Người nữ cứu thương nhân hậu

Trong dịp kỷ niệm 65 năm ngày chiến thắng phát-xít, Hội đồng các Bộ trưởng Quốc phòng thuộc khối SNG đã quyết định tổ chức cuộc thi viết về đề tài: “Chiến công của nhân dân Liên Xô trong thời kỳ chiến tranh”, kêu gọi các cá nhân và tổ chức tích cực tham gia.

Nguyệt san Sự kiện và Nhân chứng xin đăng truyện “Người nữ cứu thương nhân hậu” của Andrei Saxtkii, tác phẩm tham gia cuộc thi này.

Nữ cứu thương Li-da đang cứu chữa thương binh trên chiến trường. Ảnh tư liệu

Bằng loạt đạn chính xác, khẩu 76mm của hạ sĩ Nur-ga-li A-kim-bê-tốp đã diệt gọn lũ phát-xít đang hùng hổ xông đến. Được gia nhập Hồng quân mùa xuân năm 1943, anh giáo viên toán trường làng A-kim-bê-tốp được điều đi học lớp pháo binh. Vốn sẵn có bẩm sinh toán học, người con tiêu biểu của dân tộc Ka-dắc đã tiếp thu nhanh chóng những kiến thức thông thái của môn khoa học quân sự này, vì thế lúc ra trận anh đã bắn những loạt đạn chuẩn xác vào quân thù, diệt gọn lũ giặc, không để cho chúng có cơ hội thoát thân. Các cấp chỉ huy luôn động viên cổ vũ tài năng của chàng hạ sĩ A-kim-bê-tốp; kết thúc chiến tranh trên ngực anh đã gắn đầy huân chương. Mà chuyện đó sẽ nói đến sau, còn lúc này đang là mùa thu năm 1944.

Công việc chuẩn bị cho cuộc tấn công thần tốc trên khắp mặt trận đang diễn ra gấp gáp. Lúc này quân địch cũng đã đánh hơi thấy mối hiểm họa đang đến gần, chúng bằng mọi thủ đoạn ra sức quấy phá quân ta, nhất là nhằm vào các chiến sĩ pháo binh Hồng quân. Máy bay phát-xít Đức liên tục bắn phá suốt ngày đêm, các trận địa pháo của địch không ngừng hoạt động trên khắp mặt trận, thăm dò những nơi phòng thủ yếu kém của Hồng quân để huy động xe tăng và bộ binh chọc thủng vòng vây, đồng thời tổ chức phản công nhằm ngăn chặn mũi tiến công chiến lược của Hồng quân Liên Xô về hướng Vác-sa-va. Phương diện quân U-crai-na số 1 phối hợp với Phương diện quân Bê-la-rút số 1 đã tổ chức  phòng thủ chặt chẽ trận tuyến trước cửa ngõ Vác-sa-va. Lúc này mật độ quân địch dồn đến mỗi lúc một đông. Chúng điên cuồng tấn công chiến tuyến của ta.

Vào một ngày tháng Mười năm 1944, máy bay Đức đã oanh tạc trận địa pháo Hồng quân. Khẩu đội pháo của hạ sĩ A-kim-bê-tốp bị phá hủy hoàn toàn. Bom địch ném trúng trận địa pháo, tạo ra một hố sâu khủng khiếp. Cỗ pháo giờ đây đã biến thành đống sắt vụn đen nhẻm. Số phận bi thảm của các chiến sĩ pháo thủ cũng không hơn gì.

May mắn thay, mà có thể là do số phận, chỉ một mình A-kim-bê-tốp là còn sống sót, nhưng anh bị trúng đạn vào chân, toàn thân bị liệt, nằm lịm bất tỉnh bao lâu không còn nhớ. Nhưng nhờ có sức khỏe phi thường mà chàng hạ sĩ vẫn còn hy vọng.

“Cảm giác có người lay nhẹ ở sau lưng, cha đã tỉnh lại trong giây lát – một lần anh kể cho đứa con gái nghe chuyện của mình khi còn là một chiến sĩ pháo thủ- Chung quanh lúc này tối đen như mực, ẩm ướt và lạnh lẽo. Hai chân không còn cảm giác. Trong đầu tiếng ong ong vang lên khủng khiếp, vẫn nghe thấy tiếng rú rít trong tai. Bỗng nhiên cha đã nhận ra rất rõ, có người đang kéo lê mình đi đâu đó. Một ý nghĩ khó chịu thoáng hiện trong đầu: “Miễn là không bị bắt làm tù binh… rồi cha lại tiếp tục mê man”.

Trong hoàn cảnh cam go trên trận địa, người nữ cứu thương mảnh mai ấy vẫn dìu đồng đội “trên tay”, mấy ngày liền đã băng qua rừng rậm và sình lầy, đi đường vòng để lẩn tránh bọn Đức đang phòng thủ gần đó. Và rồi một lần nữa số phận lại mỉm cười với anh.

Có lần thấy cô gái quá khổ sở vì phải lê lết kéo một chàng thanh niên to béo tới chỗ chiến hào quân mình, anh đã van xin cô bỏ anh lại trong rừng và khuyên cô hãy thoát khỏi nơi này. Bản thân chàng hạ sĩ khi đó chưa nhớ tới một điều – đó là  đức tính kiên trì, ý thức trách nhiệm đối với đồng đội và sự cưu mang lẫn nhau trong chiến đấu.

Bỗng đầu anh va mạnh vào một vật gì đó không cứng lắm khiến anh hồi tỉnh. Trời bắt đầu hửng sáng. Nhìn quang cảnh chung quanh, A-kim-bê-tốp đã nhận ra mình đang nằm trong chiến hào của quân ta. Qua những tiếng lao xao gần đó, anh nhận ra đó chính là tiếng nói thân thương – tiếng Nga “trọ trẹ”. Lần theo những câu trao đổi của đồng đội, A-kim-bê-tốp hiểu rằng, anh em đang gấp gáp chuẩn bị chuyển mình về hậu cứ cùng với người nữ cứu thương trẻ, cả hai đều đã bị liệt vào danh sách các chiến sĩ tử vong.

Tại chặng dừng chân đầu tiên, A-kim-bê-tốp đã kịp hỏi tên tuổi người nữ cứu thương nhân hậu ấy. Anh nói: “Mình cũng sẽ đặt tên cho con gái mình là Li-da!”.

Quá trình điều trị diễn ra khá lâu. Vết thương ở vùng xương hông đã làm chân anh bị thọt. Lần theo những chuyện kể của các thương binh từ mặt trận chuyển về, A-kim-bê-tốp biết rằng, dưới sự yểm trợ của trung đoàn pháo binh của anh, các chiến sĩ ta đã chiếm gọn Vác-sa-va và nhanh chóng tiến về Béc-lin. Ngoài ra, A-kim-bê-tốp còn biết tin, trong lúc rút khỏi Vác-sa-va, bọn phát-xít đã phá tan tành thành phố Vác-sa-va, sát hại hàng loạt dân lành. Thật đau xót được biết tin này, càng cay đắng hơn khi bản thân anh đang bị cột chặt vào chiếc giường bệnh viện. Tuy vậy, cái tên Li-da vẫn không rời khỏi đầu chàng hạ sĩ. “Không biết cô có còn sống?”. “Ai mà biết, chuyện gì sẽ xảy ra sau khi chiến tranh kết thúc!”.

Chỉ ít ngày sau khi phát-xít Đức hạ bút ký đầu hàng vô điều kiện, hạ sĩ Nur-ta-li A-kim-bê-tốp đã được xuất viện. Cầm trong tay tờ giấy chứng thương, anh mới nhận ra là mình đang ở vùng ngoại vi Béc-lin. “Vậy là cuối cùng cũng đến được tận nơi…” – Chàng thanh niên từ vùng Ka-dắc-xtan trầm ngâm suy nghĩ.

Vài năm tiếp sau đó với cương vị thượng sĩ, A-kim-bê-tốp đã tham gia huấn luyện lớp tân binh trẻ “mũ nồi xanh”, truyền đạt cho họ những kỹ xảo về pháo binh. Năm 1948, thượng sĩ Nur-ta-li A-kim-bê-tốp đã được xuất ngũ, trở về nhà, về vùng Ka-dắc-xtan thân yêu.

Trong suốt thời gian đóng quân trên đất nước Đức, thượng sĩ A-kim-bê-tốp không sao tìm ra được thiên thần cứu sống mình – người nữ cứu thương nhân hậu Li-da. Dù sao đi nữa, anh vẫn nhớ như in rằng cô gái ấy quê ở vùng  Kờ-rát-xnơ-đa. Và lời hứa hẹn với cô trong chiến hào lần ấy trước phút lên đường trở về hậu tuyến, anh vẫn không quên. Chàng pháo thủ  luôn tâm niệm: “Về nhà thu xếp mọi việc ổn thỏa, rồi nhất định lại đi tìm nàng”. Cuối cùng chàng cũng tìm thấy ân nhân của mình!

Những cuộc gặp gỡ nồng nàn đầy nước mắt đã diễn ra nơi xứ sở chan hòa ánh nắng mặt trời của vùng Kờ-rát-xnơ-đa. Biết bao nhiêu lời cảm ơn, chúc tụng hướng về Li-da – người nữ y tá của bệnh viện tỉnh Kờ-rát-xnơ-đa… Nhưng giây phút cảm động hơn cả là lúc trên bàn tiệc xuất hiện một bức ảnh bé gái xinh đẹp – đứa con gái của chàng thượng sĩ Nur-ga-li A-kim-bê-tốp có tên Nur-ga-li A-kim-bê-tốp-va Li-da!

Vũ Huy dịch

(Tạp chí Tri thức quân sự)
qdnd.vn

About these ads