Báo cáo về việc Đoàn đại biểu của Chính phủ ta đi thǎm Liên Xô và Trung Quốc (23-7-1955)

Thưa đồng bào, thưa các cụ, các cháu thanh niên và nhi đồng,

Nhận lời mời của Chính phủ Liên Xô, Chính phủ Trung Quốc và Chính phủ Cộng hoà Nhân dân Mông Cổ, tôi đã cùng đồng chí Trường Chinh, bốn vị Bộ trưởng và ba vị Thứ trưởng đi thăm các nước bạn vĩ đại của ta.

Từ Hà Nội qua Bắc Kinh, qua Ulan Bato (Thủ đô Mông Cổ) đến Mátxcơva, vừa đi vừa về là 2 vạn 2.000 cây số.

Đoàn đại biểu ta ra đi từ hôm 22-6; về đến nhà hôm 22-7. Thế là vừa một tháng.

Cuộc đi thăm có mấy mục đích:

1. Để củng cố thêm tình đoàn kết hữu nghị giữa nhân dân ta với nhân dân Liên Xô và Trung Quốc;

2. Phát triển mối quan hệ kinh tế và văn hoá với các nước bạn. Đoàn đại biểu ta gặp gỡ và bàn bạc với các vị lãnh tụ của hai Chính phủ, bàn về tình hình Đông – Nam á và tình hình thế giới, về phương pháp giữ gìn hoà bình, về công tác khôi phục và phát triển kinh tế, văn hoá của nước ta. ý kiến của Đoàn đại biểu ta và các vị lãnh tụ hai nước bạn đều hoàn toàn nhất trí. Nội dung đã nói rõ trong hai bản tuyên bố chung giữa Đoàn đại biểu ta và Chính phủ hai nước bạn Liên Xô và Trung Quốc.

*

*     *

Bây giờ tôi tóm tắt kể lại cảm tưởng chung của Đoàn đại biểu ta trong cuộc đi thăm này:

Nhân dân và Chính phủ hai nước bạn đối với ta tình hữu nghị thật là thân mật, thắm thiết; sự đồng tình và ủng hộ thật là nhiệt liệt, tích cực. Chúng tôi đi đến đâu cũng có hàng ngàn hàng vạn người chào mừng vỗ tay, hoan hô. Cho đến các trẻ em cũng nhiệt liệt hô khẩu hiệu: “Nhân dân Việt Nam anh dũng muôn năm!”.

Vì đâu mà có tình nghĩa nồng nàn ấy?

– Vì dưới sự lãnh đạo của Đảng và của Chính phủ, nhân dân ta đã đoàn kết chặt chẽ, kháng chiến anh dũng. Ngày nay nhân dân ta lại kiên quyết đấu tranh cho hoà bình, thống nhất, độc lập, dân chủ trong cả nước.

– Vì Liên Xô và Trung Quốc là những nước dân chủ và xã hội chủ nghĩa, luôn luôn ủng hộ chính nghĩa, ủng hộ các dân tộc đấu tranh cho quyền độc lập tự do của mình.

ở Liên Xô và Trung Quốc, chúng tôi đều thấy nông nghiệp và công nghiệp rất phát triển, đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân rất cao, mỗi người đều kiên quyết đấu tranh để giữ gìn hoà bình.

*

*     *

Tôi xin báo cáo để đồng bào biết rằng: trong dịp này,

Liên Xô giúp tính ra tiền ta là 306 ngàn triệu đồng ngân hàng (1) trong hai năm.

Trung Quốc giúp ta tính ra tiền ta là 1.224 ngàn triệu đồng ngân hàng trong 5 năm.

Các nước bạn khác như Ba Lan, Tiệp Khắc, Bungari, Hunggari, Cộng hoà dân chủ Đức, v.v. cũng giúp ta. Nước Cộng hoà Nhân dân Mông Cổ với độ một triệu dân cũng giúp ta 500 tấn thịt, một số bò và cừu để lập một nông trường chăn nuôi.

Nhân dịp này, một lần nữa, tôi trân trọng thay mặt Chính phủ và đồng bào ta nhiệt liệt cảm ơn các nước bạn.

Các nước bạn đã giúp ta tiền bạc và vật liệu, lại còn phái những nhà chuyên môn giúp ta về việc xây dựng kinh tế, văn hoá, xã hội; còn giúp đào tạo cán bộ cho ta.

Các nước bạn giúp ta một cách vô tư, khảng khái. Ta không phải trả lại những khoản giúp ấy. Đó là sự giúp đỡ không có điều kiện. Các nước bạn ra sức giúp ta, đồng thời tuyệt đối tôn trọng chủ quyền của ta. Khác hẳn với “viện trợ” của các nước đế quốc: “giúp một để lột mười”, “giúp” để nô dịch.

Các nước bạn giúp ta để hàn gắn mau chóng những vết thương chiến tranh; để tăng gia sản xuất về nông nghiệp, công nghiệp và để phát triển thương nghiệp; để khôi phục và phát triển kinh tế và văn hoá; để ta dần dần nâng cao đời sống của nhân dân ta.

*

*     *

Các nước bạn, nhất là Liên Xô và Trung Quốc, giúp ta rất nhiều. Sự giúp đỡ ấy càng khuyến khích nhân dân và cán bộ ta phải ra sức làm trọn nhiệm vụ:

– Phấn đấu để khôi phục lại kinh tế và văn hoá, để chuẩn bị điều kiện xây dựng nước nhà.

– Hăng hái thi đua tăng gia sản xuất và thực hành tiết kiệm.

– Vỡ hoang, phòng lụt, chống hạn, để đánh tan giặc đói.

Cũng như trong thời kỳ kháng chiến, phương châm của ta hiện nay là: tự lực cánh sinh là chính, việc các nước bạn giúp ta là phụ.

Các nước bạn giúp ta cũng như thêm vốn cho ta. Ta phải khéo dùng cái vốn ấy để bồi bổ lực lượng của ta, phát triển khả năng của ta. Song nhân dân và cán bộ ta tuyệt đối chớ vì bạn ta giúp nhiều mà đâm ra ỷ lại.

Trái lại, chúng ta phải học tinh thần tự lập tự cường, tinh thần hăng hái thi đua sản xuất và tiết kiệm của nhân dân các nước bạn.

Nước ta là một bộ phận trong đại gia đình dân chủ và xã hội chủ nghĩa, gồm hơn 900 triệu người. Chúng ta đã kinh qua 8, 9 năm kháng chiến gian khổ và anh dũng. Ngày nay, hoà bình đã trở lại, nhưng chưa củng cố, đất nước ta còn tạm chia làm hai miền; đế quốc Mỹ đang âm mưu trường kỳ chia rẽ nước ta. Trước tình hình ấy, chúng ta phải nâng cao chí khí phấn đấu và tinh thần cảnh giác. Chúng ta phải đoàn kết nhất trí từ Bắc đến Nam, kiên quyết đấu tranh vượt mọi khó khăn để thi hành triệt để Hiệp định Giơnevơ.

Chúng ta phải bồi dưỡng lòng nồng nàn yêu nước và tinh thần quốc tế chân chính.

Các nước bạn giúp ta, chúng ta càng thêm lực lượng đấu tranh để củng cố hoà bình, thực hiện thống nhất nước nhà bằng cuộc tổng tuyển cử tự do, hoàn thành độc lập và dân chủ trong cả nước.

Tình hữu nghị vĩ đại giữa nhân dân ta và nhân dân các nước anh em muôn năm!

Việt Nam hoà bình, thống nhất, độc lập, dân chủ muôn năm!

—————————

Đọc ngày 23-7-1955.
Báo Nhân dân, số 508, ngày 24-7-1955.

(1) Hội nghị Giơnevơ: Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao của một số nước họp từ ngày 26-4 đến ngày 21-7-1954 tại Giơnevơ (Thuỵ Sĩ). Hội nghị này được triệu tập theo chủ trương của Hội nghị Béclin nǎm 1954. Chương trình thảo luận của Hội nghị gồm 2 vấn đề: giải quyết hoà bình vấn đề Triều Tiên và lập lại hoà bình ở Đông Dương.

Do thái độ ngoan cố của Mỹ và các nước chư hầu đã tham gia chiến tranh Triều Tiên, cuộc thảo luận về vấn đề Triều Tiên không thu được kết quả.

Ngày 8-5-1954, đúng một ngày sau chiến thắng Điện Biên Phủ, vấn đề chấm dứt chiến tranh lập lại hoà bình ở Đông Dương chính thức được Hội nghị Giơnevơ thảo luận. Phái đoàn Chính phủ ta do đồng chí Phạm Vǎn Đồng làm Trưởng đoàn tham gia Hội nghị với tư thế đoàn đại biểu của một dân tộc chiến thắng.

Tuyên bố chung của Hội nghị và Hiệp định đình chiến ở Đông Dương được ký kết vào ngày 21-7-1954. Các nước tham gia Hội nghị đã cam kết thừa nhận tôn trọng độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam, Lào và Campuchia; quy định quân Pháp phải rút khỏi Đông Dương và mỗi nước Đông Dương sẽ tuyển cử tự do để thống nhất đất nước.

Bản Tuyên bố chung còn ghi rõ, ở Việt Nam, lấy vĩ tuyến 17 làm ranh giới quân sự và chỉ có tính chất tạm thời, không thể coi đó là biên giới chính trị hoặc lãnh thổ và quy định ở Việt Nam cuộc Tổng tuyển cử tự do để thống nhất đất nước sẽ được tiến hành vào tháng 7-1956. Tr.7.

cpv.org.vn

Advertisements