Bà Trưng Trắc người nước ta sinh ra thế kỷ đầu hết 1 là nǎm 23 ở huyện Mê Linh, tỉnh Phúc Yên, xứ Bắc Kỳ. Nǎm thứ 40 bà vừa 17 tuổi. Lúc ấy nước ta bị quân Tàu cai trị, chính sách rất bạo ngược như Pháp cai trị bây giờ. Bà thấy cảnh nước suy vi, đồng bào khốn khổ, bèn quên thân bồ liễu phận hèn, liền ra cứu nước, cứu dân. Lúc bấy giờ cùng với em là Trưng Nhì khởi binh lên đánh giặc. Dân Cửu Chân, Nhật Nam, Hợp Phố đều ảnh hưởng nổi lên cả. Chẳng bao lâu đánh đuổi ngay Tô Định, lấy được 65 thành, dựng lên cờ độc lập. Đến nǎm 44, nhà Hán sai Mã Viện sang đánh, đánh đã nhiều trận, quân hai Bà vẫn không thua. Đến trận ở Cấm Khê, tỉnh Vĩnh Yên, thế quân ít quá, phải thua, hai Bà đều gieo mình xuống sông Đáy tự tận. Can đảm thay! Phận thuyền quyên vì nước quên mình! Tuy chỉ trong 3, 4 nǎm nhưng cũng đủ làm cho bọn tu mi quân giặc mất vía.
Như buổi ấy là buổi phong kiến mà đàn bà, con gái còn biết K.m . Huống chi bây giờ hai chữ “nữ quyền” đã rầm rầm khắp thế giới , chị em ta lại gặp cảnh nước suy vi, nỡ lòng nào ngồi yên được! Chị em ơi! Mau mau đoàn kết lại!
H.T.
———————
Báo Thanh niên, số 73, ngày 12-12-1926.
cpv.org.vn
Bạn phải đăng nhập để bình luận.