Thư của Hồ Chủ tịch gửi Hội nghị cán bộ y tế đầu năm 1955

Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng của mình, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn chăm lo cho hạnh phúc của nhân dân, trong đó, những người đau ốm, bệnh tật là những người được quan tâm nhất. Người đã viết nhiều bức thư gửi ngành y tế khuyên người thầy thuốc cần nâng cao y đức để chăm sóc, cứu chữa cho người bị bệnh, người bị thương. Trong Hội nghị Cán bộ y tế được tổ chức từ ngày 21/2 đến 02/3/1955 tại Thủ đô Hà Nội vào đúng ngày 27/02/1955, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã gửi thư cho Hội nghị. Trong thư, Người nhắc nhở cán bộ y tế phải đoàn kết và thắt chặt đội ngũ, phải nêu cao tinh thần phục vụ nhân dân, thương yêu nhân dân như ruột thịt. Người đã nhắn nhủ trách nhiệm của các cán bộ là phải “thương yêu người bệnh” và coi họ như người thân của mình. Người còn căn dặn phải xây dựng được một nền y học dựa trên nguyên tắc: khoa học, dân tộc và đại chúng.

Do ý nghĩa sâu sắc của bức thư này, ngày 06/02/1985, Hội đồng Bộ trưởng (nay là Chính phủ) đã ban hành Quyết định số 39/HĐBT lấy ngày 27/02 hàng năm làm “Ngày Thầy thuốc Việt Nam” và cũng kể đó, ngày 27/02 đã trở thành ngày truyền thống của ngành Y tế.

Hiện nay, bức thư này đang được bảo quản tại Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III, trong Phông Bộ Y tế, hồ sơ 142, tờ số 04. Nhân dịp kỷ niệm 55 năm “Ngày Thầy thuốc Việt Nam” (27/02/1955 – 27/02/2010), chúng tôi xin trân trọng giới thiệu toàn văn bức thư này.

THƯ CỦA HỒ CHỦ – TỊCH
GỬI
HỘI – NGHỊ CÁN – BỘ Y – TẾ ĐẦU NĂM 1955
GỬI HỘI – NGHỊ CÁN – BỘ Y – TẾ

Bác thân ái chúc các cô (nghe nói có nữ bác-sĩ ở Nam về?) các chú vui vẻ mạnh khỏe, hăng hái trao đổi kinh-nghiệm, bàn định kế hoạch cho thiết thực, và làm việc cho tiến bộ.

Bác góp vài ý-kiến sau đây để giúp các cô các chú thảo-luận:

- Trước hết là phải thật thà đoàn kết – Đoàn kết là sức mạnh của chúng ta. Đoàn kết thì vượt được mọi khó khăn, giành được nhiều thành tích.

Đoàn kết giữa cán-bộ cũ và cán-bộ mới. Đoàn kết giữa tất cả những người trong ngành y-tế – từ các bộ-trưởng, thứ-trưởng, bác-sĩ, cho đến các anh chị em giúp việc. Bởi vì công việc và địa vị tuy có khác nhau, nhưng người nào cũng là một bộ phận cần thiết trong ngành y-tế, trong việc phục vụ nhân dân.

- Thương yêu người bệnh – Người bệnh phó thác tính mạng của họ nơi các cô các chú. Chính phủ phó thác cho các cô các chú việc chữa bệnh tật và giữ sức khỏe của đồng-bào. Đó là một nhiệm-vụ rất vẻ vang. Vì vậy, cán-bộ cần phải thương yêu săn sóc người bệnh như anh em ruột thịt của mình, coi họ đau đớn cũng như mình đau đớn. “Lương-y phải như từ mẫu”, câu nói ấy rất đúng.

- Xây dựng một nền y-học của ta – Trong những năm nước ta bị nô lệ, thì y-học cũng như các ngành khác đều bị kìm hãm. Nay chúng ta đã độc lập tự do, cán-bộ cần giúp đồng-bào, giúp Chính-phủ xây dựng một nền y-tế thích hợp với sự nhu cầu của nhân dân ta. Y-học càng phải dựa trên nguyên-tắc: khoa-học, dân tộc và đại chúng.

Ông cha ta ngày trước có nhiều kinh-nghiệm quý báu về cách chữa bệnh bằng thuốc ta, thuốc bắc. Để mở rộng phạm vi y-học, các cô các chú cũng nên chú trọng nghiên cứu và phối hợp thuốc “đông” và thuốc “tây”.

Mong các cô các chú cố gắng thi đua, làm tròn nhiệm vụ.

Chào thân ái và thành công

2-55
HỒ CHÍ MINH

Nguyễn Lan Phương – Trung tâm Lưu trữ quốc gia III

archives.gov.vn

About these ads