“Điện Biên Phủ nhỏ và nhịp cầu vàng”

– Đó là tên một bài báo đăng trên tờ “Nhân Dân” số ra ngày 7/1/1965 ký tên “Chiến Sĩ” một trong những bút danh của Bác và được viết dưới hình thức một bức thư gửi cho “Cháu Xuân Oanh yêu quý”.

Bức thư phân tích tình hình cuộc Kháng chiến chống Mỹ cứu nước vào thời điểm Mỹ mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại ra miền Bắc và trực tiếp đưa quân chiến đấu vào miền Nam.

Bác đến thăm nông dân Hưng Yên táng 1/1961Bác đến thăm nông dân Hưng Yên tháng 1/1961

Ý niệm về “Điện Biên Phủ nhỏ” là để nhắc đến những chiến thắng của quân và dân miền Nam được đánh dấu bằng các trận đánh ở Ấp Bắc, Bình Giã, An Lão, Tam Kỳ  và đặc biệt là ở Bình Giã mà đến thời điểm ấy được dư luận Mỹ đánh giá là “bị đánh đau nhất trong lịch sử ở Nam Việt Nam”.

Bài báo phân tích tình hình bi thảm trên mặt trận quân sự của Mỹ và nhắc đến bình luận của tờ “Luận đàm Nữu Ước” phàn nàn là “Cộng sản Bắc Việt đang chờ đợi một ngày mà Mỹ sẽ rút khỏi miền Nam, nhưng cộng sản không cho Mỹ một nhịp cầu vàng để họ rút lui…”.

Giải thích câu bình luận trên, bài báo cho rằng: “Ý nói là để Mỹ rút lui mà khỏi mất mặt. Trước kia thực dân Pháp rút khỏi Đông Dương và Angieri, bản thân Mỹ cút khỏi Trung Quốc và Triều Tiên đều không có “nhịp cầu vàng”.

Ngày nay, nếu nhận biết chiến tranh xâm lược là tội ác mà Mỹ hối hận và rút khỏi miền Nam, không chờ một Điện Biên Phủ mới thì mặt Mỹ vẫn còn, không mất đi đâu…Cương lĩnh Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam là… Mỹ chấm dứt ngay chiến tranh để nhân dân Việt Nam thực hiện Hiệp định Giơnevơ, thế cũng là “nhịp cầu vàng” cho Mỹ rút lui mà không mất mặt”.

Cuối năm 1965, tại cuộc họp của Bộ Chính trị (ngày 16/12), với việc Mỹ tuyên bố tạm ngừng ném bom miền Bắc, Bác căn dặn: “Ta nên có tuyên bố với Mỹ, nói thế nào cho cứng cỏi nhưng dễ nghe” và lưu ý “phải có cách giải quyết lịch sự…tóm tắt là Mỹ phải rút đi.

Mười ngày sau đó (26/12) phát biểu tại Hội nghị Trung ương lần thứ 12, sau khi khẳng định sẽ chiến đấu đến toàn thắng, Bác lại đưa ra giải pháp: “Nếu Mỹ thực sự xin ra, ta còn tặng hoa cho họ nữa”.

Điều đáng nói là văn kiện cuối cùng Bác viết trước khi từ trần lại là “Thư trả lời Tổng thống Mỹ Risơt Nixon” đề ngày 25/8/1969 kết thúc bằng câu: “Với thiện chí của Ngài và phía chúng tôi, chúng ta có thể đi tới những cố gắng chung để tìm một giải pháp đúng đắn cho vấn đề Việt Nam”.

Giải pháp ấy cũng được Bác gửi gắm trong lời Chúc Tết cuối cùng vào Mùa Xuân năm 1969: “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho nguỵ nhào” như một thứ cẩm nang nhằm kết thúc thắng lợi sự nghiệp chống Mỹ cứu nước. Sau Điện Biên Phủ trên không (12/1972), đầu năm 1973, Mỹ ký Hiệp định Paris rút quân ra khỏi miền Nam Việt Nam và chỉ hơn hai năm sau ngày “Mỹ cút”, chế độ Sài Gòn cũng đổ nhào.

X&N
bee.net.vn

Advertisements