nản lòng.

Chúng ta có truyền thống cách mạng vẻ vang, có nhiệm vụ sửa đổi xã hội. Đó là một điều chúng ta có quyền tự hào. Tự hào đây là để phát triển truyền thống cách mạng, để hoàn thành nhiệm vụ cải tạo xã hội, chứ không phải để mà lên mặt công thần. Lấy cá nhân chúng ta mà so với những anh hùng, liệt sĩ cách mạng, chưa nói trên quốc tế, chỉ nói trong nước ta, công trạng của chúng ta đã thấm vào đâu. Phải biết công trạng ấy là công trạng của toàn dân, của toàn Đảng chứ không phải công trạng một người. Ai tự cho mình có công trạng mà tự kiêu tự đại là không đúng. Lòng của người cách mạng chân chính là phải rộng rãi như sông như bể, có như thế thì mới tiến bộ. Nếu có một chút công trạng gì mà tự cao tự đại, coi người ta không ra gì, thế là sai, thế là cái ruột nhỏ, ví như cái cốc, một gáo nước đổ vào thì tràn hết. Vậy các cô các chú muốn độ lượng mình như sông như bể hay như cái cốc? Như sông như bể mới gọi là độ lượng của người cách mạng.

Nói một thí dụ khác nữa: lúc người cách mạng đương hoạt động giống như người đi đường, phải cẩn thận, khiêm tốn, phải nhìn xuống chỗ bước của mình, đi bước nào vững bước ấy, nếu mới đi được một đoạn đã cho là vững rồi, đi giỏi rồi, rồi cứ đi mà mặt ngước lên trời không thấy hố, nên rơi xuống hố. Vì bệnh công thần nên sinh ra nhiều cái thiếu: thiếu tính tổ chức, thiếu tính kỷ luật. Nếu một đảng cách mạng thiếu tính tổ chức, thiếu tính kỷ luật thì đảng ấy có thành đảng cách mạng không? Vì vậy, chúng ta phải chống lại bệnh cá nhân, bệnh công thần.

– Một điều nữa là ta có nêu lên khẩu hiệu “cần, kiệm, liêm, chính”. Các cô các chú đã thi hành được chưa? Còn có một số đảng viên, cán bộ đang còn xa xỉ, tham ô, lãng phí, không biết tiếc, biết tôn trọng của công, không biết thương tiếc của cải do mồ hôi nước mắt đồng bào làm ra. Do đó mà đẻ ra xa xỉ. Lương bổng Chính phủ cấp cho chúng ta có hạn mà ta xa xỉ thì lấy tiền đâu? Đã có cái áo rồi còn muốn hai ba cái như thế là lãng phí. Lại muốn mua thứ này thứ khác mà thiếu tiền sinh ra tham ô. Thiếu tinh thần lao động, thiếu kỷ luật lao động. Tinh thần lao động là thế nào? Cho rằng lao động trí óc sang hơn, vẻ vang hơn lao động chân tay, không biết rằng lao động trí óc là đáng quý, nhưng nếu bây giờ tất cả chúng ta đều lao động trí óc, không ai lao động bằng chân tay, không ai nấu cơm, cày ruộng, không ai dệt vải, làm nhà thì có thể sống được không? Vì vậy lao động là vẻ vang, làm việc gì có ích cho loài người, cho xã hội, nhân dân thế là vẻ vang. Chắc các cô các chú cũng thấy trong báo có những người phụ nữ làm công việc vệ sinh được bầu chiến sĩ thi đua. Có những người quét đường, vét hố cũng được bầu là chiến sĩ thi đua. Thế là thế nào? Công việc như thế là hôi, là bẩn nhưng bởi vì nó rất cần thiết cho mọi người. Nếu không có người làm việc đó thì những nơi nào ở tập trung, nhất là ở thành phố thì mất vệ sinh, mọi người sẽ đau ốm hết. Vì vậy, bản chất việc ấy là bẩn nhưng người làm việc ấy là rất cần thiết cho xã hội thì lao động ấy cũng vẻ vang, chứ không phải làm chủ tịch, chủ nhiệm, ông giám đốc vân vân, mới vẻ vang.

– Một điểm nữa: mê tín. Có đảng viên cũng ngồi đồng, để bùa, có đảng viên cũng rước kiệu. Như thế có đúng không ? Một đảng viên hay một người đoàn viên vào Đảng, vào Đoàn là tin tưởng chủ nghĩa Mác – Lênin, tin tưởng chủ nghĩa duy vật… Nói duy vật mà làm duy tâm là sai. Nếu chỗ nào có như thế thì các cô các chú phải giúp họ sửa.

Trên đây là Bác nói ưu điểm và khuyết điểm:

3- Bây giờ nói đến nhiệm vụ trước mắt:

1) Công tác sửa sai: các cô, các chú có cố gắng, có kết quả nhưng bây giờ phải cố gắng hơn nữa, làm cho tốt, cho gọn, cho nhanh; nếu làm gọn mà không tốt cũng không được, nếu làm tốt mà không gọn, không nhanh cũng không được, nếu cứ kéo dài mãi rất ảnh hưởng đến công tác sản xuất và các công tác khác.

2) Phải đẩy mạnh tăng gia sản xuất, thực hành tiết kiệm: Các cô, các chú đều tán thành là chúng ta tiến lên chủ nghĩa xã hội. Muốn tiến lên chủ nghĩa xã hội thì phải thế nào? Không phải cứ ngồi mà chờ. Nước xã hội chủ nghĩa Liên Xô đang bước lên chủ nghĩa cộng sản, thế mà vẫn thi đua tăng gia sản xuất và thực hành tiết kiệm, huống chi ta, hoà bình mới lập lại chưa được ba năm, kinh tế ta lạc hậu mà không lo tăng gia sản xuất và tiết kiệm thì không bao giờ tiến lên chủ nghĩa xã hội được. Tiến lên chủ nghĩa xã hội chóng hay chậm là do cố gắng bản thân của mỗi người chúng ta, trước hết là mỗi cán bộ, đảng viên, đoàn viên. Nếu bản thân ta tăng gia sản xuất, thực hành tiết kiệm, đồng thời khuyến khích, lãnh đạo nhân dân cũng tăng gia và tiết kiệm thì chúng ta sẽ đi mau lên chủ nghĩa xã hội, phải tiết kiệm và bảo vệ của công (ví dụ chặt phá rừng phi lao là rất sai), tham ô lãng phí là không tốt. Tăng gia sản xuất về nông nghiệp là chủ yếu. Muốn làm được tốt, nhất định phải có tổ đổi công; tổ đổi công thực sự chứ không phải tổ đổi công trên giấy, tổ đổi công theo đường lối dân chủ, tự nguyện, tự giác, thực sự có ích cho mọi người trong tổ, thực sự tiến bộ. Nếu không có tổ đổi công tốt thì khó tăng gia sản xuất nông nghiệp.

Các cô các chú về địa phương, về đơn vị phải làm và phải ra sức khuyến khích, hướng dẫn và giúp đỡ đồng bào, làm sao vụ mùa này cho tốt.

Bởi vì dân lấy ăn làm gốc, có thực mới vực được đạo. Nếu bụng đói thì các cô các chú nói gì hay mấy cũng không ai nghe. Vì vậy trước hết phải quyết tâm làm vụ mùa này cho tốt. Làm ruộng thì phải ra sức bón phân, chăm lo này khác, đồng thời phải chống với thiên nhiên, chống lụt, chống bão, sâu, v.v.. Năm nay có thể có bão lụt to, vì vậy về các địa phương các cô các chú phải cố gắng ra sức khắc phục mọi khó khăn, giải thích cho đồng bào nông dân biết, động viên tổ chức chuẩn bị sẵn sàng chống bão, chống lụt, đó là điều cần thiết và rất quan trọng trước mắt. Nói chung lại phải hoàn thành tốt kế hoạch Nhà nước năm nay. Kế hoạch ấy Đảng, Chính phủ giao cho các cô các chú, tin vào các cô các chú, có quyết tâm thì làm được.

3) Về thuế nông nghiệp, thuế công thương nghiệp. Trong các cô các chú có người làm thuế nông nghiệp, công thương nghiệp, có người thiếu thuế, chây thuế, lại có người vay tiền ngân hàng, nhưng bây giờ chưa chịu nạp, chịu trả. Các cô các chú đều tán thành tiến lên chủ nghĩa xã hội, mà muốn tiến lên chủ nghĩa xã hội thì phải xây dựng công nghiệp, nhà máy. Về nông nghiệp thì phải xây dựng công trình thuỷ lợi, v.v.. Lấy gì mà xây dựng? Phải có tiền. Tiền lấy ở đâu? Có thu được thuế mới xây dựng được, mặt khác để những đồng bào lao động túng thiếu vay mua trâu bò nông cụ để sản xuất. Người này vay, người khác cũng muốn vay. Người này có trả lại thì Chính phủ mới còn mà cho người khác vay. Nếu một lớp người vay rồi không trả thì lấy đâu cho người khác vay. Vì vậy, khuyên các cô các chú cán bộ đảng viên phải sòng phẳng, không mong các cô các chú hy sinh gì hơn, nợ bao nhiêu trả bấy nhiêu.

4) Một điểm nữa là muốn tiến lên chủ nghĩa xã hội thì phải xây dựng, bây giờ ta tuy có các nước bạn giúp đỡ khá nhiều, ta cũng cố gắng khá nhiều. Nhưng ngoài ra, có những việc chúng ta phải làm như mua hàng hoá, máy móc ở ngoài vào và phải ổn định vật giá. Bây giờ vật giá chưa ổn định như thế ảnh hưởng không tốt đến đời sống của tất cả mọi người. Vì vậy, chúng ta phải ổn định. Các cô các chú đã tán thành thì phải làm thế nào để ổn định vật giá và làm thế nào để mua máy móc. Thế là chúng ta phải có những thứ đưa bán ra ngoài để mua máy móc, nguyên liệu về, có thứ điều hoà bên trong như bông ta đưa vào nhà máy làm sợi rồi bán sợi cho những đồng bào thủ công dệt. Các cô các chú phải giúp Đảng, giúp Chính phủ về việc ấy, phải tự tay làm và khuyến khích đồng bào nông dân bán nông sản cho Chính phủ, bán cho mậu dịch. Nếu nông dân không bán nông sản cho Chính phủ thì ảnh hưởng rất lớn đến ổn định vật giá. Muốn nông dân bán nông sản cho Chính phủ thì cán bộ và đảng viên phải bán trước, phải gương mẫu.

5) Một điểm nữa, nhiệm vụ chúng ta phải ra sức củng cố chính quyền nhân dân và củng cố những tổ chức của nhân dân ở các địa phương. Bởi vì nếu chính quyền nhân dân và tổ chức nhân dân ở các địa phương lỏng lẻo thì những chính sách của Đảng và của Chính phủ đưa ra thi hành không đến nơi đến chốn. Cho nên phải củng cố chính quyền nhân dân, củng cố các tổ chức của nhân dân, trong đó phải đặc biệt chú ý tổ chức công an và dân quân du kích, vì công an, dân quân du kích có nhiệm vụ giữ gìn trật tự an ninh ở địa phương. Có giữ gìn trật tự trị an, nhân dân mới an cư lạc nghiệp, tăng gia sản xuất.

6) Một điểm nữa, tất cả chúng ta từ trên xuống dưới, cán bộ cũng như đảng viên, đoàn viên phải làm nhiệm vụ thiêng liêng của chúng ta là quan tâm lo lắng đến đời sống của nhân dân. Nếu quan tâm đến đời sống của nhân dân thì thật sự không có tham ô, lãng phí. Phải giúp đỡ nhân dân trong mọi việc. Tuỳ hoàn cảnh và khả năng của mình giúp đỡ anh em thương binh, bệnh binh, anh em phục viên, gia đình chiến sĩ, liệt sĩ. Bởi vì anh em thương binh, bệnh binh cũng như gia đình liệt sĩ đó là những người đã có những cống hiến đối với Tổ quốc, thương binh đã cống hiến một phần xương máu của mình cho kháng chiến, gia đình liệt sĩ đã cống hiến người con, người cháu của mình cho Tổ quốc, cho kháng chiến, vì vậy chúng ta phải giúp đỡ thực sự về tinh thần lẫn vật chất.

7) Một điểm nữa, các cô các chú có muốn tiến bộ không? Muốn tiến bộ phải làm gì? Phải học. Ngày nay không phải học để có bằng cấp, để thoát ly sản xuất. Phải học chính trị, học văn hoá, học kỹ thuật để nâng cao hiểu biết. Bởi vì công nghiệp, nông nghiệp của ta ngày càng tiến bộ thì người công nhân, người nông dân, người lao động trí óc phải càng ngày càng tiến bộ mới làm được tốt.

Muốn tiến bộ chỉ học mà thôi cũng chưa đủ. Đảng ta là Đảng của giai cấp công nhân và nhân dân lao động, theo chủ nghĩa Mác- Lênin. Sở dĩ càng ngày càng mạnh, càng tiến bộ là do đâu?

– Là do Đảng có dân chủ nội bộ, có tự phê bình và phê bình. Tự phê bình thật thà và thành khẩn phê bình các đồng chí mình để cùng nhau tiến bộ. Nếu mình có cái gì sai không tự phê bình, giấu đi, đồng chí khác không biết để giúp đỡ mình sửa đổi, giúp mình tiến bộ được. Phê bình là giúp đồng chí mình tiến bộ. Mỗi một đồng chí đều tiến bộ thì toàn Đảng tiến bộ. Vì vậy, cần phải tự phê bình và phê bình. Cần phải nâng cao tính tổ chức, tính kỷ luật và tinh thần trách nhiệm. Nếu không có tính tổ chức và tính kỷ luật thì sẽ tự do vô kỷ luật, vô chính phủ.

Có tinh thần trách nhiệm, có tổ chức tính, kỷ luật tính thì Đảng, Chính phủ giao việc gì bất kỳ khó đến đâu đều kiên quyết làm cho được.

– Phải có lòng tin tưởng và quyết tâm: Các cô các chú chắc còn nhớ là lúc bắt đầu kháng chiến cực kỳ khó khăn. Địch thì mạnh về mọi mặt: về tiền bạc, về lực lượng, về hải quân, không quân. Thực dân Pháp lại có Mỹ giúp, có bọn nguỵ ủng hộ mà ta lúc ấy cái gì cũng thiếu. Các cô các chú còn nhớ thế không? Lúc ấy Trung ương đề ra khẩu hiệu “Trường kỳ kháng chiến nhất định thắng lợi”. Thế thì chúng ta có thắng lợi không? Chúng ta đã thắng lợi là vì chúng ta có lòng tin tưởng và quyết tâm làm cho thắng lợi, thì kết quả ta thắng lợi mặc dù có nhiều khó khăn.

8) Một điểm nữa, các cô các chú có biết hồi Cách mạng Tháng Tám, đồng bào từ Nam chí Bắc, làm Cách mạng Tháng Tám, lúc bấy giờ Đảng ta có bao nhiêu đảng viên? Chỉ xấp xỉ có 4000 đảng viên. Lúc ấy đảng viên ít như thế. Lúc ấy có chính quyền chưa? Có bộ đội chưa? Thế mà 3000 đảng viên lãnh đạo cuộc cách mạng thắng lợi cả nước. Bây giờ riêng Nghệ An đã có 32.000 đảng viên. Ngoài ra còn có nhiều đoàn viên, có một mặt trận rộng rãi, lại có chính quyền, có quân đội, bây giờ phải làm thế nào cho tỉnh Nghệ An về mọi mặt: chính trị, kinh tế, tổ chức chuyển biến cho tốt. Các cô các chú hãy so sánh lúc trước với bây giờ lúc nào khó khăn hơn?

Tỉnh Nghệ An có truyền thống cách mạng. Vậy các cô các chú có quyết tâm làm cho tỉnh Nghệ An thành một tỉnh gương mẫu không? Quyết tâm không? Làm được không? – Được! Rất tốt. Cuối cùng Bác nhờ các cô các chú về địa phương chuyển lời Bác hỏi thăm đảng viên, cán bộ và đồng bào địa phương.

Hôm nay, Bác giao cho các cô các chú những nhiệm vụ khó khăn, nhưng các cô các chú quyết tâm thì làm được. Giao nhiệm vụ thì có thưởng, có phạt. Nếu có phạt thì do các cô các chú tự đề nghị ra, còn thưởng Bác sẽ để lại Tỉnh uỷ 100 huy hiệu cho tất cả các ngành, rồi các cô các chú, các ngành bầu ra người được thưởng, có tán thành không?

Những lời Bác nói đây có nhớ không? Nhớ được thì về phải phổ biến cho cán bộ, đảng viên, đoàn viên và đồng bào địa phương, làm được tốt Bác sẽ thêm giải thưởng.

——————————-

Nói ngày 14-6-1957.
Bản gốc lưu tại Ban Tuyên giáo Nghệ An.
cpv.org.vn

Advertisements