Thư viện

“Tôi chẳng sợ chết, cũng chẳng sợ tù đầy”

– “Tôi thích làm chính trị thì tôi chẳng sợ chết cũng chẳng sợ tù đầy. Trong đời này, chúng ta chỉ chết có một lần, tại sao lại sợ? …Tôi vẫn luôn luôn có ý thành lập một tổ chức dưới hình thức hội thân hữu để tất cả những người Đông Dương tại Pháp gặp gỡ nhau, học hỏi về chính trị”.

Ngày 14/1/1920, Nguyễn Ái Quốc lúc này là Thư ký “Nhóm người cách mạng An Nam” tại Pháp, có một cuộc diễn thuyết vào 20h30 tại số 3 đường Chateau, Paris với đề tài: “Sự tiến triển trong xã hội các dân tộc vùng châu Á và những lời yêu cầu của xứ An Nam”.

Ngày 14/1/1961, nhân Tết Tân Sửu, Bác thăm Khu tập thể Nhà máy Rượu Hà Nội tai Thọ Lão, Lò Đúc, Hà Nội

Theo báo cáo của mật thám Pháp, vài ngày hôm sau (19/1), trả lời câu hỏi của một người đồng bào tên là Lâm e ngại việc làm của Nguyễn Ái Quốc là quá mạnh, nhà cách mạng trẻ thẳng thắn trả lời: “Nếu ai hỏi tôi là “Nhóm người cách mạng An Nam” ở đâu, tôi sẽ trả lời là 20 triệu người ở trong nước, họ đã phản đối hàng ngày, nhưng bị đàn áp, bị dìm đi. Nói cho cùng, ai làm gì tôi? Lưu đầy tôi ư? Hoặc cắt đầu tôi? Điều ấy có xảy đến tôi cũng bất cần!”.

Ngày 31/12/1920, tại Đại hội lần thứ 18 của Đảng Xã hội Pháp họp tại thànhn phố Tours, Nguyễn Ái Quốc đã quyết định lựa chọn con đường chính trị của mình là theo Quốc tế III, bởi lẽ đó là tổ chức duy nhất ủng hộ giải phóng các dân tộc thuộc địa.

Ngày 14/1/1921, Nguyễn Ái Quốc vào Bệnh viện Côsanh ở Paris để mổ áp xe ở vai. Ca mổ thực hiện vào ngày 19/1 và Nguyễn Ái Quốc phải điều trị tại đó cho đến 25/3/1921. Trong thời gian này, mật thám Pháp luôn theo dõi sát sao những tiếp xúc của nhân vật đã gây ấn tượng trong Đại hội Tours cuối năm trước. Dưới đây là một đoạn trích trong đối thoại của Nguyễn Ái Quốc với tên mật thám giả danh là khách đến thăm:

“…Tại sao ông lại thích làm chính trị ? Ông không sợ bị theo dõi, không sợ người ta làm hại?

Nguyễn Ái QuốcChẳng hề chi. Tôi thích làm chính trị thì tôi chẳng sợ chết cũng chẳng sợ tù đầy. Trong đời này, chúng ta chỉ chết có một lần, tại sao lại sợ ? …Tôi vẫn luôn luôn có ý thành lập một tổ chức dưới hình thức hội thân hữu để tất cả những người Đông Dương tại Pháp gặp gỡ nhau, học hỏi về chính trị. Không cần đông lắm. Để thành một lực lượng mạnh mẽ, điều cần thiết là phải đồng ý với nhau về quan điểm và có tinh thần yêu nước…”

Cũng trong câu chuyện này, Nguyễn Ái Quốc cho biết mình đã được cả 2 nhân vật cai trị có vai vế là P. Pasquier (người sau này là Toàn quyền Đông Dương thời 1930-1931) và A. Sarraut, lúc này đang là Bộ trưởng Bộ Thuộc địa mời đến tiếp kiến.

Pasquier hỏi ông Nguyễn có cần giúp đỡ gì không, thì nhận được câu trả lời là, nếu ông thực thi “Bản yêu sách 8 điểm gửi Hoà hội Versailles” (1919) thì sẽ nhận được lời biết ơn.

Còn trả lời quan đỉểm của A,Saraut là Đông Dương chưa thể độc lập được vì nó chưa có lực lượng vũ trang, Nguyễn Ái Quốc thẳng thắng nói :

Thưa ông Bộ trưởng, xin ông hãy xem nước Xiêm và nước Nhật. Hai nước này không có nền văn minh lâu đời hơn chúng tôi mà họ được đứng trong số các quốc gia trên thế giới. Nếu nước Pháp trả lại nền độc lập cho chúng tôi, ông sẽ thấy là chúng tôi biết cầm quyền cai trị”.

X&N
bee.net.vn

“Vực thẳm thuộc địa”

– “Vực thẳm thuộc địa” là tên của một bài báo ký tên Nguyễn Ái Quốc đăng trên tờ “L’ Humanité” số ra ngày 9/1/1923.  Tờ báo là cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Pháp và tác giả của bài báo nói trên chính là một trong những người tham gia sáng lập tổ chức chính trị này.

Bài báo tố cáo giới thực dân và trực tiếp là Bộ trưởng Thuộc địa Albert Saraut, người đã từng làm Toàn quyền Đông Dương nhiều năm, một mặt khai thác thuộc địa và bóc lột dân bản xứ một cách thậm tệ để làm giàu không phải chỉ cho nước Pháp mà cho chính bọn chúng.

Trong khi đó, chúng lại yêu cầu chính quốc phải đầu tư nhiều tỷ đồng cho các thuộc địa. Như vậy thực chất là chúng bòn rút chính nhân dân Pháp để phục vụ vào những việc làm lãng phí, xa xỉ, nuôi bộ máy quan liêu và ăn bám.

Quảng cáo cho hội chợ quốc tế và thuộc điạ Bordeaux 1937Quảng cáo cho hội chợ quốc tế và thuộc địa Bordeaux 1937

Tác giả đưa ra nhiều dẫn chứng với những con số thuyết phục trong đó có cuộc Triển lãm Thuộc địa vô cùng tốn kém đang diễn ra ở nước Pháp. Bài báo kết luận: “Đó là số tiền hàng triệu và thậm chí hàng tỷ mà nếu người ta biết cách tìm thì có lẽ người ta sẽ kiếm ra được một cách dễ dàng. Nhưng ngài Bộ trưởng lại cứ muốn gõ vào dân bản xứ”.

Đây là bài báo khai bút cho năm 1923 là năm cuối cùng Nguyễn Ái Quốc ở Pháp. Tháng 6 năm đó với tư cách là đảng viên thuộc địa của Đảng cộng sản Pháp, Nguyễn Ái Quốc đã lên đường sang Liên Xô học tập. Nhưng ngay thời gian đã sống ở nước Nga, những bài báo của Nguyễn Ái Quốc vẫn thường xuyên xuất hiện trên các ờ báo cánh tả xuất bản ở Pháp, tổng cộng trong năm 1923 đã có trên dưới 30 bài báo được đăng.

Đây cũng chính là những chất liệu để sau này, Nguyễn Ái Quốc cho ra đời tác phẩm “Bản án chế độ thực ân Pháp” (Le Procès de la coloníation Francaise) nổi tiếng (xuất bản ở Pháp vào năm 1925, và được tái bản tại Việt Nam 1946).

X&N

bee.net.vn