12 ngày đêm máu trộn hoa đào

QĐND – Chiều 30-1-1968, khi hoa anh đào cùng xác pháo nhuộm đỏ phố phường Đà Lạt thì cách đó không xa, trong khu rừng thuộc huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng, 100 cán bộ, chiến sĩ dưới sự chỉ huy của Đại đội trưởng Bùi Minh Hớn thẳng tiến về hướng Đà Lạt. Cạnh đó, trong căn phòng cưới vừa được dựng lên bằng tấm vải dù, nữ y tá Lê Thị Mai lặng lẽ cất cặp gối thêu màu trắng vào ba lô. Hôm nay là ngày cưới nhưng vì thời khắc trọng đại trên toàn miền Nam đã điểm nên họ đành gạt bỏ hạnh phúc riêng mình…

Lên đường trong ngày cưới

Với vợ chồng Thiếu tướng Bùi Minh Hớn, 45 năm qua, ngày Tết năm nào cũng gợi lại cho ông bà thật nhiều kỷ niệm. Bởi cái ngày cả nước nổ súng bắt đầu chiến dịch Mậu Thân 1968 cũng chính là ngày cưới “hụt” của hai người.

Tháng 1-1967, khi tham gia trận đánh gần Quốc lộ 20 tuyến Sài Gòn – Đà Lạt, Đại đội trưởng Bùi Minh Hớn bị thương nhẹ ở vai, phải vào Bệnh xá Tỉnh đội Tuyên Đức (nay là Lâm Đồng) để điều trị. Tại đây, anh được nữ y tá Lê Thị Mai, nguyên nữ sinh trường Bồ Đề, Đà Lạt trực tiếp chăm sóc. Vẻ đẹp dịu dàng và sự ân ần, chu đáo của nữ y tá trẻ khiến trái tim chàng sĩ quan giải phóng rung động. Trước đó, dù chưa biết mặt nhưng Mai cũng đã nhiều lần nghe danh Minh Hớn, một chỉ huy nổi tiếng gan dạ, dũng cảm, nhiều lần tổ chức bộ đội đánh những trận “xuất quỷ nhập thần” khiến địch kinh sợ. Tên tỉnh trưởng tỉnh Tuyên Đức ngày ấy là Trung tá Nguyễn Hợp Đoàn ra giá: “Thưởng 20 ngàn đô-la cho ai lấy được đầu Minh Hớn”. “Đầu tiên là mến vì tài nhưng khi tiếp xúc lại thấy anh ấy thật thà, khiên tốn nên đem lòng thương”- bà Mai nói.

Yêu nhau 2 năm, hai người quyết định báo cáo tổ chức cho phép thành vợ chồng. Do điều kiện công tác của cả hai đều rất bận rộn nên sau nhiều lần trì hoãn, cuối cùng họ cũng được đơn vị cho phép tổ chức lễ cưới vào chiều 30 Tết.

Bà Mai nhớ lại: Chuẩn bị cho đám cưới, anh em đơn vị giúp dựng một phòng cưới “dã chiến” bằng vải dù, còn bà chuẩn bị một ít bánh kẹo, thuốc lá để đồng đội đến chia vui. “Khi chúng tôi đang làm mọi công tác chuẩn bị và hồi hộp, náo nức chờ tới giây phút trọng đại của đời mình thì trưa 30-1, anh ấy nhận được chỉ thị phải lên gặp cấp trên nhận nhiệm vụ, 5 giờ chiều anh ấy mới về, nét mặt đăm chiêu. Anh nắm tay tôi rất chặt rồi nói: Do yếu tố bí mật nên tối nay bọn anh ra mặt trận, sắp tới sẽ đánh lớn. Vậy là lễ cưới của chúng mình sẽ không thực hiện được. Em đừng buồn, ngày chiến thắng sẽ là ngày cưới của chúng ta”.

Thiếu tướng Bùi Minh Hớn cùng vợ Lê Thị Mai.

12 ngày đêm máu trộn hoa đào

Từ biệt người vợ sắp cưới, Bùi Minh Hớn chỉ huy Đại đội 810 hành quân về Đà Lạt. Tại đây đơn vị của ông cùng Đội biệt động thành Đà Lạt và một trung đội đặc công đảm nhiệm đánh địch từ hướng Tây Bắc, chiếm các mục tiêu chủ yếu như: Tòa tỉnh trưởng, Ty cảnh sát, Tỉnh đoàn bảo an, Lữ quán thanh niên, Đại học chiến tranh chính trị, Chợ Đà Lạt và các ấp: Đa Phú, Đa Cát, Phước Thành.

Đêm 31-1-1968, đơn vị xuất phát tiến công thị xã Đà Lạt. 22 giờ cùng ngày, tổ đi đầu vừa tới đường Hai Bà Trưng, phát hiện một tiểu đội địch án ngữ phía trước. Đại đội nhanh chóng triển khai đội hình, hình thành 2 mũi bí mật, áp sát rồi bất ngờ nổ súng, 10 tên địch bị tiêu diệt, đơn vị nhanh chóng tiếp cận mục tiêu chủ yếu, tuy nhiên địch đã phát hiện hướng tấn công của ta nên chúng nhanh chóng triển khai đội hình và gọi hỏa lực đáp trả, cuộc chiến đấu diễn ra giằng co, quyết liệt. Địch tuy có tổn thất nhưng ta vẫn không chiếm được mục tiêu, phải lùi ra khu Hòa Bình tổ chức chức bám trụ ở đó.

8 giờ sáng ngày 2-2-1968, địch dùng lực lượng lớn cùng xe tăng và xe bọc thép hỗ trợ mở nhiều đợt đánh phá vào khu Hòa Bình, đơn vị kiên cường đánh trả, loại khỏi vòng chiến đấu gần 100 tên, bắn cháy 2 xe bọc thép. Đến 10 giờ, đơn vị rút ra phía tây thị xã, trụ lại khu vực Đa Cát, Phước Thành xây dựng trận địa đánh địch. Từ ngày 3 đến 12-2-1968, địch liên tiếp sử dụng bộ binh cùng các loại vũ khí hạng nặng như xe tăng, thiết giáp và máy bay tổ chức nhiều đợt tiến công. Dù phải chịu nhiều tổn thất nhưng với ý chí sắt đá và quyết tâm giữ vững trận địa, đơn vị đã đẩy lùi các đợt tiến công và gây cho địch nhiều tổn thất to lớn. Đêm 11-2-1968, được lệnh của cấp trên, Đại đội 810 rút về căn cứ.

12 ngày đêm tiến công và bám trụ đánh địch, dưới sự chỉ huy của Đại đội trưởng Bùi Minh Hớn, cán bộ, chiến sĩ Đại đội 810 đã vượt nhiều khó khăn, không do dự, chùn bước, bám trụ ngoan cường dưới mưa bom bão đạn của quân địch. Dù hơn một nửa cán bộ, chiến sĩ hy sinh và bị thương nhưng không ai tỏ ra nao núng, mà đều kiên quyết đánh trả hàng chục đợt phản kích của địch, giữ vững trận địa.

4 tháng sau kể từ ngày 30-1-1968, Đại đội trưởng Hớn và nữ y tá Mai mới gặp lại nhau. Lúc này bà Mai đã xung phong ra chiến trường, trực tiếp tham gia chiến đấu và chăm sóc thương binh. Đó cũng là lần đầu tiên họ được sống giây phút vợ chồng.

Sau Chiến dịch Mậu Thân, Đại đội 810 được bổ sung lực lượng và trở thành tiểu đoàn, được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân, ông tiếp tục giữ chức tiểu đoàn trưởng, rồi Tham mưu phó Tỉnh đội Tuyên Đức. Sau năm 1975, ông là Chỉ huy trưởng Bộ CHQS tỉnh Ninh Thuận, về hưu năm 2001 với quân hàm Thiếu tướng. Còn bà tham gia công tác tại địa phương, về hưu năm 1993. Hiện nay ông bà vẫn mạnh khỏe và sống hạnh phúc cùng con cháu trong căn nhà trên đường Phù Đổng Thiên Vương, phường 8, thành phố Đà Lạt.

Bài và ảnh: VŨ ĐÌNH ĐÔNG
qdnd.vn