Trong Chiến dịch Tổng tấn công và nổi dậy Xuân Mậu Thân, lúc đó tôi là Bí thư Chi bộ, Chính trị viên Đội 4 Biệt động Sài Gòn. Ngày 26 Tết, tôi được lệnh của đồng chí Tư Chu (tức Nguyễn Đức Hùng, nguyên Phó Tư lệnh, Tham mưu trưởng kiêm Chỉ huy lực lượng Biệt động Quân khu Sài Gòn- Gia Định) điều toàn bộ Đội 4 về nhận nhiệm vụ chiến đấu. Đêm 27 Tết, chúng tôi hành quân từ xã Thạnh An, huyện Bến Cát về ấp Lộc Vĩnh, tỉnh Tây Ninh.
Đêm 28 Tết, Bộ Tư lệnh Quân khu SG-GĐ giao nhiệm vụ chiến đấu cho đơn vị tôi là đánh chiếm và giữ cho được Đài Phát thanh Sài Gòn trong vòng 1 tiếng đồng hồ rồi bàn giao cho Tiểu đoàn 4 Thủ Đức, sau đó sẽ nhận nhiệm vụ tiếp theo…
Đại tá Đặng Xuân Tẻo (trái) vui mừng gặp lại đồng đội cũ.
Sáng 29 Tết, chúng tôi hành quân thần tốc về điểm tập kết cuối cùng tại nhà số 65 Nguyễn Bỉnh Khiêm, quận 1, nơi chỉ cách Đài Phát thanh hơn 100m. 11 giờ trưa mùng 1 Tết, toàn đội gồm 11 người đã tập trung đầy đủ tại cơ sở bí mật rồi khui hầm đưa vũ khí lên lau chùi để chuẩn bị chiến đấu. Đến 16 giờ cùng ngày, tôi cùng đồng chí Thảo đi trinh sát mục tiêu lần cuối. Tôi thấy địch đang tăng cường cảnh sát dã chiến, xây dựng công sự bảo vệ đài phát thanh khá kiên cố. Tôi quyết định phải chuẩn bị một trái bộc phá nặng 20kg để phòng khi tình huống xấu xảy ra ta sẽ phá hủy nhà đài. 22 giờ đêm, đồng chí Năm Lộc, Chỉ huy trưởng hạ lệnh chiến đấu và giao nhiệm vụ cụ thể cho từng người.
Đúng 24 giờ đêm mùng 1 tết, đơn vị tôi đồng loạt nổ súng đánh chiếm Đài Phát thanh Sài Gòn chớp nhoáng chỉ trong vòng 10 phút. Thế nhưng, khoảng 30 phút sau thì địch nã pháo phản kích dữ dội cho tới hơn 3 giờ sáng khiến 4 đồng chí hy sinh và 2 đồng chí khác bị thương. Lúc này quân ta gặp khó khăn vì đạn sắp hết, lựu đạn, thủ pháo chỉ còn mấy quả nhưng tất cả quyết chiến đấu cho đến hơn thở cuối cùng.
Do địch pháo kích dữ dội nên Tiểu đoàn 4 không vào được như phương án đã định. Đội chúng tôi tiếp tục chiến đấu một mất một còn với địch. Đến gần 4 giờ sáng, đồng chí Năm Lộc, Chỉ huy trưởng cử tôi và 2 đồng chí nữa (Hai và Hiệp) rời trận địa về số nhà 65 Nguyễn Bỉnh Khiêm để xin chỉ thị của đồng chí Tư Tăng – Cụm trưởng kiêm Chỉ huy trưởng đội 3, 4, 5 đang trực chiến tại sở chỉ huy. Để thoát khỏi vòng vây địch, chúng tôi phải mở “đường máu”. Trong trận chiến không cân sức, cả hai đồng chí Hai, Hiệp đều anh dũng hy sinh, tôi vừa chiến đấu với địch, vừa tìm cách thoát nhanh ra ngoài. Chạy đến nhà số 65 Nguyễn Bỉnh Khiêm, tôi gọi đồng chí Tư Tăng ra mở cửa, sau loạt đạn địch, tôi tấp nhanh vô nhà. Chỉ 10 phút sau, địch ập đến, chúng đập cửa rầm rầm gọi chủ nhà.
Tôi và đồng chí Tư Tăng vội rút xuống hầm bí mật. Ở dưới hầm, tôi nghe rõ địch xông vào nhà đập phá, quát tháo: “Vừa thấy chúng chạy vào đây, giờ đâu rồi? Khai mau không tao sẽ bắn nát đầu ngay tại chỗ…”. Tiếng chị Năm chủ nhà vẫn bình tĩnh: “Các ông nói sao chớ tui có thấy ai vào nhà đâu. Không tin mấy ông cứ lục soát…”. Tìm suốt không thấy gì, chúng bao vây căn nhà suốt 24/24 giờ. Nằm dưới hầm, vào khoảng 7 giờ sáng mùng 2 Tết, tôi nghe tiếng nổ vang trời phát ra từ đài phát thanh. Tôi và anh Tư Tăng nghẹn ngào hiểu rằng những đồng đội thân yêu của chúng tôi đã quyết tử cho nổ bộc phá để phá hủy toàn bộ đài phát thanh và quyết không để bị sa vào tay giặc. Cho đến nay, nỗi đau vẫn đè nặng trái tim những người còn sống chúng tôi…
Suốt 4 ngày trốn dưới hầm bí mật, tôi và đồng chí Tư Tăng phải chia nhau ăn một dĩa cơm nếp, 10 quả cam và 1 gô nước. Đến trưa mùng 5 Tết, lợi dụng lúc địch đổi ca trực, chị Năm gọi tôi và đồng chí Tư Tăng lên khỏi hầm, thay nhanh quần áo rồi theo cửa sau, thoát ra ngoài rút về căn cứ. Đi được một đoạn, tôi bị một nhóm lính địch chặn lại xét giấy tờ. Tôi bình tĩnh đưa giấy tờ (giả) với chức vụ thiếu úy ngụy rồi vờ than: “Mấy bữa rày đánh nhau dữ quá, tôi tranh thủ về thăm nhà một lát…”. Một tên lính tỏ ra thông cảm: “Lại đảo ngũ trốn quân dịch chớ gì, thôi đi đi cha…”. Thế là tôi thoát chết trong gang tấc! Đi đến đâu tôi cũng thấy địch bao vây dày đặc nhưng nhờ người dân che chở, cuối cùng tôi cũng trở về tới căn cứ cách mạng.
Sau chiến thắng đó, Đội 4 Biệt động Sài Gòn được tặng Huân chương Quân công hạng nhì, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
Theo Minh Ngọc (SGGPO), ghi theo lời kể Đại tá Đặng Xuân Tẻo
qdnd.vn