Sự bịa đặt ác ý và nhàm chán

Dường như là căn bệnh mãn tính không thể chữa trị, đó chính là con mắt nhìn sai lệch và u ám của Bộ Ngoại giao Mỹ về vấn đề dân chủ, nhân quyền, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng và tôn giáo tại các nước, trừ nước Mỹ.

Mặc dù một năm đã qua, trên thế giới, các khu vực và từng quốc gia có biết bao đổi thay to lớn sâu sắc về mọi lĩnh vực, kể cả vấn đề dân chủ, nhân quyền, thế nhưng bản báo cáo “Hỗ trợ dân chủ và nhân quyền: Hồ sơ Mỹ 2004-2005” vừa được Vụ Lao động, nhân quyền và dân chủ của Bộ Ngoại giao Mỹ công bố ngày 28-3-2005 chỉ là bản sao chép vụng về nhưng có chủ đích và ác ý, các báo cáo loại này đã được công bố đúng một năm trước đây.

Trước hết, đó là bản thống kê về tình hình dân chủ, nhân quyền tại 98 quốc gia, tức là chiếm phần nửa thế giới với số dân chiếm 2 phần 3 số dân toàn thế giới, được Mỹ liệt vào hạng yếu kém về thành tích dân chủ nhân quyền. Tự dành cho mình quyền là quan tòa phán xét, Bộ Ngoại giao Mỹ vu cáo nước này nước nọ vi phạm dân chủ nhân quyền và răn đe sẽ có biện pháp trừng phạt. Biện hộ cho việc làm xấu xa, trái đạo lý và lương tâm, chà đạp cả những điều thông thường về luật pháp quốc tế như nguyên tắc không được áp đặt giá trị hay can thiệp vào công việc nội bộ của các nước có chủ quyền, Ngoại trưởng Mỹ, bà Côn-đi-li-da Rai-xơ nói: “Tự do, dân chủ và nhân quyền không phải các nguyên tắc của Mỹ hay giá trị phương Tây. Những quan niệm này là của chung tất cả mọi người. Đây là những nhu cầu về phẩm giá con người không thể thương lượng. Chúng ta (tức là Mỹ) đang nỗ lực không mệt mỏi nhằm hỗ trợ dân chủ và nhân quyền tại tất cả những nơi mà các nguyên tắc này không được đáp ứng đầy đủ”. Thế nhưng, từ lời nói đến việc làm lại là một khoảng cách rất xa, thậm chí trái ngược, bởi báo cáo này đã không phản ánh đúng điều bà ngoại trưởng nói mà chính là sự áp đặt giá trị Mỹ về các vấn đề dân chủ, nhân quyền vào tất cả các nước, không đếm xỉa gì đến điều kiện lịch sử, dân tộc và nét đa dạng văn hóa của các nước này.

Một điều cần vạch rõ, cái đích mà báo cáo nhắm tới không phải là cung cấp cho mọi người bức tranh toàn cảnh về tình hình thực tế của các nước mà là mưu đồ sử dụng vấn đề dân chủ nhân quyền làm con bài chống phá hay gây sức ép đối với các nước không chịu khuất phục trước cái gậy chỉ huy của Mỹ. Như chủ nhân của Bản báo cáo nhân quyền này, đó là các chuyên gia lão luyện của vụ Lao động, nhân quyền và dân chủ của Bộ Ngoại giao Mỹ khẳng định: Thúc đẩy dân chủ, nhân quyền và mở rộng quyền tự do là chiến lược đối ngoại của Mỹ nhằm buộc các nước phải thay đổi chính sách và sự ứng xử cho vừa lòng Mỹ. Công cụ để thực hiện chính sách này là khoản tiền hơn 1 tỷ đô la mà Mỹ chi ra hàng năm. Và cuối cùng, Báo cáo nhân quyền niên khóa 2004-2005 này vẫn là chiêu bài cũ rích với bảng xếp hạng phân chia ra các loại: loại nước vi phạm nghiêm trọng dân chủ nhân quyền mà Mỹ tự cho mình quyền “quan tâm đặc biệt”; loại nước vi phạm ở mặt này mặt khác nhưng thành tích còn yếu kém; loại nước có tiến bộ nhưng còn ít và quá chậm chạp, Mỹ cần hỗ trợ để thúc đẩy có bước tiến nhanh hơn… Điều có thể thấy trước, bản báo cáo này chắc chắn bị Chính phủ các nước và dư luận nghiêm khắc lên án, coi đó là sự xuyên tạc, vu cáo ác ý và hết sức nhàm chán.

Trong báo cáo “Hỗ trợ dân chủ, nhân quyền” vừa công bố, phần nói về Việt Nam chỉ gồm một số trang hạn chế nhưng qua đó cũng đủ thấy dã tâm và cái đích sâu xa của Bộ Ngoại giao Mỹ đối với Việt Nam. Toàn bộ nội dung của phần báo cáo về tình hình Việt Nam không có gì mới so với các năm trước đây, có khác chăng chỉ là sự đảo lộn vụng về các sự kiện từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên hay thay đổi các ngôn từ. Tựu trung, phần nói về Việt Nam có ba điểm nổi bật. Một là, việc Bộ Ngoại giao Mỹ cho là “Thành tích nhân quyền của Chính phủ Việt Nam vẫn nghèo nàn”, một giọng điệu quá cũ và nhàm chán lặp đi lặp lại từ nhiều năm nay. Hai là, việc xuyên tạc, bóp méo hoặc dựng đứng lên nhiều câu chuyện giật gân về cái gọi là Việt Nam vi phạm dân chủ, nhân quyền, Việt Nam đàn áp tôn giáo, bỏ tù vô tội vạ những người mà Mỹ gọi là “tù nhân lương tâm”, “bất đồng chính kiến”. Ba là, Oa-sinh-tơn tô son trát phấn quảng bá cho cái gọi là thiện chí và lòng hào hiệp của Mỹ hỗ trợ, thúc đẩy dân chủ nhân quyền ở Việt Nam, nói trắng ra là sự can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của Nhà nước và nhân dân Việt Nam.

Chỉ nêu khái quát những điểm chủ yếu như trên đã thấy nội dụng của Hồ sơ dân chủ nhân quyền của Bộ Ngoại giao Mỹ là không có độ tin cậy và lẽ đương nhiên không có chút giá trị sự thật nào. Bức tranh dân chủ nhân quyền trong báo cáo này hoàn toàn xa lạ với thực tế Việt Nam không chỉ là năm 2004 và những tháng đầu năm 2005 này mà là cả những năm trước đây. Chẳng hạn, cái mà Bộ Ngoại giao Mỹ hí hửng vồ lấy, cho là bằng chứng không thể chối cãi là vấn đề Tây Nguyên thì sự thật lại bóc trần trò tháu cáy đánh lận con đen. Ở Tây Nguyên, trong khi Mỹ vu cáo “Việt Nam đàn áp người thiểu số”, xua đuổi họ lên rừng xanh núi đỏ hoặc phải bỏ chạy ra nước ngoài thì sự thật, năm qua, tình hình Tây Nguyên lại sáng sủa. Đời sống vật chất và tinh thần các dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên đã được cải thiện rõ rệt. Một biểu hiện hết sức sinh động là năm qua hàng trăm người vì nhẹ dạ cả tin nghe lời bọn xấu chạy ra nước ngoài đã trở về quê hương, được chính quyền và bà con địa phương ân cần tiếp đón, giúp đỡ tiền của xây dựng lại cuộc sống từ hai bàn tay trắng. Mặc dù đất nước còn nghèo, trong năm qua lại bị nhiều tai họa và thiên tai như lũ lụt, hạn hán, Nhà nước và nhân dân ta đã đầu tư hàng nghìn tỷ đồng cho các tỉnh Tây Nguyên xây dựng nhiều công trình kinh tế, giao thông, văn hóa, y tế, giáo dục làm thay đổi sâu sắc bộ mặt Tây Nguyên mà đường Hồ Chí Minh là ví dụ điển hình. Chính các nhà ngoại giao Mỹ và các nước cũng như các phóng viên quốc tế nhiều lần lên Tây Nguyên đã thấy rõ điều đó, được phản ánh trên nhiều tờ báo cũng như các đài phát thanh, truyền hình nước ngoài.

Một điểm khác, không thể không nghiêm khắc phê phán là Báo cáo đã bịa đặt: “Trong năm 2004, Chính phủ Việt Nam đặc biệt hạn chế tự do tôn giáo, ngôn luận, hội họp và lập hội, bắt giữ nhiều nhà hoạt động dân chủ, chỉ trích chính phủ, kiểm duyệt nguồn báo chí trong nước, chặn sóng đài phát thanh nước ngoài và các trang Internet, không cho phép người dân thành lập các tổ chức độc lập. Chính phủ còn buộc các cộng đồng tôn giáo tuân thủ các quy định đăng ký nghiêm ngặt và cản trở các hoạt động của một số tổ chức tôn giáo”. Nếu ai dù chỉ có chút lương tâm, dù không là người Việt Nam đi nữa, nhưng chỉ một lần đến Việt Nam cũng thấy ngay sự vu cáo xuyên tạc như trên là trắng trợn đến mức nào. Chỉ xin nêu ba việc cụ thể như sau để thấy rõ Việt Nam có tôn trọng dân chủ nhân quyền, tự do báo chí, tự do tôn giáo hay không. Về báo chí và hệ thống phát thanh truyền hình, hiện nay cả nước có hơn 600 cơ quan báo viết với 700 ấn phẩm, có hai đài phát thanh, truyền hình trung ương, hơn 1.000 đài phát thanh, truyền thanh và truyền hình khu vực ở 64 tỉnh, thành phố và hơn 600 quận, huyện. Nói Việt Nam chặn sóng đài phát thanh và các trang Internet thì ngay đến trẻ em Việt nam cũng thấy nực cười bởi biết bao quán cà phê Internet nhan nhản ở thành phố và nông thôn. Còn nghe đài và xem ti vi thì ngay đài truyền hình trung ương cũng giới thiệu rất nhiều chương trình mua bản quyền của các đài nước ngoài. Về tôn giáo thì Việt Nam hiện có hơn 10 tôn giáo lớn với số tín đồ lên tới gần 20 triệu người, tăng rất nhiều so với những năm trước đổi mới cùng với hàng nghìn ngôi chùa, nhà thờ được xây mới hoặc chỉnh trang tôn tạo. Chỉ riêng dọc đường quốc lộ số 1 từ Hà Nội đi thành phố Hồ Chí Minh, đã có thể thấy hai bên đường nhiều ngôi chùa, nhà thờ mới xây, trong đó có cả nhà thờ đạo Tin lành. Chẳng lẽ chưa từng có người Mỹ hay nhà ngoại giao Mỹ nào đi trên quốc lộ 1 của Việt Nam! Và cũng năm 2004, Nhà nước Việt Nam đã ban hành pháp lệnh về đạo Tin lành được các mục sư và tín đồ đạo này hết sức cảm kích. Và điều cần khẳng định là ở Việt Nam, không hề có cái gọi là “tù nhân chính trị bất đồng chính kiến” hay “tù nhân lương tâm” mà chỉ có những người vi phạm pháp luật bị kết án tù qua sự xét xử công khai minh bạch ở các tòa án. Và trong các dịp lễ, Tết, Nhà nước ta đã ân xá, đặc xá cho hàng nghìn tù nhân, tạo mọi điều kiện để họ tái hòa nhập vào cộng đồng. Cuối cùng là việc chính phủ và nhân dân ta tỏ rõ thiện chí, đã “gác lại quá khứ, hướng tới tương lai” trong quan hệ với Mỹ. Báo cáo nhân quyền lần này, Bộ Ngoại giao Mỹ không thể không thừa nhận sự thật hiển nhiên này.

Tục ngữ Việt Nam có câu:

Chân mình thì lấm bê bê
Lại cầm bó đuốc đi rê chân người

Cứ xem việc Mỹ làm trong thời gian qua thì đủ thấy người bị kết án, phê phán chính là Mỹ chứ không phải ai khác. Đó là việc Mỹ ngang nhiên đem quân xâm lược I-rắc, dưới cái cớ “chế độ Xát-đam Hút-xen có vũ khí hủy diệt” đến nay đã lòi đuôi việc chính quyền Mỹ nói dối nhân dân Mỹ và thế giới trắng trợn hết chỗ nói. Hơn 2 năm qua, lính Mỹ bắn giết nhiều người dân I-rắc, tra tấn hành hạ các tù nhân mà chính tòa án Mỹ cũng buộc phải đem ra xét xử một số sĩ quan và binh lính Mỹ đã mất hết tính người. Đó là việc ngay tại Mỹ, nạn phân biệt chủng tộc vẫn lộng hành như những người da den hay da màu không được hưởng một số quyền như người da trắng. Đó là việc ở Mỹ, tình trạng bạo lực gia tăng đến mức đặc biệt nghiêm trọng, do vũ khí được buôn bán công khai, dẫn tới việc có trẻ em mang súng đến trường học, xả đạn giết hại hàng chục học sinh trong trắng ngây thơ… vân vân và vân vân…

Thế mới biết, báo cáo “Hồ sơ dân chủ và nhân quyền hồ sơ Mỹ năm 2004-2005” của Bộ Ngoại giao Mỹ là xấu xa, ác ý đến mức nào. Chúng ta kiên quyết bác bỏ và nghiêm khắc phê phán bản báo cáo này vì nó chỉ làm vẩn đục bầu không khí quan hệ Việt-Mỹ đang tiến triển khá tích cực vào thời điểm hai nước sắp kỷ niệm 10 năm ngày bình thường hóa quan hệ.

BTS –(QĐND)
dangcongsan.vn