Tag Archive | Hồ Chí Minh

Ngày 14 tháng 2: Vị lãnh tụ vĩ đại

Thứ bảy, 14/02/2009, 01:31 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí MinhCách đây 82 năm, từ Quảng Châu, Nguyễn Ái Quốc viết bài cuối trong loạt 7 bài báo về “Các sự biến ở Trung Quốc” gửi đăng trên tờ báo tiếng Pháp “Annam” do Phan Văn Trường xuất bản tại Sài Gòn.

Ngày 14-2-1946, sau cái Tết độc lập đầu tiên, Chủ tịch Hồ Chí Minh cho đăng trên Báo Cứu Quốc “Lời cảm ơn đồng bào”, trong đó nêu rõ: “Nhân dịp tết đồng bào từ Nam chí Bắc, cá nhân và đoàn thể, các cụ già và trẻ em, các đồng bào dân tộc thiểu số, các kiều bào ở Lào, Xiêm và ở Trung Quốc đã gửi hơn hai nghìn bức điện và thư để chúc tôi năm mới. Lại có người gửi cho cam, mứt, bánh chưng, dưa cải, mùi xoa… Tiếc vì bận việc không thể cảm ơn từng người, tôi xin tất cả đồng bào nhận lời cảm ơn chung với lòng thân ái của tôi”.

Ngày 14-2-1947, sau hai tháng quyết tử chiến đấu kìm chân giặc tại thủ đô, Bác Hồ chỉ thị bí mật tổ chức rút quân ta khỏi Hà Nội lên chiến khu để bảo toàn lực lượng trường kỳ kháng chiến.

Ngày này năm 1951, Bác Hồ vừa tham dự Đại hội II của Đảng vừa chủ tọa hội nghị quân sự để bàn về việc phối hợp với bạn tiếp nhận viện trợ của Liên Xô và Trung Quốc tăng cường sức mạnh thúc đẩy cuộc kháng chiến đến toàn thắng. Một năm sau, ngày 14-2-1952, Bác Hồ gửi điện tới Chủ tịch Mao Trạch Đông nhân kỷ niệm 2 năm thiết lập quan hệ ngoại giao.

Ngày 14-2-1958, Chủ tịch Hồ Chí Minh kết thúc thắng lợi cuộc đi thăm Ấn Độ và mở đầu chuyến thăm Miến Điện. Tổng thống Miến Điện U Vin Môn, trong lời chào mừng tại sân bay, nêu rõ: “Nhân dân Miến Điện tôn kính và hâm mộ Chủ tịch chẳng những vì Ngài đã suốt đời trung thành phấn đấu cho độc lập tự do của nhân dân các nước thuộc địa mà còn vì sự cống hiến cao cả của Ngài như một vị lãnh tụ vĩ đại trong sự nghiệp cách mạng và giải phóng ở Đông Nam Á châu. Do phẩm cách đáng kính, tấm lòng cương trực và thái độ khiêm tốn của Chủ tịch, Ngài sẽ chinh phục lòng yêu kính của mọi người dân Miến Điện…”.

Ngày 14-2-1965, Bác Hồ gửi thư khen ngợi quân và dân Quảng Bình, Vĩnh Linh (Quảng Trị), Nghệ An đã chiến đấu dũng cảm, bắn chìm một tàu biệt kích (ngày 1-2), bắn rơi 22 máy bay và bắt sống phi công của Mỹ (các ngày 7, 8 và 11-2). Bức thư nhấn mạnh: “Một lần nữa chúng ta tỏ rõ cho đế quốc Mỹ biết rằng nếu chúng cứ liều lĩnh tiếp tục khiêu khích miền Bắc, chúng sẽ bị thất bại nhục nhã”.

Ngày 14-2-1967, Chủ tịch Hồ Chí Minh trả lời thư Giáo hoàng Pôluýt VI, lên án đế quốc Mỹ đã tiến hành một cuộc chiến tranh dùng những vũ khí man rợ nhất để tàn phá đất nước, trong đó có cả nhà thờ ở Việt Nam… Do vậy, Bác cho biết, chỉ khi nào Mỹ chấm dứt chiến tranh, để nhân dân Việt Nam tự giải quyết công việc nội bộ thì mới có hòa bình chân chính và mong muốn Giáo hoàng hãy dùng ảnh hưởng của mình buộc Mỹ tôn trọng những quyền cơ bản của dân tộc Việt Nam.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 13 tháng 2: “Một nhà đại cách mạng phi thường”

Thứ sáu, 13/02/2009, 02:33 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí Minh

Cách đây 79 năm, ngày 13-2-1930, Nguyễn Ái Quốc rời Hồng Công sau khi hoàn thành sứ mệnh lịch sử là tổ chức thành công cuộc hợp nhất giữa các tổ chức cộng sản ở Việt Nam và hải ngoại thành Đảng Cộng sản Việt Nam.

Hai thập kỷ sau, ngày 13-2-1950, Chủ tịch Hồ Chí Minh ký sắc lệnh về việc sử dụng đất vắng chủ trong thời kỳ kháng chiến để từng bước cấp cho những người nông dân nghèo không có ruộng đất.

Ngày 13-2-1958, Bác Hồ kết thúc cuộc viếng thăm lịch sử nước Cộng hòa Ấn Độ, trước khi rời thành phố Calcuta để lên đường thăm Miến Điện, Bác đến thăm Hội Mahabodi, một tổ chức Phật giáo có tiếng ở Ấn Độ. Sau khi lễ Phật, Bác dự buổi mít tinh do các phật tử tổ chức. Lời chào mừng của người đứng đầu tổ chức này đã đánh giá: “Như một vị ẩn sĩ chân chính, Chủ tịch đã hy sinh suốt đời cho nhân dân và Tổ quốc Ngài; Chủ tịch đã từ bỏ những hào nhoáng lộng lẫy của địa vị Chủ tịch một nước. Cũng như Hoàng đế Asoka, một vị phật tử đầy lòng hy sinh, Chủ tịch đã nêu cao trước thế giới một lý tưởng mà chỉ có thể thực hiện bởi một người có đầy lòng tin tưởng…”. Còn trong diễn văn của ông Thị trưởng thành phố Calcuta, nơi đón tiếp và tiễn Bác sau 10 ngày thăm Ấn Độ, đã ca ngợi: “Cũng như người cha vĩ đại của dân tộc chúng tôi là Thánh Gandhi, Ngài là biểu hiện của một đời sống giản đơn, thanh cao và khắc khổ. Chúng tôi hết lòng cầu với Thượng đế rằng cuộc viếng thăm lịch sử của Ngài đến đất nước này sẽ đúc nên những sợi dây chuyền vàng bằng hữu nghị để thắt chặt hai dân tộc chúng ta trong tình nghĩa anh em sáng chói”. Còn Thủ tướng J.Nerhu thì khẳng định: “Hồ Chủ tịch là một nhà đại cách mạng phi thường trong thời đại này. Người luôn luôn giải quyết những vấn đề khó khăn với nụ cười trên môi”…

Ngày 13-2-1960, Báo Nhân Dân đăng bài “Cái vòng tròn ốc” của Bác (ký bút danh C.K), nhấn mạnh đến quan điểm của Lênin là “phân tích cho đến cùng thì năng suất lao động là cái quan trọng nhất của trật tự xã hội mới. Chúng ta cần suy nghĩ nhiều về lời dạy đó trong công việc hàng ngày của mình”.

Ngày 13-2-1964 là ngày mồng 1 Tết Giáp Thìn, Bác vẫn có lời thơ chúc mừng năm mới: “Bắc Nam như cội với cành/Anh em ruột thịt, đấu tranh một lòng/Rồi đây thống nhất thành công/Bắc Nam ta lại vui chung một nhà/Mấy lời thân ái nôm na/Vừa là kêu gọi vừa là mừng xuân”.

Ngày 13-2-1969, Bác đón các cháu trong đoàn thiếu niên dũng sĩ miền Nam ra thăm miền Bắc và tiếp bà Menba Hernandez, Chủ tịch Ủy ban Cuba đoàn kết với Việt Nam. Với bà Menba Hernandez, ấn tượng về Chủ tịch Hồ Chí Minh “là hình ảnh tổng hợp của một nhà cách mạng đấu tranh không biết mệt mỏi vì tự do và hạnh phúc của nhân dân, một người khiêm tốn và giản dị, một nhà thơ nhạy cảm và sâu sắc, có khả năng nói lên những tình cảm trong sáng nhất của con người…”.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 12 tháng 2: Dân ta phải biết sử ta

Thứ năm, 12/02/2009, 01:30 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí Minh

Cách đây 62 năm, ngày 12-2-1947, giữa lúc đang tiến hành cuộc kháng chiến chống Pháp, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết thư trả lời “Chính phủ Cao Miên giải phóng” hoan nghênh việc thành lập một “Ủy ban giải phóng Việt – Miên – Lào” và đánh giá “đã sẵn có tinh thần tranh đấu cao lại gắng đi tới một sự cộng tác chặt chẽ thì thắng lợi thế nào cũng về ta và chúng ta nhất định sẽ giành được độc lập”. Đây là biểu hiện của khối đoàn kết của nhân dân 3 nước Đông Dương trên một chiến trường chung, trong một sự nghiệp giải phóng chung và trước một kẻ thù chung.

Ngày này 3 năm sau đó, ngày 12-2-1950, Chủ tịch nước Việt Nam đang kháng chiến ký một sắc lệnh quan trọng: Sắc lệnh số 20/SL, quyết định tổng động viên để tiến tới tổng phản công. Sắc lệnh nêu rõ: “Tất cả nhân lực, vật lực, tài lực của toàn thể nhân dân đều được đặt dưới chế độ pháp luật đặc biệt trong thời kỳ chiến tranh”.

Ngày 12-2-1951, theo dõi sát tình hình chiến sự đang diễn ra khốc liệt ở Triều Tiên, nơi đụng đầu của “hai phe”, dưới bút danh “Đ.X” Bác viết bài “MIG” đăng trên Báo Cứu Quốc. Tác giả đặc biệt quan tâm đến các loại phi cơ chiến đấu được hai bên sử dụng, trong đó có máy bay MIG của Liên Xô và đặt sự tin tưởng vào loại MIG19 “bay mau như tia chớp”. Thực tế lịch sử cho thấy, chỉ hơn một thập kỷ sau (1964 – 1972), chính những thế hệ máy bay MIG của Liên Xô viện trợ đã góp phần đánh bại cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân của Mỹ trên chiến trường miền Bắc nước ta.

Ngày 12-2-1958, tiếp tục hành trình thăm Ấn Độ, Bác đến thành phố Bangalo thăm và trồng hoa tại tượng đài của M.Gandhi, vị Thánh của nền độc lập Ấn Độ. Trong lời chào mừng, Thị trưởng thành phố đã bày tỏ sự tán thành với biểu tượng của thủ tướng Nerhu, coi Chủ tịch Hồ Chí Minh là “Con người của Hòa bình Thế giới”.

Trong những sự kiện diễn ra vào tháng 2 mà chưa xác minh được ngày thì năm 1941 ghi nhận việc tại Pác Bó, Bác dành thời gian để dịch “Lịch sử Đảng Cộng sản (b) Nga” ra tiếng Việt làm tài liệu tuyên truyền giáo dục như được thể hiện trong bài thơ: “Sáng ra bờ suối tối vào hang/Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng/Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng/Cuộc đời cách mạng thật là sang”.

Còn trong tháng 2-1942 ghi dấu bằng việc Tổng bộ Việt Minh xuất bản tác phẩm “Lịch sử nước ta” do Nguyễn Ái Quốc biên soạn gồm 208 câu lục bát trình bày tóm tắt lịch sử nước ta từ thời Hùng Vương dựng nước đến đương đại và những ghi chép dự báo về 3 năm tiếp theo như một lời tiên tri: “1945: Việt Nam độc lập”. Bản diễn ca mở đầu bằng câu: “Dân ta phải biết sử ta/Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam/Kể năm hơn bốn ngàn năm/Tổ tiên rực rỡ, anh em thuận hòa…” và kết thúc bằng một bài học lịch sử: “Dân ta xin nhớ chữ “đồng”: Đồng tình, đồng sức, đồng lòng, đồng minh”.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Đoàn đại biểu Công đoàn Quân chủng Phòng không – Không quân báo công dâng Bác

Sáng ngày 12/3/2013, 120 cán bộ, đoàn viên ưu tú về dự Đại hội đại biểu Công đoàn Quân chủng Phòng không – Không quân (PK-KQ) lần thứ VII (2013 – 2018) đã tổ chức Lễ báo công dâng Bác tại Khu Di tích K9 (Đá Chông, Ba Vì, Hà Nội).

BAO CONG K9Các đại biểu dự Đại hội báo công dâng Bác tại K9

Trong giờ phút thiêng liêng, xúc động, các đại biểu đã báo cáo với Bác những thành tích tiêu biểu trong phong trào công nhân viên chức và hoạt động Công đoàn của Quân chủng trong 5 năm qua: Tuyệt đại đa số công nhân viên chức – lao động quốc phòng có bản lĩnh chính trị vững vàng, phẩm chất đạo đức tốt, hăng hái học tập, lao động sáng tạo, vươn lên làm chủ kỹ thuật, công nghệ mới. Thông qua các phong trào thi đua: “Lao động giỏi, lao động sáng tạo”, “Học tập nâng cao trình độ văn hóa, chuyên môn nghiệp vụ, tay nghề”; Hội thi “Sản phẩm, đề tài sáng tạo”…đã có 3035 sản phẩm, đề tài, sáng kiến cải tiến kỹ thuật được ứng dụng vào thực tiễn, làm lợi 23 tỷ 771 triệu đồng. Hàng năm, 100% công đoàn cơ sở đạt vững mạnh, trong đó có từ 57% – 70% vững mạnh xuất sắc; có từ 96% – 98% đoàn viên đạt tiên tiến, trong đó có từ 51%-58% công đoàn viên đạt xuất sắc; có 165 tập thể và 5346 lượt cán bộ, đoàn viên công đoàn được các cấp khen thưởng.

Với tinh thần đoàn kết, chủ động, sáng tạo, đội ngũ cán bộ, đoàn viên, công nhân viên chức, lao động quốc phòng Quân chủng Phòng không – Không quân xin hứa với Bác tiếp tục giữ vững truyền thống, phẩm chất tốt đẹp “Bộ đội Cụ Hồ”, “Người lính thợ”; đẩy mạnh việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Người, xây dựng đội ngũ đoàn viên Công đoàn, công nhân viên chức, lao động quốc phòng trong Quân chủng có bản lĩnh chính trị vững vàng, tuyệt đối trung thành với Đảng, với Tổ quốc và nhân dân; có ý chí quyết tâm cao, làm chủ vũ khí trang bị kỹ thuật, sẵn sàng nhận và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong mọi tình huống. Góp phần xây dựng Quân chủng Phòng không – Không quân cách mạng, chính quy, tinh nhuệ và hiện đại, bảo vệ vững chắc bầu trời của Tổ quốc Việt Nam XHCN.

Nguyễn Gia Chinh
bqllang.gov.vn

Ngày 11 tháng 2: “Phải là Đảng của dân tộc Việt Nam”

Thứ tư, 11/02/2009, 01:58 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí MinhCách đây 89 năm, ngày 11-2-1920, Nguyễn Ái Quốc diễn thuyết về đề tài “Chủ nghĩa bônsêvich ở châu Á” tại Hội nghị những thanh niên cộng sản tại Paris.Còn ngày này cách nay 58 năm, ngày 11-2-1951, Chủ tịch Hồ Chí Minh dự khai mạc Đại hội Đảng lần thứ II và đọc Báo cáo chính trị, đặt ra yêu cầu cấp bách “chúng ta phải có một đảng công khai, tổ chức hợp với tình hình thế giới và tình hình trong nước để lãnh đạo toàn dân đấu tranh cho đến thắng lợi, Đảng đó lấy tên là Đảng Lao động Việt Nam… kết nạp những công nhân, nông dân, lao động trí óc, thật hăng hái, thật giác ngộ cách mạng… Đảng theo chủ nghĩa Mác – Lênin và tổ chức theo chế độ dân chủ tập trung, có kỷ luật sắt đồng thời là kỷ luật tự giác, dùng lối“phê bình và tự phê bình” làm “luật phát triển” của Đảng. Nhà sáng lập của Đảng khẳng định: “Đảng Lao động Việt Nam phải là một đảng to lớn, mạnh mẽ, chắc chắn, trong sạch và cách mạng triệt để… Chính vì Đảng Lao động Việt Nam là đảng của giai cấp công nhân và nhân dân lao động cho nên nó phải là Đảng của dân tộc Việt Nam”.

Ngày 11-2-1960, Báo Nhân Dân đăng bài “Không để một khe hở”, biểu dương những người dân bình thường phát hiện cho báo Đảng những hiện tượng lãng phí và cho rằng “họ đáng làm gương cho một số người được Nhà nước giao cho trông nom hoặc sử dụng của cải chung mà chưa làm tròn trách nhiệm”. Tác giả cũng đánh giá: “Nhưng nhìn chung thì trên mặt trận này, vòng vây của chúng ta chưa xiết chặt lắm. Vì vậy mà của cải dành dụm của chúng ta không những rơi vãi một phần vào cái hố lãng phí mà còn bị bọn tham ô đục khoét mất một phần khác. Bắt giam hết bọn ăn cắp ấy ư? Trừng phạt chúng thật nặng ư? Việc đó không phải chúng ta không làm. Nhưng điều quan trọng nhất… vẫn là phải gây chung quanh chúng một không khí công chúng công phẫn và tẩy chay về mặt đạo đức. Phải không còn một ai vỗ vai gượng nhẹ với chúng nữa! Có như vậy mới ngăn chặn được những hành động ăn cắp của công và mới bảo vệ được tích lũy của chúng ta”. 

Ngày 11-2-1967, Bác họp Bộ Chính trị để bàn việc trả lời Giáo hoàng J.Paul VI và Tổng thống Mỹ L.B.Johnson. Giữa khi cuộc chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam đang diễn ra khốc liệt cũng là lúc phong trào phản chiến phát triển mạnh mẽ trên thế giới và ngay tại nước Mỹ, cùng trong ngày 8-2, vị giáo chủ của Tòa thánh Vatican đã gửi điện (lần thứ 3) đến Chủ tịch Hồ Chí Minh “tỏ ý muốn sớm có giải pháp hòa bình ở Việt Nam” và Tổng thống Mỹ đã viết một bức thư gửi người đứng đầu nhà nước Việt Nam nêu những điều kiện chấm dứt chiến tranh.

Tuy nhiên, điều đáng nói là ngày 14-2-1967, cùng với ngày công bố nội dung điện trả lời Giáo hoàng và một ngày trước khi Chủ tịch Hồ Chí Minh trả lời thư Tổng thống Mỹ (15-2), chính Johnson đã ra lệnh ném bom trở lại miền Bắc Việt Nam một cách dữ dội!

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 10 tháng 2: “Vào Đảng là để làm đầy tớ cho dân”

Thứ ba, 10/02/2009, 03:24 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí MinhCách nay đã 108 năm, ngày 10-2-1901 (tức là ngày 22 tháng chạp năm Thành Thái thứ 12, Tân Sửu), cụ bà Hoàng Thị Loan, thân mẫu của Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời tại Huế. Sau sự cố đó, cậu bé Nguyễn Sinh Cung mới 11 tuổi được cha gửi về Nghệ An cho bà ngoại chăm sóc và bắt đầu theo học chữ Hán…

38 năm sau, ngày 10-2-1939, cậu bé Nguyễn Sinh Cung năm xưa đã trở thành một nhà cách mạng từng trải. Đang hoạt động tại Trung Quốc, từ Quế Lâm, Nguyễn Ái Quốc trong vai Thiếu tá Hồ Quang, nhân viên điện đài, cùng với tướng Bát Lộ quân Diệp Kiếm Anh đến Nam Nhạc (tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc) tham gia huấn luyện về chiến tranh du kích trong thời kỳ Quốc – Cộng hợp tác để chống phát xít Nhật.

8 năm sau đó, ngày 10-2-1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh chủ tọa Hội nghị điền chủ toàn tỉnh Ninh Bình họp bàn việc đẩy mạnh kháng chiến – kiến quốc và đưa ra khẩu hiệu “Nước nhà trên hết, dân tộc trên hết, kháng chiến thắng lợi hơn hết!”.

Ngày 10-2-1948 là ngày mồng 1 Tết Mậu Tý, Bác Hồ động viên cả nước bước vào năm thứ 2 của cuộc kháng chiến bằng bài thơ: “Năm Hợi đã qua đi/Năm Tý vừa bước tới/Gửi lời chúc đồng bào/Kháng chiến được thắng lợi/Toàn dân đại đoàn kết/Cả nước dốc một lòng/Thống nhất chắc chắn được/Độc lập quyết thành công”.

Cũng trong ngày này, Bác khai bút bằng bài “Thanh niên phải làm gì?” đăng trên Báo Nhân Dân. Sau khi phân tích những hạn chế của tổ chức và phong trào thanh niên, Bác nêu lên những đòi hỏi:

“Thanh niên cần phải có chí tự động, tự cường, tự lập.

Phải có khí khái ham làm việc chứ không ham địa vị.

Phải có quyết tâm, đã làm việc gì thì làm cho đến nơi đến chốn, làm cho kỳ được.

Phải có lòng ham tiến bộ, ham học hỏi, luôn học, học mãi. Học văn hóa, học chính trị, học nghề nghiệp.

Phải có lòng kiên quyết tham gia kháng chiến để tranh cho kỳ được thống nhất và độc lập, dân chủ và tự do.

Như thế, mới xứng đáng thanh niên là chủ nhân tương lai của nước nhà”.

Ngày 10-2-1962, gửi thư tới Hội nghị các nhà văn Á – Phi lần thứ hai, Bác biểu dương: “Cây bút phục vụ chính nghĩa trong tay nhà văn chiến đấu có một lực lượng cực kỳ mạnh mẽ”.

Ngày 10-2-1965 Bác tham dự lễ ký Tuyên bố chung giữa Việt Nam và Liên Xô, kết thúc chuyến thăm Việt Nam của Thủ tướng Côxưghin (từ 6 đến 10-2-1965). Đó là thời điểm Mỹ đẩy cuộc chiến tranh phá hoại lên quy mô ác liệt hơn trước (từ 7-2) và Bản tuyên bố chung khẳng định cam kết của Liên Xô ủng hộ cuộc chiến đấu của nhân dân ta.

Ngày 10-2-1967 là mồng 2 Tết Đinh Mùi, thăm Hợp tác xã Tảo Dương (Thanh Oai, Hà Tây) và phát biểu về vai trò của Đảng, Bác nhấn mạnh “Mình vào Đảng để làm đầy tớ cho dân… Làm đầy tớ nhân dân chứ không phải làm “quan” nhân dân. Muốn có đảng viên tốt thì phải xây dựng được các chi bộ tốt thực sự, nếu không chỉ là tự lừa dối mình”.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 9 tháng 2: “Phải loại trừ cái tệ thiếu dân chủ”

Thứ hai, 09/02/2009, 01:03 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí Minh

Cách đây 84 năm, Nguyễn Ái Quốc đang có mặt ở Quảng Châu tập trung vào công việc tổ chức lực lượng, trong đó soạn thảo một văn kiện có tên là “Dự thảo Điều lệ Đảng” gồm 14 điểm. Tuy chưa xác định được tên gọi nhưng mục tiêu đưa ra là rõ ràng: “Hoạt động giác ngộ anh em và giành chính quyền; hoạt động vì hạnh phúc của giai cấp vô sản, người lao động và thợ thủ công” kèm theo những quy định rất cụ thể liên quan đến công tác tổ chức. Đây chính là tiền đề cho việc ra đời Hội Thanh niên Cách mạng Đồng chí, tập hợp những chiến sĩ yêu nước Việt Nam đang khao khát hành động. Tài liệu đề rõ thời điểm in là “tháng 2-1925”.

Ngày 9-2-1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết thư cảm ơn toàn thể đồng bào trong dịp tết “đã tự mình tiết kiệm, bớt ăn tết mà úy lạo các chiến sĩ rất hậu… Lòng tốt của đồng bào tỏ rằng, chúng ta quân dân nhất trí, nên dù gian khổ mấy, trường kỳ kháng chiến cũng nhất định thắng lợi”. Cùng ngày, đáp lại câu hỏi “Với điều kiện nào Chính phủ Việt Nam ngừng chiến tranh?” của phóng viên Hãng thông tấn Reuter, Bác trả lời: “Khi những mục tiêu thống nhất và độc lập của nhân dân Việt Nam đạt được sẽ ngừng chiến và hòa giải ngay!”.

Ngày 9-2-1958, tiếp tục chuyến thăm Ấn Độ, vãn cảnh lăng Taj Mahal nổi tiếng thế giới, được mệnh danh là “bài thơ đá gấm”, Chủ tịch Hồ Chí Minh ca ngợi: “Ngày xưa nhân dân Ấn Độ đã xây dựng cung điện lâu đài cực kỳ đồ sộ. Ngày nay nhân dân Ấn Độ dùng tài năng và lực lượng của mình làm những nhà máy to, đắp những đập nước lớn để làm cho nước nhà giàu mạnh, con cháu mình sung sướng. Điều đó chứng tỏ rằng nhân dân Ấn Độ có một quá khứ vẻ vang và một tương lai càng rực rỡ”.

Ngày 9-2-1961, Báo Nhân Dân đăng bài “Một chi bộ tốt ở nông thôn” ký bút danh T.L, biểu dương chi bộ xã Kim Anh (Hà Đông) lãnh đạo khéo nên sau 3 năm đã biến một xã nghèo thành một xã tiên tiến, và đưa ra kết luận: “Chi bộ nào chấp hành tốt các chính sách của Đảng, đi đúng đường lối quần chúng, củng cố và phát triển tốt hợp tác xã nông nghiệp, không ngừng nâng cao mức sống của nhân dân, đảng viên gương mẫu và được dân tin, dân phục, dân yêu thì đó là một chi bộ tốt”.

Ngày 9-2-1967 là mồng 1 Tết Đinh Mùi, kết thúc “Thư chúc mừng năm mới” Bác lại dành viết mấy vần thơ: “Xuân về xin có một bài ca/Gửi chúc đồng bào cả nước ta/Chống Mỹ hai miền đều đánh giỏi/Tin mừng thắng trận nở như hoa”. Đến chúc tết Trung đoàn không quân tiêm kích thuộc Đoàn Sao Đỏ, Bác mong Không quân Nhân dân “Đoàn kết, học tập tiến bộ, đánh giỏi, đạt nhiều thắng lợi mới”. Và khi gặp gỡ đồng bào xã Tam Sơn (Tiên Sơn, Hà Bắc), Bác căn dặn: “Chúng ta phải loại trừ cái tệ thiếu dân chủ, loại trừ cái thói quan liêu, mệnh lệnh, tham ô, lãng phí”.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 8 tháng 2: “Chúng tôi phải là chủ đất nước chúng tôi!”

Chủ nhật, 08/02/2009, 04:04 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí Minh

Cách đây 78 năm, ngày 8-2-1931, Nguyễn Ái Quốc viết báo cáo gửi Quốc tế Cộng sản thông báo về phong trào đấu tranh của giai cấp công nhân Đông Dương và việc Đảng đã đổi tên thành Đảng Cộng sản Đông Dương.

Chỉ 10 năm sau, Bác Hồ đã trở về nước sau 30 năm hoạt động ở nước ngoài. Hồi ký của Lê Quảng Ba viết: “Chúng tôi được theo Bác từ Nậm Quang về nước… Vượt lên một đoạn dốc ngắn rồi xuống một núi dài lởm chởm đá, tôi nhận ra cây si mọc không xa cột mốc 108. Mốc đá như một tấm bia. Bác dừng lại, cúi đọc chữ Hán và chữ Pháp khắc sâu ở cả hai mặt đá… Người nhìn sâu vào khoảng đất trời Tổ quốc biết bao đẹp đẽ nhưng đầy đau thương…

Ngày 8-2-1941 Bác chọn hang Cốc Bó (nghĩa là “đầu nguồn”) ở làng Pác Bó (Cao Bằng) và nói với mọi người: “Mình vừa nẩy ra cái ý hay, dòng suối này của ta đẹp quá, trong xanh như ngọc, lại bắt nguồn từ đây, nên đặt tên là Suối Lê Nin. Còn ngọn núi hùng vĩ phía sau, bên phải kia, chúng ta gọi là Núi Các Mác…”. Cảm xúc về nơi ở đầu tiên trong lòng Tổ quốc, Bác làm mấy câu thơ: “Non xa xa, nước xa xa/ Nào phải thênh thang mới gọi là/ Đây Suối Lê Nin, kia Núi Mác/ Hai tay gây dựng một sơn hà”.

Năm 1946, sơn hà đã giành được độc lập nhưng lại đang đứng trước mưu đồ quay trở lại của thực dân Pháp. Ngày 8-2-1946, tiếp tướng Salan đến cám ơn việc vừa đi thăm binh sĩ Pháp đang điều trị tại Nhà thương Đồn Thủy, Bác đáp từ:“…Hôm đó là tết nguyên đán. Tôi vui mừng có dịp được bày tỏ tình cảm của tôi đối với nước Pháp… Nhưng rất tiếc, những sự kiện ở Nam bộ và thái độ của Chính phủ Pháp đang khơi cái hố sâu giữa các ngài và chúng tôi” và thẳng thừng bác bỏ đề nghị cho quân Pháp đứng ra lập lại trật tự: “Nếu làm như vậy tôi sẽ là kẻ phản quốc… Chúng tôi yêu nước Pháp, nhưng không muốn làm nô lệ, chúng tôi muốn sống tự do. Chúng tôi muốn có quan hệ rất nhiều về kinh tế với Pháp. Chúng tôi muốn có quan hệ rộng lớn hơn nữa về văn hóa. Chúng tôi muốn có những cán bộ chuyên viên kỹ thuật người Pháp trên mọi lĩnh vực. Nhưng chúng tôi phải là chủ nhân đất nước chúng tôi!”.

Ngày 8-2-1960, báo “Nhân Dân” đăng bài “Quỹ đen… Quỹ trắng” của Bác phê phán việc lập quỹ bất hợp pháp tại nhiều địa phương, cơ quan: “Quỹ đen chính là… cắt xén công quỹ, lu bù, ù xọe… Chúng ta sẵn sàng siết chặt thêm trăm nghìn sợi dây ràng buộc để tiêu diệt hẳn lối làm lộn xộn đó. Phải chặt chẽ hơn nữa trong việc dùng tiền dành dụm của chúng ta, để tiến nhanh đến cuộc sống ấm no, đầy đủ cho mọi người”.

Ngày 8-2-1963, dự họp Bộ Chính trị nghe báo cáo về dự án công trình xây dựng thủy điện Thác Bà, Bác yêu cầu: “Phải đặc biệt lưu ý hai vấn đề: 1- Tổ chức công trường cho tốt; 2- Tổ chức di dân cho tốt”.

D.T.Q và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 7 tháng 2: “Bác Hồ chứ không phải Cụ Chủ tịch”

Thứ bảy, 07/02/2009, 01:17 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí Minh

Cách đây 63 năm, ngày 7-2-1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh chủ trì cuộc họp bàn của Chính phủ và yêu cầu các nhà ngoại giao nghiên cứu kỹ khái niệm “thác trị” (hay ủy trị) mà Liên hiệp quốc mới đưa ra. Đây là hình thức chuyển giao chính quyền ở các thuộc địa thông qua Liên hiệp quốc để người bản xứ từng bước giành lại quyền độc lập. Điều này cho thấy mối quan tâm hàng đầu của nhà lãnh đạo cách mạng Việt Nam là tìm mọi phương cách để dân tộc ta không trở lại kiếp thuộc địa của ngoại bang.

Ngày 7-2-1951, Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp tục chủ trì cuộc họp Hội đồng Chính phủ bắt đầu từ ngày mùng 1 Tết Tân Mão (6-2). Trong lời kết luận Bác nhấn mạnh đến vũ khí “phê và tự phê” và lưu ý hiện tượng “trong lúc thực hiện phê bình và tự phê bình, có thể cán bộ sợ bị trù và dân có lúc 10 câu thì chỉ đúng 2, nhưng ta cứ phải để dân phê bình, nếu không ta sẽ khóa cửa sự phê bình”. Người đứng đầu chính phủ cũng ra sắc lệnh tặng Huân chương Kháng chiến cho Nha Bình dân học vụ, sau đó lên đường tới địa điểm tổ chức Đại hội lần thứ 2 của Đảng để chỉ đạo công tác trù bị.

Ngày 7-2-1956, kết luận lá thư khen huyện Mỹ Đức (lúc đó thuộc tỉnh Hà Đông) đã có nhiều thành tích chống hạn, Bác viết: “Trong thử thách lâu dài gian khổ 8, 9 năm kháng chiến, nhân dân ta đã thắng lợi. Hạn hán cũng là một cuộc thử thách, nhân dân ta quyết chống hạn thành công”.

Cách đây 51 năm, tiếp tục chuyến thăm lịch sử Cộng hòa Ấn Độ, tham dự cuộc đồng diễn của 3.000 học sinh, Bác đã nói chuyện với các cháu và được Thủ tướng Ấn Độ J.H.Nerhu thân ái giới thiệu: “Đối với các cháu, Bác đây là Bác Hồ chứ không phải là Cụ Chủ tịch”. Sau bữa tiệc chiêu đãi của Tổng thống Ấn Độ, Bác rời xe ô tô đi bộ về nơi ở để tiếp xúc được nhiều tầng lớp nhân dân đứng đón chào hai bên đường… Những hoạt động và tác phong của vị nguyên thủ quốc gia Việt Nam gây ấn tượng sâu sắc với nhân dân và giới truyền thông nước bạn.

Ngày 7-2-1969,
 Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi điện tới Quốc trưởng Vương quốc Campuchia Norodom Sihanouk để cảm ơn sự ủng hộ đối với lập trường của Việt Nam tại cuộc đàm phán với Mỹ tại Paris. Hơn nửa năm sau, ngày 2-9-1969, nhà lãnh đạo Việt Nam qua đời, Quốc trưởng Sihanouk đã sang Hà Nội dự lễ tang. Và sau rất nhiều biến cố lịch sử, trong hồi ký của mình, cựu vương Sihanouk đã bày tỏ:“Từ lâu tôi đã rất ngưỡng mộ Bác Hồ, Người không chỉ thuộc về nhân dân Việt Nam mà là cả Đông Dương, cả châu Á và có thể là cả thế giới, bởi vì Người luôn luôn bảo vệ những quyền lợi của các dân tộc bị áp bức ở các thuộc địa cũng như quyền lợi của những người da đen ở Mỹ. Đối với riêng tôi, Người cũng là “đồng chí”. Người đã gửi cho tôi những bức thư trìu mến và tôi cũng luôn mong được gặp Người…” (Hồi ký: Từ cuộc chiến chống CIA đến người tù của Khơme Đỏ).

D.T.Q và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 6 tháng 2 : Thanh tra là một nhiệm vụ vẻ vang

Thứ sáu, 06/02/2009, 01:17 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí MinhNgày 6-2-1951 là ngày mùng 1 Tết Tân Mão, trên báo Cứu Quốc của Mặt trận Liên Việt ra trước đó một ngày đã đăng “Thư chúc tết” của Bác Hồ mang tinh thần phấn khởi sau chiến thắng của Chiến dịch Biên giới, cuộc kháng chiến bắt đầu có được nguồn lực của bè bạn quốc tế: “Xuân này kháng chiến đã 5 xuân/ Nhiều xuân kháng chiến càng gần thành công/ Toàn dân hăng hái một lòng/ Thi đua chuẩn bị Tổng phản công kịp thời”.

Đây là cái tết thứ hai các thành viên Chính phủ ăn tết chung, lần trước là Tết Đinh Hợi (1947) họp tại Quốc Oai (gần Hà Nội), lần này trên chiến khu Việt Bắc; lần trước đang đối phó với sự tấn công của giặc, lần này đã khai thông biên giới chuẩn bị Tổng phản công. Hồi ký của Bộ trưởng Lê Văn Hiến thuật lại, sau khi nghe mọi người chúc tết: “đến lượt Hồ Chủ tịch cám ơn và chúc mọi người. Cụ cho mang vào một mâm cam và biếu mỗi vị một quả với câu “khổ tận cam lai” (khổ mãi rồi cái sướng sẽ đến)… Cụ lại dặn các vị có gia đình thì đem về làm quà cho gia đình…”, cuộc họp diễn ra cho đến tối. Ngày hôm sau, Chính phủ tiếp tục họp cho đến 1 giờ chiều và nhiều người lên đường tới địa điểm họp trù bị Đại hội lần thứ 2 của Đảng diễn ra vài ngày sau đó.

7 năm sau, ngày 6-2-1958, Bác đang tiến hành chuyến thăm lịch sử nước Cộng hòa Ấn Độ. Tại thủ đô New Delhi, Bác dự buổi tiệc trà của “Ủy ban đón tiếp Hồ Chủ tịch”. Đáp lại lời ca ngợi của chủ nhà, Bác nói: “Tôi không phải là anh hùng. Chính những người dân Việt Nam và Ấn Độ đã đoàn kết đấu tranh giành lại tự do và độc lập cho Tổ quốc mình, đó mới là những người anh hùng thật…”. Tối hôm đó, tại lễ chiêu đãi do Tổng thống Ấn Độ tổ chức, Bác đã xin phép không ngồi trên chiếc “ngai vàng” mà chủ nhà dành vị trí danh dự cho khách, với lý do: “Tôi muốn được bình đẳng với mọi người”. Và trong đáp từ trước các nhà lãnh đạo của quốc gia đang đóng vai trò Chủ tịch Ủy ban Quốc tế giám sát việc thực hiện Hiệp định Genève 1954, Bác lại khẳng định: “Đã từ lâu nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một, không ai có thể chia cắt được. Chúng tôi kiên quyết phấn đấu để thực hiện thống nhất đất nước trên cơ sở độc lập và dân chủ bằng phương pháp hòa bình”.

Ngày 6-2-1961, phát biểu tại Hội nghị Cán bộ thanh tra toàn miền Bắc, Bác xác định: “Thanh tra là một nhiệm vụ vẻ vang và quan trọng, nó theo dõi, xem xét việc chấp hành đúng đắn đường lối chính sách, nghị quyết, chỉ thị của Đảng và Chính phủ” và phê phán một số yếu kém trong đội ngũ cán bộ của ngành.

Ngày 6-2-1969, 10 giờ 15 phút, tại Phủ Chủ tịch, Bác làm việc với Đài phát thanh ghi lời chúc mừng năm mới để phát vào phút giao thừa bước sang xuân Kỷ Dậu, mùa xuân cuối cùng của Chủ tịch Hồ Chí Minh, kết thúc bằng một lời thơ lạc quan: “Bắc Nam xum họp Xuân nào vui hơn!”.

D.T.Q và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 5 tháng 2: Tiết kiệm là một chính sách lớn, đạo đức lớn

Thứ năm, 05/02/2009, 03:54 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí MinhNgày 5-2-1923, cách đây 86 năm, Báo Nhân Đạo của Đảng Cộng sản Pháp đăng liền 3 bài viết của Nguyễn Ái Quốc: Chế độ thực dân”, “Từ vụ bê bối này đến vụ bê bối khác và “Nạn thiếu trường học”, trong đó đưa ra thông điệp quan trọng: “Những người cộng sản đòi hỏi chấm dứt bóc lột thuộc địa, một bộ phận của bóc lột tư bản nói chung”, “Đối với những người cộng sản, vấn đề không phải là cải thiện hệ thống thuộc địa mà phải bãi bỏ nó”. Về nền giáo dục thực dân, tác giả khái quát:Làm cho u mê để thống trị”.

Ngày này 66 năm trước là ngày mùng 1 Tết Quý Mùi (1943), bài thơ Mừng năm mới đến với dân chúng cả nước đang sục sôi khí thế như một dự báo về thời cơ cách mạng: “Một nghìn chín trăm bốn mươi ba/ Năm mới tình hình hẳn mới a/ Đông Á chắc rồi Tàu thắng Nhật/ Tây Âu nhất định Đức thua Nga/ Nhân dân các nước đều bùng dậy/ Cách mệnh nhiều nơi sẽ nổ ra/ Đức, Nhật chết, rồi Tây cũng chết/ Ấy là cơ hội tốt cho ta/ Ấy là cơ hội tốt cho ta/ Cơ hội này ta chớ bỏ qua/ Phấn đấu hy sinh đừng quản ngại/ Tuyên truyền tổ chức phải xông pha/ Đồng tâm một triệu người như một/ Khởi nghĩa ba kỳ dậy cả ba/ Năm mới quyết làm cho nước mới/ Non sông Hồng Lạc gấm thêm hoa”.

Ngay trong ngày mùng 1 Tết, Bác viết thư gửi Hội nghị Nông vận và Dân vận toàn quốc, một lần nữa xác định: “Nông dân lao động là một lực lượng rất to lớn của dân tộc, một đồng minh rất chắc chắn của giai cấp công nhân. Muốn kháng chiến thắng lợi, kiến quốc thành công ắt phải dựa vào quần chúng nông dân”.

Ngày 5-2-1958, tiếp tục chuyến thăm Ấn Độ, Bác tới thủ đô New Delhi, viếng và trồng tại lăng tưởng niệm Thánh Gandhi một cây đại mang từ Việt Nam. Khi bước vào lăng, Bác cởi giày đi chân không để tỏ lòng tôn kính. Chi tiết đó được dư luận Ấn Độ cảm mến.

Ngày 5-2-1960, trong bài báo Chung quanh một phòng họp mới”, Bác lại mạnh mẽ công kích tệ tham ô lãng phí: “Trong công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội, tiết kiệm là một chính sách lớn, một đạo đức lớn, một nếp làm việc và nếp sống không được lơ là… Vì lợi ích của chủ nghĩa xã hội, chúng ta ra sức đánh bại những kẻ thù nguy hiểm ấy!”.

Ngày 5-2-1962, lại ứng với ngày mùng 1 Tết Nhâm Dần, bài Thơ mừng năm mới” của Bác như một lời cổ vũ: “Năm Dần, mừng Xuân thế giới/ Cả năm châu phấp phới cờ hồng/ Chúc miền Bắc thi đua phấn khởi/ Bốn mùa hoa Duyên Hải, Đại Phong/ Chúc miền Nam đấu tranh tiến tới/ Sức triệu người hơn sóng Biển Đông/ Chủ nghĩa xã hội càng thắng lợi/ Hòa bình thống nhất quyết thành công”.

Trong ngày, Bác thăm và chúc tết tại công trường Nhà máy bê tông đúc sẵn Chèm và dự buổi sinh hoạt ngâm thơ mừng xuân của phụ lão Hà Nội. Bác góp một vần thơ: “Tuổi già nhưng chí không già/ Góp phần xây dựng nước nhà phồn vinh”.

D.T.Q và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 4 tháng 2: Đưa tin thắng lợi cờ hồng bay cao

Thứ tư, 04/02/2009, 01:04 (GMT+7)

Việt Nam - Hồ Chí Minh

Cách đây 82 năm, tại Quảng Châu, Nguyễn Ái Quốc cùng một số đồng chí như Lê Duy Điếm, Lê Hồng Sơn, Hồ Tùng Mậu chủ trương ra tờ báo mang tên “Lính Cách Mệnh” nhằm tuyên truyền giác ngộ binh lính người Việt đóng tại các tô giới của Pháp trên đất Trung Quốc. Tháng 2-1927, số báo đầu tiên ra mắt.

Ngày 4-2-1948, 
Bác Hồ gửi biếu Thứ trưởng Bộ Giao thông Công chính Đặng Phúc Thông, một nhân sĩ tham gia kháng chiến, một tấm áo kèm mấy vần thơ vui nhưng cũng thể hiện quan điểm Tết kháng chiến thực hành tiết kiệm mà vị Chủ tịch nước thường xuyên nhắc nhở cán bộ và nhân dân. Thư có mấy dòng: “Chú Thông,/Tết nhất năm nay hoãn thịt xôi/Tết sau thắng lợi sẽ đền bồi/Áo bạn biếu tôi, tôi biếu chú/Chú mang cho ấm cũng như tôi”.

Cũng trong tháng 2-1948, Chính phủ cử một đoàn ngoại giao đầu tiên đến các nước Thái Lan, Miến Điện, Trung Quốc và Tiệp Khắc để tuyên truyền và vận động các nước đó ủng hộ Việt Nam kháng chiến, Bác viết thư “Gửi các đồng chí lên đường” với lời chúc “đi đường chân cứng đá mềm, thuận buồm xuôi gió” và nhắc nhở đoàn kết “đem tinh thần thân ái tới đồng bào Việt kiều, khắc phục mọi gian nan để tranh lấy thắng lợi”.

10 năm sau, ngày 4-2-1958, Chủ tịch Hồ Chí Minh dẫn đầu một phái đoàn của nhà nước ta đi thăm chính thức Ấn Độ và Miến Điện. Đây là chuyến đầu tiên Bác sang thăm chính thức những nước châu Á không nằm trong hệ thống xã hội chủ nghĩa. Trước khi rời Hà Nội, Bác nêu rõ mục đích của chuyến đi nhằm “thắt chặt hơn nữa tình hữu nghị giữa Việt Nam, Ấn Độ và Miến Điện, đồng thời để tăng cường tình đoàn kết giữa các dân tộc Á-Phi, do đó thêm lực lượng giữ gìn hòa bình thế giới”.23 giờ đêm cùng ngày máy bay mới tới thành phố Calcuta của Ấn Độ.

Tháng 2-1968, được bác sĩ bảo vệ sức khỏe khuyên “hai chớ” (chớ hút thuốc lá và chớ uống rượu), Bác Hồ làm bài thơ “tự thán” bằng chữ Hán: “Vô yên, vô tửu quá tân xuân/Dị sử thi nhân hóa tục nhân/Mộng lý hấp yên ngật mỹ tửu/Tỉnh lai canh phán chấn tinh thần” (dịch thơ: “Thuốc không, rượu chẳng có mừng xuân/ Dễ khiến thi nhân hóa tục nhân/Trong mộng thuốc thơm và rượu ngọt/Tỉnh ra thêm phấn chấn tinh thần”).

Cũng trong tháng 2-1968, sau khi được biết đến chiến công của 11 cô gái Sông Hương trong cuộc Tổng tiến công Tết Mậu Thân, Bác viết thư khen và kết thúc bằng 4 câu thơ: “Dõng dạc tay cầm khẩu súng trường/Khôn ngoan dàn trận khắp trong phường/Bác khen các cháu dân quân gái/Đánh giặc Hoa Kỳ phải nát xương!”.

Một năm sau, Mỹ phải ngồi vào bàn đàm phán tại Paris. Tháng 2-1969, nhân năm mới Bác gửi điện chúc Phái đoàn ngoại giao Việt Nam đang tham gia đàm phán mở đầu bằng hai câu thơ: “Xuân Gà túc tác đến nơi/Gửi người thân thiết mấy lời mừng Xuân” và kết thúc bức điện cũng bằng hai câu thơ: “Gà Xuân túc tác rạng đông/Đưa tin thắng lợi cờ hồng bay cao”. 

D.T.Q và nhóm cộng sự
sggp.org.vn