Thư viện

Ngày 16 tháng 7: “Quyết noi theo lịch sử vẻ vang của tổ tiên”

123th Anniversary of Uncle Ho

Thứ năm, 16/07/2009, 02:08 (GMT+7)

Cách đây 63 nămngày 16-7-1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh đến thăm ngôi nhà cũ ở số 9 ngõ Compoint và thăm người bạn cũ là luật sư Bloncourt, trả lời phỏng vấn của tờ L’ Action (Hành động) và chiêu đãi những người tham gia bảo vệ và phục vụ Chủ tịch trong thời gian ở Pháp.

Ngày 16-7-1947, Bác viết “thư gửi các phụ lão, các vị thân hào và toàn thể đồng bào tỉnh Phúc Yên”, cảm ơn các tầng lớp nhân dân trong tỉnh đã hăng hái ủng hộ kháng chiến. Thư viết: “Đời xưa nhờ sự kêu gọi của phụ lão, sự cố gắng của các thân hào, lòng nhiệt thành của quốc dân, mà tổ tiên ta: Trần Hưng Đạo, Lê Thái Tổ, Nguyễn Quang Trung (tức Nguyễn Huệ – NV) đã dẹp nạn ngoại xâm, giữ vững đất nước… Chúng ta kiên quyết noi theo lịch sử vẻ vang của tổ tiên, tranh lại thống nhất và độc lập cho dân tộc và xây dựng nền tự do và hạnh phúc cho con cháu muôn đời”.

Cùng ngày, Bác còn viết thư “gửi đồng bào trong những vùng địch tạm chiếm đóng”, bày tỏ: “Trong lúc viết thư này, một mặt tôi rất đau lòng vì tôi tài hèn đức mọn, chưa đuổi được giặc ngay để đồng bào chịu khổ cực. Song một mặt tôi phấn phát, vì tôi chắc rằng trải qua bước cực khổ thì chúng ta nhất định thành công, cũng như qua khỏi mùa đông thì chắc chắn mùa xuân sẽ đến”.

Cũng trong ngày 16-7-1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh trả lời một nhà báo nước ngoài, nhấn mạnh rằng: “Quốc hội Việt Nam là do toàn dân đầu phiếu cử ra… Trưởng ban thường trực Quốc hội là một vị nho học lão thành trước đã làm quan đến bực đại thần, phó trưởng ban là một vị linh mục và một vị đảng viên Đảng Dân chủ… Chúng tôi không chủ trương giai cấp tranh đấu… Trái lại, chúng tôi chủ trương cho tư bản Việt Nam phát triển. Mà chỉ có thống nhất và độc lập thì tư bản Việt Nam mới có thể phát triển. Đồng thời chúng tôi rất hoan nghênh tư bản Pháp và tư bản các nước khác thật thà cộng tác với chúng tôi… Bao giờ Pháp thật thà thừa nhận Việt Nam độc lập và thống nhất thì chiến tranh sẽ lập tức kết thúc… Ngài đã hỏi, tôi xin dẹp sự khiêm tốn lại một bên mà đáp lại rằng: Tôi không nhà cửa, không vợ, không con, nước Việt Nam là đại gia đình của tôi. Phụ lão Việt Nam là thân thích của tôi. Phụ nữ Việt Nam là chị em của tôi. Tôi chỉ có một điều ham muốn là làm cho Tổ quốc tôi được độc lập, thống nhất, dân chủ. Bao giờ đạt được mục đích đó, tôi sẽ trở về làm một người công dân du sơn ngoạn thủy, đọc sách làm vườn...”.

Ngày 16-7-1953, Bác viết bài “Ra sức giữ đê phòng lụt” (dưới bút danh C.B), đăng trên Báo Nhân Dân, chỉ rõ: “Giặc lụt là tiền phong của giặc đói. Nó là đồng minh của giặc ngoại xâm. Nó mong làm dân ta đói kém để giảm bớt sức kháng chiến của chúng ta”. Vì vậy, việc “đắp đê, giữ đê là để chống giặc lụt và giặc đói, cho nên cũng như một chiến dịch”.

Ngày 16-7-1960, Bác cùng một số đại biểu Quốc hội đến thăm Trại thí nghiệm trồng lúa của Sở Nông lâm Hà Nội, xem vận hành loại máy cấy do Bộ Nông nghiệp chế tạo. Bác tự thân lội bùn thử máy, khen ngợi Bộ Nông nghiệp và nhắc nhở các đại biểu Quốc hội năng về địa phương, đi sâu đi sát người lao động.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 15 tháng 7: “Do chủ nghĩa yêu nước mà tôi tin theo Lênin”

123th Anniversary of Uncle Ho

Thứ tư, 15/07/2009, 01:33 (GMT+7)

Cách đây 98 năm, ngày 15-7-1911, từ cảng Marseille, theo tàu Amiral Latouche Tréville, Nguyễn Tất Thành kết thúc hải trình đầu tiên khi cập bến cảng Le Havrre ở miền Bắc nước Pháp.

Ngày 15-7-1948, Bác gửi thư đến Hội nghị Văn hóa toàn quốc lần thứ hai họp tại Phú Thọ, nêu rõ: “Trong sự nghiệp vĩ đại kháng chiến kiến quốc của dân tộc ta, văn hóa gánh một phần rất quan trọng… Nhiệm vụ của văn hóa chẳng những để cổ động tinh thần và lực lượng kháng chiến kiến quốc của quốc dân, mà còn phải nêu rõ những thành tích kháng chiến kiến quốc vĩ đại của ta cho thế giới. Các nhà văn hóa phải có những tác phẩm xứng đáng, chẳng những để biểu dương sự nghiệp kháng chiến kiến quốc bây giờ, mà còn để lưu truyền cái lịch sử oanh liệt kháng chiến kiến quốc cho hậu thế”.

Ngày 15-7-1950, Báo Sự Thật đăng bài “Phải sửa chữa căn bệnh cấp bậc” của Bác (ký tên XYZ), trong đó nêu rõ căn bệnh này có nguyên nhân: “Vì cán bộ chưa gột sạch óc quan liêu ngôi thứ; vì còn mang nặng chứng “quan cách mạng”; vì không hiểu rằng trong công việc cách mạng, công việc kháng chiến kiến quốc không so việc sang, việc hèn, mọi việc đều quan trọng… Thang thuốc hay nhất để chữa căn bệnh ấy là: Dùng cách phê bình và tự phê bình để rửa sạch đầu óc ngôi thứ, địa vị và chủ nghĩa cá nhân. Đặt công việc chung, lợi ích chung lên trên hết, trước hết”.

Ngày 15-7-1960, Bác tham dự kỳ họp thứ nhất của Quốc hội khóa II và được toàn thể Quốc hội tín nhiệm tái giữ chức Chủ tịch nước. Trong lời phát biểu kết thúc kỳ họp, Chủ tịch Hồ Chí Minh căn dặn: “Để xứng đáng với vinh dự to lớn là người đầy tớ tuyệt đối trung thành của nhân dân, các đại biểu Quốc hội và cán bộ chính quyền cần phải thực hành: Cần, kiệm, liêm, chính, chí công, vô tư; gương mẫu về mọi mặt: đoàn kết, công tác, học tập, lao động; luôn giữ vững tác phong khiêm tốn, chất phác hòa mình với quần chúng thành một khối”.

Ngày 15-7-1969, tiếp và trả lời phỏng vấn của nhà báo Charles Fourniau, đại diện thường trú của Đảng Cộng sản Pháp tại Hà Nội, Bác bày tỏ: “Lúc đầu, chính là do chủ nghĩa yêu nước mà tôi tin theo Lênin. Rồi từng bước một, tôi đi đến kết luận rằng chỉ có chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản mới giải phóng được các dân tộc bị áp bức và giai cấp công nhân toàn thế giới… Về phần chúng tôi, chính là do cố gắng vận dụng những lời dạy của Lênin, nhưng vận dụng một cách sáng tạo và phù hợp với thực tế Việt Nam ngày nay, mà chúng tôi đã chiến đấu và giành được những thắng lợi như đồng chí đã biết…”. Đây cũng là cuộc trả lời phỏng vấn trực tiếp cuối cùng của Bác.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 14 tháng 7: “Tôi biết rằng đồng bào miền Nam vẫn yêu quý tôi”

123th Anniversary of Uncle Ho

Thứ ba, 14/07/2009, 05:00 (GMT+7)

Cách đây 85 năm, ngày 14 -7-1924, Nguyễn Ái Quốc tham dự Đại hội lần thứ Nhất Quốc tế Cứu trợ các chiến sĩ Cách mạng (gọi tắt là Quốc tế Cứu tế Đỏ) tại Maxtcơva, thủ đô Liên bang Xô viết.

Ngày 14-7-1939, tờ Notre Voix (Tiếng nói của chúng ta) – của những người cộng sản hoạt động công khai tại Hà Nội – đăng bài “Thư từ Trung Quốc – Tổng kết sau 2 năm chiến tranh” của Nguyễn Ái Quốc (ký tên P.C.Lin). Bài viết bày tỏ sự tin tưởng rằng dù cho phát xít Nhật đã chiếm được 12 tỉnh, nhưng nhân dân Trung Quốc “với 200 triệu dân có thiên thời, địa lợi và nhân hòa là ba yếu tố cần thiết cho chiến thắng”.

Ngày 14-7-1946, là ngày Quốc khánh của nước Cộng hòa Pháp lần thứ 157, cũng là lần đầu được tổ chức sau chiến thắng phát xít Đức. Chủ tịch Hồ Chí Minh được mời dự lễ duyệt binh với tư cách là thượng khách của Chính phủ, ngồi bên Thủ tướng và Chủ tịch Quốc hội nước chủ nhà. Chiều tối hôm đó, Bác đến nhà thờ Thánh Tâm (Sacré Coeur) trên đồi Montmartre để xem bắn pháo hoa.

Trong thư chúc mừng gửi Chính phủ Pháp, người đứng đầu nhà nước Việt Nam viết: “Ngày 14-7 là lúc rạng đông cho quyền chính trị tự do và công bằng xã hội cho các dân tộc và cả mọi người. Trong lúc mà dân Pháp và dân Việt Nam đương tìm cách để thực hành sự cộng tác thật thà và thân thiện, ngày 14-7 lại càng có ý nghĩa đặc biệt đằm thắm cho 2 nước chúng ta”.

Ngày 14-7-1951, Bác viết bài “Quân đội thực dân Pháp” (ký tên là Đ.X.) đăng trên Báo Cứu Quốc, phân tích tình hình phân hóa trong hàng ngũ quân đội Pháp để đi đến kết luận: “Thực dân Pháp thất bại là vì binh lính Pháp biết rằng chiến tranh ở Việt Nam là vô lý. Và cũng vì vậy mà ta nhất định thắng!”.

Ngày 14-7-1960, tham dự kỳ họp thứ Nhất của Quốc hội khóa II, khi Đoàn thư ký thông báo ý kiến của các đại biểu nhất trí đề nghị Quốc hội tặng huân chương, Bác đã cảm ơn và xin khất đến ngày nước nhà thống nhất sẽ nhận.

Ngày 14-7-1965, phát biểu tại cuộc họp của Bộ Chính trị, Bác khẳng định: “Mỹ sẽ tiếp tục leo thang chiến tranh… Ta cố tranh thủ thời gian nhưng phải giáo dục trong nhân dân tư tưởng kháng chiến trường kỳ, phải đề phòng chúng đốt rừng bằng B52, do vậy căn cứ phải thay đổi luôn luôn. Ở miền Nam nhân dân nuôi binh, binh phải giúp dân, miền Bắc phải đề phòng và khắc phục ngay nếu địch âm mưu phá hoại đê điều. Tất cả để chiến thắng ở miền Nam”.

Ngày 14-7-1969, trả lời nữ nhà báo Cuba Marta Rojat, Bác tâm sự: “Mỗi người, mỗi gia đình đều có nỗi đau khổ riêng và gộp cả những nỗi đau khổ riêng của mỗi người, mỗi gia đình lại thì thành nỗi đau khổ của tôi. Tôi nghĩ rằng tôi chưa làm trọn nghĩa vụ cách mạng của tôi đối với đồng bào miền Nam; mặc dù vậy tôi biết rằng đồng bào miền Nam vẫn yêu quý tôi cũng như tôi luôn luôn yêu quý đồng bào… Chúng tôi sẽ tiếp tục đấu tranh và quyết chiến thắng. Chúng tôi đã nói như vậy và chúng tôi khẳng định lại như vậy”.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 13 tháng 7: “Thắng lợi cuối cùng nhất định về ta”

123th Anniversary of Uncle Ho

Thứ hai, 13/07/2009, 01:26 (GMT+7)

Cách đây 84 năm, ngày 13-7-1925, là thành viên của Hội Liên hiệp các dân tộc bị áp bức, Nguyễn Ái Quốc – mang bí danh Lý Thụy – được Ủy ban bãi công Cảng Tỉnh (Hồng Công và Quảng Châu) chọn tham gia diễn thuyết với chủ đề “Quan hệ giữa công nhân Trung Quốc với các dân tộc bị áp bức và sự cần thiết phải liên hiệp lại đánh đổ đế quốc”.

Ngày 13-7-1946, Bác tiếp nhiều kiều bào và một số chính khách Pháp như Đô đốc Barjot, Bộ trưởng Quốc phòng Michelet và tiếp phóng viên Báo Phụ nữ của Pháp để giới thiệu vai trò của phụ nữ trong truyền thống lịch sử cũng như trong Quốc hội Việt Nam hiện tại.

Ngày 13-7-1953, Báo Cứu Quốc đăng bài “Tính chất của Đảng Lao Động Việt Nam” của Bác (với bút danh Đ.X.), xác định: “Đảng Lao Động là tổ chức cao nhất của giai cấp cần lao và đại biểu cho lợi ích cả dân tộc” và nhấn mạnh: “Đảng có kỷ luật rất nghiêm khắc… Trong Đảng không thể có những phần tử lạc hậu và đầu cơ”.

Ngày 13-7-1955, trong chuyến thăm Liên Xô, dẫn đầu Đoàn đại biểu Đảng và Chính phủ Việt Nam đến viếng lăng và nơi làm việc của Lênin, Bác ghi vào sổ vàng dòng chữ: “Lênin, người thầy vĩ đại của cách mệnh vô sản. Cũng là một vị đạo đức rất cao, dạy chúng ta phải thực hiện cần, kiệm, liêm, chính. Tinh thần Lênin muôn đời bất diệt”.

Ngày 13-7-1956, trả lời các câu hỏi của phóng viên Hãng AP của Mỹ, Bác khẳng định: “Nhân dân cả nước Việt Nam sẽ đấu tranh mạnh hơn để cho có tổng tuyển cử tự do trong khắp cả nước. Đó là nguyện vọng tha thiết của toàn dân Việt Nam đã được Hiệp định Genève 1954 thừa nhận… Đất nước Việt Nam từ Bắc đến Nam là một khối, cần được thống nhất. Không thể chia cắt Việt Nam làm hai nước riêng biệt, cũng như không thể chia cắt Hoa Kỳ thành hai nước riêng biệt”.

Tháng 7-1957, vào dịp sang thăm Liên Xô, Chủ tịch Hồ Chí Minh có bài nói với các nhà báo nước bạn, kể lại quá trình giác ngộ học thuyết của Lênin: “Khi Cách mạng tháng Mười nổ ra ở nước Nga, tôi sống ở Pháp… Tôi mới chỉ là một người yêu nước, có tinh thần cách mạng và một người chống chủ nghĩa thực dân… Những người vô sản Pháp đã giúp tôi hiểu rõ ý nghĩa vĩ đại những sự kiện lịch sử diễn ra ở nước Nga… Tại Đại hội nổi tiếng ở Tours năm 1920, khi phải xác định rõ thái độ của mình đối với các Quốc tế, tôi đã bỏ phiếu tán thành Quốc tế thứ Ba. Tại sao? Chính là vì Quốc tế thứ Ba đấu tranh để giải phóng các dân tộc bị áp bức, còn các đại biểu của Quốc tế thứ Hai, trong tất cả những lời phát biểu của họ, đã ra sức lảng tránh vấn đề vận mệnh của các thuộc địa… Đó là nguyên nhân chủ yếu khiến tôi đứng dưới ngọn cờ của Quốc tế thứ Ba…”.

Ngày 13-7-1966, Bác thăm một số đơn vị của bộ đội thông tin thuộc Quân chủng Phòng không – Không quân, với lời dặn dò: “Công tác thông tin liên lạc là một công tác quan trọng, nó như thần kinh, mạch máu của con người vậy”.

Ngày 13-7-1968,
 trong thư gửi Chủ tịch Nguyễn Hữu Thọ, Bác biểu dương “quân và dân Trị – Thiên đã đánh đuổi hàng vạn quân tinh nhuệ của Mỹ phải rút chạy khỏi Khe Sanh”. Lá thư kết thúc bằng 2 câu: “Nam Bắc một lòng, ra sức đánh giặc/Thắng lợi cuối cùng nhất định về ta”.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 12 tháng 7: “Thuốc đắng dã tật, nói thật được việc”

123th Anniversary of Uncle Ho

Chủ nhật, 12/07/2009, 03:36 (GMT+7)

Cách đây 69 năm, ngày 12-7-1940, Nguyễn Ái Quốc gửi báo cáo tới Quốc tế Cộng sản khẳng định rằng: “Ở Đông Dương chỉ có Đảng Cộng sản là một chính đảng chân chính, có tính chất toàn quốc và có quần chúng” và vào thời điểm này thì “động cơ hành động của chúng tôi là củng cố sự lãnh đạo của Đảng, xây dựng căn cứ địa, mở rộng Mặt trận Dân tộc thống nhất các dân tộc bị áp bức và cần đến sự giúp đỡ của Quốc tế Cộng sản”.

Ngày 12-7-1946, tại Pháp, Bác tiếp tục gặp gỡ các giới Việt kiều, nhiều chính khách Pháp và trả lời nhiều câu hỏi của báo chí Pháp. Với câu hỏi: “Phải chăng trong vòng 50 năm tới chưa thể cộng sản hóa được Việt Nam?”, Bác trả lời: “Tất cả mọi người đều có quyền nghiên cứu một chủ nghĩa. Riêng tôi, tôi nghiên cứu chủ nghĩa Các Mác. Cách đây 2.000 năm, Đức Chúa Giêsu đã nói là ta yêu mến các kẻ thù của ta. Điều đó đến bây giờ vẫn chưa thực hiện được. Còn khi nào chủ nghĩa Các Mác thực hiện thì tôi không thể trả lời được. Muốn cho chủ nghĩa cộng sản thực hiện được, cần phải có kỹ nghệ, nông nghiệp và tất cả mọi người đều được phát triển hết khả năng của mình. Ở nước chúng tôi những điều kiện ấy chưa có đủ”.

Về vấn đề Nam Kỳ và quan hệ Việt-Pháp, người đứng đầu nhà nước Việt Nam khẳng định: “Nam Kỳ cùng một tổ tiên với chúng tôi… Người Nam Kỳ nói tiếng Việt Nam,… Nam Kỳ là đất của Việt Nam. Đó là thịt của thịt Việt Nam, là máu của máu Việt Nam… Chúng tôi quyết không hạ thấp chúng tôi. Mà chúng tôi cũng không hạ thấp nước Pháp. Chúng tôi không muốn đẩy người Pháp ra khỏi Việt Nam. Nhưng chúng tôi nói với họ: Các người hãy phái đến nước chúng tôi những kỹ sư, những nhà khoa học, những vị giáo sư, phái đến những người họ biết yêu chuộng chúng tôi. Nhưng chớ phái qua những người muốn bóp cổ chúng tôi. Việt Nam cần nước Pháp, nước Pháp cũng cần đến Việt Nam”. Cùng ngày, Chủ tịch gửi thư phản kháng việc quân Pháp chiếm Phủ Toàn quyền ở Hà Nội và tiến chiếm Tây Nguyên.

Ngày 12-7-1951, trong bài viết nhan đề “Phê bình” đăng trên Báo Nhân Dân, Bác phân tích: “Thuốc đắng dã tật, nói thật được việc. Phê bình là thuốc để chữa các bệnh khuyết điểm… Chúng ta vì dân vì nước mà làm cách mạng. Muốn cách mạng thành công, ắt phải đoàn kết và tiến bộ… Phê bình là quyền lợi và nhiệm vụ của mọi người, là thực hành dân chủ. Không phê bình tức là bỏ mất một quyền dân chủ của mình”.

Cũng trong tháng 7-1951, Bác Hồ gửi thư tới Đại hội Giáo dục toàn quốc nêu rõ:“Đại hội nên chú ý làm thế nào cho việc giáo dục liên kết với đời sống của nhân dân, với công cuộc kháng chiến và kiến quốc của dân tộc. Làm thế nào để phối hợp với việc giáo dục của trường học với việc tuyên truyền và giáo dục chính trị chung của nhân dân”.

Ngày 12-7-1955, tại sân bay Mátxcơva, mở đầu chuyến thăm Liên Xô, Chủ tịch Hồ Chí Minh đưa ra thông điệp: “Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa mong muốn lập quan hệ bình thường và 2 bên cùng có lợi với các nước láng giềng ở Đông Dương và Đông Nam Á, với nước Pháp và các nước khác trên thế giới”.

D.T.Q và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 11 tháng 7: “Cán bộ phải tẩy sạch bệnh quan liêu…”

123th Anniversary of Uncle Ho

Thứ bảy, 11/07/2009, 01:06 (GMT+7)

Cách đây 88 năm, ngày 11-7-1921, báo cáo của mật thám Pháp ghi nhận những cuộc tranh luận sôi nổi của các thành viên trong Nhóm người Việt Nam yêu nước tại Pháp, trong đó có Phan Chu Trinh, Nguyễn Ái Quốc… tại ngôi nhà của luật sư Phan Văn Trường, số 6 Villa des Gobellin ở Paris.

Ngày 11-7-1942, trên Báo Việt Nam Độc lập đăng bài thơ “Tặng thống chế Pêtanh” của Bác, đả kích chính sách lừa bịp của kẻ đã đầu hàng phát xít Đức ở chính quốc cũng như phát xít Nhật ở Đông Dương: “Bán nước lại còn khoe cứu nước/ Ô danh mà muốn được thơm danh”.

Ngày 11-7-1946, một ngày tiếp xúc bận rộn của Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Pháp với bà con Việt kiều và nhiều tổ chức chính trị, xã hội và chính khách Pháp trong đó có Tổng hội Giáo học Pháp, Hội Pháp – Việt hữu nghị với nhiều nhân vật nổi tiếng trong giới trí thức như nhà thơ Aragon, nữ bác học Marie Curie, lãnh đạo Đảng cộng sản M.Thorez, Bộ trưởng Pháp quốc hải ngoại M.Moutet và cả Thủ tướng G. Bidault…

Trong lúc tiếp Hội Pháp – Việt hữu nghị, “một tổ chức do những người Pháp có danh vọng lập ra, ủng hộ cuộc độc lập Việt Nam, hễ ai đồng tình với Việt Nam là được vào hội”, vị Chủ tịch của nước Việt Nam độc lập bày tỏ: “Tôi không tìm cách giấu nỗi cảm động của tôi trong lúc này… Các Ngài cũng thấy lòng mong ước mạnh nhất của tôi, sự quan tâm nhất của nước Cộng hòa Việt Nam, nguyện vọng tha thiết nhất của dân tộc Việt Nam là thực hiện được tình thân thiện Pháp-Việt… Nước Pháp của cuộc Đại cách mạng 1789, nước Pháp của cuộc kháng Đức, của cuộc giải phóng đã tượng trưng hơn bao giờ hết lý tưởng tự do, dân chủ. Và nước Việt Nam chiến đấu giành độc lập chỉ là theo những lý tưởng dân chủ mà dân tộc Pháp là người tiên phong”.

Ngày 11-7-1951, Báo Nhân Dân đăng bài “Công trái” (ký bút danh Đ.X.) của Bác, đánh giá kết quả thực hiện đợt phát hành công trái và rút ra bài học: “Cán bộ chính quyền và đoàn thể ta phải tẩy cho sạch bệnh quan liêu, mệnh lệnh, nếu không thì sẽ bị dân tẩy. Bất kỳ việc to việc nhỏ, phải chịu khó giải thích cho mọi người dân hiểu rõ thì dân sẽ vui lòng mà làm, việc gì cũng thành công”. 

Ngày 11-7-1961, đến thăm và nói chuyện với Đại hội Liên hoan chiến sĩ toàn quân, Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ thị bộ đội ta phải “Thấm nhuần tinh thần làm chủ, cần kiệm xây dựng quân đội, phải tăng gia sản xuất và thực hành tiết kiệm để tự cải thiện mức sống của mình, giảm nhẹ sự đóng góp của nhân dân”. Và Bác tặng Đại hội mấy vần thơ: “Công nhân phất cao ngọn cờ Duyên Hải/ Nông dân phất cao ngọn cờ Đại Phong/ Quân đội anh hùng phất cao ngọn cờ “Ba nhất”/ Công, nông, binh đại thi đua, đại đoàn kết/ Chủ nghĩa xã hội nhất định thành công/ Bắc-Nam nhất định sẽ thống nhất non sông một nhà!”.

Buổi chiều ngày 11-7-1961, Bác dự lễ bế mạc cuộc triển lãm “Thiếu nhi với 5 điều Bác dạy” và vui văn nghệ với các cháu tại Phủ Chủ tịch, kết thúc những ngày các cháu thiếu nhi Hà Nội được sử dụng Phủ Chủ tịch làm nơi sinh hoạt hè.

D.T.Q và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 10 tháng 7: “Đồng bào cả nước phải thương nhau cùng”

123th Anniversary of Uncle Ho

Thứ sáu, 10/07/2009, 01:59 (GMT+7)

Cách đây 88 năm, ngày 10-7-1921, báo cáo của mật thám Pháp cho biết Nguyễn Ái Quốc đang làm việc với các đảng viên cộng sản Chi bộ quận 17 tại Fontainebleau.

Ngày 10-7-1922, tại Paris, Nguyễn Ái Quốc cùng với luật sư Phan Văn Trường và kỹ sư Nguyễn Thế Truyền đến thăm Nguyễn Văn Vĩnh từ trong nước mới sang dự Hội chợ Thuộc địa ở Marseille. Nguyễn Văn Vĩnh là một nhà hoạt động trên lĩnh vực văn hóa và báo chí, có tư tưởng cấp tiến, chủ trương chống chế độ quân chủ.

Ngày 10-7-1931, trong “Vụ án Nguyễn Ái Quốc ở Hồng Công”, Tống Văn Sơ bắt đầu bị thẩm vấn lần thứ nhất sau khi bị nhà đương cục Hồng Công bắt giữ.

Ngày 10-7-1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp nhiều khách Pháp, trong đó có cả Nguyên Toàn quyền Đông Dương, Bộ trưởng Thuộc địa A. Sarraut và “8 giờ tối, Cụ Chủ tịch tiếp mấy người Pháp chuyên môn về các ngành kinh tế bên nước ta. Nói chuyện về cách Việt – Pháp cộng tác, làm sao cho dân Việt cũng có lợi, người Pháp cũng có lợi”. 

Ngày 10-7-1948, Bác gửi thư tới Hội nghị Giáo dục toàn quốc, được triệu tập tại Chiến khu Việt Bắc, góp một số ý kiến nhằm mục tiêu “chúng ta cần phải có một nền giáo dục kháng chiến và kiến quốc”, do vậy phải “sửa đổi triệt để chương trình giáo dục… phải có sách kháng chiến và kiến quốc cho các trường… phải sửa đổi cách dạy… phải đào tạo cán bộ mới và giúp đỡ cán bộ cũ… phải có chương trình nâng cao trình độ phổ thông cho đồng bào”.

Ngày 10-7-1954, trong bài “Gửi báo cáo và xin chỉ thị” đăng trên tờ “Nhân Dân”, Bác đề cập tới phương thức làm việc để bảo đảm công tác lãnh đạo có chất lượng:“Viết báo cáo thì các tài liệu phải nghiên cứu kỹ, xét lại kỹ và phải đúng sự thật… Tuyệt đối không nên báo cáo một cách mơ hồ, giả dối, chỉ nói cái tốt mà giấu giếm cái xấu… Có như vậy, trong Đảng ý chí mới nhất trí, lãnh đạo mới thống nhất, đoàn kết mới chặt chẽ, kinh nghiệm mới dồi dào, mọi việc mới kịp thời và thành công. Cán bộ các cấp phải hiểu rằng: Chế độ thỉnh thị và báo cáo là rất quan trọng và mỗi cán bộ phụ trách phải kiên quyết làm đúng chế độ ấy”.

Ngày 10-7-1960, nhân thắng lợi của cuộc bầu cử Quốc hội khóa II, Bác viết bài “Quốc hội ta vĩ đại thật” đăng trên báo Nhân Dân, điểm lại lịch sử và sứ mạng lịch sử của Quốc hội khóa I và kết quả tốt đẹp của cuộc bầu cử khóa II, đặc biệt là với việc bảo lưu 91 đại biểu miền Nam của khóa I và 34 đại biểu mới tập kết ra Bắc, biểu thị cho ý chí của toàn dân tộc. Bài báo kết luận: “Quốc hội khóa I là Quốc hội kháng chiến. Quốc hội khóa II này là Quốc hội xây dựng chủ nghĩa xã hội và đấu tranh thực hiện thống nhất nước nhà”.

Ngày 10-7-1966, 
dưới bút danh “Chiến Sĩ”, Bác viết bài “Chúng ta phải làm thật tốt việc sơ tán” đăng trên báo Nhân Dân, xác định: “Việc sơ tán là một bộ phận cần thiết trong việc phòng không… Làm việc sơ tán thật tốt tức là góp phần đắc lực vào công việc phòng không, vào sự nghiệp chống Mỹ cứu nước đến thắng lợi hoàn toàn”. Riêng với đồng bào phải rời đô thị đi sơ tán và đồng bào đón bà con về địa phương sơ tán, Bác nhắc nhở: “Nhiễu điều phủ lấy giá gương / Đồng bào cả nước phải thương nhau cùng!”.

D.T.Q và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 9 tháng 7: “Chẳng bom đạn nào sát hại được Bác đâu!”

123th Anniversary of Uncle Ho

Thứ năm, 09/07/2009, 03:56 (GMT+7)

Cách đây 88 năm, ngày 9-7-1921, mật thám Pháp cho biết Nguyễn Ái Quốc tham dự cuộc họp của Ban Nghiên cứu Thuộc địa của Đảng Cộng sản Pháp mới được thành lập.

Ngày 9-7-1925, tại Quảng Châu, Hội Liên hiệp các dân tộc bị áp bức do Nguyễn Ái Quốc và một số đồng chí Trung Quốc vận động, đã chính thức được thành lập, tập hợp nhiều thành viên quốc tế, với tôn chỉ “liên lạc với các dân tộc cùng làm cách mạng nhằm đánh đổ đế quốc”. Hội ra lời tuyên ngôn: “Con đường thoát duy nhất để xóa bỏ sự áp bức chỉ có thể là liên hiệp các dân tộc nhỏ yếu bị áp bức và giai cấp vô sản toàn thế giới áp dụng những phương pháp cách mạng để lật đổ về căn bản chủ nghĩa tư bản đế quốc cực kỳ hung ác”. Nguyễn Ái Quốc lúc này mang bí danh là Lý Thụy, được bầu làm bí thư kiêm phụ trách chi bộ Việt Nam của Hội Liên hiệp.

Đầu tháng 7-1928, Nguyễn Ái Quốc mang hộ chiếu với tính danh là “Nguyễn Lai”, trong vai một Hoa kiều nhập cảnh bến cảng Khoong-tơi (Bangkok), bắt đầu một thời gian hoạt động ở Thái Lan, đặc biệt là trong cộng đồng Việt kiều khá đông đảo ở vùng Đông Bắc của nước này. Đây cũng là thời điểm Nguyễn Ái Quốc có ý định tìm đường về nước nhưng điều kiện chưa cho phép.

Tháng 7-1945, sau khi xác lập được mối liên hệ với lực lượng Đồng minh, trực tiếp là đơn vị OSS (tình báo chiến lược của Mỹ) tại Côn Minh (Trung Quốc), lãnh tụ Hồ Chí Minh đẩy mạnh công tác chuẩn bị để đón các đơn vị hỗ trợ, nhảy dù xuống Chiến khu Việt Bắc. Bác đã trực tiếp đến xã Thanh La để chỉ đạo việc xây dựng sân bay dã chiến Lũng Cò, viết thư gửi thiếu tá A. Thomas, người sẽ chỉ huy đơn vị “Con Nai” trực tiếp phối hợp hành động với lực lượng của Việt Minh. Trong thư đánh giá:“Kế hoạch của Ngài về sự đầu hàng của Nhật (tối hậu thư, tấn công…) thật tuyệt vời. Tôi tin rằng nó sẽ đem lại kết quả rất tốt”.

Ngày 9-7-1946, tại Pháp, Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp giám đốc các nhà máy điện và xi măng ở Đông Dương đến chào và trao đổi về việc người Pháp sẽ làm ăn trên đất nước Việt Nam độc lập.

Ngày 9-7-1964, Bác đi thăm đê Khuyến Lương và kiểm tra công tác chuẩn bị chống bão lụt, hộ đê của địa phương, gặp gỡ động viên nhân dân địa phương và nhắc nhở các cấp chính quyền về công tác quan trọng và thường xuyên này.

Tháng 7-1967, nhà ngoại giao Mai Văn Bộ, đại diện Chính phủ ta tại Pháp, về nước đến chào Bác và báo cáo tình hình nước Pháp. Trong câu chuyện, Bác bày tỏ những tình cảm tốt đẹp đối với thành phố Paris nơi Bác đã từng sống một thời trai trẻ sôi nổi. Hồi ức của Mai Văn Bộ thuật lại là giữa lúc đó có còi báo động máy bay Mỹ, mọi người phải khẩn trương ra hầm trú ẩn. Bác đã nhẹ nhàng đẩy ông đi trước và nói: “Chú còn trẻ, chú vào hầm trước đi. Bác đã già rồi, chẳng bom đạn đế quốc nào sát hại được Bác đâu”.

Ngày 9-7-1968, theo dõi sát sao cuộc đấu tranh ngoại giao tại Hội nghị Paris, Bác phát biểu tại phiên họp của Bộ Chính trị, nhắc nhở: “Cần nghiên cứu kỹ xem ở Hội nghị Paris địch được cái gì, mất cái gì? Ta được gì, thiệt gì?”

D.T.Q và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 8 tháng 7: “Lãnh đạo phải đi sâu, đi sát, toàn diện”

123th Anniversary of Uncle Ho

Thứ tư, 08/07/2009, 02:50 (GMT+7)

Cách đây 63 năm, “Nhật ký hành trình chuyến đi Pháp” của Chủ tịch Hồ Chí Minh (của tác giả Đ.H.), ghi lại: “Ngày 8-7-1946, 12 giờ, Cụ Chủ tịch tiếp vợ chồng ông Maranne, cựu Chủ tịch Quận Seine. Ông Coste, nghị viên Quốc hội. Vợ chồng ông Poldès, văn sĩ (xưa là chủ nhiệm Câu lạc bộ Ngoại ô mà Bác tham gia). Có mời cả vợ chồng ông Nguyễn Mạnh Hà ăn cơm với khách. 6 giờ (chiều), Đô đốc Missoffe thết tiệc trà hoan nghênh Cụ Chủ tịch. Ông Missoffe có 5 người con trai đều tham gia kháng chiến và một con gái là Jacquelline 13 tuổi, rất mến Hồ Chủ tịch và gọi Cụ bằng Bác Hồ. Từ lúc đến Paris, Cụ Chủ tịch đã có một bầy cháu giai, cháu gái, Pháp có, Việt có”.

Tháng 7-1948, Bác viết thư gửi báo “Vệ Quốc Quân” và gửi “Anh em thương và bệnh binh”. Với tờ báo, thư viết: “Báo “Vệ Quốc Quân” phải là người bạn thân thiết của mỗi một chiến sĩ vệ quốc quân. Vì vậy cần phải đi sát sinh hoạt và sự phát triển của vệ quốc quân. Mỗi chiến sĩ vệ quốc quân phải là một người bạn thân thiết của tờ báo”.

Còn với anh em thương và bệnh binh, Bác chia sẻ: “Các đồng chí đã hy sinh một phần xương máu vì Tổ quốc… Các đồng chí nên một mặt nuôi lại sức khỏe, một mặt cố gắng học tập. Khi đã khôi phục sức khỏe, các đồng chí sẽ hăng hái tham gia công tác tăng gia sản xuất, để giúp ích cho Tổ quốc, cũng như các đồng chí đã anh dũng giữ gìn non sông, các đồng chí sẽ trở nên người công dân kiểu mẫu ở hậu phương cũng như các đồng chí đã làm người chiến sĩ kiểu mẫu ngoài mặt trận. Tôi cùng đồng bào luôn luôn nhớ đến các đồng chí”.

Ngày 8-7-1949, Bác viết bài “Trở lại vấn đề thi đua ái quốc” đăng trên Báo Cứu Quốc, trong đó đặt vấn đề “Đồng bào Thủ đô chúng ta có thể thi đua được không và phải thi đua thế nào?” và giải đáp rằng đồng bào Thủ đô mặc dù đang sống trong vùng bị địch tạm chiếm nhưng vẫn có thể “giết giặc, trừ gian, phá tề. Thi đua phá hoại giặc, phá từ cái nhỏ đến cái to, phá nhà máy, công sở, các cơ quan quân sự, kinh tế, chính trị của địch và bù nhìn… thi đua gia nhập các tổ chức kháng chiến, giúp đỡ chiến sĩ…”.

Ngày 8-7-1951, chủ trì phiên họp Chính phủ, Bác tổng kết (được ghi trong biên bản): “Ta trên đà thắng lợi nhưng không vì thế mà tự cao, tự đại. Về chính trị, ta đã gần dân được nhiều hơn, càng hiểu dân và được dân hiểu ta hơn. Nhân dân có tiến bộ nhiều đã biết sử dụng quyền dân chủ đối với cán bộ, cơ quan. Cần đẩy mạnh hơn nữa phong trào tự phê bình và phê bình… Phương châm chính sách của ta là đánh du kích, trường kỳ gian khổ kháng chiến là đúng…”.

Ngày 8-7-1958, thăm tỉnh Sơn Tây, nói chuyện tại Hội nghị sản xuất của tỉnh, Bác góp ý: “Vì chủ quan mà thu hoạch kém. Vì thu hoạch kém mà đi đến bi quan tiêu cực. Như vậy là không đúng. Phải đánh tan tư tưởng bi quan, tiêu cực, phải quyết làm cho kỳ được, phải tin vào lực lượng nhân dân, tin tưởng vào chính sách của Đảng, lãnh đạo phải đi sâu, đi sát, toàn diện. Lãnh đạo nghề nông thì từ trước khi gieo mạ phải lãnh đạo, đến lúc lúa và khoai vào bồ, lãnh đạo mới kết thúc”.

D.T.Q và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 7-7: “Rời dân ra, nhất định thất bại”

123th Anniversary of Uncle Ho

Thứ ba, 07/07/2009, 01:51 (GMT+7)

Cách đây 70 năm, ngày 7-7-1939, trên tờ Notre Voix (Tiếng nói chúng ta), viết bằng tiếng Pháp, do những chiến sĩ cộng sản hoạt động công khai chủ trương tại Hà Nội, đã đăng bài “Thư từ Trung Quốc – Hoạt động của bọn tơrốtxkit Trung Quốc” của Nguyễn Ái Quốc (với bút danh là P.C), trong đó vạch trần các hoạt động phản bội của các phần tử tơrốtxkit đối với công cuộc kháng Nhật của nhân dân Trung Quốc.

Ngày 7-7-1946, tại Paris, Bác tiếp tục gặp gỡ nhiều bà con Việt kiều, tiếp và mời cơm gia đình tướng Raoul Salan, đồng thời dự những hình thức lễ nghi và hội pháo hoa tại cung điện Versailles để chào mừng khách quý từ Việt Nam.

Tháng 7-1952, nói chuyện với Hội nghị Chiến tranh du kích Bắc bộ, Bác phân tích:“Cuộc kháng chiến của ta là trường kỳ gian khổ nhưng nhất định thắng lợi. “Trường” là “dài”, tức là đánh bao giờ địch bại, địch cút, thế mới là “trường”… Chớ có vội vàng muốn đánh ngay thắng ngay, thế là chủ quan. Trường kỳ thì phải gian khổ nhưng nhất định thắng lợi… Kháng chiến trường kỳ gian khổ đồng thời lại phải tự lực cánh sinh. Cố nhiên sự giúp đỡ của các nước bạn là quan trọng nhưng không được ỷ lại, không được ngồi mong chờ người khác. Một dân tộc không tự lực cánh sinh mà cứ ngồi chờ dân tộc khác giúp đỡ thì không xứng đáng được độc lập”.

Sau khi phân tích những khuyết điểm cần phải sửa chữa, Bác nói đến những công việc phải làm: “Điểm trọng yếu là bất kỳ bộ đội chủ lực, bộ đội địa phương, dân quân du kích đều phải bám sát lấy dân, rời dân ra nhất định thất bại. Bám lấy dân là làm sao cho được lòng dân, dân tin, dân mến, dân yêu. Như vậy thời bất kể việc gì khó cũng làm được cả và nhất định thắng lợi”.

Ngày 7-7-1954, Báo Nhân Dân đăng bài “Công giáo Pháp chống chiến tranh xâm lược Việt Nam”, trong đó Bác bình luận về việc nhiều giáo dân, giáo chức và tờ báo lớn của Thiên Chúa giáo ở Pháp lên tiếng chống chiến tranh, kêu gọi đình chiến, để từ đó đưa ra lời kêu gọi: “Trước thái độ đúng đắn của những người Công giáo Pháp, thì những người Công giáo Việt Nam ai lầm đường theo giặc, phản nước, phản Chúa, cần phải mau mau hối cải, mau mau quay về với chính nghĩa, với Tổ quốc yêu mến của chúng ta”.

Cùng ngày, trên Báo Cứu Quốc, Bác cũng đề cập tới vấn đề này và nhấn mạnh:“Những người trung thành với Chúa chính là những người có nhiều cống hiến cho sự nghiệp hòa bình thế giới”.

Ngày 7-7-1958, Bác tham dự Đại hội Anh hùng và Chiến sĩ thi đua công, nông, binh toàn quốc lần thứ II và biểu dương: “Anh hùng, chiến sĩ thi đua là những người tiên phong trong sản xuất mà cũng là gương mẫu về đạo đức cách mạng… Họ toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân chứ không nửa tâm, nửa ý… không suy bì hơn thiệt của cá nhân, không ganh tị về địa vị và hưởng thụ, không giấu nghề, không dìm những anh em chung quanh mình, không tự kiêu, tự mãn, tự tư, tự lợi”.

Cùng ngày, Chủ tịch Hồ Chí Minh ký sắc lệnh tặng danh hiệu Anh hùng Lao động cho 26 tấm gương xuất sắc nhất trong phong trào thi đua yêu nước.

Ngày 7-7-1960, Chủ tịch Hồ Chí Minh tham dự phiên họp khai mạc kỳ họp thứ nhất của Quốc hội khóa II. Tại kỳ họp này, Bác được tái tín nhiệm đảm nhận cương vị Chủ tịch nước.

D.T.Q và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 6-7: “Lênin là hiện thân của tình anh em bốn bể”

123th Anniversary of Uncle Ho

Thứ hai, 06/07/2009, 04:17 (GMT+7)

Cách đây 98 năm, ngày 6-7-1911, Nguyễn Tất Thành, với cái tên thủy thủ Văn Ba trên con tàu “Đô đốc Latouche Tréville” của Hãng Vận tải Hợp Nhất, đã cập bến cảng Marseille và đặt chân lên mảnh đất đầu tiên của nước Pháp. Trong những ngày ở đây, chứng kiến những người lao động Pháp cũng sống trong cảnh bần cùng, người thanh niên yêu nước Việt Nam tự hỏi: “Thế ra ở nước Pháp cũng có người nghèo à!? Tại sao người Pháp không “khai hóa” cho đồng bào của họ trước khi “khai hóa” chúng ta?”.

Tháng 7-1919, bài báo “Tâm địa thực dân” ký tên Nguyễn Ái Quốc, phản bác lại một bài viết đăng trên tờ “Courrier Colonial” (Thông tin Thuộc địa) nhằm công kích “Bản Yêu sách 8 điểm của Nhân dân An Nam” gửi cho Hòa hội Versailles (tháng 6-1919). Bằng giọng văn châm biếm nhưng đanh thép, Nguyễn Ái Quốc vạch trần tâm địa của tác giả bài báo sặc mùi thực dân. Đây cũng là tác phẩm đầu tiên được công bố trong bộ sách “Hồ Chí Minh toàn tập”.

Tháng 7-1922, Nguyễn Ái Quốc gặp Bùi Lâm, một thủy thủ trên tàu biển chạy tuyến Sài Gòn – Marseilles. Hồi ức của Bùi Lâm nhắc lại lời căn dặn của Nguyễn Ái Quốc:“Cần luôn luôn nhớ làm nhiệm vụ của người dân mất nước. Anh em nên thương yêu nhau, vui vẻ, đoàn kết với nhau. Đoàn kết cả với công nhân Pháp, nhân dân Pháp và các nước thuộc địa. Chúng ta đều là người nghèo khổ, bị áp bức, bóc lột như nhau…”.

Ngày 6-7-1924, Nguyễn Ái Quốc tham dự cuộc mít tinh vì hòa bình, tổ chức tại Mátxcơva, đứng trên lễ đài bên cạnh các nhà lãnh đạo Xô Viết nổi tiếng đương thời như Vorosilov, Kalinin, Zinoviev, Frunze… Cũng trong thời gian này, tờ “Le Paria” (Người cùng khổ) đăng bài “Lênin và các dân tộc phương Đông”, trong đó Nguyễn Ái Quốc viết: “Không phải chỉ thiên tài của Người mà chính là tính coi khinh sự xa hoa, tinh thần yêu lao động, đời tư trong sáng, nếp sống giản dị, tóm lại là đạo đức vĩ đại và cao đẹp của người thầy, đã ảnh hưởng lớn lao tới các dân tộc châu Á và khiến cho trái tim của họ hướng về Người, không gì ngăn cản nổi… Lênin là hiện thân của tình anh em bốn bể”.

Ngày 6-7-1946 là ngày Hội nghị Fontainebleau khai mạc, bàn về tương lai quan hệ Việt – Pháp. Là thượng khách của Chính phủ Pháp, nhưng Bác không tham dự mà dành thời gian tiếp một số chức phẩm Thiên Chúa giáo người Việt ở Pháp và gửi lời chào tới một lễ hội kỷ niệm cố đạo Grégoire, một nhà hoạt động thời Cách mạng Pháp đấu tranh cho sự bình đẳng giữa các dân tộc, màu da.

Ngày 6-7-1948, Bác chủ trì phiên họp của Hội đồng Chính phủ, bàn về việc thành lập Hội đồng Quốc phòng Tối cao và được cử giữ chức Chủ tịch Hội đồng này, đồng thời hợp nhất Bộ Quốc phòng và Bộ Tổng chỉ huy do đồng chí Võ Nguyên Giáp đảm nhận chức vụ Bộ trưởng Bộ Quốc phòng.

Ngày 6-7-1954, trả lời Thông tấn xã Việt Nam về những vấn đề liên quan đến Hội nghị Genève đang diễn ra, Bác khẳng định: “Lập trường của ta từ trước đến nay, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa sẽ tiếp tục đấu tranh cho hòa bình, độc lập, thống nhất, dân chủ của Tổ quốc”.

Ngày 6-7-1967, Bác ký lệnh truy tặng Huân chương Quân công hạng nhất cho Đại tướng Nguyễn Chí Thanh, một học trò gần gũi và nhiều năng lực vừa mới từ trần.

D.T.Q và nhóm cộng sự
sggp.org.vn

Ngày 5 tháng 7: “Chỉ có một chính sách là đại đoàn kết”

123th Anniversary of Uncle Ho

Chủ nhật, 05/07/2009, 01:34 (GMT+7)

Cách đây 87 năm, ngày 5-7-1922, báo cáo của mật thám Pháp xác nhận, Nguyễn Ái Quốc đến làm việc tại trụ sở của Đảng Cộng sản Pháp đặt tại số nhà 120 đường La Fayette, Paris và sau đó đến tòa soạn các báo Journal du Peuple (Nhật báo Dân chúng) và L’ Humanité (Nhân Đạo).

Tháng 7-1923, từ nước Nga, Nguyễn Ái Quốc viết thư cho Trung ương Đảng Cộng sản Pháp, nhấn mạnh sự cần thiết phải thực hiện những nghị quyết của Quốc tế Cộng sản về vấn đề thuộc địa.

Trên cơ sở đó, Bác phê phán: “Cho đến nay, những nghị quyết ấy chỉ được tô điểm trên mặt giấy” và chất vấn các tổ chức của Đảng đã “có một chính sách thuộc địa và một cương lĩnh rõ ràng về thuộc địa chính xác và liên tục hay chưa? Những chiến sĩ của các bộ phận ấy có hiểu thuộc địa là gì và tầm quan trọng của thuộc địa như thế nào không? Người ta có thể trả lời là không!”.

Ngày 5-7-1946, tại Paris, Bác tiếp cơm cựu Thủ tướng Pháp Léon Blum và tiếp các nghị sĩ Algérie thảo luận về mô hình Liên hiệp Pháp. Đoàn đại biểu Tổng Công hội Pháp đến chào Chủ tịch Hồ Chí Minh và thông báo Tổ chức Công đoàn của Việt Nam đã được Công đoàn Thế giới thừa nhận.

Ngày 5-7-1947, trong thư góp ý cho hoạt động của Đảng Xã hội Việt Nam, Bác khẳng định: “Hiện nay tất cả các đảng chỉ có một đường chính trị chung: kiên quyết trường kỳ kháng chiến để tranh lấy thống nhất và độc lập cho Tổ quốc. Và đối với các đoàn thể khác cùng dân chúng, chỉ có một chính sách là đại đoàn kết”.

Ngày 5-7-1951, trong bài “Thi đua ái quốc, hiện tại và tương lai vẻ vang của nước ta” đăng trên Báo Nhân Dân, Bác đánh giá: “Thi đua ái quốc nhằm ba mục đích: diệt giặc đói, diệt giặc dốt, diệt giặc ngoại xâm. Tức là làm cho nhân dân no ấm, biết chữ, làm cho Tổ quốc độc lập, tự do. Muốn đạt được mục đích ấy, người người phải thi đua, ngành ngành phải thi đua. Ai làm việc gì, nghề gì cũng thi đua làm cho nhanh, cho tốt, cho nhiều. Chiến sĩ thì thi đua diệt giặc lập công, đồng bào thì thi đua tăng gia sản xuất… Kết quả tuy còn nhỏ, nhưng nó như con én báo hiệu mùa xuân. Nó là cái đà cho kết quả to lớn sau này”.

Ngày 5-7-1966, tiếp phái viên của Tổng thống Pháp là ông Jean Sainteny đến trao thư của Tổng thống De Gaulle, Chủ tịch Hồ Chí Minh nêu rõ quan điểm: “Chúng tôi biết rõ sức mạnh của kẻ thù. Chúng tôi hiểu rằng Mỹ nếu muốn, họ có thể hủy diệt thành phố này như chúng đã làm đối với các thành phố lớn ở miền Bắc như Hải Phòng, Nam Định, Bắc Ninh và nhiều thành phố khác. Chúng tôi đang đợi chúng đến và chúng tôi đã sẵn sàng. Nhưng cái đó không làm nhụt ý chí đấu tranh của chúng tôi. Ông hiểu cho rằng chúng tôi đã có kinh nghiệm và chiến tranh đã được kết thúc như thế nào rồi”.

Tiếp đó Bác đưa ra thông điệp: “Chỉ có một cách đi tới giải pháp, đó là Mỹ rút đi. Chúng tôi không muốn làm cái gì xấu đối với họ, chúng tôi sẵn sàng đem nhạc và hoa tiễn họ và mọi thứ khác mà họ thích. Nhưng ông biết đấy, tôi thích tiếng lóng của nước ông “qu’ ils foutent le camp?”(nghĩa là “hãy biến đi!”)”.

Ngày 5-7-1967, Bác gửi thư và tặng huy hiệu khen ngợi Trung đội dân quân gái huyện Hậu Lộc tỉnh Thanh Hóa, đã bắn rơi một máy bay phản lực của Mỹ.

D.T.Q. và nhóm cộng sự
sggp.org.vn