Việt Bắc quyết thắng (9-1949) (1)

Việt Bắc có:

Lịch sử vẻ vang: Cách mệnh Tháng Tám bắt đầu nổi từ Việt Bắc.

Chiến công rực rỡ: hai lần giặc Pháp đại tiến công, đều bị quân và dân Việt Bắc đánh tan. Bắc Cạn là thành phố đầu tiên được giải phóng ra khỏi tay giặc Pháp.

Địa thế vững chắc: núi sông Việt Bắc hiểm trở hơn mọi vùng khác trong nước ta.

Nhân dân hùng mạnh : bất kỳ già, trẻ, gái, trai, đồng bào Việt Bắc ai cũng kiên quyết kháng chiến, ai cũng sẵn sàng giúp đỡ bộ đội đánh giặc.

Thế là Việt Bắc sẵn điều kiện để đánh thắng.

Điều kiện tuy sẵn, nhưng phải chuẩn bị đầy đủ mới đánh thắng được.

Chuẩn bị thế nào ?

Giặc Pháp đánh ta bằng bốn mặt trận: quân sự, chính trị, vǎn hoá, kinh tế.

Quan trọng nhất là quân sự và kinh tế. Vậy hôm nay chúng ta nói hai việc ấy trước.

QUÂN Sự

Chúng ta có ba lực lượng quân sự: Vệ quốc quân, bộ đội địa phương và dân quân du kích.

Vệ quốc quân phải lo đánh những trận to để tiêu diệt chủ lực của địch. Phải giúp tổ chức và huấn luyện bộ đội địa phương và dân quân du kích.

Bộ đội địa phương phải phụ trách đánh những trận vừa vừa, và phải chuẩn bị chiến trường sẵn sàng khi Vệ quốc quân đánh trận to ở địa phương mình.

Dân quân du kích là một lực lượng rất rộng rãi, khắp cả nước, xã nào, thôn nào cũng có dân quân du kích. Nó là như một tấm lưới rộng mênh mông, bao trùm cả nước. Hễ giặc Pháp và Việt gian bước chân đến đâu, là mắc phải lưới ở đó ngay.

Nhiệm vụ của dân quân du kích là:

Canh gác nghiêm ngặt,

Giữ gìn bí mật,

Bảo vệ làng xã,

Phòng gian trừ gian,

Thấy giặc đến làng, là du kích phải đánh phá, quấy rối chúng.

Phối hợp với bộ đội địa phương và Vệ quốc quân để đánh những trận to.

Vệ quốc quân, bộ đội địa phương và dân quân du kích cần phải:

Thi đua nhau tập luyện,

Thi đua nhau đánh giặc,

Thi đua nhau diệt nhiều địch, cướp nhiều súng, lập nhiều công.

KINH Tế

Mặt trận kinh tế gồm có công nghệ, buôn bán, nông nghiệp. Ngành nào cũng quan trọng. Nhưng lúc này, quan trọng nhất là nông nghiệp, vì “có thực mới vực được đạo”.

Có đủ cơm ǎn áo mặc cho bộ đội và nhân dân, thì kháng chiến mới mau thắng lợi, thống nhất và độc lập mau thành công.

Trên mặt trận nông nghiệp, mỗi đồng bào nhà nông phải là một chiến sĩ xung phong.

Chiến sĩ trước mặt trận thì xung phong giết giặc bằng súng đạn.

Chiến sĩ nhà nông thì xung phong giết giặc bằng cày cuốc, nghĩa là phải xung phong tǎng gia sản xuất, để giúp cho bộ đội đủ ǎn đủ mặc để đánh giặc.

Chiến sĩ trước mặt trận không sợ hy sinh xương máu, thì không lẽ chiến sĩ nông dân lại sợ hy sinh nước mắt mồ hôi.

Chiến sĩ cầm cày cuốc ở đồng ruộng cần phải ra sức ủng hộ chiến sĩ cầm súng đạn ở tiền phương.

Mỗi đồng bào nhà nông cần phụ trách thiết thực giúp đỡ một chiến sĩ đủ ǎn.

Sự giúp đỡ không tốn kém mấy, vì bán gạo thì Chính phủ trả tiền hẳn hoi.

Vậy bổn phận chiến sĩ nhà nông là: Phải trực tiếp tham gia kháng chiến bằng cách:

- Xung phong tǎng gia sản xuất để tự cấp tự túc.

- Xung phong giúp đỡ bộ đội đủ ǎn đủ mặc để đánh giặc.

Thế là Việt Bắc quyết thắng, và Việt Bắc nhất định thắng (1) .

Viết khoảng tháng 9-1949.

Bản đánh máy của Chủ tịch Hồ Chí Minh lưu tại Trung tâm lưu trữ Quốc gia I, bản chụp lưu tại Viện Hồ Chí Minh.
cpv.org.vn

———————–

(1) Tạm ước 14-9-1946: Tên thường gọi của thoả hiệp tạm thời (Modus vivendi) giữa Việt Nam và Pháp, do Chủ tịch Hồ Chí Minh và Bộ trưởng M.Mutê ký ngày 14-9-1946, tại Pari.

Tạm ước gồm 11 điều khoản. Nội dung của các điều khoản thể hiện những thoả thuận tạm thời về một số vấn đề bức thiết có tính chất bộ phận: Chính phủ Pháp thi hành các quyền tự do, dân chủ và ngừng bắn ở Nam Bộ; Chính phủ Việt Nam nhân nhượng với Pháp một số quyền lợi về kinh tế và vǎn hoá của Pháp ở Việt Nam; quy định thời gian tiếp tục cuộc đàm phán Việt – Pháp vào tháng 1-1947.

Việc ký Tạm ước 14-9 là một thắng lợi trong sách lược ngoại giao của Chủ tịch Hồ Chí Minh để nhân dân ta có thêm thời gian chuẩn bị lực lượng tiến hành cuộc kháng chiến lâu dài. Tr.12.

About these ads