Thư viện

Thanh niên anh hùng Lý Tự Trọng (26-3-1964)

Nǎm 1925, “Hội Việt Nam thanh niên cách mạng đồng chí” thành lập ở Quảng Châu. Mục đích của Hội là chuẩn bị điều kiện để tiến tới thành lập Đảng Cộng sản.

Hội đã quyết định bồi dưỡng một nhóm trẻ em làm hạt nhân cho phong trào nhi đồng cách mạng sau này. Lúc đó không thể đưa trẻ em trong nước ra. Hội bèn chọn lấy 10 em gái và trai, con Việt kiều ở Xiêm đưa đến Quảng Châu, trong số đó có em Trọng 11 tuổi.

Em tên thật là Lê Vǎn Trọng. Để giới thiệu các em vào trường tiểu học (thuộc Trường đại học Tôn Trung Sơn), đồng chí Lý Thuỵ nhận các em là họ hàng thân thích. Vì vậy em Trọng cũng như các em khác đều đổi thành họ Lý.

Để nuôi các em ǎn học, một phần do đồng chí Lý Thuỵ phụ trách, một phần do các đồng chí Trung Quốc giúp đỡ. Các em không phải đi bán báo để lấy tiền nuôi mình, như có người đã nói sai.

Em Trọng thông minh, vui tính, siêng học, siêng làm; vóc người thấp nhỏ nhưng cứng cáp. Cho nên anh em quen gọi là “Trọng con”.

Nǎm 1927, bọn Quốc dân đảng phản lại cách mạng, khủng bố những người cộng sản một cách rất dã man. Trường Tôn Trung Sơn bị đóng cửa. Nhiều sinh viên gái và trai bị bắt, bị giết. Các đồng chí Việt Nam người thì phải trốn khỏi Quảng Châu, người thì rút vào bí mật, người thì bị bắt bỏ tù. Kỷ luật trại giam rất ngặt. Chúng cấm không cho bà con các chính trị phạm vào thǎm.

“Trọng con” lân la làm quen với những người gác ngục, rồi tìm cách vào thǎm các đồng chí Việt Nam và đặt được mối liên lạc bí mật. Thế là em Trọng bắt đầu hoạt động cách mạng.

Em không hề bị bắt ở Quảng Châu1*

Ba nǎm sau, “Hội Việt Nam thanh niên cách mạng đồng chí” bí mật rời đến Hương Cảng, Lý Tự Trọng làm việc liên lạc bí mật với anh em thuỷ thủ trên các tàu từ Hương Cảng đi Thượng Hải, Sài Gòn và đi Pháp. Ít lâu sau, Trọng được phái về Sài Gòn, vẫn làm việc liên lạc bí mật. Lúc đó đoàn thể nghèo túng, thường thường Trọng phải làm công ở bến tàu để tự nuôi mình.

Nǎm 1930, Hội nghị Trung ương lần thứ nhất của Đảng ta quyết định tổ chức Đoàn Thanh niên Cộng sản. Lúc đó đồng chí Trọng 16 tuổi là người vào Đoàn đầu tiên mà cũng là người đầu tiên được giao nhiệm vụ tuyên truyền và tổ chức cho Đoàn.

Trong hoàn cảnh bí mật mà vừa phụ trách việc giao thông liên lạc của Đảng, vừa tuyên truyền tổ chức cho Đoàn, vừa lao động để tự nuôi mình – thật là gian nan! Nhưng đồng chí Trọng luôn luôn vui vẻ và làm tốt mọi việc.

Nǎm 1931, nhân ngày kỷ niệm Yên Bái khởi nghĩa, Đảng cử một số cán bộ đi tuyên truyền chớp nhoáng. Một đồng chí cán bộ đến diễn thuyết ở sân đá bóng Sài Gòn. Đồng chí Trọng thì phụ trách bảo vệ đồng chí cán bộ ấy. Khi đồng chí cán bộ bắt đầu nói chuyện với quần chúng thì bọn ma tà ập đến, dẫn đầu chúng là một tên mật thám Tây. Để cho người cán bộ chạy thoát, đồng chí Trọng bắn chết tên chó sǎn Tây. Nhưng đồng chí Trọng lại bị bắt. Hôm đó là mồng 8 tháng 2 nǎm 1931.

Sau mấy trận bị bọn Pháp tra tấn cực kỳ dã man, đồng chí Trọng chết đi sống lại nhưng không khai một lời mà chỉ hô những khẩu hiệu cách mạng.

Để chúng khỏi tra tấn mãi, đồng chí Trọng cắn cho lưỡi sưng phù lên.

Trong quyển Đông Dương kêu cứu nêu những tội ác của thực dân Pháp, bà Viôlít (một ký giả Pháp nổi tiếng) đã viết chuyện về đồng chí Trọng đại ý như sau:

Khi dẫn bà đến thǎm đồng chí Trọng ở xà lim những người bị án tử hình, người Pháp gác ngục ngậm ngùi nói với bà rằng: y không khỏi kính trọng dân tộc Việt Nam vì đã có những người con oanh liệt như Trọng. Y không khỏi xấu hổ cho người Pháp tự xưng là vǎn minh mà đã tra tấn dã man một thanh niên như Trọng. Làm một người cha, y không nén nổi lòng thương xót một người bằng lứa con mình như Trọng…

Sau gần 10 tháng vô cùng đau khổ, ngày 21 tháng 11 nǎm 1931, Lý Tự Trọng, người thanh niên anh hùng 17 tuổi, bị lũ thực dân Pháp đưa lên máy chém! Để tỏ lòng thương tiếc đồng chí Trọng, luôn mấy hôm, anh em trong ngục đã tuyệt thực và hô vang khẩu hiệu chống thực dân Pháp.

Đồng chí Lý Tự Trọng đã nêu gương chân chính cách mạng cho chúng ta noi theo. Ngày nay, được Đảng giáo dục, có Đoàn dắt dìu, thanh niên chúng ta phải xung phong gương mẫu trong đạo đức, trong sinh hoạt, trong học tập, trong lao động; phải thực hiện khẩu hiệu “Đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên”. Như thế, chúng ta mới xứng đáng là thế hệ thanh niên xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa vẻ vang.

Chiến sĩ

——————

Báo Nhân dân,số 3649, ngày 26-3-1964.
cpv.org.vn

Nhân ngày kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ (7-5-1964)

Điện Biên Phủ như là một cái mốc chói lọi bằng vàng của lịch sử. Nó ghi rõ nơi chủ nghĩa thực dân lǎn xuống dốc và tan rã, đồng thời phong trào giải phóng dân tộc khắp thế giới đang lên cao đến thắng lợi hoàn toàn.

Nhân dịp kỷ niệm lần thứ mười chiến thắng Điện Biên Phủ, thiên hạ đang dự đoán sẽ có một Điện Biên Phủ mới ở miền Nam Việt Nam. Người Pháp nói nhiều về điều đó, vì họ có nhiều kinh nghiệm! Họ nói: “Mỹ đang thua ở miền Nam Việt Nam và đang đi đến một Điện Biên Phủ” (AFP, 16-4-1964).

Nǎm 1954, trước ngày quân ta chiến thắng Điện Biên Phủ độ một tháng, bọn đầu sỏ thực dân Pháp vẫn ba hoa rằng “Pháp chắc sẽ thắng”. Hiện nay ở miền Nam, bọn Mỹ và tay sai đã sa lầy, nhưng chúng cũng ba hoa rằng chúng sẽ không thua. Kế hoạch 18 tháng của Pháp (Nava) đã thất bại. Kế hoạch 18 tháng của Mỹ (Taylo) cũng phá sản rồi. Khi bắt đầu cuộc kháng chiến, Pháp mạnh, ta yếu. Nhưng ta càng đánh càng mạnh. Kết quả ta đã thắng, Pháp đã thua. Ngày nay ở miền Nam, Mỹ và bọn Việt gian đang ra sức cựa quậy. Nhưng đồng bào miền Nam càng đánh càng thắng và sẽ thắng hoàn toàn. Đó là những kinh nghiệm lịch sử giống nhau.

– Giữa nǎm 1961, tổng Giôn (hồi đó là Phó Tổng thống Mỹ) đã ca tụng Diệm là “người cha của dân tộc, dũng cảm và tinh anh!”. Cuối nǎm 1963 cũng chính bọn Giôn lại cho Diệm là một tên độc tài thối nát và bất lực, đã cho giết chết Diệm và đưa Dương Vǎn Minh lên. Mồ Diệm cỏ chưa mọc, thì chúng đã hạ Dương xuống và đưa Khánh thay vào. Chúng lại ca tụng Khánh “một lãnh tụ tài nǎng lỗi lạc!”…

Mới được Mỹ cất nhắc, bọn Khánh – Hoàn đã cắn xé nhau kịch liệt. Báo chí Mỹ đã nói “nội bộ Chính phủ Khánh rất lục đục” (Nữu Ước thời báo, 6-4-1964). Và “sự chia rẽ ngày càng phát triển. Tiếng đồn đảo chính lại ầm ỹ. Tình hình càng lộn xộn và sa lầy”(Nữu ước luận đàm, 9-4-1964).

Đế quốc Mỹ và lũ bù nhìn đang sa lầy trong hầm tối. Tháng 12-1962, mồ ma tổng Ken đã nói: “Cuộc chiến tranh chống du kích gặp rất nhiều khó khǎn. Cần 10 hoặc 11 tên lính chính quy để chống lại một người du kích. Vì vậy Mỹ chưa thấy đoạn cuối cùng của đường hầm”.

Đường hầm đó sẽ dẫn chúng đến chỗ diệt vong. Dư luận Mỹ và thế giới đều nói như vậy:

“Thay đổi một chế độ thối nát bằng những tên tướng cướp để chiến tranh. Mỹ nhất định sẽ thất bại” (báo Mỹ Người chiến sĩ, 10-2-1964). Vì “sự tan rã về chính trị và tinh thần đã phát triển một cách thảm hại ở Sài Gòn” (Nữu Ước luận đàm, 6-3-1964).

Các báo tư sản Anh, như tờ Thông tin hằng ngày (4-3-1964) thì viết: “Mỹ đang đứng trước một thất bại rõ ràng và nhục nhã”. Các báo tư sản Pháp, như tờ Rạng đông (12-3-1964) cũng viết: “Mỹ đã gần thất bại hơn là người ta tưởng…”.

– Để hòng cứu vãn tình hình tuyệt vọng đó, hôm 21-2-1964 tổng Giôn đe doạ “Bắc tiến”. Hồi tháng 3, Mặt – nạ(Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ) sang Sài Gòn hứa “tổng viện trợ” cho bọn Khánh – Hoàn. Bọn này thì hứa với Mỹ “tổng động viên” để đẩy mạnh chiến tranh, đồng thời chúng đi cầu cứu với bọn Phumi ở Lào và bọn Tưởng Giới Thạch ở Đài Loan! Đến tháng 4, Định-rút(Bộ trưởng Ngoại giao

Mỹ) cũng khẩn khoản yêu cầu bảy nước khác trong “Khối Đông – Nam á” giúp vào cuộc chiến tranh “bẩn thỉu thối tha và tuyệt vọng” ở miền Nam Việt Nam. Nhưng Pháp đã cự tuyệt và Thủ tướng Pháp đã nói: “Không thể nào có thắng lợi quân sự ở miền Nam Việt Nam”. Ngoại trưởng Pakixtan thì nói Chính phủ Đại Hồi không đồng ý với việc “Bắc tiến”. Còn nǎm nước nữa thì chỉ hứa một cách miễn cưỡng.

Sau khi tổng Giôn ba hoa “Bắc tiến”, thì Liên Xô, Trung Quốc và các nước anh em khác đập lại ngay và đòi Mỹ phải rút khỏi miền Nam, việc của miền Nam phải do nhân dân miền Nam tự quyết định lấy.

Nhân dân và Chính phủ ta thì nghiêm khắc cảnh cáo đế quốc Mỹ và bè lũ Khánh – Hoàn rằng: nếu chúng điên cuồng mà xâm phạm đến miền Bắc thì chúng sẽ bị chôn vùi.

Chợt thấy mình hớ hênh lỡ miệng, hôm 15-3-1964, tổng Giôn đã thề hết thành hoàng thổ công rằng y tuyệt đối không có âm mưu “Bắc tiến”.

– Cuộc chiến tranh xâm lược do đế quốc Mỹ gây ra, chẳng những làm thiệt hại đến đồng bào miền Nam ta, mà cũng làm cho nhân dân Hoa Kỳ chết người hại của. Bởi vậy, không những đồng bào ta mà nhân dân Hoa Kỳ cũng chống đế quốc Mỹ.

Từ tháng 4-1962 hơn 60 vị nhân sĩ Mỹ nổi tiếng do giáo sư Pôlinh dẫn đầu, đã kịch liệt phản đối cuộc chiến tranh xâm lược ở miền Nam Việt Nam. Kế đến 15.000 lãnh tụ các tôn giáo ở Mỹ, nhiều đoàn thể công nhân, phụ nữ và thanh niên Mỹ đã thông qua nghị quyết hoặc tổ chức biểu tình chống chiến tranh.

Tháng 4 vừa rồi, các sinh viên Trường đại học Hêvơpho đã gửi thuốc men ủng hộ Mặt trận giải phóng miền Nam. Hôm 25-4, 87 sinh viên ở 12 trường đại học Mỹ đã tuyên bố:

“Nếu phải đi lính, họ kiên quyết không sang miền Nam Việt Nam, vì cuộc chiến tranh ở đó là nhằm đàn áp phong trào đấu tranh cho độc lập dân tộc”.

Thậm chí trong tầng lớp thống trị Mỹ cũng có người kịch liệt chống chiến tranh ở miền Nam, như các thượng nghị sĩ Moxơ, Gruninh, Gioócđan… Ông Moxơ tuyên bố: “Chiến tranh ở Nam Việt là phi pháp … Chính phủ Mỹ lừa bịp nhân dân rằng chiến tranh đó là vì tự do…Sự thật đó là cuộc chiến tranh của Mỹ tiến hành bởi một chính phủ bù nhìn do Mỹ nặn ra… Đó là một trang lịch sử nhục nhã cho nước Mỹ… Phải chấm dứt việc đẩy thanh niên Mỹ đi chết ở Nam Việt một cách vô lý… và bàn tay của Chính phủ Mỹ đã vấy máu… Nhân dân Mỹ chống cuộc chiến tranh đó. Nếu có cuộc trưng cầu dân ý, thì cứ nǎm người Mỹ sẽ có bốn người bỏ phiếu chống cuộc chiến tranh đó của Mỹ…”.

– Nhân dân miền Nam biết ơn những người Mỹ tiến bộ; đồng thời ra sức giáng vào đầu bọn đế quốc Mỹ và lũ bù nhìn những vố thật đau.

Tờ báo tư sản Tây Đức Nhân dân (27-3-1964) viết: “Mỹ chỉ có một khả nǎng là ủng hộ một chế độ độc tài quân phiệt… và việc đó chắc chắn sẽ đưa đến một Điện Biên Phủ”.

Thật vậy! Lịch sử trong vài mươi nǎm nay đã chứng tỏ rằng: lũ đế quốc thực dân dù có binh hùng tướng mạnh đến mấy, chung quy cũng thất bại. Đế quốc Mỹ đã thất bại ở Trung Quốc, ở Triều Tiên, ở Cuba, thực dân Pháp đã thất bại ở Việt Nam và ở Angiêri. ở miền Nam, đế quốc Mỹ nhất định cũng sẽ thất bại. Ông U Than (Tổng thư ký Hội Liên hợp quốc) nói rất đúng: “Biện pháp quân sự đã không giải quyết được vấn đề Việt Nam hồi nǎm 1954. Không có lẽ gì biện pháp quân sự lại đưa đến kết quả mười nǎm sau” (các báo phương Tây ngày 29-4-1964).

Dù cuộc kháng chiến phải lâu dài, gian khổ, song nhân dân miền Nam nhất định sẽ giành được thắng lợi cuối cùng. Thắng lợi vì có chính nghĩa. Thắng lợi vì triệu người một lòng, đoàn kết chặt chẽ trong Mặt trận giải phóng miền Nam, kiên quyết chiến đấu vì độc lập tự do, vì thống nhất Tổ quốc. Thắng lợi vì có các nước anh em trong phe xã hội chủ nghĩa ủng hộ và được nhân dân yêu chuộng hoà bình và công lý trên thế giới (kể cả nhân dân Mỹ) đồng tình.

Vì vậy, dù lúc đầu chỉ có những vũ khí thô sơ, đồng bào miền

Nam càng đánh càng mạnh, càng mạnh càng thắng.

Hãy lấy nǎm 1963 làm ví dụ:

Bắt đầu từ tháng 1-1963, nhân dân miền Nam thắng to ở ấp Bắc. Rồi liên tiếp thu được nhiều thắng lợi suốt cả nǎm và kết thúc nǎm ngoái bằng trận tiêu diệt tiểu đoàn “Cọp đen” (hôm 31-12-1963). Trong cả nǎm đó, nhân dân miền Nam:

– Đã tiêu diệt hơn 80.000 binh sĩ địch (trong số đó có độ 1.000 tên Mỹ),

– Đã bắn rơi và bắn hỏng hơn 690 chiếc máy bay (phần nhiều là máy bay lên thẳng),

– Đánh đắm 120 tàu quân sự lớn và nhỏ,

– Phá huỷ 32 đầu xe lửa và 343 toa,

– Lấy được của địch hơn 10.000 súng các loại.

Với tinh thần quyết chiến, quyết thắng của Điện Biên Phủ, từ nay về sau nhân dân miền Nam chắc sẽ thắng lợi hơn nữa. Muốn tránh một thất bại như ở Điện Biên Phủvà muốn khỏi mất thể diện, thì đế quốc Mỹ chỉ có một cách là chấm dứt ngay cuộc chiến tranh xâm lược, rút ngay quân đội Mỹ ra khỏi miền Nam Việt Nam, để nhân dân miền Nam Việt Nam tự giải quyết lấy vấn đề nội bộ của mình và thi hành nghiêm chỉnh Hiệp định Giơnevơ nǎm 1954 về Việt Nam, Campuchia và Lào.

Chiến sĩ

——————–

Báo Nhân dân,số 3690, ngày 7-5-1964.
cpv.org.vn

Mỹ mà không đẹp (29-5-1964)

Chữ “mỹ” nghĩa là tốt đẹp. Nhưng xã hội Mỹ thì không tốt đẹp chút nào. Chính các Tổng thống Mỹ đã phải thú nhận điều đó.

Cuối tháng 11-1961, mồ ma tổng Ken đã nói:

“Từ nǎm 1955 đến 1961, thu nhập của nông dân giảm sút 25%.

Hơn 100 địa phương nghèo (ở Mỹ có những “khu kinh tế kém sút”; 18 khu lớn, 103 khu vừa, 454 khu nhỏ), rất nhiều công nhân, nông dân và trí thức thất nghiệp.

Có nǎm triệu rưởi công nhân thất nghiệp hoàn toàn và hai triệu 60 vạn người mỗi nǎm thất nghiệp tám tháng.

Giá sinh hoạt ngày càng đắt đỏ. Hơn 17 triệu người tối đi ngủ với cái bụng đói meo.

25 triệu người Mỹ sống trong những cái nhà như ổ chuột.

Hơn hai triệu trẻ con không được đi học vì thiếu nhà trường. Một phần ba sinh viên không thể theo học hết lớp, vì nhà nghèo túng. Số trẻ con phạm tội ngày càng thêm nhiều …”.

Trước tổng Ken, tổng Ai đã nói như vậy.

Trước tổng Ai, tổng Tuma cũng nói như vậy. Sau tổng Ken, tổng Giôn lại nói như vậy. Hôm 27-4-1964, tổng Giôn nói: “Mỹ phải ra sức hành động mới tránh khỏi một sự tan rã vì tình trạng đói nghèo, tật bệnh, trường học lụp sụp, nhà như ổ chuột. Tình trạng ngày càng nhiều người Mỹ lâm vào cảnh nghèo nàn đang trở nên một gánh nặng đè lên vai Nhà nước …”.

Sau đây là vài điều trích từ báo chí Hoa Kỳ để nói rõ thêm lời than phiền của các tổng Mỹ.

– Công nhân, nông dân. Mỹ có rất nhiều lương thực thừa nhưng 56% gia đình công nhân và nông dân bị thiếu ǎn.

Độ 50 triệu người Mỹ sống dưới mức thấp nhất: ǎn không no, đói không chết, ốm không thuốc men, nhà ở lụp sụp, không được học hành. Người ta gọi họ là một nước Mỹ khác.

Ngay ở giữa Nữu Ước là một thành phố giàu sang nhất với những lâu đài “chọc trời” cao hơn 70, 80 tầng, vẫn có hơn 36 vạn dân nghèo xơ xác mà người ta gọi là “thây sống”. ở các thành phố to, để tìm việc làm, những công nhân không lành nghề hằng ngày tụ họp lại những nơi nhất định mà người ta gọi là Chợ bán nô lệ.

13 triệu người già cả sống một cách bơ vơ cực khổ.

– Học sinh, thanh niên. Một cuộc kiểm tra 16.500 trường tư và 108.000 trường công cho thấy rằng 25% học trò đần độn và thiếu sức khoẻ.

Bộ Lao động Mỹ báo cáo rằng: “Hiện nay trong số thanh niên dưới 20 tuổi có 17% bị thất nghiệp. Và trong mười nǎm tới sẽ có 20 triệu thanh niên không có công ǎn việc làm. Việc đó sẽ thành một vấn đề nguy hiểm nhất trong lịch sử nước Mỹ”.

– Bệnh hoạn xã hội. Vì gái đĩ ngày càng nhiều, hiện nay ở Mỹ có hơn 9 triệu người mắc bệnh giang mai, tức là cứ một vạn người thì có 500 người mắc bệnh. Trong số đó thanh niên từ 15 đến 24 tuổi chiếm hơn 53%.

Hơn nǎm triệu người Mỹ mắc bệnh thần kinh.

Chỉ trong một nǎm 1962, ở thành phố Nữu ước đã có nǎm vạn vụ phạm tội, trong đó 507 vụ giết người, 882 vụ hiếp dâm, 41.478 vụ trộm cướp, v.v..

– Những sự ngược đời. Trong lúc hàng chục triệu người dân Mỹ ở trong tình trạng khốn khổ như vậy, thì bọn tư bản kếch sù Mỹ lại sống xa xỉ một cách không thể tưởng tượng. Ví dụ: Tờ Tin tức hằng tuầnviết: Trong nǎm 1963 bọn nhà giàu Mỹ đã tiêu cho mèo và chó “yêu” của chúng hơn 3.000 triệu đôla. Chó và mèo của chúng có người hầu hạ, có thức ǎn đặc biệt tẩm bổ, có áo sang trọng đắt tiền, có vòng đeo bằng châu báu, có xe hơi và phòng ở riêng, có lớp huấn luyện lễ phép, v.v..

Kỳ quái hơn nữa: để mua chuộc lòng dân trong cuộc tuyển cử tổng thống sắp tới, hồi tháng tư nǎm nay, tổng Giôn đã mở một “chiến dịch đánh lùi nghèo khổ”. Y trích 300 triệu đôla cho việc này. Nếu chia số tiền đó cho 50 triệu người Mỹ nghèo khổ, thì mỗi người một nǎm được sáu đôla (một tháng được nǎm hào). Trong khi đó mỗi tháng Mỹ tiêu một triệu 50 vạn đôla trong cuộc chiến tranh xâm lược ở miền Nam Việt Nam.

Bộ mặt thật của Mỹ là như vậy đó.

Chiến sĩ

——————

Báo Nhân dân, số 3712, ngày 29-5-1964.
cpv.org.vn

Taylo rồi chân cũng lo (20-7-1964)

Nhân dịp 20-7, đế quốc Mỹ đã tính sổ. Suốt mười nǎm, chúng đã tiến hành cuộc chiến tranh đầy tội ác ở miền Nam Việt Nam. Chúng đã hao phí 4.000 triệu đôla của nhân dân Mỹ. Trong số gần ba vạn “cố vấn” Mỹ sang miền Nam, hơn hai nghìn tên đã chết và bị thương. Đế quốc Mỹ đã sa lầy. Nhân dân khắp thế giới (kể cả nhân dân tiến bộ Mỹ) đều lên án chúng. Nói tóm lại là chúng đã thất bại.

Vì thất bại mà Mỹ phải cầu cứu với Khối xâm lược Đông – Nam á và Khối Bắc Đại Tây Dương. Chúng còn xúi bọn Khánh – Hoàn cầu cứu với lũ bù nhìn phản quốc như Pắc Chung Hi, Tưởng Giới Thạch, v.v.. Về việc này, Mỹ cũng thất bại. Vì Pháp đã kiên quyết từ chối. Anh và các nước khác thì chỉ ầm ừ. Các báo Mỹ đã phải than rằng: “Mỹ tự thấy bị cô lập trong cơn khủng hoảng của mình ở châu á” và “Mỹ rất cǎm tức về thái độ của các nước Tây Âu”.

Vì thất bại mà Mỹ đã cho giết anh em Diệm, hạ Dương Vǎn Minh và phải thay đổi bọn Mỹ đầu sỏ ở Sài Gòn.

Khi “Hắcín” sang làm tư lệnh ở Sài Gòn, đế quốc Mỹ đã tâng bốc y vừa là một viên tướng “bách chiến bách thắng”, vừa là một tay ngoại giao “lỗi lạc tài hoa”.

Khi “Cábỏlọt” sang làm “đại sứ” ở Sài Gòn cũng được tâng bốc là một trong những chính khách lớn nhất của Mỹ, là “một người tập trung tài nǎng quân sự và ngoại giao”.

Vì thất bại mà cả hai lão ấy đã phải cút về nước mẹ. Bí quá, Mỹ phải “xuất tướng” đưa Taylo là tên trùm quân phiệt số 1 của chúng làm “đại sứ” ở Sài Gòn.

Là một bại tướng trong cuộc chiến tranh xâm lược ở Triều Tiên, Taylo cũng là kẻ đề ra “kế hoạch” 18 tháng đã bị phá sản. Taylo vừa là đại tướng vừa là đại ba hoa. Cuối nǎm 1962, y đã ba hoa rằng chương trình “ấp chiến lược” đã thành công quá sự mong đợi của Mỹ – Diệm và “cuộc chiến tranh tiến lên rất thuận lợi…”.

Nhưng sự thật là Mỹ – Diệm định lập 17.000 “ấp chiến lược”. Đến cuối nǎm 1963, chỉ lập được 7.500 cái thì đã bị nhân dân phá hơn 4.000 cái. Trong số đó 2.000 cái đã biến thành “thôn chiến đấu” của nhân dân.

Đồng bào miền Namcũng tính sổ thắng lợicủa mình. Kể từ đầu nǎm 1961 đến giữa nǎm 1964, nhân dân miền Nam đã đánh cho Mỹ và lũ tay sai u đầu vỡ trán.

320.000 binh sĩ ngụy chết và bị thương,

2.280 tên Mỹ xâm lược chết và bị thương,

1.360 máy bay bị bắn rơi và bắn hỏng,

1.000 xe lội nước bọc sắt bị phá,

35.000 vũ khí các loại bị quân và dân miền Nam giật được.

Cũng trong thời gian đó, hơn 90 triệu lượt người đã sôi nổi đấu tranh chính trị chống Mỹ. Nói tóm lại: đồng bào miền Nam càng đánh càng mạnh, càng đánh càng thắng; lại được sự đồng tình và ủng hộ của nhân dân các nước xã hội chủ nghĩa và nhân dân yêu chuộng chính nghĩa khắp thế giới.

Tổng Giôn luôn mồm ba hoa rằng mục đích của Mỹ là “hoà bình”, rằng Mỹ là kẻ “bảo vệ Hiệp định Giơnevơ”, v.v.. Thật là láo toét!

Hiệp định Giơnevơ bảo đảm quyền tự do, độc lập và toàn vẹn đất nước của Việt Nam và đã ghi rõ rằng: cấm không được đưa vào Việt Nam các thứ vũ trang, quân đội và nhân viên quân sự nước ngoài.

Thế mà đế quốc Mỹ đã trắng trợn vi phạm Hiệp định Giơnevơ, đã đưa quân đội và vũ khí vào miền Nam, đã đốt phá hàng nghìn làng mạc, giết hại hàng vạn nhân dân miền Nam. Chỉ trong một nǎm 1963, máy bay quân sự Mỹ đã bay 30 vạn lượt, 226.000 tiếng đồng hồ, xối mười triệu bom đạn xuống thôn xóm và nhân dân miền Nam. Chúng dùng mọi âm mưu độc ác hòng lâu dài chia cắt nước Việt Nam.

Thế là “hoà bình” ư ? Thế là “tôn trọng Hiệp định Giơnevơ” ư ?

Đế quốc Mỹ nhất định sẽ thất bại. Kinh nghiệm chứng tỏ rằng mỗi khi một nước đế quốc phái đại tướng làm đại sứ, đó là triệu chứng một cuộc đại bại. Đại tướng Mỹ Mácsan làm đại sứ, tiếp đó là Mỹ – Tưởng đại bại, bị đuổi ra khỏi Trung Hoa. Đại tướng Pháp Tátxinhi làm “cao uỷ” ở Đông Dương đã dẫn đến Điện Biên Phủ. Đại tướng Taylo sẽ không tránh khỏi số phận đó. Đế quốc Mỹ ngày càng sa lầy ở miền Nam Việt Nam, chẳng những Taylo mà chân cũng lo để chuồn.

Ông Moxơ (một thượng nghị sĩ Mỹ) nói rất đúng rằng: “Chính phủ Mỹ đang theo đuổi một chính sách bịp bợm…”. Chiến tranh ở miền Nam “là một cuộc chiến tranh của Mỹ… do Mỹ đánh vì quyền lợi ích kỷ của Mỹ và của tên tay sai là Nguyễn Khánh…” và ông Moxơ đòi quân đội Mỹ phải rút ngay khỏi miền Nam.

Cách đây mười nǎm, khi còn làm thượng nghị sĩ, mồ ma tổng Ken cũng nói rằng: “Không có sự giúp đỡ nào của Mỹ ở Đông Dương có thể thắng một kẻ địch có cảm tình và được sự ủng hộ của nhân dân”.

Nhân dân, đó là lực lượng vô địch của đồng bào miền Nam. Từ chỗ bị chà đạp dưới gót sắt phát xít của Mỹ và bè lũ tay sai, đồng bào miền Nam đã anh dũng vùng lên đoàn kết chặt chẽ trong Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam, đã đưa tám triệu nhân dân và ba phần tư đất đai thoát khỏi ách nô lệ. Với tinh thần quyết chiến quyết thắng của mình, với sự nhiệt liệt ủng hộ của nhân dân yêu chuộng chính nghĩa khắp thế giới, đồng bào miền Nam dù phải kinh qua trường kỳ gian khổ, nhưng cuối cùng nhất định sẽ thắng lợi vẻ vang.

Đế quốc Mỹ chỉ có một lối thoát bằng cách tôn trọng Hiệp định Giơnevơ nǎm 1954 về Việt Nam, chấm dứt ngay cuộc chiến tranh xâm lược, rút ngay quân đội và vũ khí khỏi miền Nam, để nhân dân miền Nam tự giải quyết lấy công việc của họ.

*

*    *

Nghe nói Taylo biết nhiều tiếng nước ngoài và sẽ học tiếng Việt Nam. O.K.. Như thế, ông ta sẽ hiểu rõ và thấm thía khi nghe nhân dân Việt Nam hô to “đế quốc Mỹ cút đi!”.

Cuối cùng, nhân dân cả nước ta phải luôn luôn nâng cao cảnh giác, luôn luôn sẵn sàng đánh tan kẻ địch nếu chúng dám liều lĩnh xâm phạm miền Bắc Tổ quốc ta.

Chiến sĩ

———————–

Báo Nhân dân, số 3764, ngày 20-7-1964.
cpv.org.vn

Đế quốc Mỹ rúc xuống hầm (26-7-1964)

Để kỷ niệm ngày Hiệp định Giơnevơ, từ đầu tháng 7, đồng bào miền Nam đánh liên tiếp nhiều trận thắng to:

– 1-7, ở Bình Định, Quân giải phóng phục kích phá gọn 41 xe quân sự địch. Lý thú là ngay sau đó lại buộc sáu xe tiếp viện của địch đâm đầu xuống hố sâu.

– 4-7, ở Plây Crông, quân du kích đã đánh tan một trại lính đặc biệt do 12 tên Mỹ chỉ huy và tiêu diệt 470 tên địch.

– 6-7, ở Nam Đông (Thừa Thiên), du kích lại đánh tan một trại lính đặc biệt cũng do 12 tên Mỹ cùng một tên úc chỉ huy và đã tiêu diệt 350 tên địch.

– 8-7, du kích lại phá tan một trại lính đặc biệt ở Plây Giêrông, gần Plây Crông, địch chết và bị thương rất nhiều.

– 10 và 11-7, ở Cần Thơ, Quân giải phóng đánh đồn Vịnh Chèo, quân địch đến cứu đồn thì bị Quân giải phóng phục kích và tiêu diệt hơn 600 tên (360 tên chết).

– 12-7, để càn quét Tân An, Chợ Lớn, địch dùng 2.000 binh sĩ, 40 máy bay, 13 tàu chiến, 250 xe quân sự… Lực lượng vũ trang nhân dân đã tiêu diệt 300 tên.

– 19-7, ở Trà Vinh, du kích đánh phá đồn Phong Thạnh. Lý thú là sau đó, bọn chỉ huy Mỹ và bù nhìn ngơ ngác hỏi nhau: “Không biết 97 lính bảo an giữ đồn đã biến đi đâu mất?”. Họ đã đi theo quân du kích, chứ đi đâu!

– 20-7, ngày Hiệp định Giơnevơ, Quân giải phóng đánh đồn Gò Quao ở Rạch Giá, tiêu diệt 300 tên địch.

*
*   *

Nǎm nọ, mồ ma tổng Ken nói: Trong cuộc chiến tranh bẩn thỉu ở Nam Việt Nam, đế quốc Mỹ đang “ở trong đường hầm không thấy lối ra”. Đó là một cách nói ví dụ, để nêu rõ tình trạng đen tối của đế quốc Mỹ. Nhưng hiện nay thì chúng thật sự rúc xuống hầm. Xin bà con xem tin tức sau đây thì rõ:

Hãng Mỹ UPI(17-7-1964) viết: “Một chiến dịch ác liệt đang hình thành ở Trung Bộ giữa lực lượng “đặc biệt thiện chiến” của Mỹ và Việt cộng trên con đường mòn Hồ Chí Minh… Các sĩ quan Mỹ đã thú nhận rằng họ buộc phải chuyển vào giai đoạn phòng ngự… 600 lính rừng đặc biệt của Mỹ đang tǎng viện sẽ cho phép Mỹ giành lại thế chủ động từ tay Việt cộng. Số lính rừng đó điều khiển hơn 40 đồn trại chống du kích rải rác trên đường mòn Hồ Chí Minh. Tuy vậy, cộng sản đã đánh những cú mạnh mẽ vào mấy đồn trại quan trọng (UPI kể lại những trận quân du kích tiêu diệt các trại lính đặc biệt ở Plây Crông, Nam Đông và Plây Giêrông). Tư lệnh Mỹ đã bảo những viên chỉ huy các trại rằng ban đêm tất cả những quân nhân Mỹ phải ngủ dưới hầm, có đắp đất, chèn gỗ hoặc sắt để tránh đạn moócchê…”.

Thế là hãng Mỹ UPI cũng phải thú nhận rằng:

– Quân du kích giữ quyền chủ động.

– Quân Mỹ và tay sai là bị động.

– Cái gọi là “Lực lượng đặc biệt thiện chiến” của Mỹ liên tiếp bị thua to.

– Các ngài quân nhân Mỹ “to” gan như cáy, chưa tối đã rúc xuống hầm.

Lại thêm chứng cớ rõ ràng,

Đồng bào miền Nam càng đánh càng mạnh và càng thắng to.

Chiến sĩ

—————–

Báo Nhân dân, số 3770, ngày 26-7-1964.
cpv.org.vn

Ủng hộ cuộc đấu tranh của người Mỹ (28-7-1964)

Người Mỹ đây là người Mỹ da đen.

Mỹ tự xưng là một nước “tự do nhất” trên thế giới.

Hiến pháp Mỹ mở đầu bằng câu: Người ta ai cũng có quyền bình đẳng và tự do.

Tuy vậy, hiện nay hơn 20 triệu người Mỹ da đen vẫn bị đày đoạ như nô lệ, không được tự do, bình đẳng.

Ở nước Cuba cách mạng, công dân da đen cũng hưởng mọi quyền như công dân da trắng. Hầu hết các nước châu Phi xưa kia là thuộc địa, nay đều độc lập tự do. Phong trào đấu tranh của người Mỹ da đen ngày càng sôi nổi… Những việc đó bắt buộc bọn thống trị Mỹ phải thay đổi chính sách.

Tổng Giôn đã đưa ra “dự luật dân quyền”. Đại khái nội dung của nó là để cho người Mỹ da đen có quyền đi cùng một xe, ǎn cùng một tiệm, học cùng một trường, v.v. với người Mỹ da trắng.

Đạo luật ấy vừa do Thượng nghị viện Mỹ thông qua hồi cuối tháng 6, và Hạ nghị viện Mỹ thông qua hồi đầu tháng 7-1964.

Nhưng một vị lãnh tụ Mỹ da đen đã nói rất đúng rằng: Đó chỉ là một âm mưu tuyên truyền bịp bợm của bọn thống trị Mỹ.

Thật vậy, chữ ký dự luật dân quyền chưa ráo mực mà bọn phát xít Mỹ đã gây nhiều vụ bạo ngược đối với người Mỹ da đen. Vài ví dụ:

– 19-7, ở bang Mixixipi, bọn phát xít Mỹ đã đốt cháy một nhà thờ đạo của người Mỹ da đen. Đây là vụ đốt nhà thờ thứ mười trong vòng hai tháng.

– 16-7, ở Nữu Ước, tự nhiên vô cớ một tên cảnh sát Mỹ da trắng đã bắn chết một em bé Mỹ da đen 15 tuổi.

Chống lại vụ này, người Mỹ da đen ở khu phố Háclem đã liên tiếp biểu tình thị uy rầm rộ trong hai hôm 18 và 19 tháng 7.

Chính quyền Mỹ đã ra lệnh giới nghiêm. Hơn 700 tên cảnh sát súng đạn sẵn sàng, có chó ngao giúp sức, ngày đêm đi tuần khắp phố Háclem. 27.000 cảnh sát ở Nữu ước cũng sẵn sàng chờ lệnh chiến đấu.

Người ta biết rằng nếu tình hình trở nên xấu thì tổng Giôn sẽ phái thêm quân đội để “giữ gìn trật tự”.

Trong cuộc biểu tình nói trên, hai người Mỹ da đen đã bị đánh chết, hơn 200 người bị thương, hơn 100 người bị bắt. Đó là “thông báo thắng lợi” đầu tiên của chính quyền Mỹ.

Tổng Giôn và bè lũ thường múa mồm rằng: chúng “giúp nhân dân miền Nam Việt Nam giữ quyền tự do” của họ. Sự thật là chúng hòng biến đồng bào miền Nam ta thành người “Mỹ da vàng” đi làm nô lệ cho chúng.

Đoàn thể người Mỹ da đen đã từng tham gia phong trào chống Mỹ xâm lược miền Nam nước ta. Cố nhiên nhân dân Việt Nam ta đồng tình và ủng hộ người Mỹ da đen đòi tự do, bình đẳng. Tuy màu da khác nhau, người Việt Nam da vàng và người Mỹ da đen đều chống lại kẻ thù chung là đế quốc Mỹ hung ác và chắc chắn rằng chính nghĩa nhất định sẽ thắng, nhân dân miền Nam nhất định sẽ thắng, anh em người Mỹ da đen nhất định sẽ thắng!

Chiến sĩ

————————

Báo Nhân dân, số 3772, ngày 28-7-1964.
cpv.org.vn

Thủ đoạn tội ác của đế quốc Mỹ (15-8-1964)

Đế quốc Mỹ càng thất bại và sa lầy ở miền Nam, chúng càng cǎm thù miền Bắc. Vì chúng cho rằng miền Bắc chỉ huy và tiếp tế phong trào yêu nước chống Mỹ của miền Nam. Đã lâu, chúng có âm mưu khiêu khích và phá hoại miền Bắc. Từ đầu nǎm nay, âm mưu đó càng lộ liễu. Vài chứng cớ:

24-2-1964: HãngAP đưa tin: “Mỹ có thể đưa chiến tranh đến miền Bắc Việt Nam”.

25-2: Báo Bưu điện Nữu Ước viết: “Người phụ trách kế hoạch Bộ Ngoại giao Mỹ là Rôxtâu chủ trương rằng khi cần thì trực tiếp đánh Hà Nội”.

9-3: Hãng UPIđưa tin: “Việc Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ đi Sài Gòn lần này có quan hệ với kế hoạch mở rộng chiến tranh ra miền Bắc”.

4-4: Chính mồm tổng Giôn đã nói: đối với vấn đề miền Nam Việt Nam chỉ có hai cách giải quyết: hoặc là Mỹ cuốn gói chuồn, hoặc là “mở rộng chiến tranh”.

1-6: Tuần báo Mỹ viết: “Hội nghị ở Hônôlulu có Bộ trưởng Ngoại giao, Bộ trưởng Quốc phòng và hơn 40 tướng tá Mỹ đã bàn đến bốn biện pháp đối với miền Nam. Một trong bốn biện pháp là “mở rộng chiến tranh đến miền Bắc cộng sản” và “tập trung các tàu chiến Mỹ trên vùng biển miền Bắc để phô trương lực lượng của Mỹ”.

1-7: Taylo sang làm “đại sứ” ở Sài Gòn để chuẩn bị việc mở rộng chiến tranh.

10-7: Báo Nữu Ước luận đàm viết: “Mỹ đã có kế hoạch tỉ mỉ để “trả đũa” bằng cách ném bom miền Bắc”.

13-7: Hãng UPIviết: “Mỹ có thể ném bom miền Bắc, hoặc phong toả miền Bắc bằng hải quân”.

Từ cuối tháng bảy, đế quốc Mỹ đã bắt đầu hành động tội ác của chúng.

30-7: Tàu chiến Mỹ đã xâm phạm vùng biển của ta, chúng bắn vào Hòn Mê và Hòn Ngư.

31-7 và hai hôm sau: Tàu chiến Mỹ Mađốc xâm phạm vùng biển ta để khiêu khích, bị hải quân ta đuổi chạy.

1-8: Máy bay Mỹ từ sân bay Lào đến bắn phá đồn Nậm Cắn và làng Noọng Dẻ ở biên giới ta.

5-8: Mỹ bày chuyện dựng đứng cái gọi là “lần thứ hai tàu phóng ngư lôi Việt Nam đánh tàu chiến Mỹ”. Chúng nặn ra chuyện hoang đường đó để mượn cớ cho máy bay Mỹ bắn phá mấy nơi trên đất nước ta.

Cùng trong lúc đó, tổng Giôn làm trò hề đã sắp xếp sẵn. Y vội vã họp quan vǎn tướng võ và các lãnh tụ Quốc hội Mỹ; vội vã tuyên bố tình trạng khẩn cấp trước nhân dân Hoa Kỳ; vội vã cho đại biểu Mỹ ở Liên hợp quốc vu cáo ta là kẻ “xâm lược”; vội vã phái Lốt, cựu “đại sứ” ở Sài Gòn đi “thuyết phục” các nước đồng minh Mỹ.

Mưu ma chước quỷ của đế quốc Mỹ đã quá rõ ràng và chúng đã thất bại nhục nhã.

Như bà con đã biết, quân và dân ta đã chiến đấu rất anh dũng, đã bắn rơi tám chiếc máy bay Mỹ, bắn bị thương ba chiếc và bắt sống một phi công. Chắc là đế quốc Mỹ không ngờ bị một vố cay như vậy về quân sự. Vố chính trị càng đau hơn nữa. Khắp nǎm châu trên quả đất, các nước anh em và các nước bè bạn ta, các đoàn thể và nhân sĩ yêu chuộng hoà bình và công lý đều nghiêm khắc lên án đế quốc Mỹ, đều nhiệt liệt ủng hộ ta. Riêng ở Trung Quốc đã có hàng chục triệu người biểu tình với khẩu hiệu “Đả đảo đế quốc Mỹ!”. Thanh niên Mỹ cũng biểu tình lên án hành động xâm lược của Mỹ đối với miền Bắc Việt Nam. Trước Quốc hội Mỹ, ông Moxơ đã lên án bọn quân phiệt và chính khách hiếu chiến Hoa Kỳ “đã gây ra vụ vịnh Bắc Bộ… vì đã bắn vào các đảo của Bắc Việt Nam trước …và trong mấy tháng qua đã tán thành mở rộng cuộc chiến tranh”.

Nhân dân ta cần có hoà bình để xây dựng đời sống mới, xây dựng chủ nghĩa xã hội.

Chính vì vậy mà chúng ta phải ra sức đẩy mạnh sản xuất, luôn luôn nâng cao cảnh giác, sẵn sàng chiến đấu, bảo vệ Tổ quốc.

Nếu đế quốc Mỹ điên cuồng xâm phạm đến ta, thì nhân dân cả nước ta nhất định sẽ đánh quỵ chúng. Chính nghĩa nhất định thắng!

Chiến sĩ

———————-

Báo Nhân dân,số 3790, ngày 15-8-1964.
cpv.org.vn

Trò xiếc tuyển cử Tổng thống Mỹ (3-11-1964)

Hôm nay, Hoa Kỳ lại có cuộc bầu Tổng thống.

Theo Hiến pháp Hoa Kỳ từ nǎm 1789 đến nay, cứ 4 nǎm thì bầu Tổng thống mới. Có mấy vị Tổng thống được nhân dân Mỹ thật sự kính mến, như:

Hoa Thịnh Đốn (1732-1799), đã đánh đuổi thực dân Anh giành lại độc lập cho Mỹ.

Linhcôn (1809-1865), đã tuyên bố giải phóng người Mỹ da đen khỏi ách nô lệ.

F. Rudơven (1882-1945), đã đưa Mỹ tham gia cuộc Thế giới đại chiến thứ hai, góp phần đánh bại phát xít Đức, Ý, Nhật.

Tuy nói rằng Tổng thống là người cầm đầu Chính phủ, bảo vệ lợi ích của nhân dân. Nhưng sự thật thì thế nào? Mồ ma Tổng thống Uynxơn (1856-1924) đã trả lời như sau:

“Bọn tài phiệt và chủ công nghiệp là người chủ của Chính phủ Mỹ. Chính phủ Mỹ là con nuôi của lợi quyền đặc biệt Mỹ. Chính phủ Mỹ không được phép có ý kiến của mình…”.

Ở Mỹ có hai chính đảng lớn là Đảng Dân chủ và Đảng Cộng hoà, thuộc hai phe tư bản độc quyền. Khi thì người đảng này, khi thì người đảng kia được bầu làm Tổng thống. Trong cuộc bầu cử này tổng Giôn là người của Đảng Dân chủ. Gônoatơ thuộc Đảng Cộng hoà. Những ngày vận động tranh cử, chúng hết lời bêu xấu nhau. Ví dụ: Gônoatơ thì nói Giôn là một tên địa chủ độc ác, đã bốn lần phản đối việc bỏ thuế thân cho người Mỹ da đen. Mấy triệu đôla của Giôn từ đâu mà có. Tên cố vấn thân cận nhất của Giôn đã hai lần bị bắt vì tội hiếp dâm…

Giôn thì nói Gônoatơ là bạn thân của bọn đầu trộm đuôi cướp, chủ trương phân biệt chủng tộc, chống người Mỹ da đen, v.v..

Mặt khác, cả hai chàng đều ra vẻ dân chủ, bắt tay với người này, cụng chén với người kia. Cả hai chàng đều ra sức lừa bịp nhân dân, hứa hươu hứa vượn, miễn là câu được lá phiếu của cử tri.

Mạt cưa mướp đắng hai bên cũng vừa.

Nhưng cả hai gã đều không dám nói làm thế nào để cải thiện tình trạng đen tối ở nội bộ Hoa Kỳ. Tình trạng đó là hơn nǎm triệu công nhân hoàn toàn thất nghiệp. Hơn 20 triệu gia đình áo không đủ mặc, bánh không đủ ǎn. 20 triệu người Mỹ da đen bị đày đoạ như nô lệ. Hơn chín triệu người không có nhà ở. Hàng triệu nông dân bị phá sản. Số người tự sát vì cực khổ và số người phạm tội ngày càng tǎng, v.v..

Hai gã đều không dám nói đến tình hình thế giới đối với Mỹ. Tình hình ấy sa sút làm cho các báo tư sản Mỹ đã phải than phiền.

Ví dụ:

Gần 20 nǎm nay “Mỹ đã xài 108 tỉ đôla viện trợ các nước ngoài và 684 tỉ để xây dựng quốc phòng. Nhưng hiện nay trên thế giới, ở đâu Mỹ cũng gặp chuyện lôi thôi. Các nước đồng minh của Mỹ như Anh, Pháp, ý, v.v. đều khiêu chiến với sự lãnh đạo của Mỹ. Khối Bắc Đại Tây Dương thì ba bè bảy mảng, Khối Đông – Nam á thì đương đi đến chỗ tan hoang…” (báo Tin tức Mỹ và thế giới, tháng 2-1964).

“Cục diện thế giới rất không lợi cho Mỹ. Nǎm 1960 đến nay, từ Cuba đến Dandiba, Mỹ đều mất hết địa bàn…” (báo Ngôi sao Hoa Thịnh Đốn, tháng 2-1964).

Báo Luận đàm Nữu ước (tháng 2-1964) thì viết rằng “Ngoại giao của Mỹ chúng ta đang vấp phải nhiều khó khǎn, thất bại và tuyệt vọng. Nếu tập đoàn Giôn cứ ngoan cố theo đuổi chính sách cũ, thì Mỹ còn vấp phải nhiều thất bại và thất vọng hơn nữa…”.

Vì vậy nhân dân Mỹ đối với cuộc tuyển cử này “tỏ ra chán ghét và lạnh nhạt (báo Tin tứchàng tuần, tháng 9-1964).

Thật vậy, ở đâu trên thế giới cũng có phong trào chống Mỹ, nhất là ở Á – Phi và Mỹ latinh. Ở Nam Việt Nam thì Mỹ và tay sai đã thất bại và sa lầy đến tận cổ. Dù Giôn hay là Gônoatơ được bầu làm Tổng thống, nếu muốn tránh khỏi thất bại và thất vọng hoàn toàn, Mỹ chỉ có một con đường là rút lui có trật tự khỏi miền Nam Việt Nam, để nhân dân Việt Nam tự giải quyết công việc nội bộ của mình như Hiệp định Giơnevơ 1954 đã quy định.

Chiến sĩ

———————

Báo Nhân dân,số 3869, ngày 3-11-1964.
cpv.org.vn

Uy danh lừng lẫy khắp nǎm châu (12-11-1964)

Sân bay Biên Hoà vừa là một sân bay “bí mật nhất”, vừa là một trong ba sân bay to nhất của Mỹ ở miền Nam Việt Nam. Chung quanh sân bay dầy đặc mấy lớp dây thép gai có điện. Ngoài thì có bãi mìn. Ngoài nữa là những “ấp chiến lược”. Bên trong có nhiều tháp canh. Mấy tiểu đoàn lính Mỹ và lính nguỵ cùng chó ngao ngày đêm canh gác. Bọn Mỹ cho đó là một sân bay tuyệt đối vững chắc, trời cũng không làm gì được”.

Thế mà đêm 31-10-1964, trường bay đó đã bị một đội du kích miền Nam đánh tan tành. Thắng lợi đó đã vang ầm thế giới. Bạn ta thì phấn khởi vui mừng. Bọn Mỹ thì hoang mang kinh sợ. Ví dụ:

– Báo Sao đỏ Liên Xô viết: “Đã đến lúc Mỹ phải chấm dứt ngay cuộc chiến tranh bẩn thỉu và rút hết lực lượng xâm lược ra khỏi miền Nam Việt Nam”. Các báo Trung Quốc đều nhiệt liệt hoan hô thắng trận Biên Hoà và viết: “ở Nam Việt Nam, việc Mỹ thất bại nhất định không thể tránh khỏi”. Báo Anmana ở Irắc viết: “Du kích đánh vào sân bay Mỹ ở Biên Hoà chứng tỏ rằng không lực lượng nào ngǎn được bước tiến của cách mạng Nam Việt Nam”.

– Các báo phương Tây thì mỉa mai Mỹ. Báo Anh viết: Trận Biên Hoà “đối với Mỹ là một đòn rất đau về quân sự cũng như về chính trị… Đó là một hành động đốt râu chú Sam…”. “Đó là một vố sấm sét giáng vào uy tín Mỹ”. Báo Pháp Lơ Phigarô viết: “Biên Hoà gần Sài Gòn mà du kích đã đánh được, thì họ có thể đánh bất cứ nơi nào”. BáoNhân đạo viết: “Thắng trận của du kích ở Biên Hoà đã chứng tỏ rằng dù bọn đế quốc dùng cách gì cũng không thể thành công trong cuộc chiến tranh xâm lược của chúng, chứng cớ ấy càng hùng hồn vì ở Nam Việt Nam là một cuộc đọ sức giữa một đế quốc rất mạnh với một xứ bé nhỏ nhưng mà anh dũng”.

– Dư luận Mỹ thì rất bi. Báo thì viết: “Đó là một cuộc tập kích cực kỳ tai hại cho Mỹ”. Báo thì viết: “Trận này làm cho Mỹ mất cả mặt. Nếu ở vào địa vị tổng Giôn, Taylo, v.v. thì chúng tôi phải đỏ mặt tía tai”. Báo thì viết: “Việt cộng đã giành được một thắng lợi đột xuất… Người Mỹ chúng ta ở đó còn làm được việc quái gì nữa!…”.Thời báo Nữu ước viết: “Du kích đánh vào sân bay Biên Hoà nhanh chóng và trúng đích một cách làm cho người ta phải kinh ngạc. Cuộc chiến tranh chống Việt cộng bây giờ tuyệt vọng hơn bao giờ hết… Dù Mỹ bỏ vào bao nhiêu sức người và tiền bạc cũng không ngǎn được thế đang tiến lên của Việt cộng”. Luận đàm Nữu Ước viết: “Người Mỹ chúng ta hiện đang bị thất bại nhiều hơn bao giờ hết”.

Những lời thú nhận của tướng tá và chính khách Mỹ cũng thú vị. Ví dụ: tên tổng tư lệnh Mỹ ở Sài Gòn nói: “Du kích đã dùng súng cối Mỹ bắn lại quân đội Mỹ và máy bay Mỹ!”. Níchxơn, cựu Phó Tổng thống Mỹ, thì thú nhận rằng:

“Cuộc thất bại ở Biên Hoà là một tai hoạ to nhất cho Mỹ từ sau cuộc thất bại to lớn ở cảng Trân Châu” (cảng Trân Châu là một cǎn cứ to nhất của hải quân Mỹ ở Thái Bình Dương bị Nhật Bản đánh chiếm cuối nǎm 1941).

Cuộc thắng lợi ở Biên Hoà rất lừng lẫy mà cũng rất giản đơn.

Chín chiến sĩ Quân giải phóng mò đến gần sân bay Mỹ 800 thước, bắn độ 100 phát súng cối của Mỹ vào sân bay, sau 15 phút thì rút lui an toàn vô sự.

Kết quả là bắn tan 21 máy bay phản lực và 8 máy bay loại khác. Phá huỷ một đài quan sát, hai kho chứa dầu, bốn trại lính, 18 nhà sĩ quan. Giết 4 và làm bị thương 72 tên Mỹ.

Về số Mỹ chết và bị thương, một thượng nghị sĩ Mỹ là Thớtmơn tuyên bố rằng “đến ba bốn trǎm Mỹ chết và bị thương, nhưng Chính phủ Mỹ đã che giấu sự thật”.

Nếu cộng kết quả chiến đấu trong chín tháng đầu nǎm nay với cuộc thắng lợi Biên Hoà, thì càng thấy thắng lợi này to lớn. Trong chín tháng đầu nǎm, đồng bào miền Nam đã:

Tiêu diệt 83.000 địch (trong số đó có 625 “cố vấn” Mỹ).

Thu được 11.770 súng các loại.

Bắn rơi và bắn hỏng 660 máy bay.

Phá huỷ hơn 3.100 “ấp chiến lược”.

Giải phóng thêm 174 vạn đồng bào khỏi ách kìm kẹp.

Giác ngộ 58.000 binh sĩ nguỵ bỏ hàng ngũ địch.

Trước trận Biên Hoà, dư luận Hoa Kỳ đã thấy tình trạng bi và bí của Mỹ. Như báo Tin tức Mỹ và thế giới đã viết: “Mỹ đang sụp đổ ở Nam Việt Nam cũng như đã sụp đổ ở Trung Quốc trước đây… Mỗi ngày Mỹ càng đến gần thất bại thảm hại… Phải chǎng Mỹ đang nhanh chóng nhận lấy một Điện Biên Phủ ở Nam Việt Nam”.

Chắc bà con còn nhớ rằng hồi tháng 3-1954, du kích ta phá 60 máy bay Pháp ở Cát Bi và 25 chiếc ở Gia Lâm, để báo hiệu cho cuộc đại thắng lịch sử Điện Biên Phủ. Rất có thể trận thắng ở sân bay Biên Hoà báo hiệu một Điện Biên Phủ ở miền Nam, như tờ báo Mỹ đã nói.

Nếu muốn tránh thất bại nhục nhã như ở Điện Biên Phủ thì Mỹ chỉ có một cách là chấm dứt ngay cuộc chiến tranh xâm lược ở miền Nam, rút ngay quân đội của chúng về nước mẹ, để nhân dân miền Nam giải quyết công việc nội bộ của họ, như Hiệp định Giơnevơ đã quy định.

Đồng bào miền Nam ngày càng đánh mạnh, càng mạnh càng thắng, nhưng không vì thắng mà kiêu, không chủ quan khinh địch và tin chắc rằng cuối cùng thắng lợi nhất định về tay ta. Vậy có thơ rằng:

Uy danh lừng lẫy khắp nǎm châu
Đạn cối tuôn cho Mỹ bể đầu,
Thành đồng trống thắng lay Lầu trắng 1*
Điện Biên, Mỹ chẳng phải chờ lâu!

Chiến sĩ

———————–

Báo Nhân dân,số 3878, ngày 12-11-1964.
cpv.org.vn

Chi bộ tốt thì hợp tác xã tốt (4-12-1964)

Nói về hợp tác xã nông nghiệp, Thái Nguyên là một trong những tỉnh khá. Nhưng Võ Nhai là một huyện kém nhất ở Thái Nguyên: lúc đầu 85% nông hộ vào hợp tác xã, về sau tụt xuống 24%. Vì sao?

Chi bộ xã Hoà Bình đã thật thà trả lời câu hỏi đó.

Nǎm 1960, ở xã Hoà Bình, 80% nông dân đã vào hợp tác xã. Nhưng cuối nǎm 1963, thì chỉ còn lại non 40% số xã viên!

Nhờ Khu uỷ Việt Bắc và Tỉnh uỷ Thái Nguyên kiên trì giúp đỡ, chi bộ Hoà Bình đã thật thà tự phê bình và thấy rõ mình đã phạm những khuyết điểm sau đây:

– Trong chi bộ từ bí thư, thường vụ cho đến đảng viên không đoàn kết nhất trí.

– Cán bộ và đảng viên không gương mẫu. Thậm chí có cán bộ và đảng viên xin ra hợp tác xã.

– Ba nǎm liền, lãnh đạo không dân chủ, tài chính không công khai. Mức sản xuất không tǎng thêm. Đời sống của xã viên không cải thiện. Vì vậy mà xã viên thắc mắc, không đoàn kết, không phấn khởi làm ǎn và xin ra hợp tác xã .

Khi tất cả cán bộ và đảng viên đã sâu sắc nhận thấy sai lầm của mình, mọi người đều hối hận và quyết tâm sữa chữa. Thay mặt cho chi bộ, đồng chí bí thư đã thành khẩn nói: “Để cho hợp tác xã sút kém như vậy, là chi bộ ta đã có tội lớn đối với Đảng, với nhân dân! Mà người có tội lớn nhất là tôi, bí thư chi bộ…”.

Cái ba lô cá nhân chủ nghĩa đã quẳng được rồi, tinh thần trách nhiệm đã được phổ biến, toàn thể đảng viên đồng tâm nhất trí, ra sức củng cố và phát triển hợp tác xã. Chi bộ khai hội với nhân dân, thật thà tự phê bình trước quần chúng. Rồi gợi ý cho bà con tự do bàn bạc về hai con đường phát triển nông thôn, đường tư bản chủ nghĩa và đường xã hội chủ nghĩa.

Bà con nông dân chẳng những hoan nghênh thái độ chân thành của cán bộ và đảng viên mà còn thật thà nói ra những khuyết điểm của bản thân họ và tố cáo những người xấu đã xúi giục họ đi vào con đường sai lầm.

Từ đó, mọi người thấm nhuần tinh thần làm chủ tập thể, phấn khởi lao động, mọi việc đều đổi mới như hoa nở mùa xuân. Chi bộ được củng cố và phát triển, đã kết nạp thêm bốn đảng viên mới và chuẩn bị kết nạp tám đảng viên nữa, lựa chọn trong những thanh niên xuất sắc nhất. Đảng viên đều đǎng ký thi đua “bốn tốt”.

Nhóm hợp tác xãcũ đã được củng cố và phát triển thêm một hợp tác xã mới. Số xã viên từ 40% lên gần 90%.

Sản lượng cũng tǎng nhiều. Vụ mùa vừa rồi bình quân mỗi mẫu vượt mức kế hoạch 50 cân, hơn vụ mùa nǎm ngoái 130 cân.

Các xã viên hǎng hái làm thuỷ lợi, trữ phân bón, nung vôi để cải tạo đất, v.v. quyết tâm giành một vụ chiêm thắng lợi.

Chi bộ đã ra sức xây dựng dân quân. Hiện nay cả xã đã có ba trung đội vững mạnh, đều do các đồng chí chi ủy làm chính trị viên.

Việc trên đây chứng tỏ rằng hợp tác xã kém vì chi bộ kém. Chi bộ khá thì hợp tác xã khá. Chi bộ Hoà Bình đã thu được những kết quả bước đầu tốt đẹp và đáng khen. Cần phải tiếp tục cố gắng hơn nữa để giành thắng lợi to hơn nữa. Các đảng bộ xã Liên Minh, Dân Tiến, Phú Thượng, Sáng Mộc cũng khá.

Trong thời kỳ cách mạng và những nǎm kháng chiến đánh Tây, đồng bào Võ Nhai đã rất dũng cảm. Ngày nay chúng ta đang ra sức xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc và ủng hộ đồng bào miền Nam chống đế quốc Mỹ, đồng bào Võ Nhai cần phải góp phần xứng

đáng vào công cuộc vẻ vang đó. Các chi bộ và các hợp tác xã khác ở Võ Nhai cần phải học tập và thi đua với chi bộ và hợp tác Hoà Bình. Phải làm cho Võ Nhai từ một huyện kém trở nên một huyện tốt.

Võ Nhai cố gắng vươn lên!

T.L.

———————–

Báo Nhân dân, số 3900, ngày 4-12-1964.
cpv.org.vn

Nǎm mới hãy nhiệt liệt tổ chức tết trồng cây (1-1-1965)

Mùa xuân là Tết trồng cây,
Làm cho đất nước càng ngày càng xuân.

Tết trồng câybắt đầu phổ biến từ mùa xuân nǎm 1960. Vì lợi ích rõ rệt, cho nên nhân dân hǎng hái hưởng ứng và ở nhiều nơi đã thành một phong trào quần chúng.

Từ đó đến nay vừa nǎm nǎm, miền Bắc nước ta đã trồng được hơn 375 triệu cây các loại. Ngoài ra còn có hơn 200 triệu cây bảo vệ đê ở vùng biển.

Phong trào Tết trồng cây đã có nhiều nơi gương mẫu như các hợp tác xã Lạc Trung, Ngọc Long, Vinh Quang, Nà Vó, Lê Hồng Phong, v.v.. Hơn 8.000 hợp tác xã đã kết hợp Tết trồng cây vào kế hoạch sản xuất. Kết quả như thế là khá.

Có những tỉnh tổ chức Tết trồng cây tốt, như Vĩnh Phúc, Phú Thọ .

Có những tỉnh cũng khá, nhưng còn chậm, như Thái Bình, Thanh Hoá, Hà Bắc.

Có những tỉnh trước kia kém, nay đang chuyển khá, như Nghệ An, Sơn Tây.

Có những tỉnh nay vẫn còn kém. Theo Tổng cục lâm nghiệp thì

những tỉnh đó là Nam Định, Hà Nội, Hải Phòng (cả Kiến An cũ).

Và còn độ hai vạn hợp tác xã chưa thật coi trọng Tết trồng cây.

Những nơi khá, nên tiến lên nữa. Những nơi kém, cần phải cố gắng vươn lên.

Chúng ta đang chuẩn bị xây dựng nông thôn mới. Việc đầu tiên của nông thôn mới là xây dựng nhà ở cho đàng hoàng. Muốn vậy, thì ngay từ bây giờ phải trồng cây nhiều và tốt để lấy gỗ. Chỉ một việc đó đủ thấy cần phải đẩy mạnh phong trào Tết trồng cây. Cây ǎn quả, cây làm củi, cây công nghiệp cũng là nguồn lợi to lớn. Cũng nên ra sức trồng cây để chống gió cát, bảo vệ ruộng, chống xói mòn. Nơi nào mà các cấp đảng bộ từ tỉnh đến chi bộ trực tiếp lãnh đạo, có kế hoạch đầy đủ, có biện pháp rõ ràng (hạt giống, vườn ương, v.v.), có kiểm tra cẩn thận, khéo động viên quần chúng, khéo dựa vào lực lượng các cụ phụ lão và thanh niên, nhi đồng, thì nơi đó phong trào Tết trồng cây phát triển tốt. Kinh nghiệm đã chứng tỏ điều đó.

Nǎm nay, chúng ta sẽ kết thúc thành công kế hoạch 5 nǎm lần thứ nhất và chúc mừng nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà hai mươi nǎm. Đồng bào ta nên hǎng hái tổ chức một phong tràoTết trồng cây thắng lợi (cố nhiên trồng cây nào phải tốt cây ấy) để làm món quà kỷ niệm xứng đáng với hai sự kiện vĩ đại ấy.

T.L.

————————

Báo Nhân dân, số 3928, ngày 1-1-1965.
cpv.org.vn

“Điện Biên nhỏ” và “Nhịp cầu vàng” (7-1-1965)

Cháu Xuân Oanh yêu quý,

Chú nhận được thư của cháu rồi. Cháu nói đúng. Sự thật đã nói rõ: Đế quốc Hoa Kỳ càng đánh càng thua. Quân và dân miền Nam càng đánh càng thắng.

Đầu nǎm 1963, ởấp Bắc, 200 du kích anh dũng đã đánh tan 2.000 địch, tiêu diệt 500 ngụy binh và mười tên Mỹ xâm lược, bắn rơi và bắn hỏng 15 máy bay địch. Từ đó, quân và dân miền Nam đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Mỹ và tay sai thì không ngừng sa lầy. Vài con số sau này chứng tỏ điều đó.

1963 1964
Số địch bị loại khỏi vòng chiến đấu 167.000 tên 230.000 tên
Số Mỹ bị tiêu diệt 982 2.111
Vũ khí du kích thu được hơn 13.000 súng 17.569 súng các loại

Mấy điểm nữa đáng chú ý là: Quân du kích thường nắm chủ động. Số binh sĩ ngụy về với nhân dân và đào ngũ nhiều hơn một nửa số ngụy quân bị tiêu diệt, nghĩa là quân đội ngụy ngày càng giác ngộ, không chịu chết thay cho Mỹ và tay sai.

Trong hai nǎm qua, du kích đã tiêu diệt những đội biệt kích khét

tiếng hung ác, như các đội “ó đen”, “ó đỏ”, “cọp vàng”, “cọp đen”, v.v.. . Họ đã thắng nhiều trận lẫy lừng. Như trận Bến Súc, địch đã dùng đến 15 tiểu đoàn và 115 máy bay. Nhưng kết quả thì các báo Mỹ đã phải nhận rằng Mỹ và bù nhìn đã bị “một trận thất bại to nhất trong cuộc chiến tranh này”. Như trận đánh trường bay Biên Hoà, du kích đã phá huỷ 59 máy bay, đốt cháy nhiều kho tàng, ngót 300 tên Mỹ chết và bị thương.

Chỉ trong mười tháng đầu nǎm 1964, quân và dân miền Nam đã tiêu diệt của địch 488 trung đội, 63 đại đội, 13 tiểu đoàn. Trong tháng 12-1964, thắng lợi càng dồn dập. Ngoài cuộc làm nổ tung khách sạn to của sĩ quan cao cấp Mỹ, ngay giữa Sài Gòn, làm hai tên Mỹ chết và 52 tên bị thương, ở các địa phương, du kích đã đánh thắng nhiều trận lớn. Vài ví dụ:

Trận An Lãohơn 650 tên địch (nǎm sĩ quan Mỹ) bị tiêu diệt.

Báo Mỹ gọi đó là một “Điện Biên Phủ nhỏ”.

Trận Tam Kỳ,hơn 280 địch (hai tên Mỹ) bị tiêu diệt.

Trận Long Mỹ,360 địch (mười tên Mỹ) bị tiêu diệt và nhiều trận thắng khác.

– Để kết thúc nǎm 1964 vẻ vang và mở màn cho nǎm 1965 thắng lợi nhiều hơn nữa và to hơn nữa, quân và dân miền Nam đã giáng cho địch những đòn sấm sét ở trận Bình Giã. Địch đã huy động nǎm tiểu đoàn và hơn 100 máy bay. Trong mấy hôm đầu, chúng đã giội mười vạn quả đạn, 400 tên lửa và hàng trǎm quả bom… Sau nǎm ngày đêm chiến đấu, du kích đã tiêu diệt 500 ngụy và 18 Mỹ, bắn rơi và bắn hỏng 35 máy bay. Hãng Mỹ AP đã viết rằng: Bình Giã là một trận mà Mỹ – Khánh “bị đánh đau nhất trong lịch sử chiến tranh ở Nam Việt Nam”.

*

*     *

Thắng lợi to của quân và dân miền Nam và thất bại to của Mỹ- Khánh đã làm cho báo chí Anh, Mỹ hết sức bi quan. Các báo Anh viết: “Rõ ràng là chính quyền miền Nam của Mỹ đang đi đến sụp đổ hoàn toàn” (Thời báo). “Không bao giờ Mỹ thấy rõ thất bại của họ ở miền Nam Việt Nam như trong mấy ngày qua” (báo Người bảo vệ).

Báo chí Mỹ viết: “Đối với vấn đề Nam Việt Nam, người Mỹ chỉ thấy con đường xuống dốc” (UPI). “Mỹ chắc chắn sẽ gặp những thất bại to nhất trong lịch sử nước Mỹ” (Luận đàm Nữu Ước). “Lý luận Mỹ đưa ra để thanh minh cho sự can thiệp của họ vào Campuchia, Lào và Việt Nam là như con cá ngoài thì tươi tắn, nhưng ngửi thì thối om” (Tin điện thế giới và Mặt trời Nữu Ước. “Những cố gắng của Mỹ ở Nam Việt Nam chỉ là vô ích, như dựng đứng một cái bao tải rỗng tuếch” (Bưu điện Hoa Thịnh Đốn). “Tình hình Mỹ ở miền Nam hiện nay cũng giống như tình hình Pháp trước ngày Điện Biên Phủ” (Luận đàm Nữu Ước).

Tình hình đó làm cho ngày càng nhiều người Mỹ chống chiến tranh. Trước kia là những nhóm lãnh đạo tôn giáo và nhân sĩ tiến bộ. Hiện nay, đã có thêm những đoàn thể công nhân, phụ nữ, thanh niên, học sinh chống chiến tranh. Hồi 19 tháng chạp nǎm ngoái, quần chúng của tám thành phố to ở Mỹ, như Nữu Ước, Sicagô, Bôxtơn, v.v. đã tổ chức biểu tình. Họ đòi Chính phủ Mỹ phải chấm dứt ngay cuộc chiến tranh xâm lược ở miền Nam Việt Nam và quân đội Mỹ phải rút ngay về nước.

Trong giới cầm quyền Mỹ cũng ngày càng nhiều thượng nghị sĩ kịch liệt chống chiến tranh. Ví dụ: Hôm 27-11-1964, thượng nghị sĩ Moxơ đòi cách chức Taylo, vì y là “Kẻ chủ yếu gây chiến, đã tuyên truyền và ủng hộ kế hoạch mở rộng chiến tranh ở Đông – Nam á và y đã câu kết với lũ bù nhìn của Mỹ ở Nam Việt Nam…”.

Tình thế của đế quốc Mỹ vừa bi lại vừa bí. Hôm 27-11-1964, báo Luận đàm Nữu Ước thở than rằng: “Cộng sản Bắc Việt đang chờ đợi một ngày mà Mỹ sẽ rút khỏi miền Nam, nhưng cộng sản không cho Mỹ một nhịp cầu vàng để họ rút lui…”. ý nói là để Mỹ rút lui mà khỏi mất mặt.

Trước kia thực dân Pháp cút khỏi Đông Dương và Angiêri, bản thân Mỹ cút khỏi Trung Quốc và Triều Tiên đều không có “nhịp cầu vàng”. Ngày nay, nếu nhận biết chiến tranh xâm lược là tội ác, mà Mỹ hối hận và rút khỏi miền Nam, không chờ một Điện Biên Phủ mới, thì mặt Mỹ vẫn còn, không mất đi đâu!

Cương lĩnh Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam là độc lập, dân chủ, hoà bình, trung lập, tiến đến hoà bình thống nhất Tổ quốc. Mỹ chấm dứt ngay chiến tranh, để nhân dân Việt Nam thực hiện Hiệp định Giơnevơ, thế cũng là “nhịp cầu vàng” cho Mỹ rút lui mà không mất mặt.

Thôi, thư này dài rồi! Nǎm mới, chúc cháu ra sức thi đua “một người làm việc bằng hai”, học tập tốt, lao động tốt, xứng đáng với thế hệ thanh niên Việt Nam anh hùng!

Chú hôn cháu
Chiến sĩ

————————–

Báo Nhân dân,số 3934, ngày 7-1-1965.
cpv.org.vn