Để giáo dục cán bộ, Bác Hồ chỉ rõ mối quan hệ mà mỗi người đều phải xác định cho thật rõ ràng, minh bạch. Đó là với mình, với người và với việc.
Với mình, Bác dặn không được tự kiêu tự đại, phải luôn cầu tiến bộ, luôn tự kiểm điểm, tự phê bình, đồng thời phải hoan nghênh người khác phê bình mình. Mình không chính mà muốn người khác chính là vô lý.
Với người, Bác dặn phải yêu quý, kính trọng, giúp đỡ. Chớ nịnh hót người trên, xem khinh người dưới. Thái độ phải chân thành, khiêm tốn, thật thà, đoàn kết. Phải học người và giúp người tiến tới.
Với việc, Bác dặn phải để công việc nước lên trên, trước việc tư, việc nhà. Đã phụ trách việc gì thì quyết làm cho kỳ được, không sợ khó nhọc, nguy hiểm. Bất kỳ việc to việc nhỏ, phải có sáng kiến, kế hoạch, cẩn thận, quyết làm và làm cho thành công. Mỗi ngày cố làm một việc lợi cho nước. Lợi cho nước tức là lợi cho mình. Nhiều lợi nhỏ cộng thành lợi to.
Căn dặn cán bộ, đảng viên như vậy và Người đã làm đúng như vậy. Nhận được quà biếu của đồng bào, Người đều gửi tặng lại các cán bộ ở gần, hoặc gửi tặng thương binh. Có đoàn ngoại giao biếu Bác chiếc điều hòa nhiệt độ, Người bảo cấp dưới đem tặng lại quân y viện hoặc trại điều dưỡng thương binh, “vì hôm trước đến thăm, Bác thấy các chú ấy nóng lắm. Bác ở thế này tốt rồi”. Mỗi Tết Trung thu, hay khai giảng năm học mới, Người đều có thư và quà gửi thiếu niên, nhi đồng. Nhận được điện thoại người quen gọi đến, Người đều hỏi thăm sức khỏe rồi mới bàn công việc…
Căn dặn “tự mình phải chính trước, mới giúp được người khác chính”, nên Bác luôn gương mẫu thực hiện. Vào thăm một ngôi chùa lịch sử, Người cúi xuống cởi dép và giữ đúng mọi nghi thức như người dân đến lễ chùa. Xe đi qua ngã tư có đèn đỏ, Bác yêu cầu lái xe “phải gương mẫu chấp hành luật lệ giao thông. Không nên bắt người khác nhường quyền ưu tiên cho mình”…
Cả cuộc đời Bác là bài học sinh động về sự công bình, chính trực. Đó là tấm gương sáng cho mỗi cán bộ, đảng viên cũng như tất cả mọi người học tập và làm theo.
Phúc An
baobinhdinh.com.vn