Thư viện

Kiểm tra để tốt hơn

Nói về công tác kiểm tra của Đảng, Bác khẳng định: Công việc của Đảng và Nhà nước ngày càng nhiều. Muốn hoàn thành tốt mọi việc, thì toàn thể đảng viên và cán bộ phải chấp hành nghiêm chỉnh đường lối và chính sách của Đảng. Vì vậy, các cấp ủy Đảng phải tăng cường công tác kiểm tra. Vì kiểm tra có tác dụng thúc đẩy và giáo dục đảng viên và cán bộ làm tròn nhiệm vụ đối với Đảng, đối với Nhà nước, làm gương cho nhân dân. Do đó mà góp phần vào việc củng cố Đảng về tư tưởng, về tổ chức.

Lãnh đạo mà không kiểm tra thì lãnh đạo sẽ trở thành quan liêu và có thể coi là không có lãnh đạo. Bác dạy: “Khi có chính sách đúng, sự thành công hay thất bại của chính sách đó là do nơi cách tổ chức công việc, nơi lựa chọn cán bộ và do nơi kiểm tra. Nếu ba điều ấy sơ sài thì chính sách đúng mấy cũng vô ích”. Do đó, kiểm tra là kiểm tra đảng viên, cán bộ thực hiện Điều lệ Đảng và nghị quyết của Đảng, kiểm tra việc lựa chọn cán bộ và sử dụng cán bộ có đúng không? Phù hợp chưa? Muốn biết rõ những điều ấy thì phải kiểm tra. Có thường xuyên kiểm tra mới giữ nghiêm được kỷ luật trong Đảng và bảo đảm cho việc thực hiện nghiêm đường lối, nghị quyết của Đảng.

Ngoài việc biết dựa vào dân, phát hiện tình hình từ dân và thẩm tra xác minh qua dân, người cán bộ kiểm tra của Đảng phải có phong cách làm việc khoa học, thiết thực và cụ thể. Để có phong cách làm việc khoa học, đòi hỏi người cán bộ, đảng viên phải có lý luận, biết vận dụng một cách nhuần nhuyễn và kết hợp chặt chẽ giữa lý luận với thực tiễn. Bác đã nhiều lần yêu cầu cán bộ “Phải chữa cái bệnh kém lý luận, khinh lý luận và lý luận suông”.

Trong cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” hiện nay, ngành kiểm tra phải tăng cường giáo dục, rèn luyện về đạo đức, tư cách và chuyên môn nghiệp vụ cho đội ngũ cán bộ kiểm tra. Đặc biệt, phải ghi lòng tạc dạ những lời căn dặn của Bác: “Các ủy ban và cán bộ kiểm tra phải học tập và thấm nhuần đường lối, quan điểm của Đảng, phải luôn luôn chú ý nâng cao khả năng chuyên môn, phải cố gắng công tác, phải trau dồi đạo đức cách mạng. Đặc biệt là phải tự nâng cao ý thức tổ chức và kỷ luật, phải thật thà phê bình và tự phê bình để làm gương mẫu trong việc chấp hành kỷ luật của Đảng. Phải chí công vô tư, không thiên vị, không thành kiến. Như thế thì mới làm tốt được công tác kiểm tra”.

Hà Anh
baobinhdinh.com.vn

Chăm lo bằng cả tấm lòng

Bác Hồ luôn nhắc nhở: “Cán bộ Đảng và chính quyền từ trên xuống dưới, đều phải hết sức quan tâm đến đời sống của nhân dân. Phải lãnh đạo tổ chức, giáo dục nhân dân tăng gia sản xuất và tiết kiệm. Dân đủ ăn, đủ mặc thì những chính sách của Đảng và Chính phủ đưa xuống sẽ dễ dàng thực hiện. Nếu dân đói, rét, dốt, bệnh thì chính sách của ta dù có hay mấy cũng không thực hiện được”. Đặc biệt, tại Lễ kỷ niệm 30 năm ngày thành lập Đảng, Người khẳng định: “Hễ còn một người Việt Nam bị bóc lột, bị nghèo nàn, thì Đảng vẫn đau thương, cho đó là vì mình chưa làm tròn nhiệm vụ. Cho nên Đảng vừa lo tính công việc lớn như đổi nền kinh tế và văn hóa lạc hậu của nước ta thành một nền kinh tế và văn hóa tiên tiến, đồng thời lại luôn luôn quan tâm đến những việc nhỏ như tương cà mắm muối cần thiết cho đời sống hằng ngày của nhân dân. Cho nên Đảng ta vĩ đại vì nó bao trùm cả nước, đồng thời vì nó gần gũi tận trong lòng của mỗi đồng bào ta”.

Tình cảm của Bác đối với các tầng lớp nhân dân thật mênh mông bao la, nhưng lại hết sức thiết thực, cụ thể. Ngày 9.12.1961, về thăm quê hương Nghệ An, nói chuyện với những cán bộ, đảng viên hoạt động lâu năm, Bác căn dặn: “Dân không đủ muối, Đảng phải lo. Dân không có gạo ăn đủ no, dân không có vải mặc đủ ấm, Đảng phải lo. Các cháu bé không có trường học, Đảng phải lo… Ngay cả đến tương cà, mắm, muối của dân, Đảng đều phải lo”.

Cho đến những tháng ngày cuối cùng của mình, dù tuổi cao, sức yếu, nhưng sự quan tâm của Bác đối với đời sống của nhân dân vẫn không hề giảm sút. Người vẫn đau đáu một nỗi niềm, mong cho dân ta “ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”…

Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ, mỗi cán bộ, đảng viên chúng ta cần suy ngẫm và thực hiện, những lời Bác dạy đối với việc chăm lo đời sống nhân dân một cách thiết thực nhất. Đặc biệt, phải coi đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của mình và thực hiện nó bằng cả tấm lòng mình.

Diệp Tùng Chy
baobinhdinh.com.vn

Bác Hồ với công tác cán bộ

Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định: “Cán bộ là cái gốc của mọi công việc”, do đó Đảng phải đặc biệt chú trọng việc đào tạo cán bộ để có một đội ngũ cán bộ tốt. Người dạy “Đảng phải nuôi dạy cán bộ như người làm vườn vun trồng những cây cối quý báu”. Và chỉ rõ: “Không phải vài ba tháng hoặc vài ba năm mà đào tạo được một cán bộ tốt. Cần phải công tác, đấu tranh, huấn luyện lâu năm mới được”.

Đặc biệt, trong vấn đề đánh giá cán bộ, Người chỉ rõ “chẳng những xem xét công tác của họ, mà còn phải xem xét các sinh hoạt của họ. Chẳng những xem xét cách viết, cách nói của họ, mà còn phải xem xét việc làm của họ có đúng với lời nói, bài viết của họ hay không. Chẳng những xem xét họ đối với ta như thế nào, mà còn phải xem xét họ đối với người khác như thế nào… Không nên chỉ xem công việc của họ trong một lúc, mà phải xem cả công việc của họ từ trước đến nay… Trong thế giới, cái gì cũng biến hóa. Tư tưởng của người cũng biến hóa. Vì vậy cách xem xét cán bộ, quyết không nên chấp nhất, vì nó cũng phải biến hóa…”.

Đối với việc lựa chọn, bố trí cán bộ, Người dạy: “Người đời ai cũng có chỗ hay, chỗ dở. Ta phải dùng chỗ hay của người và giúp người chữa chỗ dở. Dùng người như dùng gỗ. Người thợ khéo thì gỗ to, nhỏ, thẳng, cong đều tùy chỗ mà dùng được! Nếu không biết tùy tài mà dùng người chẳng khác gì thợ rèn bảo đi đóng tủ, thợ mộc bảo đi rèn dao. Thành thử cả hai người đều lúng túng. Nếu biết tùy tài mà dùng người, thì hai người đều thành công”.

Mặt khác, Bác hết sức quan tâm việc cất nhắc, đề bạt cán bộ. Bác nói, cất nhắc, đề bạt cán bộ là “vì công tác, vì tài năng”. Nếu vì “lòng yêu ghét, vì thân thích, vì nể nang” thì nhất định không ai phục, mà lại gây nên mối lôi thôi trong Đảng”, là “có tội với Đảng, có tội với đồng bào”.

Theo Bác, đối với cán bộ, chẳng những phải xem xét kỹ trước khi cất nhắc, đề bạt, mà sau khi đã cất nhắc, đề bạt vẫn phải tiếp tục giúp đỡ họ… Khi họ mới có dấu hiệu sai lầm, khuyết điểm là phải chấn chỉnh ngay, đừng để sai lầm, khuyết điểm trở nên to tát, rồi mới đem ra “chỉnh”…

Tư tưởng Hồ Chí Minh về công tác cán bộ là những bài học vô giá, những “nguyên tắc vàng” đối với các cấp ủy Đảng và những người trực tiếp làm công tác cán bộ.

Nguyên Hiền
baobinhdinh.com.vn

“Trung với nước, hiếu với dân”

“Trung với nước, hiếu với dân” là một trong những nội dung quan trọng trong tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh. Theo Người, dù mục tiêu, nhiệm vụ trong từng thời kỳ cách mạng  khác nhau, nhưng yêu cầu về trung, hiếu luôn nhất quán. Vì vậy, trong suốt quá trình xây dựng Đảng, lãnh đạo cách mạng, Người thường xuyên quan tâm tới việc nâng cao tinh thần trung, hiếu ở mỗi người dân Việt Nam yêu nước nói chung, cán bộ, đảng viên nói riêng, và đòi hỏi họ phải luôn ghi sâu trong lòng những chữ “trung với nước, hiếu với dân”.

Đảng ta được thành lập, Người luôn nhắc nhở: “Mỗi người đảng viên, mỗi người cán bộ từ trên xuống dưới đều phải hiểu rằng: mình vào Đảng để làm đày tớ cho nhân dân. Bác nhấn mạnh: “Làm đày tớ nhân dân chứ không phải là “quan” nhân dân”. Khi Đảng ta trở thành Đảng cầm quyền, lãnh đạo toàn dân vừa kháng chiến vừa kiến quốc, dù ở đâu, làm gì, Người cũng chỉ tâm niệm một điều rằng: “Đảng ta là Đảng cách mạng. Ngoài lợi ích của nhân dân, Đảng ta không có lợi ích gì khác”, “Chính sách của Đảng và Chính phủ là phải hết sức chăm nom đến đời sống của nhân dân”…  Vì vậy, Người luôn chỉ rõ cho mọi người thấy và hiểu rõ vấn đề cốt lõi của đạo đức cách mạng là: Việc gì  lợi cho dân phải hết sức làm. Việc gì hại đến dân phải hết sức tránh.

Đặc biệt trong suốt quá trình hoạt động cách mạng, Người đã nêu tấm gương sáng về lòng “tận trung với nước, tận hiếu với dân”. Lòng trung, hiếu ở Người là nhất quán, trước sau như một. Ngay từ những ngày đầu ra đi tìm đường cứu nước, hướng tới mục tiêu độc lập cho Tổ quốc, cơm no áo ấm cho đồng bào, Người đã vượt qua bao khó khăn, thử thách. Trong lao tù của bọn thực dân, đế quốc, lòng kiên trung bất khuất, quyết tâm giải phóng dân tộc, cơm no áo ấm cho đồng bào càng  được bồi đắp thêm. Khi đất nước giành được độc lập, Người “tuyệt nhiên không ham muốn công danh phú quý chút nào”, không muốn “dính líu gì với vòng danh lợi” mà “chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”.

“Trung với nước, hiếu với dân” trong giai đoạn hiện nay trước hết là trung thành với con đường cách mạng  mà Đảng ta và Bác Hồ đã chọn, là trung thành với sự nghiệp đổi mới đất nước vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh; là sự thể hiện lương tâm và trách nhiệm của mỗi người trong sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ vững chắc Tổ quốc.

Hà Sơn
baobinhdinh.com.vn

Luôn tự học tập, tự rèn luyện

Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng của mình, Bác Hồ luôn luôn nêu cao tinh thần tự học tập, tự rèn luyện. Người nói: “Nếu không chịu khó học thì không tiến bộ được. Không tiến bộ là thoái bộ. Xã hội càng đi tới, công việc càng nhiều, máy móc càng tinh xảo. Mình mà không chịu học thì lạc hậu, mà lạc hậu thì bị đào thải, tự mình đào thải mình”.

Theo Bác, mỗi cán bộ, đảng viên phải hiểu rõ mục đích học tập để xác định động cơ học tập cho đúng đắn “Học để làm gì? Học để sửa chữa tư tưởng… Học để tu dưỡng đạo đức cách mạng… Học để tin tưởng… Học để hành”. Bản thân Người luôn xác định cho mình mục đích học tập là tìm con đường cứu nước, cứu dân, làm cho Tổ quốc được độc lập, nhân dân được tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn, áo mặc ai cũng được học hành, ai cũng được hạnh phúc.

Để nâng cao kiến thức, Bác chỉ rõ, mỗi người cần biết cách tận dụng triệt để những điều kiện, phương tiện để học tập. Theo phương châm: Học ở mọi nơi, học ở mọi lúc, trong việc lớn cũng như trong việc nhỏ, khi thành công cũng như khi thất bại. Người chỉ rõ: “Học ở đâu? Học ở trường, học ở sách vở, học lẫn nhau và học ở nhân dân. Không học nhân dân là một thiếu sót rất lớn”. Theo Người, thực tế là một trường học sinh động, là nơi để “hành” những cái đã học. Đó chính là học phải đi đôi với hành để áp dụng những kiến thức đã học vào công việc. Học mà không làm được thì học mấy cũng vô ích.

Học tập tấm gương tự học tập, rèn luyện của Bác Hồ, mỗi chúng ta tự nhận thức sâu sắc rằng phải tự học tập với thái độ nghiêm túc, tự học hỏi, với tinh thần, thái độ “Học thật, kiến thức thật” để ngày càng nâng cao trình độ đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ của Đảng và nhân dân giao phó.

Thường Văn
baobinhdinh.com.vn

Loại trừ “kẻ địch ở trong lòng”

Theo Chủ tịch Hồ Chí Minh, cách mạng và người cách mạng có ba kẻ thù phải đương đầu và phải chiến thắng; đó là chủ nghĩa tư sản và bọn đế quốc, thói quen và truyền thống lạc hậu, chủ nghĩa cá nhân. Trong đó, chủ nghĩa cá nhân là “giặc nội xâm”, là “kẻ địch ở trong lòng”.

Trong bài viết: Chủ nghĩa cá nhân (năm 1948) Chủ tịch Hồ Chí Minh thẳng thắn chỉ ra các bệnh tật của chủ nghĩa cá nhân được biểu hiện như sau: “Ngày thường, thì kỷ luật kém. Khi có vấn đề nghiêm trọng, thì hoang mang. Lúc tính toán công việc, thì đặt lợi ích của cá nhân mình, của nhóm mình lên trên lợi ích chung. Bệnh ấy dễ đưa đến chỗ trái kỷ luật, trái lợi ích của dân tộc”.

Người coi chủ nghĩa cá nhân là bệnh chính, là thứ “vi trùng” sinh ra hàng trăm thứ bệnh nguy hiểm khác. Đó là bệnh quan liêu, bệnh tham nhũng, bệnh lười biếng, bệnh kiêu ngạo, bệnh hiếu danh, bệnh “hữu danh, vô thực”, bệnh cận thị – không trông xa, thấy rộng, bệnh tị nạnh, bệnh xu nịnh, a dua và bệnh kéo bè, kéo cánh.

Do đó, theo Bác muốn tẩy sạch bệnh ấy “cần phải nâng cao trình độ giác ngộ của mình, phải học theo cái tinh thần kiên quyết, dũng cảm, hy sinh của nhân dân và của chiến sĩ”, phải “thực hành tự phê bình và phê bình đồng sự mình. Phê bình một cách thiết thực mà thân ái. Phê bình từ cấp trên xuống và từ cấp dưới lên. Phê bình nhau và giúp nhau sửa chữa”. Đối với cán bộ, đảng viên: “Phải đặt lợi ích của cách mạng, của Đảng, của nhân dân lên trên hết, trước hết” và “Phải đi sâu đi sát thực tế, gần gũi quần chúng, thật sự tôn trọng và phát huy quyền làm chủ tập thể của nhân dân”. Chủ tịch Hồ Chí Minh căn dặn: “Phải vào sâu dân chúng, vào sâu bộ đội. Hỏi ý kiến và hỏi sáng kiến của quần chúng. Gom góp kinh nghiệm của quần chúng để giải quyết các vấn đề, và trao đổi những kinh nghiệm mới cho cơ quan khác, địa phương khác”.

Hiện nay, Đảng, Nhà nước ta đang đẩy mạnh cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí trong hệ thống chính trị. Để cuộc đấu tranh đạt kết quả mong muốn, trước hết phải bắt đầu từ phòng, chống chủ nghĩa cá nhân. Vì chủ nghĩa cá nhân sinh ra bệnh quan liêu, tham nhũng, lãng phí, tiêu cực.

Duy Ngôn
baobinhdinh.com.vn

“Tự phê bình”

Đầu năm 1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh thay mặt Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa công bố bản “Tự phê bình” trước toàn thể nhân dân, công khai trên các phương tiện truyền thông đại chúng.

Trong bản tự phê bình này, sau khi nêu lên những công việc làm được trong hoàn cảnh khó khăn, Người tự nhận xét: “Ngoài những việc đó, Chính phủ do tôi đứng đầu, chưa làm việc gì đáng kể cho nhân dân. Tuy nhiều người trong ban hành chính làm việc tốt và thanh liêm, song cái tệ tham ô, nhũng lạm chưa quét sạch… Người đời không phải là thánh thần, không ai tránh khỏi khuyết điểm. Chúng ta không sợ có khuyết điểm, nhưng chỉ sợ không biết kiên quyết sửa nó đi… Những sự thành công là nhờ đồng bào cố gắng. Những khuyết điểm kể trên là của tôi”. Cuối bản “Tự phê bình”, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết tiếp: “Tôi mong đồng bào ra sức giúp tôi sửa chữa những khuyết điểm đó bằng nhiều cách, trước hết là những cách thi hành cho đúng và triệt để những mệnh lệnh của Chính phủ. Vận mệnh nước ta ở trong tay ta. Chúng ta đồng tâm nhất trí trên dưới một lòng, thì chúng ta nhất định thắng lợi!”.

Câu chuyện tự phê bình của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nêu tấm gương sáng về tự phê bình công khai trước Đảng, Nhà nước và toàn thể nhân dân những thiếu sót của mình, thể hiện rõ ràng thái độ, mối quan hệ giữa cá nhân với Tổ quốc, với chế độ, với nhân dân. Theo Người, nguyên tắc tự phê bình và phê bình là quy luật phát triển của Đảng, là vũ khí sắc bén trong công tác xây dựng và chỉnh đốn Đảng. Người khẳng định: “Đạo đức cách mạng không phải từ trên trời sa xuống, nó do đấu tranh, rèn luyện bền bỉ hàng ngày mà phát triển và củng cố, cũng như ngọc càng mài càng sáng, vàng càng luyện càng trong”.

Ra đời đã cách đây hơn 60 năm, nhưng tư tưởng, quan điểm của bài viết “Tự phê bình” của Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn giữ nguyên giá trị. Mỗi cán bộ, đảng viên chúng ta cần noi gương, học tập và làm theo để tự hoàn thiện mình và góp phần xây dựng Đảng ngày càng vững mạnh.

Mạnh Tường
baobinhdinh.com.vn

“Chí công vô tư”

Từ “Đường Kách mệnh” – cuốn sách đầu tiên đào tạo, bồi dưỡng những người cách mạng trẻ tuổi, đến “Di chúc” – văn bản cuối cùng trước lúc đi xa, Chủ tịch Hồ Chí Minh đều nhắc đến cần kiệm liêm chính, chí công vô tư.

Đây là phẩm chất đạo đức gắn liền với hoạt động thường ngày của mỗi con người. Dù có hay không, ít hay nhiều, thông qua hành động, ứng xử, qua hoạt động thực tiễn, đều bộc lộ phẩm chất đạo đức này. Ở đâu có sự dối trá thì ở đó có sự lười biếng, lãng phí, bất liêm, bất chính, hủ bại, thu vén lợi ích riêng… và tất cả đều khó che giấu con mắt của những người bình thường. Bởi vậy, để giữ cho được cần kiệm liêm chính, chí công vô tư, mỗi người phải không ngừng rèn luyện và rèn luyện suốt đời.

Mỗi chữ cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư đều được Bác Hồ giải thích rất rõ, rất cụ thể, rất dễ hiểu. Riêng về chí công vô tư, Người nói: “Đem lòng chí công vô tư mà đối với người, với việc”, “khi làm bất cứ việc gì cũng đừng nghĩ đến mình trước, khi hưởng thụ thì mình nên đi sau”… Theo Bác, chí công vô tư về thực chất là nối tiếp cần, kiệm, liêm, chính và chúng quan hệ mật thiết với nhau. Cần, kiệm, liêm, chính sẽ dẫn đến chí công vô tư; ngược lại đã chí công vô tư, một lòng vì nước, vì dân, vì Đảng thì nhất định sẽ thực hiện được cần, kiệm, liêm, chính “và có được nhiều tính tốt khác”. Tính tốt ấy, gồm có năm điều: nhân, nghĩa, trí, dũng, liêm.

Có được phẩm chất cần kiệm liêm chính, chí công vô tư, con người sẽ thực sự vững vàng trước mọi khó khăn, thử thách. Nhưng nói dễ, làm khó, để có được phẩm chất này, trước hết mỗi người phải tự vượt qua chủ nghĩa cá nhân, nhất là những lợi ích do chức, quyền, danh, lợi đem lại vốn rất hấp dẫn và diễn ra hằng ngày.

T.Q
baobinhdinh.com.vn

Lòng nhân ái, bao dung

Một trong những tư tưởng lớn của Hồ Chí Minh có sức mạnh cảm hóa và lôi cuốn mọi người đó là tư tưởng nhân văn, tấm lòng khoan dung độ lượng. Theo Người, mỗi con người là một bộ phận không thể tách rời của tập thể, của dân tộc và toàn nhân loại. Vì thế mỗi người biết mình, biết người thì đối với người phải khoan dung, đối với mình thì không được cô độc hẹp hòi. Người cũng căn dặn cán bộ, đảng viên cần phải có độ lượng vĩ đại thì mới có thể làm việc một cách chí công vô tư, không có thành kiến, mới có thể thật sự tôn trọng, thương yêu con người, nhân dân, mới biết sử dụng đúng người, đúng việc. Người khuyên cán bộ, đảng viên chớ chủ quan, “chớ tự kiêu, tự đại” vì còn có nhiều người tài giỏi hơn mình.

Học tập Người, người cán bộ lãnh đạo phải hiểu cán bộ cấp dưới của mình để bố trí, sắp xếp công việc sao cho hợp tình, hợp lý. Khi cán bộ có những khuyết điểm, sai sót cần gặp gỡ phân tích điều hơn, lẽ thiệt để cán bộ nhận rõ khuyết điểm, của mình. Tạo cơ hội cho những người mắc khuyết điểm có thời gian sửa chữa, khắc phục. Không nên khi cán bộ, đảng viên, đồng chí của mình mắc sai lầm lại châm chọc, gièm pha, trù dập. Khi cán bộ, đảng viên đã phấn đấu sửa chữa khuyết điểm thì phải nhìn nhận, bố trí, sắp xếp công việc phù hợp để họ có cơ hội chuộc lại lỗi lầm. Với tấm lòng bao dung , Người chủ trương giáo dục, cải tạo nạn nhân của chế độ cũ, những người vi phạm chuẩn mực xã hội thì Nhà nước phải vừa dùng giáo dục, vừa dùng pháp luật để cải tạo họ, giúp họ trở nên những người lương thiện.

Học tập tư tưởng nhân văn của Hồ Chí Minh mỗi cán bộ, đảng viên phải luôn đoàn kết, giúp đỡ tận tình, nhân ái vị tha đối với đồng chí, đồng nghiệp của mình; thẳng thắn góp ý kiến với tinh thần xây dựng, người được góp ý kiến mạnh dạn tiếp thu để hoàn thiện mình hơn trong mắt mọi người. Với tinh thần mình vì mọi người, mọi người vì mình thì nhất định cuộc sống sẽ hạnh phúc vững bền.

Bắc Phương
baobinhdinh.com.vn

“Nói đi đôi với làm”

Chủ tịch Hồ Chí Minh là một tấm gương tiêu biểu về đức tính “nói đi đôi với làm”, “nói thì phải làm”. Cuộc đời của Người là tấm gương sáng mẫu mực, tuyệt vời về đức tính đó.

Người phát động nhân dân lập hũ gạo cứu đói thì Người gương mẫu và nghiêm túc thực hiện mười ngày nhịn ăn một bữa để đem gạo đó biếu dân nghèo. Người phát động “Tết trồng cây” để lấy gỗ làm nhà và cải thiện môi trường thì vào Tết Nguyên đán hàng năm Người đều tham gia trồng cây đều đặn. Người khuyên cán bộ, đảng viên phải thường xuyên học tập, học ở mọi nơi, mọi lúc, học ở mọi người, học suốt đời “học để làm việc, làm người, làm cán bộ”, thì chính Người là một tấm gương tiêu biểu. Trong những ngày cuối đời, mặc dù nằm trên giường bệnh, Người vẫn còn học tiếng Tây Ban Nha…

Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, chúng ta học tập và làm theo Người tác phong “nói thì phải làm”. Mỗi cán bộ, đảng viên cần nghiêm túc tự kiểm điểm lại mình đã thực hiện việc “nói đi đôi với làm”, “nói thì phải làm” như thế nào.

Phải phấn đấu thực hiện cho được “nói đi đôi với làm” và làm có hiệu quả, vì lợi ích của nhân dân, của Tổ quốc. Mỗi cán bộ, đảng viên, mỗi cơ quan, đơn vị muốn nói đi đôi với làm và làm có hiệu quả thì ngoài tấm lòng trung thực, dũng cảm, còn phải kết hợp giữa chủ trương, biện pháp đúng đắn và đầy đủ với ý chí phấn đấu, quyết tâm thực hiện cao độ, chứ không chỉ đọng ở lời nói. Dù chủ trương có tốt đến mấy, biện pháp hay đến mấy, nhưng không thực hiện thì cũng vô nghĩa. Vì từ lời nói tới việc làm bao giờ cũng phải trải qua những chặng đường gian nan, không có quyết tâm cao tổ chức thực hiện thì không thể biến chủ trương đúng thành hiện thực.

Đặc biệt, cần luôn ghi nhớ lời Bác dạy: “Muốn hướng dẫn nhân dân, mình phải làm mực thước cho người ta bắt chước”. Chỉ khi nào người cán bộ, đảng viên nói được, làm được, thì mới được nhân dân tin tưởng, yêu mến và đi theo. Do đó, “nói thì phải làm”, “nói đi đôi với làm” chính là một chuẩn mực đạo đức, là tư cách của mỗi người cán bộ, đảng viên chân chính.

Yên Tùng
baobinhdinh.com.vn

Chớ phô trương, hình thức

Sinh thời, Bác Hồ là một tấm gương về lối sống giản dị, tiết kiệm. Đặc biệt, Người luôn yêu cầu phải chống căn bệnh phô trương, hình thức. Câu chuyện sau đây cho thấy điều đó.

Năm 1961, Bác Hồ về thăm quê lần thứ hai. Bác yêu cầu các đồng chí ở Tỉnh ủy Nghệ An đón tiếp Bác thật tiết kiệm, tránh phô trương, hình thức. Nhưng địa phương vẫn chuẩn bị sẵn một chiếc ôtô con mui trần, có vải trắng kết xung quanh và lót phía trong xe để đón Bác. Khi xuống máy bay, Bác nhìn chiếc xe rồi cười và nói: “Bác về cốt là thăm quê hương, đồng bào, chứ có là quan khách đâu mà các chú làm hình thức, tốn kém”. Nói rồi Bác bước về phía chiếc xe đi đầu của bảo vệ và ngồi bên cạnh người lái xe. Dọc đường, mọi người đều hướng về chiếc xe sang trọng, nhưng không thấy Bác đâu. Không ai biết rằng Bác đã ngồi ở chiếc xe cảnh vệ đi đầu, còn anh em cảnh vệ thì đi chiếc xe được dành để đón Bác.

Về đến nhà khách Tỉnh ủy, thấy có nhiều bông hoa rực rỡ hai bên đường, Bác dùng tay nhổ nhẹ một cành lay ơn và biết được rằng cành hoa không hề có rễ. Bác gọi đồng chí Bí thư Tỉnh ủy tới nghiêm giọng: “Đây là một việc làm thiếu chân thực và lãng phí. Tưởng các chú trồng hoa thì hay, có lợi cho môi trường. Nào ngờ, vì Bác vào thăm nên các chú phải mua bông này về trồng. “Trồng” hình thức nó sẽ chết. Đây là một căn bệnh phô trương, hình thức. Đón Bác như thế này Bác không vừa lòng!”. Các đồng chí trong Tỉnh ủy Nghệ An nhận ra khuyết điểm đã xin lỗi Bác và hứa sẽ sửa chữa khuyết điểm.

Những lời phê bình nhẹ nhàng của Bác trong việc này có một ý nghĩa giáo dục vô cùng to lớn. Đó là phải luôn luôn trân trọng giá trị thực, tránh phô trương, hình thức. Đó cũng chính là bài học quý cho mỗi chúng ta khi học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Người.

Minh Tuệ
baobinhdinh.com.vn

“Tự mình phải chính trước”

Để giáo dục cán bộ, Bác Hồ chỉ rõ mối quan hệ mà mỗi người đều phải xác định cho thật rõ ràng, minh bạch. Đó là với mình, với người và với việc.

Với mình, Bác dặn không được tự kiêu tự đại, phải luôn cầu tiến bộ, luôn tự kiểm điểm, tự phê bình, đồng thời phải hoan nghênh người khác phê bình mình. Mình không chính mà muốn người khác chính là vô lý.

Với người, Bác dặn phải yêu quý, kính trọng, giúp đỡ. Chớ nịnh hót người trên, xem khinh người dưới. Thái độ phải chân thành, khiêm tốn, thật thà, đoàn kết. Phải học người và giúp người tiến tới.

Với việc, Bác dặn phải để công việc nước lên trên, trước việc tư, việc nhà. Đã phụ trách việc gì thì quyết làm cho kỳ được, không sợ khó nhọc, nguy hiểm. Bất kỳ việc to việc nhỏ, phải có sáng kiến, kế hoạch, cẩn thận, quyết làm và làm cho thành công. Mỗi ngày cố làm một việc lợi cho nước. Lợi cho nước tức là lợi cho mình. Nhiều lợi nhỏ cộng thành lợi to.

Căn dặn cán bộ, đảng viên như vậy và Người đã làm đúng như vậy. Nhận được quà biếu của đồng bào, Người đều gửi tặng lại các cán bộ ở gần, hoặc gửi tặng thương binh. Có đoàn ngoại giao biếu Bác chiếc điều hòa nhiệt độ, Người bảo cấp dưới đem tặng lại quân y viện hoặc trại điều dưỡng thương binh, “vì hôm trước đến thăm, Bác thấy các chú ấy nóng lắm. Bác ở thế này tốt rồi”. Mỗi Tết Trung thu, hay khai giảng năm học mới, Người đều có thư và quà gửi thiếu niên, nhi đồng. Nhận được điện thoại người quen gọi đến, Người đều hỏi thăm sức khỏe rồi mới bàn công việc…

Căn dặn “tự mình phải chính trước, mới giúp được người khác chính”, nên Bác luôn gương mẫu thực hiện. Vào thăm một ngôi chùa lịch sử, Người cúi xuống cởi dép và giữ đúng mọi nghi thức như người dân đến lễ chùa. Xe đi qua ngã tư có đèn đỏ, Bác yêu cầu lái xe “phải gương mẫu chấp hành luật lệ giao thông. Không nên bắt người khác nhường quyền ưu tiên cho mình”…

Cả cuộc đời Bác là bài học sinh động về sự công bình, chính trực. Đó là tấm gương sáng cho mỗi cán bộ, đảng viên cũng như tất cả mọi người học tập và làm theo.

Phúc An
baobinhdinh.com.vn