Những lời phát biểu của Hồ Chủ Tịch đối với Quảng Bình

Ở miền Bắc có những đơn vị dân quân già như ở Thanh Hoá đã bắn rơi nhiều máy bay Mỹ. Có những trung đội dân quân toàn là các cháu gái nông thôn đã bắn rơi máy bay Mỹ. Đặc biệt là có cháu Nguyễn Thị Xuân 19 tuổi, ở tỉnh Quảng Bình, một mình dùng súng bộ binh với hơn 20 viên đạn đã bắn rơi máy bay phản lực của Mỹ…

(Trích trong bài nói của Hồ Chỉ tịch tại cuộc mít tinh Kỷ niệm ngày thành lập Quân đội và Ngày toàn quốc kháng chiến 19 và 22-12-1967)

… Phải ra sức phát triển sản xuất và thực hành tiết kiệm, lại phải phân phối cho công bằng hợp lý, từng bước cải thiện việc ăn, mặc, ở, học, phục vụ sức khoẻ và giải trí của nhân dân. Đặc biệt chú trọng các vùng bị chiến tranh tàn phá, các cháu mồ côi, các cụ già yếu và gia đình các liệt sĩ, thương binh, bộ đội, thanh niên xung phong.

Trên miền Bắc nước ta, rất nhiều xã và hợp tác xã đã có thành tích khá về mặt này như xã Nhân Trạch (tỉnh Quảng Bình).

(Trích thư Hồ Chủ Tịch gửi Đảng Lao động Việt Nam, Nghệ An ngày 21-7-1969)

…Phòng không nhân dân, cũng là việc rất cần thiết để bảo vệ tính mạng và tài sản của đồng bào. Việc này có nơi như Vĩnh Linh, Quảng Bình v.v… làm được tốt. Nhưng có nơi còn chủ quan, làm một cách qua loa. Có nơi thì dùng cách quan liêu, mệnh lệnh. Những nơi đó cần phải sửa chữa ngay.

(Trích bài nói chuyện tại Hội Nghị tổng kết ba năm xây dựng chi bộ và đảng bộ cơ sở “bốn tốt”năm 1966)

…Làm việc gì cũng phải có quần chúng. Không có quần chúng thì không thể làm được. Vừa rồi báo Nhân dân có đăng câu chuyện về phòng không. Có mấy đồng chí cán bộ xã ngồi bàn với nhau. Phòng không là phải đào hầm, xây hầm, tốn mấy vạn viên gạch, mấy nghìn cây tre, và mấy trăm đồng nữa. Chi phí lớn quá và khó thực hiện. Nhưng có một cô kỹ sư có ý kiến là cần đưa ra quần chúng bàn bạc tham gia. Sau đó mời quần chúng lại, nói rõ âm mưu của địch là hiện nay nó bắn lung tung như thế, ta phải đào hầm hố để ẩn nấp. Vậy ta nên đào như thế nào? Thế là quần chúng giơ tay hưởng ứng. Người thì xin góp mấy chục viên gạch, người thì xin góp mấy tấm ván, người thì xin góp mấy cây tre… chỉ trong hai ngày là họ làm xong tất cả các hầm trú ẩn ở Quảng Bình, Vĩnh Linh, do đi theo đường lối quần chúng mà nhân dân đào được hàng nghìn cây số hào, hàng chục vạn hầm. Cho nên việc gì có quần chúng tham gia bàn bạc, khó mấy cũng trở nên dễ dàng và làm được tốt. Các đồng chí ở Quảng Bình nói rất đúng:

Dễ mười lần không dân cũng chịu,

Khó trăm lần dân liệu cũng xong.

Ở Thái Bình, Quảng Bình và một số nơi khác đang tiến hành việc “bình công”, “báo công”. Qua bình công, báo công, ai làm được gì tốt, ai không làm hoặc làm xấu mọi người đều biết. Đó mới thực sự dân chủ, đó là cách phê bình, tự phê bình rất tốt. Làm như vậy quần chúng tự giáo dục cho nhau và giáo dục cho cán bộ nữa.

(Trích bài nói chuyện tại lớp bồi dưỡng cán bộ lãnh đạo cấp huyện ngày 18-1-1967)

… Trong cuộc chống Mỹ, cứu nước hiện nay, các bà mẹ chiến sĩ đã khuyến khích con cháu của mình vào bộ đội đánh giặc, cứu nước, còn ân cần nuôi nấng, giúp đỡ bảo vệ cán bộ và chiến sĩ khác như con cháu mình. Thí dụ: Bà mẹ Suốt ở Quảng Bình đã xông pha bom đạn, không sợ sóng to, gió lớn, suốt ngày đêm chèo thuyền đưa bộ đội và cán bộ qua sông để chiến đấu.

(Trích bài nói chuyện nhân dịp kỷ niệm lần thứ 20 ngày thành lập Hội Liên Hiệp Phụ nữ Việt Nam, ngày 20-10-1966)

quangbinh.gov.vn

Advertisements