Cuba anh dũng và châu Mỹ latinh (17-2-1963)

Đầu tháng 2-1963, tổng Ken ra lệnh: Những tàu bè các nước chở hàng hoá cho Cuba đều không được cập bến ở Mỹ. Một bọn chính khách và tướng tá Mỹ thì la ó: “Phải cắt khoét cái ung nhọt Caxtơrô!” Chính phủ Mỹ đang giúp bọn phản quốc Cuba tổ chức một “Uỷ ban lật đổ Caxtơrô”…

Vì sao đế quốc Mỹ cǎm ghét Cuba đến thế?

Trả lời: đế quốc Mỹ không những cǎm ghét mà còn sợ hãi Cuba.

Không những sợ hãi Cuba mà còn sợ hãi nhân dân lao động cả châu Mỹ latinh. Bởi vì Cuba là nước đầu tiên ở Mỹ đang thực hiện học thuyết Mác-Lênin, đang anh dũng chống đế quốc Mỹ, đang xây dựng chủ nghĩa xã hội. Bởi vì Cuba đang mở đường cách mạng mà nhân dân các nước châu Mỹ latinh sẽ tiến theo để tự giải phóng khỏi ách nô lệ của đế quốc Mỹ.

Châu Mỹ latinh có độ 200 triệu người. Hai phần ba là thổ dân, người lai và người da đen bị coi như nô lệ. Cứ một phút đồng hồ thì có bốn người chết vì đói khổ, vì bệnh tật, vì già yếu. Trong một nǎm có 2 triệu người chết thê thảm như vậy. Mặt khác, cứ một phút thì bọn tư bản Hoa Kỳ ở châu Mỹ latinh thu được 4.000 đôla tiền lãi. Nhân dân mất một người chết thì bọn tư bản được 1.000 đôla.

Lấy nước Pêrulàm ví dụ. Từ thế kỷ thứ XVI về trước, Pêru đã có một nền vǎn minh cổ truyền. Ruộng đất phì nhiêu, sản xuất nhiều lúa, bông, ngô, mía…Hầm mỏ phong phú có nhiều vàng, bạc, đồng, chì… Nhưng hiện nay nhân dân lao động Pêru lại rất nghèo khổ.

Bốn công ty Mỹ “bao” hết 80% sữa bò. 500 chủ đồn điền chiếm hết 15 triệu mẫu tây ruộng tốt. Chúng có quyền bắt bớ giam cầm tá điền. Chúng tự do hãm hiếp phụ nữ thổ dân. Khi chúng mua bán ruộng đất thì chúng mua bán cả những người ở và những tá điền thổ dân như trâu ngựa. Tiền lương trả cho công nhân đồn điền rất ít ỏi “ǎn không no, đói không chết”. Đã vậy, một phần ba tiền lương là lá ca cao (để nhai như ǎn trầu). Một phần ba là các thứ rượu mạnh. Còn một phần ba bằng tiền thì công nhân phải mua các thứ cần dùng ở cửa hàng của địa chủ, chất đã xấu, giá lại cao.

Vì đói khổ cho nên trong 100 trẻ con thì 62 trẻ bị chết yểu. Trẻ con thường bị mang đi bán, giá một trẻ từ một đến hai đôla. Những người mẹ vừa khóc vừa nói “Thà bán đi còn hơn trông thấy chúng nó chết đói!”. Trẻ con 9, 10 tuổi đã phải đi làm thuê, mỗi ngày được một xu.

Trong 13 triệu dân Pêru, hơn 10 triệu là người bần cùng. Nhân dân các nước khác ở châu Mỹ latinh cũng trong tình trạng như vậy, cho nên họ đều nhìn vào Cuba, họ ủng hộ Cuba và chắc họ sẽ tiến theo con đường cách mạng của Cuba. Dù đế quốc Hoa Kỳ và bè lũ tay sai của chúng hung ác mấy, chúng cũng không ngǎn được phong trào giải phóng dân tộc thắng lợi tiến lên ở châu Mỹ latinh cũng như ở miền Nam Việt Nam ta.

T.L.

————————

Báo Nhân dân,số 3249, ngày 17-2-1963.
cpv.org.vn