Thư gửi binh sĩ thuộc chính quyền miền Nam (14-1-1964)

Anh em ơi!

Bước sang nǎm 1964, nên chúc anh em cái gì đây? Có lẽ điều tốt nhất là chúc anh em có đầu óc sáng suốt để phân biệt điều gì phải, điều gì trái, ai là bạn, ai là thù. Do đó mà đi vào con đường chính nghĩa, để xây dựng hạnh phúc cho bản thân và cho cha, mẹ, vợ, con của anh em.

Vì vậy, chúng tôi nêu ra vài điểm sau dây: để anh em suy nghĩ:

– Mỹ tự xưng là bình đẳng và vǎn minh nhất thế giới. Nhưng hơn 18 triệu người Mỹ vì da họ đen mà bị hành hạ như nô lệ. Cứ 100 người Mỹ thì có 2 người phạm tội nặng. Bộ trưởng Tư pháp Mỹ đã nói: “ở Mỹ, các thành phố to đều là truỵ lạc… Lũ ǎn cướp giết người câu kết với bọn tư bản lũng đoạn, với đại biểu Quốc hội, với quan toà án… Hiện nay Bộ Tư pháp có hàng vạn hồ sơ về các vụ giết người cướp của” (5-1963).

Mồ ma tổng Ken cũng nói: “Nhiều thành phố Mỹ không bảo đảm hoà bình và an ninh, vì người ta không được tự do đầy đủ” (6-1963). Không ngờ sau đó nǎm tháng (11-1963), ông ta cũng bị ám sát?

– Mỹ tự xưng là giàu có nhất thế giới. Nhưng ở Mỹ có 2 triệu người muốn tự tử vì đời sống quá khó khǎn. 5 triệu thợ thuyền thất nghiệp hoàn toàn và 2 triệu rưỡi người thất nghiệp từng lúc. Hàng chục triệu người bị buộc “về hưu”. Ngày 9-1-1964, tổng Giônxơn cũng nhận rằng: 20% (độ 40 triệu) người Mỹ sống rất cực khổ.

Tình hình dân Mỹ như vậy đó. Nhưng để xâm lược miền Nam nước ta, trong 10 nǎm qua, đế quốc Mỹ đã cho tên độc tài khát máu Ngô Đình Diệm, gia đình hắn và tay sai hắn (bọn Thơ, Minh, Đính, v.v..) hơn 3.300 triệu đô la để chúng giết hại hơn 150.000 đồng bào miền Nam (gần 3.000 người bị mổ bụng, moi gan, ǎn thịt).

Hãm hiếp hơn 4.000 phụ nữ (có cả em bé và cụ già),

Ném bom làm 200.000 người bị thương,

Giam cầm hơn 400.000 người vô tội,

Tra tấn 1.000.000 người thành tàn tật, v.v..

Thêm vào đó, có hàng trǎm làng bị đốt phá và bị thuốc độc, hàng chục vạn binh sĩ chết và bị thương ở chiến trường.

Trong lúc miền Nam bị tang tóc thê thảm như vậy, thì bè lũ Diệm làm giàu trên xương máu của đồng bào. Chắc anh em đã xem các báo Sài Gòn và thấy rằng: gia đình Diệm chiếm độc quyền hầu hết các ngành kinh tế của nhân dân miền Nam. Khắp các tỉnh miền Nam chúng đều có rất nhiều tài sản. Chúng gửi hơn 1.000 triệu đôla ở nhà bǎng các nước ngoài. ở Trung Bộ, riêng tên Ngô Đình Cẩn đã có hơn 20 toà biệt thự, 50 sở đồn điền, hàng dãy nhà cho thuê, 1 xưởng đóng tàu thuỷ, 1 công ty xe hơi, v.v. đáng giá hàng ngàn triệu đồng. Nó còn xây sẵn cho nó 1 ngôi lǎng ở núi Ngự tốn hơn 10 triệu đồng.

Lũ tay chân khác của Mỹ – Diệm bóc lột cũng gắt. Ví dụ: Khi bị bắt, tên tỉnh trưởng Quảng Ngãi có 22 triệu đồng bạc và 8 kilô vàng, tên quận trưởng Đức Phổ có 17 triệu đồng bạc và 3 kilô vàng, tên giám đốc cảnh sát Sài Gòn có 5 cái biệt thự và 96 triệu đồng, v.v.. “Cháy nhà sẽ ra mặt chuột”, chắc là bọn đảo chính (Thơ, Minh, Đính, v.v..) cũng chẳng trong sạch gì hơn lũ kia.

Trong khi chúng thǎng quan phát tài, thì chúng đẩy anh em binh sĩ đi càn quét giết hại đồng bào và nhiều anh em bỏ mình ở trận địa!

– Trước kia thực dân Pháp câu kết với bọn Việt gian để cướp nước ta, Pháp đã thất bại. Ngày nay đế quốc Mỹ cũng câu kết với bọn Việt gian hòng cướp miền Nam, Mỹ cũng nhất định sẽ thất bại. Kế hoạch “18 tháng” của Taylo đã phá sản rồi. Kế hoạch “Mỹ rút nǎm 1965″cũng bị xoá bỏ. “Quốc sách ấp chiến lược” cũng bị tung toé… Diệm đã thất bại và bị Mỹ thủ tiêu. Diệm chết rồi nhưng chính sách tội ác của Diệm vẫn tiếp tục như cũ, cho nên bọn đảo chính rồi cũng trượt theo vết xe xuống hố của Diệm. Chính người Mỹ cũng đã thấy sự thất bại.

Nǎm 1954, nghị sĩ Ken đã nói: “chính sách xâm lược của Mỹ ở Việt Nam là một chính sách tự sát”. Tháng 12-1962, Tổng thống Ken lại nói: “Chiến tranh chống du kích là một việc hết sức khó khǎn… Chúng ta đang ở trong một đường hầm, chưa có lối thoát!”.

Tuần báo Mỹ(20-8-1962) viết: “Về chính trị, chiến tranh ở Việt Nam là một sự thất bại (cho Mỹ)”. 15-8-1963 báo ấy lại viết: “So với 6 tháng đầu nǎm, số thất bại của Mỹ – Diệm tǎng 33%, mà số thất bại của quân du kích thì giảm 30%”.

Hãng Mỹ AP (3-1-1963) viết: “Tinh thần binh sĩ Mỹ rất xoàng, họ chán nản đến cực độ”. Báo Mỹ Người chiến sĩ (4-3-1963) viết: “Dù Mỹ có nhiều vũ khí mấy, cũng không thắng được”.

Hãng Mỹ UPI(29-7-1963) đã viết một cách rất dứt khoát: “Đây là một cuộc chiến tranh rất tàn bạo và (Mỹ) sẽ thất bại”.

Tình thế đã rõ ràng! Anh em nên suy nghĩ !

– Dù phải chiến đấu rất gay go gian khổ, đồng bào miền Nam nhất định sẽ thắng. Tuy không có máy bay, xe tǎng, tàu chiến, nhưng đồng bào miền Nam đã đánh thắng những thứ vũ khí mới nhất của Mỹ, đã giải phóng hai phần ba đất đai, đã phá hơn một nửa số “ấp chiến lược”, hơn 7 triệu người được sống tự do… Đồng bào miền Nam càng đánh càng mạnh, càng mạnh càng thắng.

Tờ báo Phigarôcủa đại tư bản Pháp (18-12-1963) viết: “Lực lượng Việt cộng mỗi tháng một tǎng, đại đa số nhân dân theo họ và ra sức giúp họ”.

Hãng Anh Roitơ(4-1-1964) viết: “Người phát ngôn quân sự Mỹ nói: So với nǎm ngoái, thì hiện nay Việt cộng lực lượng mạnh hơn, trang bị nhiều hơn, tổ chức tốt hơn…”.

Đồng bào miền Nam thắng vì đoàn kết chặt chẽ, chiến đấu anh dũng và có chính nghĩa, cho nên được nhân dân tiến bộ các nước kể cả nhân dân Mỹ đồng tình và ủng hộ.

Vậy anh em binh sĩ nên làm sao đây?

Đế quốc Mỹ và lũ tay sai đang dùng người miền Nam đánh người miền Nam. Chúng đẩy binh sĩ tỉnh này đi giết hại nhân dân tỉnh kia. Chúng đẩy anh em vào tội lỗi “nồi da nấu thịt”. Và bản thân anh em cũng bị bọn Mỹ ngược đãi, xem khinh: lương của chó ngao Mỹ nhiều gấp bội lương của người lính miền Nam! Bọn “cố vấn” Mỹ thường nói: “Phải đá vào đít thì binh sĩ miền Nam mới chịu tiến lên!” (Báo Diễn đàn Nữu Ước, 10-12-1963). Nhục nhã vậy thay!

Chắc anh em đều có lương tâm đối với Tổ quốc. Vì bị đế quốc Mỹ và lũ tay sai lừa bịp và bắt ép mà anh em cầm súng chống lại đồng bào. Nếu từ nay giác ngộ, quay về với nhân dân, thì anh em cũng xứng đáng với Tổ quốc. Trong bốn nǎm qua đã có hơn 87.000 binh sĩ làm như vậy, họ đã bỏ hàng ngũ địch về với đồng bào. Vài ví dụ gần đây nhất: Trong tháng 12-1963, chỉ ở Tân An – Chợ Lớn đã có hơn 620 binh sĩ và ở Bà Rịa có hơn 700 binh sĩ trở về với nhân dân. Ngày 24-11-1963, anh em binh sĩ ở Hiệp Hoà đã giúp quân du kích phá tan trại huấn luyện của Mỹ. Ngày 3-1-1964, một trung đội lính miền Nam đã giúp du kích diệt một “ấp chiến lược” ở Công Tum, rồi cả trung đội tham gia quân du kích. Ngày 7-1-1964, ở Vĩnh Long, anh em lính đã tự tay đốt hơn 1 triệu lít xǎng của địch, rồi mang súng về với Giải phóng quân.

Những việc dũng cảm mà binh sĩ khác đã làm được, thì anh em chắc cũng làm được. Như thế là:

Trên vì nước,dưới vì nhà,
Một là đắc hiếu, hai là đắc trung.

Chúc anh em trở thành những binh sĩ yêu nước!

Chiến sĩ

——————–

Báo Nhân dân,số 3578, ngày 14-1-1964.
cpv.org.vn

Advertisements