Tư tưởng, đạo đức, tác phong của Bác Hồ mãi là di sản vô giá đối với toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta. Bác Hồ luôn thực hiện phương châm “Nói phải đi đôi với làm”. Người đã làm nhiều hơn những điều đã nói và viết. Niềm tin tuyệt đối, sự kính trọng đến mức thiêng liêng của mọi người đối với Bác Hồ cũng bắt nguồn từ đó.
Điểm nổi bật nhất trong tác phong của Bác Hồ là tính quần chúng sâu sắc, sự tin yêu là tôn trọng quần chúng, học hỏi quần chúng, luôn luôn quan tâm đến đời sống quần chúng. Bác Hồ thường dạy cán bộ, đảng viên phải “Từ nơi quần chúng ra, trở lại nơi quần chúng”. Bác Hồ đã nhiều lần phê phán tệ xa rời quần chúng, lên mặt “quan cách mạng”, “quan nhân dân” không chú ý lắng nghe ý kiến phê bình, những kiến nghị của quần chúng và nhắc nhở “Chúng ta phải yêu dân, kính dân thì dân mới yêu ta, kính ta”. Thực tế, quần chúng chỉ tin yêu, kính phục cán bộ, đảng viên có tấm lòng trọn vẹn với dân, với nước. Tấm lòng của Bác đối với nước, với dân mênh mông như biển cả, khi đã trở thành Chủ tịch nước, dù bận trăm công nghìn việc, nhưng đã hàng trăm lần Bác đi thăm các đơn vị, địa phương. Đối với mọi người Bác Hồ đều ân cần, trân trọng. Ngay đối với các cháu thiếu niên, nhi đồng, Bác Hồ đã từng nói với các đồng chí phục vụ “ở nhà cháu là con là cháu của các chú, nhưng vào đây các cháu là khách của Bác”. Nhận được hàng nghìn lá thư của nhiều người khác nhau Bác Hồ đều đọc và trả lời một cách chu đáo, luôn có ý kiến cụ thể để các cơ quan có trách nhiệm giải quyết.
Bác Hồ luôn luôn có tác phong tập thể dân chủ. Bác thường xuyên yêu cầu cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo phải xây dựng một tác phong tập thể dân chủ trong công tác, trong lãnh đạo. Phải gắn bó với tập thể, tôn trọng tập thể, phát huy sức mạnh của tập thể, sẽ tránh được nhiều khuyết điểm, sai lầm. Bác Hồ thường nói: Không có một người nào có thể hiểu biết được tất cả mọi thứ, làm nổi được tất cả mọi việc. Ngay đến anh hùng, lãnh tụ cũng vậy “Đem so với công việc của loài người trong thế giới, thì những người đại anh hùng xưa nay cũng chẳng qua làm tròn một bổn phận mà thôi”. Cái thông minh của người phụ trách, người lãnh đạo không chỉ là những điều tự mình nghĩ ra mà quan trọng hơn chính là ở chỗ biết phát huy và tổng hợp được những cái thông minh của nhiều người khác, của tập thể. Tác phong tập thể dân chủ đòi hỏi phải mở rộng dân chủ nội bộ, mở rộng dân chủ với quần chúng, phát huy tinh thần làm chủ, sáng tạo của mọi người. Đối với người phụ trách, người lãnh đạo, tác phong tập thể dân chủ đòi hỏi phải hết sức lắng nghe cấp dưới, hơn thế nữa còn biết khơi gợi cho cấp dưới nói lên ý kiến của mình. Bác Hồ đã có tác phong tập thể dân chủ rất cao. Dù ở cương vị đứng đầu Đảng hay Nhà nước Bác Hồ vẫn giữ lối làm việc tập thể dân chủ.
Trong công tác lãnh đạo, Bác Hồ yêu cầu cán bộ, đảng viên phải xây dựng tác phong khoa học, cách làm việc có khoa học. Tác phong khoa học đòi hỏi trong khi làm việc, trong khi lãnh đạo. Theo Bác Hồ là phải có kế hoạch rõ ràng, từ kế hoạch lớn đến kế hoạch nhỏ, từ kế hoạch dài đến kế hoạch ngắn, làm việc có chương trình, giờ nào việc ấy, làm việc có điều tra nghiên cứu, nắm chắc tình hình, nắm chắc vấn đề mới đi đến quyết định. Đối với người phụ trách, người lãnh đạo, phải có cách sử dụng bộ máy, sử dụng những cộng sự để họ giúp mình nắm được những thông tin cần thiết và chính xác, đặc biệt là sàng lọc những thông tin sai lệch, những báo cáo sai sự thật.
Tác phong khoa học đòi hỏi chúng ta làm việc phải cụ thể, chính xác, thiết thực, có hiệu quả, đã làm thì phải làm một cách quyết liệt, khẩn trương, làm đến nơi đến chốn, không bày biện ra nhiều thứ, làm ít nhưng làm hẳn hoi. Bác Hồ phê phán cái bệnh “hữu danh vô thực”, “Làm việc không thiết thực, không từ cái gốc, chỗ chính, không từ dưới làm lên, làm cho có chuyện, làm lấy rồi. Làm được ít suýt ra nhiều, để làm một báo cáo cho oai nhưng xét lại thì rỗng tuếch… Thế là dối trá với Đảng, có tội với Đảng. Làm việc không tiết kiệm, báo cáo không thật thà, cũng là một bệnh rất nguy hiểm”. Bác Hồ thường căn dặn cán bộ phải chân đi, mắt thấy, tai nghe, miệng nói, tay làm, óc nghĩ, không được lãnh đạo chung chung.
Sự sâu sát sẽ giúp cho người phụ trách, người lãnh đạo nhìn thấy đúng tình hình để đi đến những quyết định chính xác.
Bác Hồ luôn yêu cầu mọi cán bộ, đảng viên phải thường xuyên rèn luyện để có được một tác phong giản dị, lành mạnh, trong sạch. Bác Hồ dạy cán bộ, đảng viên phải hướng những ham muốn vào việc phấn đấu thực hiện những mục tiêu, lý tưởng của người cách mạng, của người cộng sản, như Bác Hồ đã từng nói về mình “Tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta hoàn toàn độc lập, dân ta hoàn toàn được tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”. Những ham muốn của con người nếu chỉ hướng vào những cái tầm thường và coi đây là trên hết, trước hết, thì như vậy là biến phương tiện thành mục đích thấp hèn. Theo Bác, mỗi người phải biết kiềm chế, không để cho những ham muốn thấp hèn trở thành thói quen trong cuộc sống, trong sinh hoạt hàng ngày. Khi đã thành thói quen rồi thì rất khó sửa, có khi nó còn làm cho con người đi tới thoái hóa, biến chất hư hỏng. Sự kiềm chế ấy trước hết thể hiện ở chỗ “Không ham địa vị, không ham người tâng bốc mình. Vì vậy là quang minh chính đại, không bao giờ hư hóa”.
Tác phong của Bác Hồ là tác phong quần chúng; tác phong tập thể dân chủ; tác phong khoa học; tác phong sinh hoạt giản dị, lành mạnh trong sạch. Đó là tác phong mang tính triệt để và khoa học sâu sắc. Tác phong ấy đã chắt lọc và chứa đựng tất cả những gì tốt đẹp nhất của truyền thống Việt Nam, của con người và dân tộc Việt Nam. Tác phong ấy lại rất hiện đại, luôn hướng con người về tương lai và là một bộ phận không thể thiếu của nhân cách những con người mới trong xã hội XHCN.
Nếu chúng ta xây dựng được một tác phong theo gương Bác Hồ trong đông đảo cán bộ, đảng viên, thì chắc chắn sẽ góp phần làm chuyển biến mạnh mẽ tình hình mọi lĩnh vực của đất nước, của quê hương, thiết thực thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội lần thứ X của Đảng và Nghị quyết Đại hội Đảng các cấp.
Bạn phải đăng nhập để bình luận.